Tác giả:

Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…

Chương 343

Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 343Khi trông thấy đám đệ tử nội môn chỉ mặc một cái qu.ần lót hoa, Đạo Huyền Chân Nhân đang thưởng trà phun cao ba trượng.A….!Tất cả nữ đệ tử, nữ trưởng lão đều che mắt lại.Tất cả nam đệ tử, nam trưởng lão trợn tròn mắt lên: “Đúng…đúng là vô thiên vô pháp”.Dưới con mắt của hàng chục nghìn người, Diệp Thành lăn lê chạy thục mạng ra khỏi rừng.“Diệp Thành, ta giết ngươi”, ngay sau đó, tiếng hét từ phía sau vang lên.Lao lên trước tiên là Khổng Tào và Giang Dương, hai tên này mặt mày trông không còn ra mặt người, vì bò từ dưới đất lên nên người lấm lem bùn đất, đầu tóc rối xù.A…..!Có lẽ vì quá phẫn nộ nên cả hai tên mắt đỏ ngầu, quên đi mình chỉ còn mặc mình chiếc qu.ần lót.“Diệp Thành, ta giết ngươi”, phía sau là từng tiếng hét vang lên không ngớt, tay tên nào tên nấy đều cầm một hòn gạch lao lên.Cảnh tượng này quả thật hết sức hỗn loạn.Lúc này, kể cả là Phong Vô Ngấn trước ngay kiệm lời thì cũng không khỏi cau mày chứ đừng nói là những người khác, miệng há to đến mức có thể nhét vừa cả quả trứng gà.Nếu có trách thì cũng trách Diệp Thành ra tay tàn nhẫn, mặc dù cướp sạch bảo bối trên người bọn họ rồi nhưng vẫn chưa vừa lòng, còn lột cả đồ, chẳng để lại cho ai chút sĩ diện nào.Phía trước, Diệp Thành lê lết đến túm lấy cánh tay Sở Huyên, nép vào sau người cô: “Sư phụ, có người đánh con”.“Đánh ngươi cho đáng đời đi”, Sở Huyên trừng mắt nhìn Diệp Thành, ngực cứ thế phập phồng, đôi mắt trong như nước hồ thu như muốn toé lửa, khuôn mặt đỏ bừng, không biết là do quá tức giận hay xấu hổ.“Là bọn họ xúm vào đánh con trước”, thấy Sở Huyên trợn mắt nhìn mình, Diệp Thành ho hắng.“Về rồi ta xử ngươi”, Sở Huyên lại lần nữa trừng mắt nhìn Diệp Thành.Nếu không phải tận mắt chứng kiến cảnh tượng dị thường này thì sao cô có thể tin nổi đồ đệ của mình làm ra trò vô thiên vô pháp này được.Đó đều là những đệ tử nội môn được phái vào rừng hoang, khi đi vào hãy còn phong thái của người tu sĩ, vậy mà khi ra lại trông chẳng khác gì chui ra từ dưới nấm mồ, vả lại toàn thân chỉ còn mỗi cái qu.ần lót.Đúng là đã quá xem thường tên này rồi.Sở Huyên thầm than thở. Cả trăm đệ tử nội môn như vậy, trong đó còn ba người ở cảnh giới Chân Dương, thế mà lại đại bại dưới tay một tên tu sĩ ở cảnh giới Ngưng Khí như Diệp Thành, đây có thể coi là một kỳ tích.“Hỗn xược”, ở bên, Đạo Huyền Chân Nhân hét lớn, chặn lại nhóm người phía Khổng Tào: “Thử thách trong rừng hoang kết thúc rồi, còn không dừng tay?”Bị Đạo Huyền Chân Nhân nạt, nhóm người phía Khổng Tào lập tức dừng bước, cơn phẫn nộ choán hết tâm trí lúc này được gạt đi, khi ý thức được mình chỉ mặc mình qu.ần lót, khuôn mặt từng tên nóng ran lên, tên nào tên nấy chỉ muốn kiếm cái lỗ mà chui xuống.Vốn dĩ cử người vào rừng hoang là để thử thách các đệ tử ngoại môn, ở một ý nghĩa nhất định nào đó thì bọn họ chính là người đi săn còn các đệ tử ngoại môn là vật bị săn. 

Chương 343

Khi trông thấy đám đệ tử nội môn chỉ mặc một cái qu.ần lót hoa, Đạo Huyền Chân Nhân đang thưởng trà phun cao ba trượng.

A….!

Tất cả nữ đệ tử, nữ trưởng lão đều che mắt lại.

Tất cả nam đệ tử, nam trưởng lão trợn tròn mắt lên: “Đúng…đúng là vô thiên vô pháp”.

Dưới con mắt của hàng chục nghìn người, Diệp Thành lăn lê chạy thục mạng ra khỏi rừng.

“Diệp Thành, ta giết ngươi”, ngay sau đó, tiếng hét từ phía sau vang lên.

Lao lên trước tiên là Khổng Tào và Giang Dương, hai tên này mặt mày trông không còn ra mặt người, vì bò từ dưới đất lên nên người lấm lem bùn đất, đầu tóc rối xù.

A…..!

Có lẽ vì quá phẫn nộ nên cả hai tên mắt đỏ ngầu, quên đi mình chỉ còn mặc mình chiếc qu.ần lót.

“Diệp Thành, ta giết ngươi”, phía sau là từng tiếng hét vang lên không ngớt, tay tên nào tên nấy đều cầm một hòn gạch lao lên.

Cảnh tượng này quả thật hết sức hỗn loạn.

Lúc này, kể cả là Phong Vô Ngấn trước ngay kiệm lời thì cũng không khỏi cau mày chứ đừng nói là những người khác, miệng há to đến mức có thể nhét vừa cả quả trứng gà.

Nếu có trách thì cũng trách Diệp Thành ra tay tàn nhẫn, mặc dù cướp sạch bảo bối trên người bọn họ rồi nhưng vẫn chưa vừa lòng, còn lột cả đồ, chẳng để lại cho ai chút sĩ diện nào.

Phía trước, Diệp Thành lê lết đến túm lấy cánh tay Sở Huyên, nép vào sau người cô: “Sư phụ, có người đánh con”.

“Đánh ngươi cho đáng đời đi”, Sở Huyên trừng mắt nhìn Diệp Thành, ngực cứ thế phập phồng, đôi mắt trong như nước hồ thu như muốn toé lửa, khuôn mặt đỏ bừng, không biết là do quá tức giận hay xấu hổ.

“Là bọn họ xúm vào đánh con trước”, thấy Sở Huyên trợn mắt nhìn mình, Diệp Thành ho hắng.

“Về rồi ta xử ngươi”, Sở Huyên lại lần nữa trừng mắt nhìn Diệp Thành.

Nếu không phải tận mắt chứng kiến cảnh tượng dị thường này thì sao cô có thể tin nổi đồ đệ của mình làm ra trò vô thiên vô pháp này được.

Đó đều là những đệ tử nội môn được phái vào rừng hoang, khi đi vào hãy còn phong thái của người tu sĩ, vậy mà khi ra lại trông chẳng khác gì chui ra từ dưới nấm mồ, vả lại toàn thân chỉ còn mỗi cái qu.ần lót.

Đúng là đã quá xem thường tên này rồi.

Sở Huyên thầm than thở. Cả trăm đệ tử nội môn như vậy, trong đó còn ba người ở cảnh giới Chân Dương, thế mà lại đại bại dưới tay một tên tu sĩ ở cảnh giới Ngưng Khí như Diệp Thành, đây có thể coi là một kỳ tích.

“Hỗn xược”, ở bên, Đạo Huyền Chân Nhân hét lớn, chặn lại nhóm người phía Khổng Tào: “Thử thách trong rừng hoang kết thúc rồi, còn không dừng tay?”

Bị Đạo Huyền Chân Nhân nạt, nhóm người phía Khổng Tào lập tức dừng bước, cơn phẫn nộ choán hết tâm trí lúc này được gạt đi, khi ý thức được mình chỉ mặc mình qu.ần lót, khuôn mặt từng tên nóng ran lên, tên nào tên nấy chỉ muốn kiếm cái lỗ mà chui xuống.

Vốn dĩ cử người vào rừng hoang là để thử thách các đệ tử ngoại môn, ở một ý nghĩa nhất định nào đó thì bọn họ chính là người đi săn còn các đệ tử ngoại môn là vật bị săn.

 

Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 343Khi trông thấy đám đệ tử nội môn chỉ mặc một cái qu.ần lót hoa, Đạo Huyền Chân Nhân đang thưởng trà phun cao ba trượng.A….!Tất cả nữ đệ tử, nữ trưởng lão đều che mắt lại.Tất cả nam đệ tử, nam trưởng lão trợn tròn mắt lên: “Đúng…đúng là vô thiên vô pháp”.Dưới con mắt của hàng chục nghìn người, Diệp Thành lăn lê chạy thục mạng ra khỏi rừng.“Diệp Thành, ta giết ngươi”, ngay sau đó, tiếng hét từ phía sau vang lên.Lao lên trước tiên là Khổng Tào và Giang Dương, hai tên này mặt mày trông không còn ra mặt người, vì bò từ dưới đất lên nên người lấm lem bùn đất, đầu tóc rối xù.A…..!Có lẽ vì quá phẫn nộ nên cả hai tên mắt đỏ ngầu, quên đi mình chỉ còn mặc mình chiếc qu.ần lót.“Diệp Thành, ta giết ngươi”, phía sau là từng tiếng hét vang lên không ngớt, tay tên nào tên nấy đều cầm một hòn gạch lao lên.Cảnh tượng này quả thật hết sức hỗn loạn.Lúc này, kể cả là Phong Vô Ngấn trước ngay kiệm lời thì cũng không khỏi cau mày chứ đừng nói là những người khác, miệng há to đến mức có thể nhét vừa cả quả trứng gà.Nếu có trách thì cũng trách Diệp Thành ra tay tàn nhẫn, mặc dù cướp sạch bảo bối trên người bọn họ rồi nhưng vẫn chưa vừa lòng, còn lột cả đồ, chẳng để lại cho ai chút sĩ diện nào.Phía trước, Diệp Thành lê lết đến túm lấy cánh tay Sở Huyên, nép vào sau người cô: “Sư phụ, có người đánh con”.“Đánh ngươi cho đáng đời đi”, Sở Huyên trừng mắt nhìn Diệp Thành, ngực cứ thế phập phồng, đôi mắt trong như nước hồ thu như muốn toé lửa, khuôn mặt đỏ bừng, không biết là do quá tức giận hay xấu hổ.“Là bọn họ xúm vào đánh con trước”, thấy Sở Huyên trợn mắt nhìn mình, Diệp Thành ho hắng.“Về rồi ta xử ngươi”, Sở Huyên lại lần nữa trừng mắt nhìn Diệp Thành.Nếu không phải tận mắt chứng kiến cảnh tượng dị thường này thì sao cô có thể tin nổi đồ đệ của mình làm ra trò vô thiên vô pháp này được.Đó đều là những đệ tử nội môn được phái vào rừng hoang, khi đi vào hãy còn phong thái của người tu sĩ, vậy mà khi ra lại trông chẳng khác gì chui ra từ dưới nấm mồ, vả lại toàn thân chỉ còn mỗi cái qu.ần lót.Đúng là đã quá xem thường tên này rồi.Sở Huyên thầm than thở. Cả trăm đệ tử nội môn như vậy, trong đó còn ba người ở cảnh giới Chân Dương, thế mà lại đại bại dưới tay một tên tu sĩ ở cảnh giới Ngưng Khí như Diệp Thành, đây có thể coi là một kỳ tích.“Hỗn xược”, ở bên, Đạo Huyền Chân Nhân hét lớn, chặn lại nhóm người phía Khổng Tào: “Thử thách trong rừng hoang kết thúc rồi, còn không dừng tay?”Bị Đạo Huyền Chân Nhân nạt, nhóm người phía Khổng Tào lập tức dừng bước, cơn phẫn nộ choán hết tâm trí lúc này được gạt đi, khi ý thức được mình chỉ mặc mình qu.ần lót, khuôn mặt từng tên nóng ran lên, tên nào tên nấy chỉ muốn kiếm cái lỗ mà chui xuống.Vốn dĩ cử người vào rừng hoang là để thử thách các đệ tử ngoại môn, ở một ý nghĩa nhất định nào đó thì bọn họ chính là người đi săn còn các đệ tử ngoại môn là vật bị săn. 

Chương 343