Tác giả:

Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…

Chương 500

Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 500“Ta là đứa trẻ đen đủi ở kiếp này sao?”, Diệp Thành nghiến răng, mồ hôi vã ra nhễ nhại, luyện đan sư gian tà kia khiến hắn lâm vào cảnh thập tử nhất sinh, mới có một ngày trôi qua mà đã lại va phải một kẻ ở cảnh giới Không Minh, hắn thật sự đang nghi ngờ nhân phẩm của mình.“Tiểu tử, ngoan ngoãn dừng lại thì ta sẽ cho ngươi chết thoải mái, nếu không thì, hừ hừ….”, phía sau vang lên điệu cười u ám của lão già kia.“Có giỏi thì ông đuổi theo tôi đi”, Diệp Thành quay đầu hét lên, hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý liều chết, vả lại hắn cũng đã chuẩn bị hao tổn tuổi thọ để thi triển Tiên Luân Cấm Thuật Thiên Chiếu một lần nữa.“Muốn chết”, lão già mặc đồ xám không còn kiên nhẫn, chỉ tay về phía Diệp Thành, sau đó một đạo thần mang b*n r*.Diệp Thành giật mình lật tay lấy ra thanh Thiên Khuyết chắn trước người.Bang!Đạo thần mang kia đánh trúng vào thanh Thiên Khuyết và còn tạo ra từng đốm lửa sáng rực. Thế nhưng mặc dù Diệp Thành ngăn lại đạo thần mang kia nhưng vẫn bị ảnh hưởng không nhẹ. Hắn phun ra máu, cơ thể như con giều đứt dây rơi từ trên cao xuống.Đợi tới khi đáp đất, đã thêm cả vũng máu quanh người.Diệp Thành không buồn nghĩ nhiều, hắn hoang mang bò dậy, quay người toan bỏ chạy trong rừng sâu.“Chạy, chạy tiếp đi, ta xem ngươi có thể chạy đi đâu?, phía sau, lão già mặc đồ xám kia đuổi theo sau sát gót, chốc chốc này vung tay nhưng mỗi lần ra tay đều có thể khiến cả ngọn núi sụp đổ.Rầm! Ầm!Trời đất như rung chuyển, Diệp Thành ở phía trước chạy thục mạng, phía sau một ngọn núi lại sụp đổ. Thực lực của lão già mặc đồ xám mặc dù còn kém xa so với Đan Hồn nhưng dù gì cũng ở cảnh giới Không Minh nên thực lực không hề vừa.Cả hai kẻ chạy kẻ đuổi, chớp mắt đã di chuyển được cả mười mấy dặm.Diệp Thành thương tích đầy mình, bộ pháp lảo đảo.“Đứng lại”, phía sau, lão già mặc đồ xám bước dài cả trăm trượng, vung tay ấn xuống phía dưới, một đỉnh núi lại sụt lún, Diệp Thành bay đi.“Ép ta phải dùng đại chiêu sao?”, Diệp Thành lồm cồm bò dậy, hắn điên cuồng, Tiên Luân Nhãn bên mắt trái bắt đầu di chuyển, chỉ đợi lão già kia xuất hiện trong phạm vi công kích thì giáng luôn cho lão ta một đòn chí mạng.Tiên Luân Cấm Thuật Thiên Chiếu mặc dù bá đạo nhưng ngặt nỗi bị khống chế bởi tu vi nên không thể phát huy được uy lực mạnh nhất.“Chết tiệt”, có điều Diệp Thành còn chưa đụng tới Tiên Luân Cấm Thuật thì bên dưới lớp đá đang bay kia vang lên tiếng mắng chửi.Diệp Thành sững người quan sát và nhận ra bên dưới lớp đất đá có một người đang bò ra ngoài, nói chính xác thì là một lão già mặc đồ tím y phục không chỉnh tề, đầu tóc rối bời, thân hình nhếch nhác thảm hại.Nếu quan sát kỹ thì Diệp Thành lại phải kinh ngạc vì hắn biết lão già mặc đồ tím đó. Đó chính là lão già Gia Cát Vũ bán huyền thiết và huyền cang ở chợ đen U Minh.“Không ngờ tới đây rồi mà vẫn còn gặp được ông ta”, Diệp Thành bất ngờ. Nếu nghĩ lại thì sau khi mua huyền cang và huyền thiết, hắn còn chưa trả tiền cho ông ta.So với Diệp Thành, sắc mặt của lão già mặc đồ xám lại thú vị hơn hẳn, lão ta tung ra một hưởng kinh người và đâu thể ngờ trên ngọn núi kia còn có một con người nữa.

Chương 500

“Ta là đứa trẻ đen đủi ở kiếp này sao?”, Diệp Thành nghiến răng, mồ hôi vã ra nhễ nhại, luyện đan sư gian tà kia khiến hắn lâm vào cảnh thập tử nhất sinh, mới có một ngày trôi qua mà đã lại va phải một kẻ ở cảnh giới Không Minh, hắn thật sự đang nghi ngờ nhân phẩm của mình.

“Tiểu tử, ngoan ngoãn dừng lại thì ta sẽ cho ngươi chết thoải mái, nếu không thì, hừ hừ….”, phía sau vang lên điệu cười u ám của lão già kia.

“Có giỏi thì ông đuổi theo tôi đi”, Diệp Thành quay đầu hét lên, hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý liều chết, vả lại hắn cũng đã chuẩn bị hao tổn tuổi thọ để thi triển Tiên Luân Cấm Thuật Thiên Chiếu một lần nữa.

“Muốn chết”, lão già mặc đồ xám không còn kiên nhẫn, chỉ tay về phía Diệp Thành, sau đó một đạo thần mang b*n r*.

Diệp Thành giật mình lật tay lấy ra thanh Thiên Khuyết chắn trước người.

Bang!

Đạo thần mang kia đánh trúng vào thanh Thiên Khuyết và còn tạo ra từng đốm lửa sáng rực. Thế nhưng mặc dù Diệp Thành ngăn lại đạo thần mang kia nhưng vẫn bị ảnh hưởng không nhẹ. Hắn phun ra máu, cơ thể như con giều đứt dây rơi từ trên cao xuống.

Đợi tới khi đáp đất, đã thêm cả vũng máu quanh người.

Diệp Thành không buồn nghĩ nhiều, hắn hoang mang bò dậy, quay người toan bỏ chạy trong rừng sâu.

“Chạy, chạy tiếp đi, ta xem ngươi có thể chạy đi đâu?, phía sau, lão già mặc đồ xám kia đuổi theo sau sát gót, chốc chốc này vung tay nhưng mỗi lần ra tay đều có thể khiến cả ngọn núi sụp đổ.

Rầm! Ầm!

Trời đất như rung chuyển, Diệp Thành ở phía trước chạy thục mạng, phía sau một ngọn núi lại sụp đổ. Thực lực của lão già mặc đồ xám mặc dù còn kém xa so với Đan Hồn nhưng dù gì cũng ở cảnh giới Không Minh nên thực lực không hề vừa.

Cả hai kẻ chạy kẻ đuổi, chớp mắt đã di chuyển được cả mười mấy dặm.

Diệp Thành thương tích đầy mình, bộ pháp lảo đảo.

“Đứng lại”, phía sau, lão già mặc đồ xám bước dài cả trăm trượng, vung tay ấn xuống phía dưới, một đỉnh núi lại sụt lún, Diệp Thành bay đi.

“Ép ta phải dùng đại chiêu sao?”, Diệp Thành lồm cồm bò dậy, hắn điên cuồng, Tiên Luân Nhãn bên mắt trái bắt đầu di chuyển, chỉ đợi lão già kia xuất hiện trong phạm vi công kích thì giáng luôn cho lão ta một đòn chí mạng.

Tiên Luân Cấm Thuật Thiên Chiếu mặc dù bá đạo nhưng ngặt nỗi bị khống chế bởi tu vi nên không thể phát huy được uy lực mạnh nhất.

“Chết tiệt”, có điều Diệp Thành còn chưa đụng tới Tiên Luân Cấm Thuật thì bên dưới lớp đá đang bay kia vang lên tiếng mắng chửi.

Diệp Thành sững người quan sát và nhận ra bên dưới lớp đất đá có một người đang bò ra ngoài, nói chính xác thì là một lão già mặc đồ tím y phục không chỉnh tề, đầu tóc rối bời, thân hình nhếch nhác thảm hại.

Nếu quan sát kỹ thì Diệp Thành lại phải kinh ngạc vì hắn biết lão già mặc đồ tím đó. Đó chính là lão già Gia Cát Vũ bán huyền thiết và huyền cang ở chợ đen U Minh.

“Không ngờ tới đây rồi mà vẫn còn gặp được ông ta”, Diệp Thành bất ngờ. Nếu nghĩ lại thì sau khi mua huyền cang và huyền thiết, hắn còn chưa trả tiền cho ông ta.

So với Diệp Thành, sắc mặt của lão già mặc đồ xám lại thú vị hơn hẳn, lão ta tung ra một hưởng kinh người và đâu thể ngờ trên ngọn núi kia còn có một con người nữa.

Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 500“Ta là đứa trẻ đen đủi ở kiếp này sao?”, Diệp Thành nghiến răng, mồ hôi vã ra nhễ nhại, luyện đan sư gian tà kia khiến hắn lâm vào cảnh thập tử nhất sinh, mới có một ngày trôi qua mà đã lại va phải một kẻ ở cảnh giới Không Minh, hắn thật sự đang nghi ngờ nhân phẩm của mình.“Tiểu tử, ngoan ngoãn dừng lại thì ta sẽ cho ngươi chết thoải mái, nếu không thì, hừ hừ….”, phía sau vang lên điệu cười u ám của lão già kia.“Có giỏi thì ông đuổi theo tôi đi”, Diệp Thành quay đầu hét lên, hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý liều chết, vả lại hắn cũng đã chuẩn bị hao tổn tuổi thọ để thi triển Tiên Luân Cấm Thuật Thiên Chiếu một lần nữa.“Muốn chết”, lão già mặc đồ xám không còn kiên nhẫn, chỉ tay về phía Diệp Thành, sau đó một đạo thần mang b*n r*.Diệp Thành giật mình lật tay lấy ra thanh Thiên Khuyết chắn trước người.Bang!Đạo thần mang kia đánh trúng vào thanh Thiên Khuyết và còn tạo ra từng đốm lửa sáng rực. Thế nhưng mặc dù Diệp Thành ngăn lại đạo thần mang kia nhưng vẫn bị ảnh hưởng không nhẹ. Hắn phun ra máu, cơ thể như con giều đứt dây rơi từ trên cao xuống.Đợi tới khi đáp đất, đã thêm cả vũng máu quanh người.Diệp Thành không buồn nghĩ nhiều, hắn hoang mang bò dậy, quay người toan bỏ chạy trong rừng sâu.“Chạy, chạy tiếp đi, ta xem ngươi có thể chạy đi đâu?, phía sau, lão già mặc đồ xám kia đuổi theo sau sát gót, chốc chốc này vung tay nhưng mỗi lần ra tay đều có thể khiến cả ngọn núi sụp đổ.Rầm! Ầm!Trời đất như rung chuyển, Diệp Thành ở phía trước chạy thục mạng, phía sau một ngọn núi lại sụp đổ. Thực lực của lão già mặc đồ xám mặc dù còn kém xa so với Đan Hồn nhưng dù gì cũng ở cảnh giới Không Minh nên thực lực không hề vừa.Cả hai kẻ chạy kẻ đuổi, chớp mắt đã di chuyển được cả mười mấy dặm.Diệp Thành thương tích đầy mình, bộ pháp lảo đảo.“Đứng lại”, phía sau, lão già mặc đồ xám bước dài cả trăm trượng, vung tay ấn xuống phía dưới, một đỉnh núi lại sụt lún, Diệp Thành bay đi.“Ép ta phải dùng đại chiêu sao?”, Diệp Thành lồm cồm bò dậy, hắn điên cuồng, Tiên Luân Nhãn bên mắt trái bắt đầu di chuyển, chỉ đợi lão già kia xuất hiện trong phạm vi công kích thì giáng luôn cho lão ta một đòn chí mạng.Tiên Luân Cấm Thuật Thiên Chiếu mặc dù bá đạo nhưng ngặt nỗi bị khống chế bởi tu vi nên không thể phát huy được uy lực mạnh nhất.“Chết tiệt”, có điều Diệp Thành còn chưa đụng tới Tiên Luân Cấm Thuật thì bên dưới lớp đá đang bay kia vang lên tiếng mắng chửi.Diệp Thành sững người quan sát và nhận ra bên dưới lớp đất đá có một người đang bò ra ngoài, nói chính xác thì là một lão già mặc đồ tím y phục không chỉnh tề, đầu tóc rối bời, thân hình nhếch nhác thảm hại.Nếu quan sát kỹ thì Diệp Thành lại phải kinh ngạc vì hắn biết lão già mặc đồ tím đó. Đó chính là lão già Gia Cát Vũ bán huyền thiết và huyền cang ở chợ đen U Minh.“Không ngờ tới đây rồi mà vẫn còn gặp được ông ta”, Diệp Thành bất ngờ. Nếu nghĩ lại thì sau khi mua huyền cang và huyền thiết, hắn còn chưa trả tiền cho ông ta.So với Diệp Thành, sắc mặt của lão già mặc đồ xám lại thú vị hơn hẳn, lão ta tung ra một hưởng kinh người và đâu thể ngờ trên ngọn núi kia còn có một con người nữa.

Chương 500