Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…
Chương 324
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 324“Vậy còn đợi gì, mau tới đó”, Hùng Nhị lập tức vung gậy răng sói.“Hùng ca ca, chúng ta không tới đó được”, Đường Như Huyên nhắc nhở: “Huynh quên rồi sao, mỗi một đội đều có lối vào riêng, còn mỗi một lối vào đều có thông đạo tương ứng, chúng ta không thể rời khỏi thông đạo này, nhưng những đệ tử nội môn kia thì có thể vượt qua những giới hạn của thông đạo, có thể tự do di chuyển qua lại giữa các thông đạo”.“Chết tiệt, ta quên mất”.Cũng giống mấy người bọn họ, Tạ Vân, Hoắc Đằng và Tiêu Cảnh dẫn đội và gặp phải tình trạng như vậy. Vốn dĩ đang đại chiến với các đệ tử nội môn nhưng vì tín hiệu kia nên các đệ tử nội môn đều rời khỏi vòng chiến đấu, sát phạt về phía có Diệp Thành.“Không cần nói cũng biết tiểu tử Diệp Thành bị người ta phát hiện rồi”.“Có điều trận thế này cũng thật sự lớn”.“Cát Hồng, Triệu Chí Kính và Thanh Dương Chân Nhân lần này bày mưu tính kế từ trước. Ta còn nghe nói trong thử thách ở rừng hoang cho dù là ai, chỉ cần có thể phế đi Diệp Thành thì đều nhận được số tiền là một trăm nghìn linh thạch”.“Đáng tiếc chúng ta bị hạn chế, nếu không thì có thể tới đó giúp Diệp Thành rồi”.Lúc này, nếu nhìn từ trên cao xuống sẽ nhận ra trong khu rừng rộng lớn kia, bóng hình người đang di chuyển tứ phía, tất cả đều đang đi về một hướng.Cảm giác được khí tức mạnh mẽ từ tứ phương tám hướng, Diệp Thành tung một đấm đánh lùi Vệ Dương sau đó quay người toan bỏ chạy.“Đi đâu?”, Vệ Dương xông lên, chỉ là không ngờ nổi Diệp Thành vừa chạy được hai bước thì đột nhiên quay người lại.Gừ!Đột nhiên, một tiếng gầm vọng khắp khu rừng, sóng âm khủng khiếp của Cuồng Long Thiên Nộ được Diệp Thành vận dụng một cách triệt để, hét đến mức say sưa, còn Vệ Dương ở phía đối diện thì quả là đang chịu trận khủng khiếp.A….!Rõ ràng hắn không ngờ tới Diệp Thành còn thông thạo mật thuật sóng âm bá đạo này. Vệ Dương trúng chiêu ngay tức khắc, đôi mắt mờ đi, trong đầu ong ong vang dội thứ âm thanh dị thường đến chói tai, thất khiếu rỉ máu.“Quay lại cho ta”, Diệp Thành tiến lên một bước, hắn lôi Vệ Dương đang lảo đảo lại rồi nhấc hắn lên, tiếp sau đó chính là màn đáp trả sở trường của Diệp Thành.Bịch!Sau âm thanh đó, Vệ Dương trong trạng thái mộng mị bị Diệp Thành quật xuống đất một cách dữ dội, mặt đất hằn lên cả hình người khiến lục phủ ngũ tạng của Vệ Dương như lộn nhào cả lên, máu tươi phun ra cao cả hơn hai trường.“Ngăn hắn lại”, phía sau có vài tên đệ tử nội môn lần lượt tiến lên.Cút!Diệp Thành gầm lên, một tay túm lấy chân Vệ Dương, coi hắn như binh khí rồi xoay chuyển khiến những tên đệ tử xông lên lập tức bị quật bay ra khỏi đó.“Ông đây không có thời gian chơi với lũ điên các người”, sau khi đánh bay Vệ Dương, Diệp Thành chuồn luôn vào rừng sâu.Gừ!Chẳng mấy chốc, trong rừng sâu vang lên tiếng gầm của thú. Lúc này, Diệp Thành đang bận rộn trước cái xác của một con yêu thú khổng lồ, đầu tiên là rạch cơ thể nó rồi chui vào bên trong, việc này hắn làm lần thứ hai rồi. Còn nhớ lần trước hắn cũng dùng cách này để trốn thoát khỏi sự truy tìm của Sở Huyên.
Chương 324
“Vậy còn đợi gì, mau tới đó”, Hùng Nhị lập tức vung gậy răng sói.
“Hùng ca ca, chúng ta không tới đó được”, Đường Như Huyên nhắc nhở: “Huynh quên rồi sao, mỗi một đội đều có lối vào riêng, còn mỗi một lối vào đều có thông đạo tương ứng, chúng ta không thể rời khỏi thông đạo này, nhưng những đệ tử nội môn kia thì có thể vượt qua những giới hạn của thông đạo, có thể tự do di chuyển qua lại giữa các thông đạo”.
“Chết tiệt, ta quên mất”.
Cũng giống mấy người bọn họ, Tạ Vân, Hoắc Đằng và Tiêu Cảnh dẫn đội và gặp phải tình trạng như vậy. Vốn dĩ đang đại chiến với các đệ tử nội môn nhưng vì tín hiệu kia nên các đệ tử nội môn đều rời khỏi vòng chiến đấu, sát phạt về phía có Diệp Thành.
“Không cần nói cũng biết tiểu tử Diệp Thành bị người ta phát hiện rồi”.
“Có điều trận thế này cũng thật sự lớn”.
“Cát Hồng, Triệu Chí Kính và Thanh Dương Chân Nhân lần này bày mưu tính kế từ trước. Ta còn nghe nói trong thử thách ở rừng hoang cho dù là ai, chỉ cần có thể phế đi Diệp Thành thì đều nhận được số tiền là một trăm nghìn linh thạch”.
“Đáng tiếc chúng ta bị hạn chế, nếu không thì có thể tới đó giúp Diệp Thành rồi”.
Lúc này, nếu nhìn từ trên cao xuống sẽ nhận ra trong khu rừng rộng lớn kia, bóng hình người đang di chuyển tứ phía, tất cả đều đang đi về một hướng.
Cảm giác được khí tức mạnh mẽ từ tứ phương tám hướng, Diệp Thành tung một đấm đánh lùi Vệ Dương sau đó quay người toan bỏ chạy.
“Đi đâu?”, Vệ Dương xông lên, chỉ là không ngờ nổi Diệp Thành vừa chạy được hai bước thì đột nhiên quay người lại.
Gừ!
Đột nhiên, một tiếng gầm vọng khắp khu rừng, sóng âm khủng khiếp của Cuồng Long Thiên Nộ được Diệp Thành vận dụng một cách triệt để, hét đến mức say sưa, còn Vệ Dương ở phía đối diện thì quả là đang chịu trận khủng khiếp.
A….!
Rõ ràng hắn không ngờ tới Diệp Thành còn thông thạo mật thuật sóng âm bá đạo này. Vệ Dương trúng chiêu ngay tức khắc, đôi mắt mờ đi, trong đầu ong ong vang dội thứ âm thanh dị thường đến chói tai, thất khiếu rỉ máu.
“Quay lại cho ta”, Diệp Thành tiến lên một bước, hắn lôi Vệ Dương đang lảo đảo lại rồi nhấc hắn lên, tiếp sau đó chính là màn đáp trả sở trường của Diệp Thành.
Bịch!
Sau âm thanh đó, Vệ Dương trong trạng thái mộng mị bị Diệp Thành quật xuống đất một cách dữ dội, mặt đất hằn lên cả hình người khiến lục phủ ngũ tạng của Vệ Dương như lộn nhào cả lên, máu tươi phun ra cao cả hơn hai trường.
“Ngăn hắn lại”, phía sau có vài tên đệ tử nội môn lần lượt tiến lên.
Cút!
Diệp Thành gầm lên, một tay túm lấy chân Vệ Dương, coi hắn như binh khí rồi xoay chuyển khiến những tên đệ tử xông lên lập tức bị quật bay ra khỏi đó.
“Ông đây không có thời gian chơi với lũ điên các người”, sau khi đánh bay Vệ Dương, Diệp Thành chuồn luôn vào rừng sâu.
Gừ!
Chẳng mấy chốc, trong rừng sâu vang lên tiếng gầm của thú. Lúc này, Diệp Thành đang bận rộn trước cái xác của một con yêu thú khổng lồ, đầu tiên là rạch cơ thể nó rồi chui vào bên trong, việc này hắn làm lần thứ hai rồi. Còn nhớ lần trước hắn cũng dùng cách này để trốn thoát khỏi sự truy tìm của Sở Huyên.
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 324“Vậy còn đợi gì, mau tới đó”, Hùng Nhị lập tức vung gậy răng sói.“Hùng ca ca, chúng ta không tới đó được”, Đường Như Huyên nhắc nhở: “Huynh quên rồi sao, mỗi một đội đều có lối vào riêng, còn mỗi một lối vào đều có thông đạo tương ứng, chúng ta không thể rời khỏi thông đạo này, nhưng những đệ tử nội môn kia thì có thể vượt qua những giới hạn của thông đạo, có thể tự do di chuyển qua lại giữa các thông đạo”.“Chết tiệt, ta quên mất”.Cũng giống mấy người bọn họ, Tạ Vân, Hoắc Đằng và Tiêu Cảnh dẫn đội và gặp phải tình trạng như vậy. Vốn dĩ đang đại chiến với các đệ tử nội môn nhưng vì tín hiệu kia nên các đệ tử nội môn đều rời khỏi vòng chiến đấu, sát phạt về phía có Diệp Thành.“Không cần nói cũng biết tiểu tử Diệp Thành bị người ta phát hiện rồi”.“Có điều trận thế này cũng thật sự lớn”.“Cát Hồng, Triệu Chí Kính và Thanh Dương Chân Nhân lần này bày mưu tính kế từ trước. Ta còn nghe nói trong thử thách ở rừng hoang cho dù là ai, chỉ cần có thể phế đi Diệp Thành thì đều nhận được số tiền là một trăm nghìn linh thạch”.“Đáng tiếc chúng ta bị hạn chế, nếu không thì có thể tới đó giúp Diệp Thành rồi”.Lúc này, nếu nhìn từ trên cao xuống sẽ nhận ra trong khu rừng rộng lớn kia, bóng hình người đang di chuyển tứ phía, tất cả đều đang đi về một hướng.Cảm giác được khí tức mạnh mẽ từ tứ phương tám hướng, Diệp Thành tung một đấm đánh lùi Vệ Dương sau đó quay người toan bỏ chạy.“Đi đâu?”, Vệ Dương xông lên, chỉ là không ngờ nổi Diệp Thành vừa chạy được hai bước thì đột nhiên quay người lại.Gừ!Đột nhiên, một tiếng gầm vọng khắp khu rừng, sóng âm khủng khiếp của Cuồng Long Thiên Nộ được Diệp Thành vận dụng một cách triệt để, hét đến mức say sưa, còn Vệ Dương ở phía đối diện thì quả là đang chịu trận khủng khiếp.A….!Rõ ràng hắn không ngờ tới Diệp Thành còn thông thạo mật thuật sóng âm bá đạo này. Vệ Dương trúng chiêu ngay tức khắc, đôi mắt mờ đi, trong đầu ong ong vang dội thứ âm thanh dị thường đến chói tai, thất khiếu rỉ máu.“Quay lại cho ta”, Diệp Thành tiến lên một bước, hắn lôi Vệ Dương đang lảo đảo lại rồi nhấc hắn lên, tiếp sau đó chính là màn đáp trả sở trường của Diệp Thành.Bịch!Sau âm thanh đó, Vệ Dương trong trạng thái mộng mị bị Diệp Thành quật xuống đất một cách dữ dội, mặt đất hằn lên cả hình người khiến lục phủ ngũ tạng của Vệ Dương như lộn nhào cả lên, máu tươi phun ra cao cả hơn hai trường.“Ngăn hắn lại”, phía sau có vài tên đệ tử nội môn lần lượt tiến lên.Cút!Diệp Thành gầm lên, một tay túm lấy chân Vệ Dương, coi hắn như binh khí rồi xoay chuyển khiến những tên đệ tử xông lên lập tức bị quật bay ra khỏi đó.“Ông đây không có thời gian chơi với lũ điên các người”, sau khi đánh bay Vệ Dương, Diệp Thành chuồn luôn vào rừng sâu.Gừ!Chẳng mấy chốc, trong rừng sâu vang lên tiếng gầm của thú. Lúc này, Diệp Thành đang bận rộn trước cái xác của một con yêu thú khổng lồ, đầu tiên là rạch cơ thể nó rồi chui vào bên trong, việc này hắn làm lần thứ hai rồi. Còn nhớ lần trước hắn cũng dùng cách này để trốn thoát khỏi sự truy tìm của Sở Huyên.