Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…
Chương 431
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 431“Đan phương của linh đan ba vân”, Sở Linh chớp mắt nhưng không có ý định lấy ra, chỉ nhìn Diệp Thành bằng con mắt hào hứng.“Ba vân?”, hơi thở của Diệp Thành cũng gấp gáp hơn.Đan phương vốn trân quý, huống hồ còn là linh đan ba vân. Đây là bảo bối không phải có tiền là có thể mua được. Mặc dù Diệp Thành là luyện đan sư nhưng đừng nói là linh đan ba vân, đến cả nhìn hắn cũng chưa từng thấy linh đan ba vân bao giờ.“Đan phương này của ta ngươi đừng mong nữa”, đương lúc Diệp Thành đang cao hứng thì Sở Linh nói một câu hết sức lạnh lùng khiến Diệp Thành cụt hứng.“Vì…vì sao chứ?”, Diệp Thành nghe câu nói kia của Sở Linh thì sút chút nữa nội thương. Bà già này, không cho ta xem mà còn bày đặt thần bí, hắn chưa bao giờ cảm thấy tò mò và hào hứng như vậy, làm thế có khác gì giết sống hắn đâu chứ.“Giờ ta có đưa cho ngươi thì ngươi cũng không thể dùng được”, Sở Linh khoát tay, “đó là đan phương của linh đan ba vân, cho dù cho ngươi xem thì ngươi cũng không thể luyện ra được, muốn luyện ra linh đan ba vân thì cấp bậc linh hồn cần đạt tới Huyền cấp, thôi bỏ đi, việc ngươi cần làm chính là nỗ lực tăng nhanh cấp bậc linh hồn, đợi linh hồn của người đạt tới Huyền cấp thì ta sẽ cho ngươi xem, người làm sư phụ như ta sẽ không keo kiệt đâu”.Nghe xong câu này, phần trán Diệp Thành nổi thêm vài đường gân xám xịt.“Ngoan, ngoan ngoãn tu luyện đi đồ đệ”, phía này Sở Linh đẩy Diệp Thành một cái khiến Diệp Thành ngã vào vòng tròn ở trung tâm.Ngay sau đó, bia linh hồn ở tứ phía bắt đầu rung chuyển, sau đó là từng âm thanh vù vù vang lên, sóng âm rì rào vang dội trong không gian.Hự…!Diệp Thành nghiến răng. Mặc dù đầu hắn đau đớn nhưng hắn không thét lên.Vù!Vù!Bia linh hồn vẫn rung lên liên hồi, không hề có dấu hiệu dừng lại, càng lúc càng rung mạnh hơn khiến Diệp Thành đứng trong vòng tròn trung tâm mà thân hình chao đảo lắc lư, thất khiếu chảy máu, tầm nhìn và ý thức của hắn trở nên mơ hồ.Có điều gian khổ cũng được đánh đổi. Sau từng lần bị công kích bởi bia linh hồn, linh hồn của Diệp Thành cũng được tôi luyện khắt khe. Phần linh hồn mà hắn vốn tưởng rằng như thanh kiếm thô sần, thế mà sau nhiều lần bị công kích bởi bia linh hồn như cái búa sắt kia, linh hồn hắn dần dần thay đổi, như thanh kiếm sắc.Vả lại sau vài lần bị tấn công bởi bia linh hồn, Diệp Thành có cảm giác rất kỳ lạ giống như thể giơ tay ra là có thể chạm được tới một lớp chắn. Hắn biết muốn khiến cấp bậc linh hồn của mình được nâng lên Huyền cấp thì cần phải phá bỏ được lớp chắn này.Có lẽ vì Sở Linh kích động nên lần này hắn kiên trì lâu hơn, Diệp Thành trụ được hơn một canh giờ.“Trụ được hơn một canh giờ mà không ngã”, ở bên, Sở Linh đang nhàn nhã dũa móng tay liếc nhìn bóng hình chao đảo không ngã của Diệp Thành mà đôi mắt không giấu nổi vẻ kinh ngạc.“Chẳng trách tỷ tỷ nói sức sống và ý chí chiến đấu của hắn rất ngoan cường”, Sở Linh lẩm bẩm.“Tuổi còn trẻ và tu vi như vậy, thật khiến ta bất ngờ”.“Có lẽ hắn thật sự có thể vượt qua mình”.Phụt!
Chương 431
“Đan phương của linh đan ba vân”, Sở Linh chớp mắt nhưng không có ý định lấy ra, chỉ nhìn Diệp Thành bằng con mắt hào hứng.
“Ba vân?”, hơi thở của Diệp Thành cũng gấp gáp hơn.
Đan phương vốn trân quý, huống hồ còn là linh đan ba vân. Đây là bảo bối không phải có tiền là có thể mua được. Mặc dù Diệp Thành là luyện đan sư nhưng đừng nói là linh đan ba vân, đến cả nhìn hắn cũng chưa từng thấy linh đan ba vân bao giờ.
“Đan phương này của ta ngươi đừng mong nữa”, đương lúc Diệp Thành đang cao hứng thì Sở Linh nói một câu hết sức lạnh lùng khiến Diệp Thành cụt hứng.
“Vì…vì sao chứ?”, Diệp Thành nghe câu nói kia của Sở Linh thì sút chút nữa nội thương. Bà già này, không cho ta xem mà còn bày đặt thần bí, hắn chưa bao giờ cảm thấy tò mò và hào hứng như vậy, làm thế có khác gì giết sống hắn đâu chứ.
“Giờ ta có đưa cho ngươi thì ngươi cũng không thể dùng được”, Sở Linh khoát tay, “đó là đan phương của linh đan ba vân, cho dù cho ngươi xem thì ngươi cũng không thể luyện ra được, muốn luyện ra linh đan ba vân thì cấp bậc linh hồn cần đạt tới Huyền cấp, thôi bỏ đi, việc ngươi cần làm chính là nỗ lực tăng nhanh cấp bậc linh hồn, đợi linh hồn của người đạt tới Huyền cấp thì ta sẽ cho ngươi xem, người làm sư phụ như ta sẽ không keo kiệt đâu”.
Nghe xong câu này, phần trán Diệp Thành nổi thêm vài đường gân xám xịt.
“Ngoan, ngoan ngoãn tu luyện đi đồ đệ”, phía này Sở Linh đẩy Diệp Thành một cái khiến Diệp Thành ngã vào vòng tròn ở trung tâm.
Ngay sau đó, bia linh hồn ở tứ phía bắt đầu rung chuyển, sau đó là từng âm thanh vù vù vang lên, sóng âm rì rào vang dội trong không gian.
Hự…!
Diệp Thành nghiến răng. Mặc dù đầu hắn đau đớn nhưng hắn không thét lên.
Vù!
Vù!
Bia linh hồn vẫn rung lên liên hồi, không hề có dấu hiệu dừng lại, càng lúc càng rung mạnh hơn khiến Diệp Thành đứng trong vòng tròn trung tâm mà thân hình chao đảo lắc lư, thất khiếu chảy máu, tầm nhìn và ý thức của hắn trở nên mơ hồ.
Có điều gian khổ cũng được đánh đổi. Sau từng lần bị công kích bởi bia linh hồn, linh hồn của Diệp Thành cũng được tôi luyện khắt khe. Phần linh hồn mà hắn vốn tưởng rằng như thanh kiếm thô sần, thế mà sau nhiều lần bị công kích bởi bia linh hồn như cái búa sắt kia, linh hồn hắn dần dần thay đổi, như thanh kiếm sắc.
Vả lại sau vài lần bị tấn công bởi bia linh hồn, Diệp Thành có cảm giác rất kỳ lạ giống như thể giơ tay ra là có thể chạm được tới một lớp chắn. Hắn biết muốn khiến cấp bậc linh hồn của mình được nâng lên Huyền cấp thì cần phải phá bỏ được lớp chắn này.
Có lẽ vì Sở Linh kích động nên lần này hắn kiên trì lâu hơn, Diệp Thành trụ được hơn một canh giờ.
“Trụ được hơn một canh giờ mà không ngã”, ở bên, Sở Linh đang nhàn nhã dũa móng tay liếc nhìn bóng hình chao đảo không ngã của Diệp Thành mà đôi mắt không giấu nổi vẻ kinh ngạc.
“Chẳng trách tỷ tỷ nói sức sống và ý chí chiến đấu của hắn rất ngoan cường”, Sở Linh lẩm bẩm.
“Tuổi còn trẻ và tu vi như vậy, thật khiến ta bất ngờ”.
“Có lẽ hắn thật sự có thể vượt qua mình”.
Phụt!
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 431“Đan phương của linh đan ba vân”, Sở Linh chớp mắt nhưng không có ý định lấy ra, chỉ nhìn Diệp Thành bằng con mắt hào hứng.“Ba vân?”, hơi thở của Diệp Thành cũng gấp gáp hơn.Đan phương vốn trân quý, huống hồ còn là linh đan ba vân. Đây là bảo bối không phải có tiền là có thể mua được. Mặc dù Diệp Thành là luyện đan sư nhưng đừng nói là linh đan ba vân, đến cả nhìn hắn cũng chưa từng thấy linh đan ba vân bao giờ.“Đan phương này của ta ngươi đừng mong nữa”, đương lúc Diệp Thành đang cao hứng thì Sở Linh nói một câu hết sức lạnh lùng khiến Diệp Thành cụt hứng.“Vì…vì sao chứ?”, Diệp Thành nghe câu nói kia của Sở Linh thì sút chút nữa nội thương. Bà già này, không cho ta xem mà còn bày đặt thần bí, hắn chưa bao giờ cảm thấy tò mò và hào hứng như vậy, làm thế có khác gì giết sống hắn đâu chứ.“Giờ ta có đưa cho ngươi thì ngươi cũng không thể dùng được”, Sở Linh khoát tay, “đó là đan phương của linh đan ba vân, cho dù cho ngươi xem thì ngươi cũng không thể luyện ra được, muốn luyện ra linh đan ba vân thì cấp bậc linh hồn cần đạt tới Huyền cấp, thôi bỏ đi, việc ngươi cần làm chính là nỗ lực tăng nhanh cấp bậc linh hồn, đợi linh hồn của người đạt tới Huyền cấp thì ta sẽ cho ngươi xem, người làm sư phụ như ta sẽ không keo kiệt đâu”.Nghe xong câu này, phần trán Diệp Thành nổi thêm vài đường gân xám xịt.“Ngoan, ngoan ngoãn tu luyện đi đồ đệ”, phía này Sở Linh đẩy Diệp Thành một cái khiến Diệp Thành ngã vào vòng tròn ở trung tâm.Ngay sau đó, bia linh hồn ở tứ phía bắt đầu rung chuyển, sau đó là từng âm thanh vù vù vang lên, sóng âm rì rào vang dội trong không gian.Hự…!Diệp Thành nghiến răng. Mặc dù đầu hắn đau đớn nhưng hắn không thét lên.Vù!Vù!Bia linh hồn vẫn rung lên liên hồi, không hề có dấu hiệu dừng lại, càng lúc càng rung mạnh hơn khiến Diệp Thành đứng trong vòng tròn trung tâm mà thân hình chao đảo lắc lư, thất khiếu chảy máu, tầm nhìn và ý thức của hắn trở nên mơ hồ.Có điều gian khổ cũng được đánh đổi. Sau từng lần bị công kích bởi bia linh hồn, linh hồn của Diệp Thành cũng được tôi luyện khắt khe. Phần linh hồn mà hắn vốn tưởng rằng như thanh kiếm thô sần, thế mà sau nhiều lần bị công kích bởi bia linh hồn như cái búa sắt kia, linh hồn hắn dần dần thay đổi, như thanh kiếm sắc.Vả lại sau vài lần bị tấn công bởi bia linh hồn, Diệp Thành có cảm giác rất kỳ lạ giống như thể giơ tay ra là có thể chạm được tới một lớp chắn. Hắn biết muốn khiến cấp bậc linh hồn của mình được nâng lên Huyền cấp thì cần phải phá bỏ được lớp chắn này.Có lẽ vì Sở Linh kích động nên lần này hắn kiên trì lâu hơn, Diệp Thành trụ được hơn một canh giờ.“Trụ được hơn một canh giờ mà không ngã”, ở bên, Sở Linh đang nhàn nhã dũa móng tay liếc nhìn bóng hình chao đảo không ngã của Diệp Thành mà đôi mắt không giấu nổi vẻ kinh ngạc.“Chẳng trách tỷ tỷ nói sức sống và ý chí chiến đấu của hắn rất ngoan cường”, Sở Linh lẩm bẩm.“Tuổi còn trẻ và tu vi như vậy, thật khiến ta bất ngờ”.“Có lẽ hắn thật sự có thể vượt qua mình”.Phụt!