Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…
Chương 425
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 425Diệp Thành chỉ đành im lặng không nói, mặc cho Sở Linh xách mình đi như xách gà, sau đó bay lên mây tới Ngọc Nữ Phong, bước vào Ngọc Linh Động Phủ nơi Sở Linh bế quan.Cô thả hắn vào trong thạch thất.Thạch thất không lớn, chu vi khoảng năm mươi trượng, không có đồ trang trí gì, mỗi hướng Đông Tây Nam Bắc đều có một bia đá ngọc cao hơn hai trượng. Trên bia đá ngọc được khắc phù văn rườm rà, chính giữa có một chữ “Linh” lớn hơn một chút.“Đây là đâu?”, Diệp Thành quan sát một lượt rồi hỏi Sở Linh.“Linh thất”, Sở Linh trả lời rất thản nhiên, sau đó vẽ một vòng tròn khoảng mười thước ở chính giữa thạch thất.“Ngươi đứng vào đó”, Sở Linh nhìn Diệp Thành.Mặc dù có hơi nghi ngờ nhưng Diệp Thành vẫn ngoan ngoãn chạy vào vòng tròn.“Đây là Linh thất chuyên dùng để luyện linh hồn”, Sở Linh bắt đầu giới thiệu cho Diệp Thành, khi nói còn chỉ vào bốn bia đá ngọc dựng ở bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc: “Bốn bia đá ngọc này được gọi là bia linh hồn, một khi giải được cấm chế sẽ tự động phát ra tiếng rung, tiếng rung ấy chính là để công kích linh hồn”.“Thật kỳ diệu”, Diệp Thành xoa cằm, thầm nói Ngọc Nữ Phong này có rất nhiều thứ quái lạ.“Bây giờ ta sẽ giải cấm chế của bia linh hồn”, Sở Linh nói rồi chỉ vào vòng tròn dưới chân Diệp Thành: “Còn ngươi, không được ra khỏi vòng tròn này”.“Đơn giản vậy thôi sao?”Nghe giọng điệu thoải mái của Diệp Thành, Sở Linh khẽ nhướng mày, khoé môi nở nụ cười quyến rũ: “Ừm, đơn giản vậy thôi. Nếu ngươi chuẩn bị xong rồi thì sẽ bắt đầu ngay bây giờ”.Được!Diệp Thành đứng yên, hít sâu một hơi.“Lát nữa nếu đau có thể hét ra thoải mái”, câu này của Sở Linh khiến Diệp Thành thảng thốt.Ngay sau đó một tay Sở Linh kết ấn, miệng khẽ nói: “Mở”.Ngay tức khắc, bốn bia linh hồn đồng loạt rung lên, phù văn trên đó cũng sáng lên.Ù ù!Ngay sau đó bốn bia linh hồn rung lên, tiếng rung nhắm vào chính giữa thạch thất, nói chính xác hơn là Diệp Thành đang đứng trong vòng tròn trung tâm.Lúc này Sở Linh ở bên cạnh đã rất tự giác bịt tai lại.A!Chẳng mấy chốc, tiếng kêu như chọc tiết lợn của Diệp Thành vang lên, những âm thanh rung động từ bốn phía vọng vào đầu hắn, khiến đầu hắn ong ong như búa bổ.“Cảm giác thế nào?”, Sở Linh bịt tai cười tủm tỉm nhìn Diệp Thành, thấy Diệp Thành đau đớn, ỉu xìu thì khá vui sướng.“Ta chỉ có thể bị động chịu đựng thế này thôi sao?”, Diệp Thành vừa ngồi xổm ôm đầu vừa gào lên.“Điều này còn không phải do ngươi? Nếu muốn, ngươi có thể thử chống lại nó, đương nhiên ngươi chỉ có thể dùng bí thuật sóng âm”.Nghe vậy, Diệp Thành cố gắng đứng vững, tập trung khí huyết, bí pháp Cuồng Long Thiên Nộ lập tức được thi triển, gào thét vào bia linh hồn phía trước.
Chương 425
Diệp Thành chỉ đành im lặng không nói, mặc cho Sở Linh xách mình đi như xách gà, sau đó bay lên mây tới Ngọc Nữ Phong, bước vào Ngọc Linh Động Phủ nơi Sở Linh bế quan.
Cô thả hắn vào trong thạch thất.
Thạch thất không lớn, chu vi khoảng năm mươi trượng, không có đồ trang trí gì, mỗi hướng Đông Tây Nam Bắc đều có một bia đá ngọc cao hơn hai trượng. Trên bia đá ngọc được khắc phù văn rườm rà, chính giữa có một chữ “Linh” lớn hơn một chút.
“Đây là đâu?”, Diệp Thành quan sát một lượt rồi hỏi Sở Linh.
“Linh thất”, Sở Linh trả lời rất thản nhiên, sau đó vẽ một vòng tròn khoảng mười thước ở chính giữa thạch thất.
“Ngươi đứng vào đó”, Sở Linh nhìn Diệp Thành.
Mặc dù có hơi nghi ngờ nhưng Diệp Thành vẫn ngoan ngoãn chạy vào vòng tròn.
“Đây là Linh thất chuyên dùng để luyện linh hồn”, Sở Linh bắt đầu giới thiệu cho Diệp Thành, khi nói còn chỉ vào bốn bia đá ngọc dựng ở bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc: “Bốn bia đá ngọc này được gọi là bia linh hồn, một khi giải được cấm chế sẽ tự động phát ra tiếng rung, tiếng rung ấy chính là để công kích linh hồn”.
“Thật kỳ diệu”, Diệp Thành xoa cằm, thầm nói Ngọc Nữ Phong này có rất nhiều thứ quái lạ.
“Bây giờ ta sẽ giải cấm chế của bia linh hồn”, Sở Linh nói rồi chỉ vào vòng tròn dưới chân Diệp Thành: “Còn ngươi, không được ra khỏi vòng tròn này”.
“Đơn giản vậy thôi sao?”
Nghe giọng điệu thoải mái của Diệp Thành, Sở Linh khẽ nhướng mày, khoé môi nở nụ cười quyến rũ: “Ừm, đơn giản vậy thôi. Nếu ngươi chuẩn bị xong rồi thì sẽ bắt đầu ngay bây giờ”.
Được!
Diệp Thành đứng yên, hít sâu một hơi.
“Lát nữa nếu đau có thể hét ra thoải mái”, câu này của Sở Linh khiến Diệp Thành thảng thốt.
Ngay sau đó một tay Sở Linh kết ấn, miệng khẽ nói: “Mở”.
Ngay tức khắc, bốn bia linh hồn đồng loạt rung lên, phù văn trên đó cũng sáng lên.
Ù ù!
Ngay sau đó bốn bia linh hồn rung lên, tiếng rung nhắm vào chính giữa thạch thất, nói chính xác hơn là Diệp Thành đang đứng trong vòng tròn trung tâm.
Lúc này Sở Linh ở bên cạnh đã rất tự giác bịt tai lại.
A!
Chẳng mấy chốc, tiếng kêu như chọc tiết lợn của Diệp Thành vang lên, những âm thanh rung động từ bốn phía vọng vào đầu hắn, khiến đầu hắn ong ong như búa bổ.
“Cảm giác thế nào?”, Sở Linh bịt tai cười tủm tỉm nhìn Diệp Thành, thấy Diệp Thành đau đớn, ỉu xìu thì khá vui sướng.
“Ta chỉ có thể bị động chịu đựng thế này thôi sao?”, Diệp Thành vừa ngồi xổm ôm đầu vừa gào lên.
“Điều này còn không phải do ngươi? Nếu muốn, ngươi có thể thử chống lại nó, đương nhiên ngươi chỉ có thể dùng bí thuật sóng âm”.
Nghe vậy, Diệp Thành cố gắng đứng vững, tập trung khí huyết, bí pháp Cuồng Long Thiên Nộ lập tức được thi triển, gào thét vào bia linh hồn phía trước.
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 425Diệp Thành chỉ đành im lặng không nói, mặc cho Sở Linh xách mình đi như xách gà, sau đó bay lên mây tới Ngọc Nữ Phong, bước vào Ngọc Linh Động Phủ nơi Sở Linh bế quan.Cô thả hắn vào trong thạch thất.Thạch thất không lớn, chu vi khoảng năm mươi trượng, không có đồ trang trí gì, mỗi hướng Đông Tây Nam Bắc đều có một bia đá ngọc cao hơn hai trượng. Trên bia đá ngọc được khắc phù văn rườm rà, chính giữa có một chữ “Linh” lớn hơn một chút.“Đây là đâu?”, Diệp Thành quan sát một lượt rồi hỏi Sở Linh.“Linh thất”, Sở Linh trả lời rất thản nhiên, sau đó vẽ một vòng tròn khoảng mười thước ở chính giữa thạch thất.“Ngươi đứng vào đó”, Sở Linh nhìn Diệp Thành.Mặc dù có hơi nghi ngờ nhưng Diệp Thành vẫn ngoan ngoãn chạy vào vòng tròn.“Đây là Linh thất chuyên dùng để luyện linh hồn”, Sở Linh bắt đầu giới thiệu cho Diệp Thành, khi nói còn chỉ vào bốn bia đá ngọc dựng ở bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc: “Bốn bia đá ngọc này được gọi là bia linh hồn, một khi giải được cấm chế sẽ tự động phát ra tiếng rung, tiếng rung ấy chính là để công kích linh hồn”.“Thật kỳ diệu”, Diệp Thành xoa cằm, thầm nói Ngọc Nữ Phong này có rất nhiều thứ quái lạ.“Bây giờ ta sẽ giải cấm chế của bia linh hồn”, Sở Linh nói rồi chỉ vào vòng tròn dưới chân Diệp Thành: “Còn ngươi, không được ra khỏi vòng tròn này”.“Đơn giản vậy thôi sao?”Nghe giọng điệu thoải mái của Diệp Thành, Sở Linh khẽ nhướng mày, khoé môi nở nụ cười quyến rũ: “Ừm, đơn giản vậy thôi. Nếu ngươi chuẩn bị xong rồi thì sẽ bắt đầu ngay bây giờ”.Được!Diệp Thành đứng yên, hít sâu một hơi.“Lát nữa nếu đau có thể hét ra thoải mái”, câu này của Sở Linh khiến Diệp Thành thảng thốt.Ngay sau đó một tay Sở Linh kết ấn, miệng khẽ nói: “Mở”.Ngay tức khắc, bốn bia linh hồn đồng loạt rung lên, phù văn trên đó cũng sáng lên.Ù ù!Ngay sau đó bốn bia linh hồn rung lên, tiếng rung nhắm vào chính giữa thạch thất, nói chính xác hơn là Diệp Thành đang đứng trong vòng tròn trung tâm.Lúc này Sở Linh ở bên cạnh đã rất tự giác bịt tai lại.A!Chẳng mấy chốc, tiếng kêu như chọc tiết lợn của Diệp Thành vang lên, những âm thanh rung động từ bốn phía vọng vào đầu hắn, khiến đầu hắn ong ong như búa bổ.“Cảm giác thế nào?”, Sở Linh bịt tai cười tủm tỉm nhìn Diệp Thành, thấy Diệp Thành đau đớn, ỉu xìu thì khá vui sướng.“Ta chỉ có thể bị động chịu đựng thế này thôi sao?”, Diệp Thành vừa ngồi xổm ôm đầu vừa gào lên.“Điều này còn không phải do ngươi? Nếu muốn, ngươi có thể thử chống lại nó, đương nhiên ngươi chỉ có thể dùng bí thuật sóng âm”.Nghe vậy, Diệp Thành cố gắng đứng vững, tập trung khí huyết, bí pháp Cuồng Long Thiên Nộ lập tức được thi triển, gào thét vào bia linh hồn phía trước.