Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…
Chương 415
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 415“Không vội, sư phụ đợi con đã”, Diệp Thành lại lần nữa sát phạt về phía sau Thằn Lằn Huyền Băng, sau đó hai tay hắn túm chặt lấy cái đuôi thằn lằn, Diệp Thành lúc này giống như loài súc sinh hất thằn lằn lên.Rầm!Ngay sau đó, cơ thể khổng lồ của con thằn lằn bị hắn quật thật mạnh xuống đất, con thằn lằn dãy dụa trên mặt đất tạo ra cái hố to kệch.Lại lần nữa!Diệp Thành nóng máu, tiếp tục quật thằn lằn.Bịch!Bịch!Bịch!Cứ như vậy, từng âm thanh nặng nề vang dội khắp khu rừng, thằn lằn bị hắn quật máu me be bét chảy đầy mặt đất, tạo thành dòng máu như dòng suối nhỏ.Không biết từ bao giờ, tiếng vang dữ dội mới chấm dứt, Diệp Thành chao đảo leo l*n đ*nh đầu thằn lằn, giáng cú đấm vào đầu nó rồi lôi ra một viên đá phát sáng từ trong đầu nó.Đó chính là thú nguyên, là tinh nguyên trong cơ thể thằn lằn.“Đánh xong rồi?”, Sở Huyên từ từ bước xuống từ trong hư không.“Con đánh xong rồi”, Diệp Thành cầm lấy viên Thú Nguyên kia thều thào nói.“Ăn Thú Nguyên đi, có lẽ ngươi có thể tiến giới tới cảnh giới Nhân Nguyên đấy”, Sở Huyên mỉm cười nói.Diệp Thành lập tức nhảy lên một vách núi, ngồi khoanh chân tĩnh lặng rồi nuốt Thú Nguyên của Thằn Lằn Huyền Băng.Ngay sau đó, tiên hoả sục sôi, giúp Diệp Thành luyện hoá viên Thú Nguyên kia.Không thể phủ nhận Thú Nguyên trong cơ thể thằn lằn Huyền Băng có tinh nguyên dồi dào, vừa được luyện hoá đã chảy khắp các kinh mạch lớn của Diệp Thành, bù đắp lại phần năng lượng mà hắn vừa tiêu hao. Khí tức Diệp Thành ngày một mạnh lên.“Chịu đựng ở cảnh giới Ngưng Khí lâu như vậy rồi, lần này không lên được cảnh giới Nhân Nguyên là không xong”, Diệp Thành thầm nhủ.Cả chặng đường, vùng đan hải rộng lớn thực sự đã cho hắn luồng sức mạnh khủng khiếp hơn người, thế nhưng cũng vì dung lượng lớn của vùng đan hải mà mỗi lần đột phá cảnh giới, Diệp Thành phải đương đầu với nhiều khó khăn hơn các tu sĩ khác.Đây mới chỉ là cảnh giới thấp, vả lại tu vi càng cao thì đột phá càng khó khăn, giống như ở Ngọc Nữ Phong hắn thử phá quan lên cảnh giới Nhân Nguyên, nhưng cũng vì căn cơ quá thâm hậu nên không những không thể đột phá mà ngược lại còn khiến bản thân mình bị thương.Hiện giờ khác rồi.Sau nhiều ngày rèn luyện ma lực, Diệp Thành có thể ngưng tụ sức mạnh lớn hơn, tu vi của hắn cũng đạt tới cảnh giới mới.Còn Thú Nguyên của Thằn Lằn Huyền Băng chính là bước ngoặt giúp hắn đột phá. Con yêu thú thế này có thể so sánh với cảnh giới Chân Dương. Tinh hoa trong cơ thể nó quả là dồi dào có thể so sánh với linh đan phẩm giới không hề thấp.Roẹt!Roẹt!
Chương 415
“Không vội, sư phụ đợi con đã”, Diệp Thành lại lần nữa sát phạt về phía sau Thằn Lằn Huyền Băng, sau đó hai tay hắn túm chặt lấy cái đuôi thằn lằn, Diệp Thành lúc này giống như loài súc sinh hất thằn lằn lên.
Rầm!
Ngay sau đó, cơ thể khổng lồ của con thằn lằn bị hắn quật thật mạnh xuống đất, con thằn lằn dãy dụa trên mặt đất tạo ra cái hố to kệch.
Lại lần nữa!
Diệp Thành nóng máu, tiếp tục quật thằn lằn.
Bịch!
Bịch!
Bịch!
Cứ như vậy, từng âm thanh nặng nề vang dội khắp khu rừng, thằn lằn bị hắn quật máu me be bét chảy đầy mặt đất, tạo thành dòng máu như dòng suối nhỏ.
Không biết từ bao giờ, tiếng vang dữ dội mới chấm dứt, Diệp Thành chao đảo leo l*n đ*nh đầu thằn lằn, giáng cú đấm vào đầu nó rồi lôi ra một viên đá phát sáng từ trong đầu nó.
Đó chính là thú nguyên, là tinh nguyên trong cơ thể thằn lằn.
“Đánh xong rồi?”, Sở Huyên từ từ bước xuống từ trong hư không.
“Con đánh xong rồi”, Diệp Thành cầm lấy viên Thú Nguyên kia thều thào nói.
“Ăn Thú Nguyên đi, có lẽ ngươi có thể tiến giới tới cảnh giới Nhân Nguyên đấy”, Sở Huyên mỉm cười nói.
Diệp Thành lập tức nhảy lên một vách núi, ngồi khoanh chân tĩnh lặng rồi nuốt Thú Nguyên của Thằn Lằn Huyền Băng.
Ngay sau đó, tiên hoả sục sôi, giúp Diệp Thành luyện hoá viên Thú Nguyên kia.
Không thể phủ nhận Thú Nguyên trong cơ thể thằn lằn Huyền Băng có tinh nguyên dồi dào, vừa được luyện hoá đã chảy khắp các kinh mạch lớn của Diệp Thành, bù đắp lại phần năng lượng mà hắn vừa tiêu hao. Khí tức Diệp Thành ngày một mạnh lên.
“Chịu đựng ở cảnh giới Ngưng Khí lâu như vậy rồi, lần này không lên được cảnh giới Nhân Nguyên là không xong”, Diệp Thành thầm nhủ.
Cả chặng đường, vùng đan hải rộng lớn thực sự đã cho hắn luồng sức mạnh khủng khiếp hơn người, thế nhưng cũng vì dung lượng lớn của vùng đan hải mà mỗi lần đột phá cảnh giới, Diệp Thành phải đương đầu với nhiều khó khăn hơn các tu sĩ khác.
Đây mới chỉ là cảnh giới thấp, vả lại tu vi càng cao thì đột phá càng khó khăn, giống như ở Ngọc Nữ Phong hắn thử phá quan lên cảnh giới Nhân Nguyên, nhưng cũng vì căn cơ quá thâm hậu nên không những không thể đột phá mà ngược lại còn khiến bản thân mình bị thương.
Hiện giờ khác rồi.
Sau nhiều ngày rèn luyện ma lực, Diệp Thành có thể ngưng tụ sức mạnh lớn hơn, tu vi của hắn cũng đạt tới cảnh giới mới.
Còn Thú Nguyên của Thằn Lằn Huyền Băng chính là bước ngoặt giúp hắn đột phá. Con yêu thú thế này có thể so sánh với cảnh giới Chân Dương. Tinh hoa trong cơ thể nó quả là dồi dào có thể so sánh với linh đan phẩm giới không hề thấp.
Roẹt!
Roẹt!
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 415“Không vội, sư phụ đợi con đã”, Diệp Thành lại lần nữa sát phạt về phía sau Thằn Lằn Huyền Băng, sau đó hai tay hắn túm chặt lấy cái đuôi thằn lằn, Diệp Thành lúc này giống như loài súc sinh hất thằn lằn lên.Rầm!Ngay sau đó, cơ thể khổng lồ của con thằn lằn bị hắn quật thật mạnh xuống đất, con thằn lằn dãy dụa trên mặt đất tạo ra cái hố to kệch.Lại lần nữa!Diệp Thành nóng máu, tiếp tục quật thằn lằn.Bịch!Bịch!Bịch!Cứ như vậy, từng âm thanh nặng nề vang dội khắp khu rừng, thằn lằn bị hắn quật máu me be bét chảy đầy mặt đất, tạo thành dòng máu như dòng suối nhỏ.Không biết từ bao giờ, tiếng vang dữ dội mới chấm dứt, Diệp Thành chao đảo leo l*n đ*nh đầu thằn lằn, giáng cú đấm vào đầu nó rồi lôi ra một viên đá phát sáng từ trong đầu nó.Đó chính là thú nguyên, là tinh nguyên trong cơ thể thằn lằn.“Đánh xong rồi?”, Sở Huyên từ từ bước xuống từ trong hư không.“Con đánh xong rồi”, Diệp Thành cầm lấy viên Thú Nguyên kia thều thào nói.“Ăn Thú Nguyên đi, có lẽ ngươi có thể tiến giới tới cảnh giới Nhân Nguyên đấy”, Sở Huyên mỉm cười nói.Diệp Thành lập tức nhảy lên một vách núi, ngồi khoanh chân tĩnh lặng rồi nuốt Thú Nguyên của Thằn Lằn Huyền Băng.Ngay sau đó, tiên hoả sục sôi, giúp Diệp Thành luyện hoá viên Thú Nguyên kia.Không thể phủ nhận Thú Nguyên trong cơ thể thằn lằn Huyền Băng có tinh nguyên dồi dào, vừa được luyện hoá đã chảy khắp các kinh mạch lớn của Diệp Thành, bù đắp lại phần năng lượng mà hắn vừa tiêu hao. Khí tức Diệp Thành ngày một mạnh lên.“Chịu đựng ở cảnh giới Ngưng Khí lâu như vậy rồi, lần này không lên được cảnh giới Nhân Nguyên là không xong”, Diệp Thành thầm nhủ.Cả chặng đường, vùng đan hải rộng lớn thực sự đã cho hắn luồng sức mạnh khủng khiếp hơn người, thế nhưng cũng vì dung lượng lớn của vùng đan hải mà mỗi lần đột phá cảnh giới, Diệp Thành phải đương đầu với nhiều khó khăn hơn các tu sĩ khác.Đây mới chỉ là cảnh giới thấp, vả lại tu vi càng cao thì đột phá càng khó khăn, giống như ở Ngọc Nữ Phong hắn thử phá quan lên cảnh giới Nhân Nguyên, nhưng cũng vì căn cơ quá thâm hậu nên không những không thể đột phá mà ngược lại còn khiến bản thân mình bị thương.Hiện giờ khác rồi.Sau nhiều ngày rèn luyện ma lực, Diệp Thành có thể ngưng tụ sức mạnh lớn hơn, tu vi của hắn cũng đạt tới cảnh giới mới.Còn Thú Nguyên của Thằn Lằn Huyền Băng chính là bước ngoặt giúp hắn đột phá. Con yêu thú thế này có thể so sánh với cảnh giới Chân Dương. Tinh hoa trong cơ thể nó quả là dồi dào có thể so sánh với linh đan phẩm giới không hề thấp.Roẹt!Roẹt!