Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…
Chương 338
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 338Rầm!Đòn đánh của hai tên giao nhau khiến cả hai lùi về sau.“Ta không quan tâm ngươi mạnh thế nào, trong mắt ta ngươi chẳng là gì hết”, Tả Khâu Minh hét lên, năm ngón tay xoè rộng ấn xuống mặt đất, sau đó rút ra khí Địa Long, huyễn hoá thành hình rồng màu tím đánh về phía Diệp Thành.Lúc này, Diệp Thành cũng làm động tác y hệt, cũng xoè năm ngón tay ấn xuống mặt đất, rút ra khí Địa Long, huyễn hoá thành hình rồng màu vàng kim, đối kháng với hình rồng màu tím của Tả Khâu Minh.Gừ!Gừ!Hai đạo hình long khí thế sục sôi đối kháng trong không trung, nhất thời không phân thắng bại.“Ngươi học được Địa long quyết ở đâu ra hả?”, Tả Khâu Minh gầm lên, không ngờ một tên mới ở cảnh giới Ngưng Khí như Diệp Thành mà đã học được mật pháp huyền diệu như vậy rồi, nên biết rằng người biết mật pháp này không quá năm người ở Hằng Nhạc Tông, còn trong số năm người này thì không hề có Diệp Thành.“Muốn biết sao? Ta không nói đấy”, Diệp Thành nhếch miệng cười.“Vậy ta đánh tới khi ngươi nói”, Tả Khâu Minh lại gầm lên, lật tay rút ra Ngân Giao Giản, chân bước ra bộ pháp huyền diệu bổ nhào về phía Diệp Thành, đằng sau còn có từng chuỗi tàn ảnh.Vút!Diệp Thành cũng rút ra kiếm Xích Tiêu, không lùi mà tiến, đấu chọi với Tả Khâu Minh.Keng!Keng!Tiếng kim loại va vào nhau vang lên chói tai, cả hai tên thân mang mật pháp, chiêu thức dị thường.Diệp Thành không chỉ đơn thuần là giao đấu với Tả Khâu Minh mà hắn cũng đang học mật pháp của Tả Khâu Minh. Địa Long Quyết trước đó cũng vậy, hắn dùng Tiên Luân Nhãn diễn tiến và phục chế chứ nào đã học được mật pháp này trước đó đâu, tất cả đều học được từ Tả Khâu Minh cả.Đây cũng là nguyên nhân quan trọng mà Diệp Thành để lại Tả Khâu Minh để quyết đấu, vì hắn muốn học được mật pháp từ tên này.Rầm!Đùng! Đoàng!Cả hai tên chiến rất máu lửa, không ai nhường ai, cảnh tượng đại chiến hết sức dị thường khiến cho cây cối đổ rạp, từng tảng đá lớn vỡ vụn.Địa long ấn!Hám sơn chưởng!Thương long chưởng!Hàng long!Càng dùng mật thuật, cuộc đại chiến của cả hai tên càng lên cao trào.Tả Khâu Minh ở cảnh giới Chân Dương thực thụ, linh lực trong vùng đan điền dồi dào, chiến lâu không hụt, mật thuật mật pháp nhiều vô kể, mỗi lần ra tay đều để lại vết thương trên người Diệp Thành.Diệp Thành mặc dù tu vi Ngưng Khí nhưng thân có đan hải, chân khí dù không mạnh bằng linh lực nhưng số lượng chân khí lại nhiều hơn Tả Khâu Minh, lại thêm hắn có cơ thể rắn rỏi, thuật chiến đấu gần bá đạo cùng nhiều mật pháp, do vậy mà mỗi lần ra tay đều khiến Tả Khâu Minh phải chịu thiệt.Mới đó mà cả hai tên đã chiến đấu được gần trăm chiêu rồi, thế nhưng đại chiến vẫn diễn ra vô cùng sục sôi.
Chương 338
Rầm!
Đòn đánh của hai tên giao nhau khiến cả hai lùi về sau.
“Ta không quan tâm ngươi mạnh thế nào, trong mắt ta ngươi chẳng là gì hết”, Tả Khâu Minh hét lên, năm ngón tay xoè rộng ấn xuống mặt đất, sau đó rút ra khí Địa Long, huyễn hoá thành hình rồng màu tím đánh về phía Diệp Thành.
Lúc này, Diệp Thành cũng làm động tác y hệt, cũng xoè năm ngón tay ấn xuống mặt đất, rút ra khí Địa Long, huyễn hoá thành hình rồng màu vàng kim, đối kháng với hình rồng màu tím của Tả Khâu Minh.
Gừ!
Gừ!
Hai đạo hình long khí thế sục sôi đối kháng trong không trung, nhất thời không phân thắng bại.
“Ngươi học được Địa long quyết ở đâu ra hả?”, Tả Khâu Minh gầm lên, không ngờ một tên mới ở cảnh giới Ngưng Khí như Diệp Thành mà đã học được mật pháp huyền diệu như vậy rồi, nên biết rằng người biết mật pháp này không quá năm người ở Hằng Nhạc Tông, còn trong số năm người này thì không hề có Diệp Thành.
“Muốn biết sao? Ta không nói đấy”, Diệp Thành nhếch miệng cười.
“Vậy ta đánh tới khi ngươi nói”, Tả Khâu Minh lại gầm lên, lật tay rút ra Ngân Giao Giản, chân bước ra bộ pháp huyền diệu bổ nhào về phía Diệp Thành, đằng sau còn có từng chuỗi tàn ảnh.
Vút!
Diệp Thành cũng rút ra kiếm Xích Tiêu, không lùi mà tiến, đấu chọi với Tả Khâu Minh.
Keng!
Keng!
Tiếng kim loại va vào nhau vang lên chói tai, cả hai tên thân mang mật pháp, chiêu thức dị thường.
Diệp Thành không chỉ đơn thuần là giao đấu với Tả Khâu Minh mà hắn cũng đang học mật pháp của Tả Khâu Minh. Địa Long Quyết trước đó cũng vậy, hắn dùng Tiên Luân Nhãn diễn tiến và phục chế chứ nào đã học được mật pháp này trước đó đâu, tất cả đều học được từ Tả Khâu Minh cả.
Đây cũng là nguyên nhân quan trọng mà Diệp Thành để lại Tả Khâu Minh để quyết đấu, vì hắn muốn học được mật pháp từ tên này.
Rầm!
Đùng! Đoàng!
Cả hai tên chiến rất máu lửa, không ai nhường ai, cảnh tượng đại chiến hết sức dị thường khiến cho cây cối đổ rạp, từng tảng đá lớn vỡ vụn.
Địa long ấn!
Hám sơn chưởng!
Thương long chưởng!
Hàng long!
Càng dùng mật thuật, cuộc đại chiến của cả hai tên càng lên cao trào.
Tả Khâu Minh ở cảnh giới Chân Dương thực thụ, linh lực trong vùng đan điền dồi dào, chiến lâu không hụt, mật thuật mật pháp nhiều vô kể, mỗi lần ra tay đều để lại vết thương trên người Diệp Thành.
Diệp Thành mặc dù tu vi Ngưng Khí nhưng thân có đan hải, chân khí dù không mạnh bằng linh lực nhưng số lượng chân khí lại nhiều hơn Tả Khâu Minh, lại thêm hắn có cơ thể rắn rỏi, thuật chiến đấu gần bá đạo cùng nhiều mật pháp, do vậy mà mỗi lần ra tay đều khiến Tả Khâu Minh phải chịu thiệt.
Mới đó mà cả hai tên đã chiến đấu được gần trăm chiêu rồi, thế nhưng đại chiến vẫn diễn ra vô cùng sục sôi.
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 338Rầm!Đòn đánh của hai tên giao nhau khiến cả hai lùi về sau.“Ta không quan tâm ngươi mạnh thế nào, trong mắt ta ngươi chẳng là gì hết”, Tả Khâu Minh hét lên, năm ngón tay xoè rộng ấn xuống mặt đất, sau đó rút ra khí Địa Long, huyễn hoá thành hình rồng màu tím đánh về phía Diệp Thành.Lúc này, Diệp Thành cũng làm động tác y hệt, cũng xoè năm ngón tay ấn xuống mặt đất, rút ra khí Địa Long, huyễn hoá thành hình rồng màu vàng kim, đối kháng với hình rồng màu tím của Tả Khâu Minh.Gừ!Gừ!Hai đạo hình long khí thế sục sôi đối kháng trong không trung, nhất thời không phân thắng bại.“Ngươi học được Địa long quyết ở đâu ra hả?”, Tả Khâu Minh gầm lên, không ngờ một tên mới ở cảnh giới Ngưng Khí như Diệp Thành mà đã học được mật pháp huyền diệu như vậy rồi, nên biết rằng người biết mật pháp này không quá năm người ở Hằng Nhạc Tông, còn trong số năm người này thì không hề có Diệp Thành.“Muốn biết sao? Ta không nói đấy”, Diệp Thành nhếch miệng cười.“Vậy ta đánh tới khi ngươi nói”, Tả Khâu Minh lại gầm lên, lật tay rút ra Ngân Giao Giản, chân bước ra bộ pháp huyền diệu bổ nhào về phía Diệp Thành, đằng sau còn có từng chuỗi tàn ảnh.Vút!Diệp Thành cũng rút ra kiếm Xích Tiêu, không lùi mà tiến, đấu chọi với Tả Khâu Minh.Keng!Keng!Tiếng kim loại va vào nhau vang lên chói tai, cả hai tên thân mang mật pháp, chiêu thức dị thường.Diệp Thành không chỉ đơn thuần là giao đấu với Tả Khâu Minh mà hắn cũng đang học mật pháp của Tả Khâu Minh. Địa Long Quyết trước đó cũng vậy, hắn dùng Tiên Luân Nhãn diễn tiến và phục chế chứ nào đã học được mật pháp này trước đó đâu, tất cả đều học được từ Tả Khâu Minh cả.Đây cũng là nguyên nhân quan trọng mà Diệp Thành để lại Tả Khâu Minh để quyết đấu, vì hắn muốn học được mật pháp từ tên này.Rầm!Đùng! Đoàng!Cả hai tên chiến rất máu lửa, không ai nhường ai, cảnh tượng đại chiến hết sức dị thường khiến cho cây cối đổ rạp, từng tảng đá lớn vỡ vụn.Địa long ấn!Hám sơn chưởng!Thương long chưởng!Hàng long!Càng dùng mật thuật, cuộc đại chiến của cả hai tên càng lên cao trào.Tả Khâu Minh ở cảnh giới Chân Dương thực thụ, linh lực trong vùng đan điền dồi dào, chiến lâu không hụt, mật thuật mật pháp nhiều vô kể, mỗi lần ra tay đều để lại vết thương trên người Diệp Thành.Diệp Thành mặc dù tu vi Ngưng Khí nhưng thân có đan hải, chân khí dù không mạnh bằng linh lực nhưng số lượng chân khí lại nhiều hơn Tả Khâu Minh, lại thêm hắn có cơ thể rắn rỏi, thuật chiến đấu gần bá đạo cùng nhiều mật pháp, do vậy mà mỗi lần ra tay đều khiến Tả Khâu Minh phải chịu thiệt.Mới đó mà cả hai tên đã chiến đấu được gần trăm chiêu rồi, thế nhưng đại chiến vẫn diễn ra vô cùng sục sôi.