Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…
Chương 367
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 367Từ khi kết thúc thử thách ở rừng hoang, Giang Dương lúc nào cũng muốn tìm Diệp Thành tính sổ, ngặt nỗi Diệp Thành vẫn luôn náu mình trong Ngọc Nữ Phong nên hắn đánh bất lực, hôm nay thấy Diệp Thành xuống núi, hắn không phát điên mới lạ.Phía này, Diệp Thành đã thu lại thanh Thiên Khuyết, bước ra bộ pháp huyền diệu Tốc Ảnh Thiên Hoan, tốc độ tăng lên đáng kể.Nên biết rằng hắn bị hạn chế tốc độ bởi Nguyệt Tinh Thất t*nh h**n, tốc độ không đạt được trạng thái Đỉnh Phong, chỉ cần không cẩn thận cũng sẽ khiến Giang Dương tóm được.“Giang Dương sư huynh, việc ở rừng hoang là hiểu nhầm cả thôi”, phía này Diệp Thành không quên hét về sau: “Sư đệ cũng chỉ là bị ép nên mới lột y phục của huynh”.Được đấy! Nói gì không nói, lại cứ nói tới chuyện này. Giang Dương như muốn nổ tung đầu óc, hắn bốc hoả, tốc độ lại tăng lên.Thấy vậy, Diệp Thành cũng tăng tốc.Mục đích của hắn đã đạt được, hắn đã dụ Giang Dương thành công. Việc hắn cần làm chính là dẫn dụ Giang Dương tiến vào ngọn núi ở phía sau nội môn trong thời gian ngắn, nếu không, một khi để Giang Dương và Tả Khâu Minh biết hắn xuống núi thì nhất định sẽ vây bắt hắn, lúc đó kết cục của hắn cũng sẽ bị đánh tập thể như bọn Tạ Vân mà thôi.Chẳng mấy chốc, Diệp Thành đã tới được mảnh đất sau núi, đi tới địa điểm mà hắn hẹn trước với mấy người phía Tạ Vân.Phía sau, Giang Dương như con chó điên đuổi tới.Ầm!Ầm!Chẳng mấy chốc, ở ngọn núi phía sau liền vang lên những âm thanh liên tiếp, Giang Dương chỉ mải đuổi theo Diệp Thành không hề phát hiện mình đã mắc bẫy mà nhóm người phía Tạ Vân bố trí từ trước, hắn ngay lập tức bị trúng đạn địa lôi, bay ngay ra khỏi đó.“Bắt đầu”, Hùng Nhị hét lên sát phạt tới, cây gậy răng sói trong tay biến to lên.Rầm!Giang Dương còn chưa đáp đất đã lại lần nữa bị Hùng Nhị bay tới đánh cho một trận.Trấn thiên chuỳ!Phía sau là Hoắc Đằng bổ nhào tới, Giang Dương vừa tế gọi ra binh khí thì đã ăn ngay một búa.Cuồng long chưởng.Tạ Vân cũng di chuyển, đánh ra ba chưởng liên tiếp, hiện trường hết sức hỗn loạn, có tiếng gầm của rồng vang lên, ba đạo hình long chưởng ấn lần lượt đánh vào người Giang Dương. Giang Dương vừa đứng dậy thì lại ngã nhào ra.“Các ngươi dám…”, Giang Dương phẫn nộ, triệu gọi binh khí.“Ngươi có, ta cũng có”, Tạ Vân cười lạnh lùng, phần trán có linh quang xuất hiện, giây phút sau, một linh kiếm to bằng móng tay bay ra, tu vi của hắn ở cảnh giới Chân Dương, trong cơ thể linh lực dồi dào, hắn có khả năng ngự động binh khí.Bang!Tạ Vân ngự động linh kiếm, một kiếm chém bay binh khí của Giang Dương, đến cả giang Dương cũng phải lảo đảo.“Giang sư huynh”, phía sau vang lên điệu cười của Diệp Thành.Nghe vậy, Giang Dương chợt quay người, không nói lời nào, tung ra một chưởng.
Chương 367
Từ khi kết thúc thử thách ở rừng hoang, Giang Dương lúc nào cũng muốn tìm Diệp Thành tính sổ, ngặt nỗi Diệp Thành vẫn luôn náu mình trong Ngọc Nữ Phong nên hắn đánh bất lực, hôm nay thấy Diệp Thành xuống núi, hắn không phát điên mới lạ.
Phía này, Diệp Thành đã thu lại thanh Thiên Khuyết, bước ra bộ pháp huyền diệu Tốc Ảnh Thiên Hoan, tốc độ tăng lên đáng kể.
Nên biết rằng hắn bị hạn chế tốc độ bởi Nguyệt Tinh Thất t*nh h**n, tốc độ không đạt được trạng thái Đỉnh Phong, chỉ cần không cẩn thận cũng sẽ khiến Giang Dương tóm được.
“Giang Dương sư huynh, việc ở rừng hoang là hiểu nhầm cả thôi”, phía này Diệp Thành không quên hét về sau: “Sư đệ cũng chỉ là bị ép nên mới lột y phục của huynh”.
Được đấy! Nói gì không nói, lại cứ nói tới chuyện này. Giang Dương như muốn nổ tung đầu óc, hắn bốc hoả, tốc độ lại tăng lên.
Thấy vậy, Diệp Thành cũng tăng tốc.
Mục đích của hắn đã đạt được, hắn đã dụ Giang Dương thành công. Việc hắn cần làm chính là dẫn dụ Giang Dương tiến vào ngọn núi ở phía sau nội môn trong thời gian ngắn, nếu không, một khi để Giang Dương và Tả Khâu Minh biết hắn xuống núi thì nhất định sẽ vây bắt hắn, lúc đó kết cục của hắn cũng sẽ bị đánh tập thể như bọn Tạ Vân mà thôi.
Chẳng mấy chốc, Diệp Thành đã tới được mảnh đất sau núi, đi tới địa điểm mà hắn hẹn trước với mấy người phía Tạ Vân.
Phía sau, Giang Dương như con chó điên đuổi tới.
Ầm!
Ầm!
Chẳng mấy chốc, ở ngọn núi phía sau liền vang lên những âm thanh liên tiếp, Giang Dương chỉ mải đuổi theo Diệp Thành không hề phát hiện mình đã mắc bẫy mà nhóm người phía Tạ Vân bố trí từ trước, hắn ngay lập tức bị trúng đạn địa lôi, bay ngay ra khỏi đó.
“Bắt đầu”, Hùng Nhị hét lên sát phạt tới, cây gậy răng sói trong tay biến to lên.
Rầm!
Giang Dương còn chưa đáp đất đã lại lần nữa bị Hùng Nhị bay tới đánh cho một trận.
Trấn thiên chuỳ!
Phía sau là Hoắc Đằng bổ nhào tới, Giang Dương vừa tế gọi ra binh khí thì đã ăn ngay một búa.
Cuồng long chưởng.
Tạ Vân cũng di chuyển, đánh ra ba chưởng liên tiếp, hiện trường hết sức hỗn loạn, có tiếng gầm của rồng vang lên, ba đạo hình long chưởng ấn lần lượt đánh vào người Giang Dương. Giang Dương vừa đứng dậy thì lại ngã nhào ra.
“Các ngươi dám…”, Giang Dương phẫn nộ, triệu gọi binh khí.
“Ngươi có, ta cũng có”, Tạ Vân cười lạnh lùng, phần trán có linh quang xuất hiện, giây phút sau, một linh kiếm to bằng móng tay bay ra, tu vi của hắn ở cảnh giới Chân Dương, trong cơ thể linh lực dồi dào, hắn có khả năng ngự động binh khí.
Bang!
Tạ Vân ngự động linh kiếm, một kiếm chém bay binh khí của Giang Dương, đến cả giang Dương cũng phải lảo đảo.
“Giang sư huynh”, phía sau vang lên điệu cười của Diệp Thành.
Nghe vậy, Giang Dương chợt quay người, không nói lời nào, tung ra một chưởng.
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 367Từ khi kết thúc thử thách ở rừng hoang, Giang Dương lúc nào cũng muốn tìm Diệp Thành tính sổ, ngặt nỗi Diệp Thành vẫn luôn náu mình trong Ngọc Nữ Phong nên hắn đánh bất lực, hôm nay thấy Diệp Thành xuống núi, hắn không phát điên mới lạ.Phía này, Diệp Thành đã thu lại thanh Thiên Khuyết, bước ra bộ pháp huyền diệu Tốc Ảnh Thiên Hoan, tốc độ tăng lên đáng kể.Nên biết rằng hắn bị hạn chế tốc độ bởi Nguyệt Tinh Thất t*nh h**n, tốc độ không đạt được trạng thái Đỉnh Phong, chỉ cần không cẩn thận cũng sẽ khiến Giang Dương tóm được.“Giang Dương sư huynh, việc ở rừng hoang là hiểu nhầm cả thôi”, phía này Diệp Thành không quên hét về sau: “Sư đệ cũng chỉ là bị ép nên mới lột y phục của huynh”.Được đấy! Nói gì không nói, lại cứ nói tới chuyện này. Giang Dương như muốn nổ tung đầu óc, hắn bốc hoả, tốc độ lại tăng lên.Thấy vậy, Diệp Thành cũng tăng tốc.Mục đích của hắn đã đạt được, hắn đã dụ Giang Dương thành công. Việc hắn cần làm chính là dẫn dụ Giang Dương tiến vào ngọn núi ở phía sau nội môn trong thời gian ngắn, nếu không, một khi để Giang Dương và Tả Khâu Minh biết hắn xuống núi thì nhất định sẽ vây bắt hắn, lúc đó kết cục của hắn cũng sẽ bị đánh tập thể như bọn Tạ Vân mà thôi.Chẳng mấy chốc, Diệp Thành đã tới được mảnh đất sau núi, đi tới địa điểm mà hắn hẹn trước với mấy người phía Tạ Vân.Phía sau, Giang Dương như con chó điên đuổi tới.Ầm!Ầm!Chẳng mấy chốc, ở ngọn núi phía sau liền vang lên những âm thanh liên tiếp, Giang Dương chỉ mải đuổi theo Diệp Thành không hề phát hiện mình đã mắc bẫy mà nhóm người phía Tạ Vân bố trí từ trước, hắn ngay lập tức bị trúng đạn địa lôi, bay ngay ra khỏi đó.“Bắt đầu”, Hùng Nhị hét lên sát phạt tới, cây gậy răng sói trong tay biến to lên.Rầm!Giang Dương còn chưa đáp đất đã lại lần nữa bị Hùng Nhị bay tới đánh cho một trận.Trấn thiên chuỳ!Phía sau là Hoắc Đằng bổ nhào tới, Giang Dương vừa tế gọi ra binh khí thì đã ăn ngay một búa.Cuồng long chưởng.Tạ Vân cũng di chuyển, đánh ra ba chưởng liên tiếp, hiện trường hết sức hỗn loạn, có tiếng gầm của rồng vang lên, ba đạo hình long chưởng ấn lần lượt đánh vào người Giang Dương. Giang Dương vừa đứng dậy thì lại ngã nhào ra.“Các ngươi dám…”, Giang Dương phẫn nộ, triệu gọi binh khí.“Ngươi có, ta cũng có”, Tạ Vân cười lạnh lùng, phần trán có linh quang xuất hiện, giây phút sau, một linh kiếm to bằng móng tay bay ra, tu vi của hắn ở cảnh giới Chân Dương, trong cơ thể linh lực dồi dào, hắn có khả năng ngự động binh khí.Bang!Tạ Vân ngự động linh kiếm, một kiếm chém bay binh khí của Giang Dương, đến cả giang Dương cũng phải lảo đảo.“Giang sư huynh”, phía sau vang lên điệu cười của Diệp Thành.Nghe vậy, Giang Dương chợt quay người, không nói lời nào, tung ra một chưởng.