Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…
Chương 340
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 340“Ôi chao”, Diệp Thành cảm nhận được luồng áp lực đè nén, hắn bị ép đến mức chao đảo, cứ thế phun ra cả miệng máu.“Mở cho ta”, sau tiếng hét, Diệp Thành đứng thẳng người, hôm qua, ba bảo bối linh khí còn không thể làm gì được hắn, huống hồ hiện giờ chỉ có một mình Tả Khâu Minh.Bị Diệp Thành áp đảo gương linh, Tả Khâu Minh không hề thấy bất ngờ, hắn lập tức cắn vào đầu lưỡi để máu tươi bay vào gương linh.Đột nhiên gương linh chiếu sáng loá, một đạo kinh mang cứ thế bay về phía Diệp Thành.Vút!Diệp Thành lật tay lấy ra thanh Thiên Khuyết chắn trước người.Keng!Đạo kinh mang kia đánh vào thanh Thiên Khuyết, tạo ra đốm lửa, còn sự chấn động khủng khiếp kia khiến Diệp Thành phải ói ra máu lùi về sau.“Linh kính kiếm quyết”, Tả Khâu Minh hét lên, tận dụng binh khí bản mệnh của mình thi triển mật thuật mạnh mẽ, từng đạo kinh mang quét qua, uy lực dồi dào, bất cứ đạo kinh mang nào cũng có thể đâm xuyên vào cơ thể Diệp Thành.Diệp Thành di chuyển, vừa né tránh vừa vung thanh Thiên Khuyết.Keng!Keng!Trên thanh Thiên Khuyết liên tục có những đốm lửa toé ra, nó quả thực không hề khiến Diệp Thành phải thất vọng, thanh kiếm vừa dày vừa nặng không bị đánh gãy, thế nhưng dù là vậy thì hắn cũng bị đánh cho liên tiếp phun ra máu và lùi về sau, với tu vi hiện giờ của hắn thì mật pháp đối kháng với binh khí quả thực vẫn còn yếu.“Ngươi còn có thể trụ được bao lâu”, Tả Khâu Minh lạnh giọng, lại lần nữa biến đổi ấn quyết.Đột nhiên, từng đạo kinh mang sắc lạnh hợp lại với nhau, tụ thành một đạo rất dày, bên trên còn có điện lôi bao quanh, uy lực bá đạo vô cùng.Thấy vậy, Diệp Thành dùng hai tay nắm chặt thanh Thiên Khuyết.Vút!Đạo kinh mang kia cứ thế đánh trúng thanh Thiên Khuyết.Keng!Diệp Thành đau đớn bên vai, hắn đột nhiên mất đi tri giác, vì đạo kinh mang kia quá mạnh nên khiến hắn bị đánh nửa quỳ dưới đất, sau đó cổ họng còn cảm thấy ngai ngái vì dòng máu đã lại cuộn trào lên họng và bị phun ra ngoài.A….Diệp Thành gào thét dữ dội, hắn cố gắng đứng dậy, đánh ra từng chưởng Hàng Long nghịch thiên.Bang!Gương linh kia như thể bị đả kích, rung lên liên hồi, vì là binh pháp bản mệnh nên Tả Khâu Minh cũng gặp phải phản phệ, liên tục phun ra máu.“Tên tiểu tử này chỉ sử dụng mình binh khí không”, Tả Khâu Minh tròn mắt nhìn Diệp Thành.Hàng long!Hàng long!Hàng long!
Chương 340
“Ôi chao”, Diệp Thành cảm nhận được luồng áp lực đè nén, hắn bị ép đến mức chao đảo, cứ thế phun ra cả miệng máu.
“Mở cho ta”, sau tiếng hét, Diệp Thành đứng thẳng người, hôm qua, ba bảo bối linh khí còn không thể làm gì được hắn, huống hồ hiện giờ chỉ có một mình Tả Khâu Minh.
Bị Diệp Thành áp đảo gương linh, Tả Khâu Minh không hề thấy bất ngờ, hắn lập tức cắn vào đầu lưỡi để máu tươi bay vào gương linh.
Đột nhiên gương linh chiếu sáng loá, một đạo kinh mang cứ thế bay về phía Diệp Thành.
Vút!
Diệp Thành lật tay lấy ra thanh Thiên Khuyết chắn trước người.
Keng!
Đạo kinh mang kia đánh vào thanh Thiên Khuyết, tạo ra đốm lửa, còn sự chấn động khủng khiếp kia khiến Diệp Thành phải ói ra máu lùi về sau.
“Linh kính kiếm quyết”, Tả Khâu Minh hét lên, tận dụng binh khí bản mệnh của mình thi triển mật thuật mạnh mẽ, từng đạo kinh mang quét qua, uy lực dồi dào, bất cứ đạo kinh mang nào cũng có thể đâm xuyên vào cơ thể Diệp Thành.
Diệp Thành di chuyển, vừa né tránh vừa vung thanh Thiên Khuyết.
Keng!
Keng!
Trên thanh Thiên Khuyết liên tục có những đốm lửa toé ra, nó quả thực không hề khiến Diệp Thành phải thất vọng, thanh kiếm vừa dày vừa nặng không bị đánh gãy, thế nhưng dù là vậy thì hắn cũng bị đánh cho liên tiếp phun ra máu và lùi về sau, với tu vi hiện giờ của hắn thì mật pháp đối kháng với binh khí quả thực vẫn còn yếu.
“Ngươi còn có thể trụ được bao lâu”, Tả Khâu Minh lạnh giọng, lại lần nữa biến đổi ấn quyết.
Đột nhiên, từng đạo kinh mang sắc lạnh hợp lại với nhau, tụ thành một đạo rất dày, bên trên còn có điện lôi bao quanh, uy lực bá đạo vô cùng.
Thấy vậy, Diệp Thành dùng hai tay nắm chặt thanh Thiên Khuyết.
Vút!
Đạo kinh mang kia cứ thế đánh trúng thanh Thiên Khuyết.
Keng!
Diệp Thành đau đớn bên vai, hắn đột nhiên mất đi tri giác, vì đạo kinh mang kia quá mạnh nên khiến hắn bị đánh nửa quỳ dưới đất, sau đó cổ họng còn cảm thấy ngai ngái vì dòng máu đã lại cuộn trào lên họng và bị phun ra ngoài.
A….
Diệp Thành gào thét dữ dội, hắn cố gắng đứng dậy, đánh ra từng chưởng Hàng Long nghịch thiên.
Bang!
Gương linh kia như thể bị đả kích, rung lên liên hồi, vì là binh pháp bản mệnh nên Tả Khâu Minh cũng gặp phải phản phệ, liên tục phun ra máu.
“Tên tiểu tử này chỉ sử dụng mình binh khí không”, Tả Khâu Minh tròn mắt nhìn Diệp Thành.
Hàng long!
Hàng long!
Hàng long!
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 340“Ôi chao”, Diệp Thành cảm nhận được luồng áp lực đè nén, hắn bị ép đến mức chao đảo, cứ thế phun ra cả miệng máu.“Mở cho ta”, sau tiếng hét, Diệp Thành đứng thẳng người, hôm qua, ba bảo bối linh khí còn không thể làm gì được hắn, huống hồ hiện giờ chỉ có một mình Tả Khâu Minh.Bị Diệp Thành áp đảo gương linh, Tả Khâu Minh không hề thấy bất ngờ, hắn lập tức cắn vào đầu lưỡi để máu tươi bay vào gương linh.Đột nhiên gương linh chiếu sáng loá, một đạo kinh mang cứ thế bay về phía Diệp Thành.Vút!Diệp Thành lật tay lấy ra thanh Thiên Khuyết chắn trước người.Keng!Đạo kinh mang kia đánh vào thanh Thiên Khuyết, tạo ra đốm lửa, còn sự chấn động khủng khiếp kia khiến Diệp Thành phải ói ra máu lùi về sau.“Linh kính kiếm quyết”, Tả Khâu Minh hét lên, tận dụng binh khí bản mệnh của mình thi triển mật thuật mạnh mẽ, từng đạo kinh mang quét qua, uy lực dồi dào, bất cứ đạo kinh mang nào cũng có thể đâm xuyên vào cơ thể Diệp Thành.Diệp Thành di chuyển, vừa né tránh vừa vung thanh Thiên Khuyết.Keng!Keng!Trên thanh Thiên Khuyết liên tục có những đốm lửa toé ra, nó quả thực không hề khiến Diệp Thành phải thất vọng, thanh kiếm vừa dày vừa nặng không bị đánh gãy, thế nhưng dù là vậy thì hắn cũng bị đánh cho liên tiếp phun ra máu và lùi về sau, với tu vi hiện giờ của hắn thì mật pháp đối kháng với binh khí quả thực vẫn còn yếu.“Ngươi còn có thể trụ được bao lâu”, Tả Khâu Minh lạnh giọng, lại lần nữa biến đổi ấn quyết.Đột nhiên, từng đạo kinh mang sắc lạnh hợp lại với nhau, tụ thành một đạo rất dày, bên trên còn có điện lôi bao quanh, uy lực bá đạo vô cùng.Thấy vậy, Diệp Thành dùng hai tay nắm chặt thanh Thiên Khuyết.Vút!Đạo kinh mang kia cứ thế đánh trúng thanh Thiên Khuyết.Keng!Diệp Thành đau đớn bên vai, hắn đột nhiên mất đi tri giác, vì đạo kinh mang kia quá mạnh nên khiến hắn bị đánh nửa quỳ dưới đất, sau đó cổ họng còn cảm thấy ngai ngái vì dòng máu đã lại cuộn trào lên họng và bị phun ra ngoài.A….Diệp Thành gào thét dữ dội, hắn cố gắng đứng dậy, đánh ra từng chưởng Hàng Long nghịch thiên.Bang!Gương linh kia như thể bị đả kích, rung lên liên hồi, vì là binh pháp bản mệnh nên Tả Khâu Minh cũng gặp phải phản phệ, liên tục phun ra máu.“Tên tiểu tử này chỉ sử dụng mình binh khí không”, Tả Khâu Minh tròn mắt nhìn Diệp Thành.Hàng long!Hàng long!Hàng long!