Tác giả:

Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…

Chương 262

Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 262“Là đệ tử chân truyền của Nhân Dương Phong, đến dũng cảm quyết đấu công bằng với Diệp Thành mà cũng không có sao?”“Bình thường hùng hổ lắm, sao giờ lại nhát gan thế?”“Đánh một tên tu vi Ngưng Khí sống dở chết dở, mẹ kiếp, cũng được đấy”.Võ mồm của Hùng Nhị được tận dụng triệt để hắn cứ thế liến thoắng không ngừng nghỉ phút giây nào.Có điều tiếng mắng chửi của hắn trong mắt Giang Hạo lại chẳng là gì. Mục đích của Giang Hạo rất rõ ràng, đó là nhân lúc Diệp Thành yếu thế đánh bại Diệp Thành, cho dù là thủ đoạn ti tiện hắn cũng không từ.Phụt!Phụt!Phụt!Trên chiến đài, Diệp Thành không ngừng đổ máu khiến người ta nhìn mà không khỏi thót tim.Có điều mặc dù ở trạng thái suy nhược như vậy mà hắn vẫn có thể trụ được mười mấy chiêu từ Giang Hạo cũng đã là một kỳ tích rồi.Phía đối diện, Giang Hạo mặt mày nóng bừng lên. Hắn là ai, là đệ tử chân truyền của Nhân Dương Phong, đường đường là đệ tử nằm trong danh sách mười người đứng đầu ở ngoại môn, thế mà mất thời gian lâu như vậy rồi vẫn không thể đánh bại tên tu sĩ Ngưng Khí, trận quyết đấu này cho dù là thắng cũng mất hết thể diện.Nghĩ vậy, đôi mắt hắn lại hằn lên ánh nhìn lạnh lùng, hắn trỗi lên dã tâm giết người.Chỉ thấy hắn cắn đứt ngón tay, ngón tay rỉ máu chà vào kiếm phong trên linh kiếm sau đó, chân khí được đẩy vào trong thanh kiếm.Vút!Đt nhiên, thanh kiếm rung lên, linh quang chiếu rọi, phần điện lôi trên thanh kiếm lìa ra.“Trường Hồng Quán Nhật”, sau tiếng thét của Giang Hạo, hắn xông lên, chém ra một nhát kiếm sắc lạnh về phía ngực của Diệp Thành.Thấy vậy, đôi mắt Diệp Thành nheo lại. Hắn có thể cảm nhận được sự khủng khiếp trong nhát kiếm này, đây chắc chắn là mật thuật giết người.Diệp Thành nhanh chóng né người nhưng vẫn trúng chiêu.Phụt!Máu tươi b*n r*, hắn bị chém rách phần ngực, nhát kiếm kia còn đâm xuyên vai hắn, phần điện lôi trên thanh kiếm chọc vào cơ thể, cứ thế khiến kinh mạch Diệp Thành đứt rời.Phụt!Máu tươi bắn đầy mặt đất, Diệp Thành lảo đảo lùi về sau.“Còn không chết?”, Giang Hạo phẫn nộ, xông lên chém tiếp một nhát kiếm nữa.Phụt!Vẫn là cảnh tượng máu me tuôn trào, nhưng lần này Diệp Thành lại dùng bàn tay bằng xương bằng thịt của mình để chặn lại trường kiếm của Giang Hạo.Diệp Thành từ từ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ lừ hằn lên từng vân máu mang theo cái nhìn lạnh đến thấu xương: “Ngươi đánh đủ rồi đấy, giờ đến lượt ta”.Vút!Diệp Thành dùng sức khiến trường kiếm của Giang Hạo bay ra khỏi đó. 

Chương 262

“Là đệ tử chân truyền của Nhân Dương Phong, đến dũng cảm quyết đấu công bằng với Diệp Thành mà cũng không có sao?”

“Bình thường hùng hổ lắm, sao giờ lại nhát gan thế?”

“Đánh một tên tu vi Ngưng Khí sống dở chết dở, mẹ kiếp, cũng được đấy”.

Võ mồm của Hùng Nhị được tận dụng triệt để hắn cứ thế liến thoắng không ngừng nghỉ phút giây nào.

Có điều tiếng mắng chửi của hắn trong mắt Giang Hạo lại chẳng là gì. Mục đích của Giang Hạo rất rõ ràng, đó là nhân lúc Diệp Thành yếu thế đánh bại Diệp Thành, cho dù là thủ đoạn ti tiện hắn cũng không từ.

Phụt!

Phụt!

Phụt!

Trên chiến đài, Diệp Thành không ngừng đổ máu khiến người ta nhìn mà không khỏi thót tim.

Có điều mặc dù ở trạng thái suy nhược như vậy mà hắn vẫn có thể trụ được mười mấy chiêu từ Giang Hạo cũng đã là một kỳ tích rồi.

Phía đối diện, Giang Hạo mặt mày nóng bừng lên. Hắn là ai, là đệ tử chân truyền của Nhân Dương Phong, đường đường là đệ tử nằm trong danh sách mười người đứng đầu ở ngoại môn, thế mà mất thời gian lâu như vậy rồi vẫn không thể đánh bại tên tu sĩ Ngưng Khí, trận quyết đấu này cho dù là thắng cũng mất hết thể diện.

Nghĩ vậy, đôi mắt hắn lại hằn lên ánh nhìn lạnh lùng, hắn trỗi lên dã tâm giết người.

Chỉ thấy hắn cắn đứt ngón tay, ngón tay rỉ máu chà vào kiếm phong trên linh kiếm sau đó, chân khí được đẩy vào trong thanh kiếm.

Vút!

Đt nhiên, thanh kiếm rung lên, linh quang chiếu rọi, phần điện lôi trên thanh kiếm lìa ra.

“Trường Hồng Quán Nhật”, sau tiếng thét của Giang Hạo, hắn xông lên, chém ra một nhát kiếm sắc lạnh về phía ngực của Diệp Thành.

Thấy vậy, đôi mắt Diệp Thành nheo lại. Hắn có thể cảm nhận được sự khủng khiếp trong nhát kiếm này, đây chắc chắn là mật thuật giết người.

Diệp Thành nhanh chóng né người nhưng vẫn trúng chiêu.

Phụt!

Máu tươi b*n r*, hắn bị chém rách phần ngực, nhát kiếm kia còn đâm xuyên vai hắn, phần điện lôi trên thanh kiếm chọc vào cơ thể, cứ thế khiến kinh mạch Diệp Thành đứt rời.

Phụt!

Máu tươi bắn đầy mặt đất, Diệp Thành lảo đảo lùi về sau.

“Còn không chết?”, Giang Hạo phẫn nộ, xông lên chém tiếp một nhát kiếm nữa.

Phụt!

Vẫn là cảnh tượng máu me tuôn trào, nhưng lần này Diệp Thành lại dùng bàn tay bằng xương bằng thịt của mình để chặn lại trường kiếm của Giang Hạo.

Diệp Thành từ từ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ lừ hằn lên từng vân máu mang theo cái nhìn lạnh đến thấu xương: “Ngươi đánh đủ rồi đấy, giờ đến lượt ta”.

Vút!

Diệp Thành dùng sức khiến trường kiếm của Giang Hạo bay ra khỏi đó.

 

Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 262“Là đệ tử chân truyền của Nhân Dương Phong, đến dũng cảm quyết đấu công bằng với Diệp Thành mà cũng không có sao?”“Bình thường hùng hổ lắm, sao giờ lại nhát gan thế?”“Đánh một tên tu vi Ngưng Khí sống dở chết dở, mẹ kiếp, cũng được đấy”.Võ mồm của Hùng Nhị được tận dụng triệt để hắn cứ thế liến thoắng không ngừng nghỉ phút giây nào.Có điều tiếng mắng chửi của hắn trong mắt Giang Hạo lại chẳng là gì. Mục đích của Giang Hạo rất rõ ràng, đó là nhân lúc Diệp Thành yếu thế đánh bại Diệp Thành, cho dù là thủ đoạn ti tiện hắn cũng không từ.Phụt!Phụt!Phụt!Trên chiến đài, Diệp Thành không ngừng đổ máu khiến người ta nhìn mà không khỏi thót tim.Có điều mặc dù ở trạng thái suy nhược như vậy mà hắn vẫn có thể trụ được mười mấy chiêu từ Giang Hạo cũng đã là một kỳ tích rồi.Phía đối diện, Giang Hạo mặt mày nóng bừng lên. Hắn là ai, là đệ tử chân truyền của Nhân Dương Phong, đường đường là đệ tử nằm trong danh sách mười người đứng đầu ở ngoại môn, thế mà mất thời gian lâu như vậy rồi vẫn không thể đánh bại tên tu sĩ Ngưng Khí, trận quyết đấu này cho dù là thắng cũng mất hết thể diện.Nghĩ vậy, đôi mắt hắn lại hằn lên ánh nhìn lạnh lùng, hắn trỗi lên dã tâm giết người.Chỉ thấy hắn cắn đứt ngón tay, ngón tay rỉ máu chà vào kiếm phong trên linh kiếm sau đó, chân khí được đẩy vào trong thanh kiếm.Vút!Đt nhiên, thanh kiếm rung lên, linh quang chiếu rọi, phần điện lôi trên thanh kiếm lìa ra.“Trường Hồng Quán Nhật”, sau tiếng thét của Giang Hạo, hắn xông lên, chém ra một nhát kiếm sắc lạnh về phía ngực của Diệp Thành.Thấy vậy, đôi mắt Diệp Thành nheo lại. Hắn có thể cảm nhận được sự khủng khiếp trong nhát kiếm này, đây chắc chắn là mật thuật giết người.Diệp Thành nhanh chóng né người nhưng vẫn trúng chiêu.Phụt!Máu tươi b*n r*, hắn bị chém rách phần ngực, nhát kiếm kia còn đâm xuyên vai hắn, phần điện lôi trên thanh kiếm chọc vào cơ thể, cứ thế khiến kinh mạch Diệp Thành đứt rời.Phụt!Máu tươi bắn đầy mặt đất, Diệp Thành lảo đảo lùi về sau.“Còn không chết?”, Giang Hạo phẫn nộ, xông lên chém tiếp một nhát kiếm nữa.Phụt!Vẫn là cảnh tượng máu me tuôn trào, nhưng lần này Diệp Thành lại dùng bàn tay bằng xương bằng thịt của mình để chặn lại trường kiếm của Giang Hạo.Diệp Thành từ từ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ lừ hằn lên từng vân máu mang theo cái nhìn lạnh đến thấu xương: “Ngươi đánh đủ rồi đấy, giờ đến lượt ta”.Vút!Diệp Thành dùng sức khiến trường kiếm của Giang Hạo bay ra khỏi đó. 

Chương 262