Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…
Chương 350
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 350Trong tình trạng không sử dụng chân khí, Diệp Thành từ từ giơ tay lên, tiếp theo là thả lỏng cơ thể, cuối cùng hắn mới vung tay chân một cách khó khăn.“Sức mạnh và tốc độ đều bị hạn chế, còn nặng hơn cả thanh Thiên Khuyết”, Diệp Thành sờ vào chiếc vòng trên tay, hắn thầm nhủ: “Có Nguyệt Cảnh Thất t*nh h**n kiểm soát, thực lực của mình đến cả sáu phần cũng khó phát huy”.Mặc dù vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng vươn vai, cố gắng thích nghi với cảm giác đeo chiếc vòng này.Không biết từ bao giờ hắn mới dừng lại trong tình trạng mồ hôi đầm đìa. Diệp Thành trèo lên mái nhà nhìn những rặng núi trong nội môn.Quy định ở nội môn và ngoại môn Hằng Nhạc Tông mặc dù gần như tương đồng nhưng thực ra lại có điểm không tương đồng.Trời còn chưa sáng, Diệp Thành vẫn đang say giấc thì đã bị Sở Huyên lôi dậy.“Con vẫn chưa tỉnh”, bị túm lên như con chim non, Diệp Thành vùng vẫy liên hồi, mặt mày tối sầm cả lại.“Đợi ngươi dậy thì đến sang năm”, Sở Huyên lườm Diệp Thành một cái, nói bằng giọng chẳng mấy dễ chịu.Diệp Thành bị lôi đến diễn võ đài khổng lồ của Ngọc Nữ Phong. Chẳng mấy chốc, Sở Huyên khẽ phất tay, một thanh niên mặc đồ đen xuất hiện trước mặt Diệp Thành.Thanh niên này cao ráo, hơi gầy, đôi mắt không thần thái, khuôn mặt như lưỡi cày, lạnh lùng không hề để lộ cảm xúc, đứng thẳng người.“Hình nộm?”, Diệp Thành nhìn thanh niên mặc đồ đen trước mặt.“Nói chính xác thì đó chính là hình nộm Huyền Cấp, ngươi có thể gọi nó là Phong Ảnh”, Sở Huyên tìm đến một cái bàn đá, nhàn nhã ngồi thưởng trà, nói tiếp: “Thời gian dài tiếp theo nó sẽ bầu bạn với ngươi, nó sẽ cùng ngươi tu luyện”.“Hình nộm huyền cấp?, Không phải là hình nộm ở cảnh giới Chân Dương tương đương với tu sĩ chúng con sao ạ?”, Diệp Thành nhìn sang Sở Huyên.“Điều quan trọng nhất chính là nó có thể thi triển mật pháp huyền thuật”, Sở Huyên nói rồi không quên liếc mắt sang Diệp Thành.“Có thể thi triển mật pháp huyền thuật sao?”, Diệp Thành sững người, hắn nheo mắt nhìn hình nộm Phong Ảnh trước mặt.Thông qua Tiên Luân Nhãn, Diệp Thành có thể nhìn được huyền cơ bên trong cơ thể hình nộm Phong Ảnh, cơ thể của hình nộm này hơn hẳn hình nộm nhân cấp, vả lại trong cơ thể nó còn có hai đạo linh phù huyền diệu, trong đó một đạo linh phù phong ấn linh lực, đạo linh phù còn lại phong ấn mật pháp huyền thuật.“Đúng là kỳ diệu”, Diệp Thành xoa xoa cằm, trong lòng hắn thầm nhủ rồi sẽ có ngày hắn tạo ra một đạo linh phù đặt vào trong cơ thể Sở Huyên, như vậy thì Sở Huyên cũng có thể thi triển mật pháp huyền thuật rồi.Roẹt!Diệp Thành còn đang mải suy tư thì Sở Huyên đã ra mệnh lệnh tấn công cho hình nộm Phong Ảnh.Phong Ảnh không hổ là hình nộm huyền cấp, tốc độ cực nhanh, giống như cái tên của nó vậy, nhanh như gió, chỉ cần ra tay là đã ra tung luôn đại chưởng ấn.Thấy vậy, Diệp Thành điều khiển chân khí trong vùng đan hải, đẩy chân khí vào tay.Bôn lôi!Sau tiếng hô, Diệp Thành đánh ra một chưởng đấu lại với hình nộm Phong Ảnh kia.Rầm!Hai chưởng giao nhau vang lên tiếng nổ to như sấm.
Chương 350
Trong tình trạng không sử dụng chân khí, Diệp Thành từ từ giơ tay lên, tiếp theo là thả lỏng cơ thể, cuối cùng hắn mới vung tay chân một cách khó khăn.
“Sức mạnh và tốc độ đều bị hạn chế, còn nặng hơn cả thanh Thiên Khuyết”, Diệp Thành sờ vào chiếc vòng trên tay, hắn thầm nhủ: “Có Nguyệt Cảnh Thất t*nh h**n kiểm soát, thực lực của mình đến cả sáu phần cũng khó phát huy”.
Mặc dù vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng vươn vai, cố gắng thích nghi với cảm giác đeo chiếc vòng này.
Không biết từ bao giờ hắn mới dừng lại trong tình trạng mồ hôi đầm đìa. Diệp Thành trèo lên mái nhà nhìn những rặng núi trong nội môn.
Quy định ở nội môn và ngoại môn Hằng Nhạc Tông mặc dù gần như tương đồng nhưng thực ra lại có điểm không tương đồng.
Trời còn chưa sáng, Diệp Thành vẫn đang say giấc thì đã bị Sở Huyên lôi dậy.
“Con vẫn chưa tỉnh”, bị túm lên như con chim non, Diệp Thành vùng vẫy liên hồi, mặt mày tối sầm cả lại.
“Đợi ngươi dậy thì đến sang năm”, Sở Huyên lườm Diệp Thành một cái, nói bằng giọng chẳng mấy dễ chịu.
Diệp Thành bị lôi đến diễn võ đài khổng lồ của Ngọc Nữ Phong. Chẳng mấy chốc, Sở Huyên khẽ phất tay, một thanh niên mặc đồ đen xuất hiện trước mặt Diệp Thành.
Thanh niên này cao ráo, hơi gầy, đôi mắt không thần thái, khuôn mặt như lưỡi cày, lạnh lùng không hề để lộ cảm xúc, đứng thẳng người.
“Hình nộm?”, Diệp Thành nhìn thanh niên mặc đồ đen trước mặt.
“Nói chính xác thì đó chính là hình nộm Huyền Cấp, ngươi có thể gọi nó là Phong Ảnh”, Sở Huyên tìm đến một cái bàn đá, nhàn nhã ngồi thưởng trà, nói tiếp: “Thời gian dài tiếp theo nó sẽ bầu bạn với ngươi, nó sẽ cùng ngươi tu luyện”.
“Hình nộm huyền cấp?, Không phải là hình nộm ở cảnh giới Chân Dương tương đương với tu sĩ chúng con sao ạ?”, Diệp Thành nhìn sang Sở Huyên.
“Điều quan trọng nhất chính là nó có thể thi triển mật pháp huyền thuật”, Sở Huyên nói rồi không quên liếc mắt sang Diệp Thành.
“Có thể thi triển mật pháp huyền thuật sao?”, Diệp Thành sững người, hắn nheo mắt nhìn hình nộm Phong Ảnh trước mặt.
Thông qua Tiên Luân Nhãn, Diệp Thành có thể nhìn được huyền cơ bên trong cơ thể hình nộm Phong Ảnh, cơ thể của hình nộm này hơn hẳn hình nộm nhân cấp, vả lại trong cơ thể nó còn có hai đạo linh phù huyền diệu, trong đó một đạo linh phù phong ấn linh lực, đạo linh phù còn lại phong ấn mật pháp huyền thuật.
“Đúng là kỳ diệu”, Diệp Thành xoa xoa cằm, trong lòng hắn thầm nhủ rồi sẽ có ngày hắn tạo ra một đạo linh phù đặt vào trong cơ thể Sở Huyên, như vậy thì Sở Huyên cũng có thể thi triển mật pháp huyền thuật rồi.
Roẹt!
Diệp Thành còn đang mải suy tư thì Sở Huyên đã ra mệnh lệnh tấn công cho hình nộm Phong Ảnh.
Phong Ảnh không hổ là hình nộm huyền cấp, tốc độ cực nhanh, giống như cái tên của nó vậy, nhanh như gió, chỉ cần ra tay là đã ra tung luôn đại chưởng ấn.
Thấy vậy, Diệp Thành điều khiển chân khí trong vùng đan hải, đẩy chân khí vào tay.
Bôn lôi!
Sau tiếng hô, Diệp Thành đánh ra một chưởng đấu lại với hình nộm Phong Ảnh kia.
Rầm!
Hai chưởng giao nhau vang lên tiếng nổ to như sấm.
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 350Trong tình trạng không sử dụng chân khí, Diệp Thành từ từ giơ tay lên, tiếp theo là thả lỏng cơ thể, cuối cùng hắn mới vung tay chân một cách khó khăn.“Sức mạnh và tốc độ đều bị hạn chế, còn nặng hơn cả thanh Thiên Khuyết”, Diệp Thành sờ vào chiếc vòng trên tay, hắn thầm nhủ: “Có Nguyệt Cảnh Thất t*nh h**n kiểm soát, thực lực của mình đến cả sáu phần cũng khó phát huy”.Mặc dù vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng vươn vai, cố gắng thích nghi với cảm giác đeo chiếc vòng này.Không biết từ bao giờ hắn mới dừng lại trong tình trạng mồ hôi đầm đìa. Diệp Thành trèo lên mái nhà nhìn những rặng núi trong nội môn.Quy định ở nội môn và ngoại môn Hằng Nhạc Tông mặc dù gần như tương đồng nhưng thực ra lại có điểm không tương đồng.Trời còn chưa sáng, Diệp Thành vẫn đang say giấc thì đã bị Sở Huyên lôi dậy.“Con vẫn chưa tỉnh”, bị túm lên như con chim non, Diệp Thành vùng vẫy liên hồi, mặt mày tối sầm cả lại.“Đợi ngươi dậy thì đến sang năm”, Sở Huyên lườm Diệp Thành một cái, nói bằng giọng chẳng mấy dễ chịu.Diệp Thành bị lôi đến diễn võ đài khổng lồ của Ngọc Nữ Phong. Chẳng mấy chốc, Sở Huyên khẽ phất tay, một thanh niên mặc đồ đen xuất hiện trước mặt Diệp Thành.Thanh niên này cao ráo, hơi gầy, đôi mắt không thần thái, khuôn mặt như lưỡi cày, lạnh lùng không hề để lộ cảm xúc, đứng thẳng người.“Hình nộm?”, Diệp Thành nhìn thanh niên mặc đồ đen trước mặt.“Nói chính xác thì đó chính là hình nộm Huyền Cấp, ngươi có thể gọi nó là Phong Ảnh”, Sở Huyên tìm đến một cái bàn đá, nhàn nhã ngồi thưởng trà, nói tiếp: “Thời gian dài tiếp theo nó sẽ bầu bạn với ngươi, nó sẽ cùng ngươi tu luyện”.“Hình nộm huyền cấp?, Không phải là hình nộm ở cảnh giới Chân Dương tương đương với tu sĩ chúng con sao ạ?”, Diệp Thành nhìn sang Sở Huyên.“Điều quan trọng nhất chính là nó có thể thi triển mật pháp huyền thuật”, Sở Huyên nói rồi không quên liếc mắt sang Diệp Thành.“Có thể thi triển mật pháp huyền thuật sao?”, Diệp Thành sững người, hắn nheo mắt nhìn hình nộm Phong Ảnh trước mặt.Thông qua Tiên Luân Nhãn, Diệp Thành có thể nhìn được huyền cơ bên trong cơ thể hình nộm Phong Ảnh, cơ thể của hình nộm này hơn hẳn hình nộm nhân cấp, vả lại trong cơ thể nó còn có hai đạo linh phù huyền diệu, trong đó một đạo linh phù phong ấn linh lực, đạo linh phù còn lại phong ấn mật pháp huyền thuật.“Đúng là kỳ diệu”, Diệp Thành xoa xoa cằm, trong lòng hắn thầm nhủ rồi sẽ có ngày hắn tạo ra một đạo linh phù đặt vào trong cơ thể Sở Huyên, như vậy thì Sở Huyên cũng có thể thi triển mật pháp huyền thuật rồi.Roẹt!Diệp Thành còn đang mải suy tư thì Sở Huyên đã ra mệnh lệnh tấn công cho hình nộm Phong Ảnh.Phong Ảnh không hổ là hình nộm huyền cấp, tốc độ cực nhanh, giống như cái tên của nó vậy, nhanh như gió, chỉ cần ra tay là đã ra tung luôn đại chưởng ấn.Thấy vậy, Diệp Thành điều khiển chân khí trong vùng đan hải, đẩy chân khí vào tay.Bôn lôi!Sau tiếng hô, Diệp Thành đánh ra một chưởng đấu lại với hình nộm Phong Ảnh kia.Rầm!Hai chưởng giao nhau vang lên tiếng nổ to như sấm.