Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…
Chương 429
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 429“Con còn phải ở đây bao lâu?”, Diệp Thành lắc lắc đầu nhìn Sở Linh, mấy ngày nay hắn thật sự đã bị dày vò đủ rồi, đặc biệt là cảm giác đầu như muốn nổ tung, chỉ cần nghĩ tới thôi là hắn thấy đau tim rồi.“Ngươi không vừa lòng sao?”, Sở Linh nhìn Diệp Thành rồi nói với giọng chẳng mấy dễ chịu, vả lại vừa mới luyện cho Diệp Thành cô đã trở nên nhiều lời hơn hẳn.“Luyện linh hồn ở đây có hiệu quả vô cùng to lớn”.“Có biết bao nhiêu đệ tử muốn được tu luyện trong thạch thất này mà không có cơ hội, đừng có chê bôi, vả lại, ngày nào cũng bắt ngươi luyện linh hồn chẳng phải là vì muốn tốt cho ngươi sao? Ngươi có lẽ cũng cảm thấy được khi linh hồn bị công kích thì linh hồn lực của ngươi cũng mạnh lên”.“Thêm nữa, thân là luyện đan sư, ngươi nên biết tầm quan trọng của linh hồn lực, đừng có được voi đòi tiên”.Sở Linh mắng một tràng khiến Diệp Thành không ngẩng nổi mặt lên. Lúc nói tới luyện đan sư, cô lại vô thức nhìn hắn: “Ta còn chưa hỏi đấy, một người là luyện đan sư như ngươi hiện giờ có thể luyện ra được linh đan mấy vân rồi?”Nghe vậy, Diệp Thành xoa xoa mũi, giơ hai ngón tay: “Mới thế này thôi ạ, miễn cưỡng thì có thể luyện ra được linh đan hai vân”.“Nhìn kìa, ta nói rồi mà”, Sở Linh nhún vai: “Linh hồn lực mới ở tu vi cấp Linh, ngươi cùng lắm chỉ có thể luyện ra được linh đan hai vân. Muốn tiến bộ và luyện ra được linh đan ba vân thì cần linh hồn lực đạt tới cấp Huyền”.Mặc dù miệng nói vậy nhưng trong lòng Sở Linh cũng cảm thấy hết sức bất ngờ.Nên biết rằng trước đó Diệp Thành mới chỉ ở tu vi Ngưng Khí, linh hồn lực cao hơn tu vi một bậc chưa bàn, thế mà có thể luyện ra được linh đan hai vân trong hai tháng trời ngắn ngủi, thành tích thế này khiến cô tự hỏi Từ Phúc năm xưa có lẽ là chưa bằng.“Sư phụ, người thấy linh hồn của con bao giờ có thể lên tới huyền cấp?”, Diệp Thành nhìn Sở Linh hỏi dò.“Ngươi hỏi đúng người rồi đấy”, nói tới linh hồn, Sở Linh tỏ ra rất hứng thú, cô ngồi xuống đất cùng Diệp Thành, hắng giọng, nói: “Thông thường linh hồn của tu sĩ chúng ta vẫn luôn tương ứng ngang bằng với tu vi, giống như tu sĩ ở cảnh giới Ngưng Khí, cấp bậc linh hồn phần lới đều ở cấp Nguyên, đương nhiên tiểu tử nhà ngươi là loại khác biệt”.Diệp Thành yên lặng lắng nghe còn Sở Linh càng nói càng hăng say: “Linh hồn rất huyền diệu, vì vậy khả năng tiến giới của linh hồn sẽ khó hơn tiến giới về tu vi, giống như tu sĩ ở cảnh giới Nhân Nguyên, linh hồn vốn dĩ tiến giới tới cảnh giới Linh, nhưng trên thực thế không phải như vậy, phần lớn các tu sĩ ở cảnh giới Ngưng Khí sau khi tiến giới tới cảnh giới Nhân Nguyên, cấp bậc linh hồn của bọn họ vẫn ở bậc Nhân”.“Đương nhiên, tu sĩ cùng tầng cảnh giới nếu như linh hồn lực không cùng đẳng cấp thì thực lực của bọn họ cũng không thể giống nhau, người có cấp bậc linh hồn cao thì sẽ mạnh hơn rất nhiều, về điểm này có lẽ ngươi có thể cảm nhận được, vì cấp bậc linh hồn càng cao thì khoảng cách của bọn họ và trời đất lại càng gần”.“Khoảng cách với trời đất càng gần, câu này có ý gì?”, Diệp Thành nhìn Sở Linh bằng khuôn mặt khó hiểu.“Ngươi nghe tới Nguyên Thần bao giờ chưa?”“Con đương nhiên nghe thấy rồi”, Diệp Thành gật đầu: “Trưởng lão Từ Phúc từng nói Nguyên Thần cao hơn Linh hồn một bậc, cũng chỉ có tu sĩ ở cảnh giới Thiên mới có tư cách ngưng tụ ra”.“Đúng vậy”, Sở Linh nói: “Linh hồn rất huyền bí, nhưng nguyên thần còn huyền bí hơn. Đương nhiên nó mạnh hơn linh hồn rất nhiều, và điểm bá đạo nhất trong nó chính là một khi khiến linh hồn biến thành Nguyên Thần thì có thể có được sức mạnh rung trời chuyển đất, cho nên bảo ngươi rèn luyện linh hồn một mặt là vì ngươi là luyện đan sư, một mặt là vì cấp bậc linh hồn lực càng cao thì khoảng cách với trời đất đương nhiên sẽ được kéo gần lại. Mặc dù rất khó có khả năng làm rung trời chuyển đất nhưng cũng còn tốt hơn rất nhiều”.
Chương 429
“Con còn phải ở đây bao lâu?”, Diệp Thành lắc lắc đầu nhìn Sở Linh, mấy ngày nay hắn thật sự đã bị dày vò đủ rồi, đặc biệt là cảm giác đầu như muốn nổ tung, chỉ cần nghĩ tới thôi là hắn thấy đau tim rồi.
“Ngươi không vừa lòng sao?”, Sở Linh nhìn Diệp Thành rồi nói với giọng chẳng mấy dễ chịu, vả lại vừa mới luyện cho Diệp Thành cô đã trở nên nhiều lời hơn hẳn.
“Luyện linh hồn ở đây có hiệu quả vô cùng to lớn”.
“Có biết bao nhiêu đệ tử muốn được tu luyện trong thạch thất này mà không có cơ hội, đừng có chê bôi, vả lại, ngày nào cũng bắt ngươi luyện linh hồn chẳng phải là vì muốn tốt cho ngươi sao? Ngươi có lẽ cũng cảm thấy được khi linh hồn bị công kích thì linh hồn lực của ngươi cũng mạnh lên”.
“Thêm nữa, thân là luyện đan sư, ngươi nên biết tầm quan trọng của linh hồn lực, đừng có được voi đòi tiên”.
Sở Linh mắng một tràng khiến Diệp Thành không ngẩng nổi mặt lên. Lúc nói tới luyện đan sư, cô lại vô thức nhìn hắn: “Ta còn chưa hỏi đấy, một người là luyện đan sư như ngươi hiện giờ có thể luyện ra được linh đan mấy vân rồi?”
Nghe vậy, Diệp Thành xoa xoa mũi, giơ hai ngón tay: “Mới thế này thôi ạ, miễn cưỡng thì có thể luyện ra được linh đan hai vân”.
“Nhìn kìa, ta nói rồi mà”, Sở Linh nhún vai: “Linh hồn lực mới ở tu vi cấp Linh, ngươi cùng lắm chỉ có thể luyện ra được linh đan hai vân. Muốn tiến bộ và luyện ra được linh đan ba vân thì cần linh hồn lực đạt tới cấp Huyền”.
Mặc dù miệng nói vậy nhưng trong lòng Sở Linh cũng cảm thấy hết sức bất ngờ.
Nên biết rằng trước đó Diệp Thành mới chỉ ở tu vi Ngưng Khí, linh hồn lực cao hơn tu vi một bậc chưa bàn, thế mà có thể luyện ra được linh đan hai vân trong hai tháng trời ngắn ngủi, thành tích thế này khiến cô tự hỏi Từ Phúc năm xưa có lẽ là chưa bằng.
“Sư phụ, người thấy linh hồn của con bao giờ có thể lên tới huyền cấp?”, Diệp Thành nhìn Sở Linh hỏi dò.
“Ngươi hỏi đúng người rồi đấy”, nói tới linh hồn, Sở Linh tỏ ra rất hứng thú, cô ngồi xuống đất cùng Diệp Thành, hắng giọng, nói: “Thông thường linh hồn của tu sĩ chúng ta vẫn luôn tương ứng ngang bằng với tu vi, giống như tu sĩ ở cảnh giới Ngưng Khí, cấp bậc linh hồn phần lới đều ở cấp Nguyên, đương nhiên tiểu tử nhà ngươi là loại khác biệt”.
Diệp Thành yên lặng lắng nghe còn Sở Linh càng nói càng hăng say: “Linh hồn rất huyền diệu, vì vậy khả năng tiến giới của linh hồn sẽ khó hơn tiến giới về tu vi, giống như tu sĩ ở cảnh giới Nhân Nguyên, linh hồn vốn dĩ tiến giới tới cảnh giới Linh, nhưng trên thực thế không phải như vậy, phần lớn các tu sĩ ở cảnh giới Ngưng Khí sau khi tiến giới tới cảnh giới Nhân Nguyên, cấp bậc linh hồn của bọn họ vẫn ở bậc Nhân”.
“Đương nhiên, tu sĩ cùng tầng cảnh giới nếu như linh hồn lực không cùng đẳng cấp thì thực lực của bọn họ cũng không thể giống nhau, người có cấp bậc linh hồn cao thì sẽ mạnh hơn rất nhiều, về điểm này có lẽ ngươi có thể cảm nhận được, vì cấp bậc linh hồn càng cao thì khoảng cách của bọn họ và trời đất lại càng gần”.
“Khoảng cách với trời đất càng gần, câu này có ý gì?”, Diệp Thành nhìn Sở Linh bằng khuôn mặt khó hiểu.
“Ngươi nghe tới Nguyên Thần bao giờ chưa?”
“Con đương nhiên nghe thấy rồi”, Diệp Thành gật đầu: “Trưởng lão Từ Phúc từng nói Nguyên Thần cao hơn Linh hồn một bậc, cũng chỉ có tu sĩ ở cảnh giới Thiên mới có tư cách ngưng tụ ra”.
“Đúng vậy”, Sở Linh nói: “Linh hồn rất huyền bí, nhưng nguyên thần còn huyền bí hơn. Đương nhiên nó mạnh hơn linh hồn rất nhiều, và điểm bá đạo nhất trong nó chính là một khi khiến linh hồn biến thành Nguyên Thần thì có thể có được sức mạnh rung trời chuyển đất, cho nên bảo ngươi rèn luyện linh hồn một mặt là vì ngươi là luyện đan sư, một mặt là vì cấp bậc linh hồn lực càng cao thì khoảng cách với trời đất đương nhiên sẽ được kéo gần lại. Mặc dù rất khó có khả năng làm rung trời chuyển đất nhưng cũng còn tốt hơn rất nhiều”.
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 429“Con còn phải ở đây bao lâu?”, Diệp Thành lắc lắc đầu nhìn Sở Linh, mấy ngày nay hắn thật sự đã bị dày vò đủ rồi, đặc biệt là cảm giác đầu như muốn nổ tung, chỉ cần nghĩ tới thôi là hắn thấy đau tim rồi.“Ngươi không vừa lòng sao?”, Sở Linh nhìn Diệp Thành rồi nói với giọng chẳng mấy dễ chịu, vả lại vừa mới luyện cho Diệp Thành cô đã trở nên nhiều lời hơn hẳn.“Luyện linh hồn ở đây có hiệu quả vô cùng to lớn”.“Có biết bao nhiêu đệ tử muốn được tu luyện trong thạch thất này mà không có cơ hội, đừng có chê bôi, vả lại, ngày nào cũng bắt ngươi luyện linh hồn chẳng phải là vì muốn tốt cho ngươi sao? Ngươi có lẽ cũng cảm thấy được khi linh hồn bị công kích thì linh hồn lực của ngươi cũng mạnh lên”.“Thêm nữa, thân là luyện đan sư, ngươi nên biết tầm quan trọng của linh hồn lực, đừng có được voi đòi tiên”.Sở Linh mắng một tràng khiến Diệp Thành không ngẩng nổi mặt lên. Lúc nói tới luyện đan sư, cô lại vô thức nhìn hắn: “Ta còn chưa hỏi đấy, một người là luyện đan sư như ngươi hiện giờ có thể luyện ra được linh đan mấy vân rồi?”Nghe vậy, Diệp Thành xoa xoa mũi, giơ hai ngón tay: “Mới thế này thôi ạ, miễn cưỡng thì có thể luyện ra được linh đan hai vân”.“Nhìn kìa, ta nói rồi mà”, Sở Linh nhún vai: “Linh hồn lực mới ở tu vi cấp Linh, ngươi cùng lắm chỉ có thể luyện ra được linh đan hai vân. Muốn tiến bộ và luyện ra được linh đan ba vân thì cần linh hồn lực đạt tới cấp Huyền”.Mặc dù miệng nói vậy nhưng trong lòng Sở Linh cũng cảm thấy hết sức bất ngờ.Nên biết rằng trước đó Diệp Thành mới chỉ ở tu vi Ngưng Khí, linh hồn lực cao hơn tu vi một bậc chưa bàn, thế mà có thể luyện ra được linh đan hai vân trong hai tháng trời ngắn ngủi, thành tích thế này khiến cô tự hỏi Từ Phúc năm xưa có lẽ là chưa bằng.“Sư phụ, người thấy linh hồn của con bao giờ có thể lên tới huyền cấp?”, Diệp Thành nhìn Sở Linh hỏi dò.“Ngươi hỏi đúng người rồi đấy”, nói tới linh hồn, Sở Linh tỏ ra rất hứng thú, cô ngồi xuống đất cùng Diệp Thành, hắng giọng, nói: “Thông thường linh hồn của tu sĩ chúng ta vẫn luôn tương ứng ngang bằng với tu vi, giống như tu sĩ ở cảnh giới Ngưng Khí, cấp bậc linh hồn phần lới đều ở cấp Nguyên, đương nhiên tiểu tử nhà ngươi là loại khác biệt”.Diệp Thành yên lặng lắng nghe còn Sở Linh càng nói càng hăng say: “Linh hồn rất huyền diệu, vì vậy khả năng tiến giới của linh hồn sẽ khó hơn tiến giới về tu vi, giống như tu sĩ ở cảnh giới Nhân Nguyên, linh hồn vốn dĩ tiến giới tới cảnh giới Linh, nhưng trên thực thế không phải như vậy, phần lớn các tu sĩ ở cảnh giới Ngưng Khí sau khi tiến giới tới cảnh giới Nhân Nguyên, cấp bậc linh hồn của bọn họ vẫn ở bậc Nhân”.“Đương nhiên, tu sĩ cùng tầng cảnh giới nếu như linh hồn lực không cùng đẳng cấp thì thực lực của bọn họ cũng không thể giống nhau, người có cấp bậc linh hồn cao thì sẽ mạnh hơn rất nhiều, về điểm này có lẽ ngươi có thể cảm nhận được, vì cấp bậc linh hồn càng cao thì khoảng cách của bọn họ và trời đất lại càng gần”.“Khoảng cách với trời đất càng gần, câu này có ý gì?”, Diệp Thành nhìn Sở Linh bằng khuôn mặt khó hiểu.“Ngươi nghe tới Nguyên Thần bao giờ chưa?”“Con đương nhiên nghe thấy rồi”, Diệp Thành gật đầu: “Trưởng lão Từ Phúc từng nói Nguyên Thần cao hơn Linh hồn một bậc, cũng chỉ có tu sĩ ở cảnh giới Thiên mới có tư cách ngưng tụ ra”.“Đúng vậy”, Sở Linh nói: “Linh hồn rất huyền bí, nhưng nguyên thần còn huyền bí hơn. Đương nhiên nó mạnh hơn linh hồn rất nhiều, và điểm bá đạo nhất trong nó chính là một khi khiến linh hồn biến thành Nguyên Thần thì có thể có được sức mạnh rung trời chuyển đất, cho nên bảo ngươi rèn luyện linh hồn một mặt là vì ngươi là luyện đan sư, một mặt là vì cấp bậc linh hồn lực càng cao thì khoảng cách với trời đất đương nhiên sẽ được kéo gần lại. Mặc dù rất khó có khả năng làm rung trời chuyển đất nhưng cũng còn tốt hơn rất nhiều”.