Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…
Chương 405
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 405Phụt!Phụt!Khi lùi về sau, từng bóng hồ li đỏ lướt qua, mỗi lần chúng xuất hiện đều để lại vết thương trên cơ thể Diệp Thành.Bôn lôi!Diệp Thành hét to, tung ra một chưởng bôn lôi về phía bóng hồ li kia.Rầm!Hồ li di chuyển với tốc độ quá nhanh, một chưởng của Diệp Thành không thể đánh trúng nó, ngược lại còn khiến từng tảng đá to kệch phía sau Phong Hồ vỡ vụn.Hám sơn!Nhất dương chỉ!Hàng long!Ngay sau đó, Diệp Thành liên tục thi triển huyền thuật, nhưng cho dù hắn thi triển thế nào thì cũng không thể có tác dụng. Phong Hồ không hổ là loài yêu thú nổi danh về tốc độ, từ khi giao đấu với nó, Diệp Thành liên tục bị thương, vả lại điều khiến hắn bất lực chính là hắn thậm chí còn không thể nhìn thấy rõ mặt mũi một con Phong Hồ nào.Sau nửa canh giờ, đạo bào của Diệp Thành đã nhuốm máu, trên người hắn không dưới trăm vết cào đáng sợ, vả lại không phải tu vi thực lực của hắn không đủ mạnh, chỉ vì tốc độ của Phong Hồ nhanh dị thường khiến khí lực toàn thân hắn không thể nào thi triển nổi.Diệp Thành thở hộc hơi, đến cả bí thuật thân pháp mà hắn tự hào cũng không thể nào theo nổi tốc độc của Phong Hồ, điều này khiến hắn có một cảm giác thất bại mà trước nay chưa từng có.“Sư phụ, người không định nói gì sao? Chỉ cho con một chút đi chứ”, bị Phong Hồ ép đến mức muốn phát điên, Diệp Thành nhìn vào Sở Huyên đang nhàn nhã khoanh chân ngồi trên không trung.“Tĩnh tâm, ngưng khí”, Sở Huyên chỉ nói bốn từ và không thêm lời nào sau đó.“Có vậy thôi sao?”“Đây mới là ngày đầu tiên, ngươi vội cái gì?”, câu nói của Sở Huyên khiến Diệp Thành suýt chút nữa thì phun ra máu.“Không cho ngươi nếm trải chút khổ ải thì sao ngươi có thể thông minh ra được”, Sở Huyên vẫn không mở mắt, mỉm cười nói: “Có thể trụ được bao lâu thì tính bấy lâu, còn trẻ mà, nếm trải chút khổ ải vẫn hơn”.Nghe vậy, Diệp Thành đột nhiên chỉ muốn mắng chửi người.Phụt!Toạc!Phong Hồ vẫn nhanh như cắt, mỗi lần lướt qua thì trên cơ thể Diệp Thành lại xuất hiện vết máu.Không biết từ bao giờ Diệp Thành lại ngã vào vũng máu, chân khí khắp cơ thể bị hao tổn sạch, hắn chìm vào hôn mê.Lúc này, Sở Huyên mới đứng dậy đưa Diệp Thành rời khỏi đây.Đêm khuya, trong một sơn động, ngọn lửa bập bùng khiến Diệp Thành như chết đi lại day day thái dương đứng dậy.
Chương 405
Phụt!
Phụt!
Khi lùi về sau, từng bóng hồ li đỏ lướt qua, mỗi lần chúng xuất hiện đều để lại vết thương trên cơ thể Diệp Thành.
Bôn lôi!
Diệp Thành hét to, tung ra một chưởng bôn lôi về phía bóng hồ li kia.
Rầm!
Hồ li di chuyển với tốc độ quá nhanh, một chưởng của Diệp Thành không thể đánh trúng nó, ngược lại còn khiến từng tảng đá to kệch phía sau Phong Hồ vỡ vụn.
Hám sơn!
Nhất dương chỉ!
Hàng long!
Ngay sau đó, Diệp Thành liên tục thi triển huyền thuật, nhưng cho dù hắn thi triển thế nào thì cũng không thể có tác dụng. Phong Hồ không hổ là loài yêu thú nổi danh về tốc độ, từ khi giao đấu với nó, Diệp Thành liên tục bị thương, vả lại điều khiến hắn bất lực chính là hắn thậm chí còn không thể nhìn thấy rõ mặt mũi một con Phong Hồ nào.
Sau nửa canh giờ, đạo bào của Diệp Thành đã nhuốm máu, trên người hắn không dưới trăm vết cào đáng sợ, vả lại không phải tu vi thực lực của hắn không đủ mạnh, chỉ vì tốc độ của Phong Hồ nhanh dị thường khiến khí lực toàn thân hắn không thể nào thi triển nổi.
Diệp Thành thở hộc hơi, đến cả bí thuật thân pháp mà hắn tự hào cũng không thể nào theo nổi tốc độc của Phong Hồ, điều này khiến hắn có một cảm giác thất bại mà trước nay chưa từng có.
“Sư phụ, người không định nói gì sao? Chỉ cho con một chút đi chứ”, bị Phong Hồ ép đến mức muốn phát điên, Diệp Thành nhìn vào Sở Huyên đang nhàn nhã khoanh chân ngồi trên không trung.
“Tĩnh tâm, ngưng khí”, Sở Huyên chỉ nói bốn từ và không thêm lời nào sau đó.
“Có vậy thôi sao?”
“Đây mới là ngày đầu tiên, ngươi vội cái gì?”, câu nói của Sở Huyên khiến Diệp Thành suýt chút nữa thì phun ra máu.
“Không cho ngươi nếm trải chút khổ ải thì sao ngươi có thể thông minh ra được”, Sở Huyên vẫn không mở mắt, mỉm cười nói: “Có thể trụ được bao lâu thì tính bấy lâu, còn trẻ mà, nếm trải chút khổ ải vẫn hơn”.
Nghe vậy, Diệp Thành đột nhiên chỉ muốn mắng chửi người.
Phụt!
Toạc!
Phong Hồ vẫn nhanh như cắt, mỗi lần lướt qua thì trên cơ thể Diệp Thành lại xuất hiện vết máu.
Không biết từ bao giờ Diệp Thành lại ngã vào vũng máu, chân khí khắp cơ thể bị hao tổn sạch, hắn chìm vào hôn mê.
Lúc này, Sở Huyên mới đứng dậy đưa Diệp Thành rời khỏi đây.
Đêm khuya, trong một sơn động, ngọn lửa bập bùng khiến Diệp Thành như chết đi lại day day thái dương đứng dậy.
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 405Phụt!Phụt!Khi lùi về sau, từng bóng hồ li đỏ lướt qua, mỗi lần chúng xuất hiện đều để lại vết thương trên cơ thể Diệp Thành.Bôn lôi!Diệp Thành hét to, tung ra một chưởng bôn lôi về phía bóng hồ li kia.Rầm!Hồ li di chuyển với tốc độ quá nhanh, một chưởng của Diệp Thành không thể đánh trúng nó, ngược lại còn khiến từng tảng đá to kệch phía sau Phong Hồ vỡ vụn.Hám sơn!Nhất dương chỉ!Hàng long!Ngay sau đó, Diệp Thành liên tục thi triển huyền thuật, nhưng cho dù hắn thi triển thế nào thì cũng không thể có tác dụng. Phong Hồ không hổ là loài yêu thú nổi danh về tốc độ, từ khi giao đấu với nó, Diệp Thành liên tục bị thương, vả lại điều khiến hắn bất lực chính là hắn thậm chí còn không thể nhìn thấy rõ mặt mũi một con Phong Hồ nào.Sau nửa canh giờ, đạo bào của Diệp Thành đã nhuốm máu, trên người hắn không dưới trăm vết cào đáng sợ, vả lại không phải tu vi thực lực của hắn không đủ mạnh, chỉ vì tốc độ của Phong Hồ nhanh dị thường khiến khí lực toàn thân hắn không thể nào thi triển nổi.Diệp Thành thở hộc hơi, đến cả bí thuật thân pháp mà hắn tự hào cũng không thể nào theo nổi tốc độc của Phong Hồ, điều này khiến hắn có một cảm giác thất bại mà trước nay chưa từng có.“Sư phụ, người không định nói gì sao? Chỉ cho con một chút đi chứ”, bị Phong Hồ ép đến mức muốn phát điên, Diệp Thành nhìn vào Sở Huyên đang nhàn nhã khoanh chân ngồi trên không trung.“Tĩnh tâm, ngưng khí”, Sở Huyên chỉ nói bốn từ và không thêm lời nào sau đó.“Có vậy thôi sao?”“Đây mới là ngày đầu tiên, ngươi vội cái gì?”, câu nói của Sở Huyên khiến Diệp Thành suýt chút nữa thì phun ra máu.“Không cho ngươi nếm trải chút khổ ải thì sao ngươi có thể thông minh ra được”, Sở Huyên vẫn không mở mắt, mỉm cười nói: “Có thể trụ được bao lâu thì tính bấy lâu, còn trẻ mà, nếm trải chút khổ ải vẫn hơn”.Nghe vậy, Diệp Thành đột nhiên chỉ muốn mắng chửi người.Phụt!Toạc!Phong Hồ vẫn nhanh như cắt, mỗi lần lướt qua thì trên cơ thể Diệp Thành lại xuất hiện vết máu.Không biết từ bao giờ Diệp Thành lại ngã vào vũng máu, chân khí khắp cơ thể bị hao tổn sạch, hắn chìm vào hôn mê.Lúc này, Sở Huyên mới đứng dậy đưa Diệp Thành rời khỏi đây.Đêm khuya, trong một sơn động, ngọn lửa bập bùng khiến Diệp Thành như chết đi lại day day thái dương đứng dậy.