Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…
Chương 512
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 512Ba tháng mặc dù ngắn nhưng đối với hắn mà nói thì lại có cảm giác như cách xa ngàn dặm, hôm đó hắn bị người ta đuổi đi, vứt bỏ như vứt thứ rác rưởi, sự khinh bỉ của sư môn, cảnh chê bôi của các huynh đệ, sự lạnh nhạt của người thương giống như cây châm bằng sắt cứ thế đâm cho hắn hàng nghìn vết thương lòng.Cảnh tượng thuở xưa hiện ra ngay trước mắt, lại lần nữa đặt chân tới nơi này, trong lòng Diệp Thành chợt cảm thấy phức tạp, cũng không thể nói là hận nhưng sự oán trách đó là một vết thương không thôi nhói.“Ngươi có biểu cảm gì vậy?”, sự trầm lặng của Diệp Thành khiến Gia Cát Vũ ở bên cảm thấy khác thường.“Không có gì ạ”.Phi kiếm khổng lồ rẽ qua từng ngọn núi, khi nhìn xuống bên dưới, Diệp Thành đột nhiên cảm thấy đau nhói.Mỗi nhành cây, mỗi ngọn cỏ vẫn như trước đây khiến hắn ngẩng nhơ nhưng cơ thể lại cảm thấy giá lạnh.Ngay sau đó, phi kiếm khổng lồ đáp xuống phía trước đại điện của Chính Dương Tông. Lúc này, chưởng giáo của Chính Dương Tông là Thành Côn, nhóm trưởng lão như Ngô Trường Thanh của Chấp Pháp Điện cũng ra tiếp đón.Có điều khi nhìn thấy Gia Cát Vũ, bọn họ chợt cau mày.“Trận so tài tam tông lần này chúng ta có mời Gia Cát Vũ sao?”, Thành Côn nhìn sang Ngô Trường Thanh ở bên.“Không có”, Ngô Trường Thanh đáp chắc nịch.“Không mời mà đến”, Thành Côn nheo mắt cau mày nói: “Trông chừng Gia Cát Vũ cho ta, tránh để xảy ra chuyện”.Nói rồi, khuôn mặt Thành Côn chợt nở nụ cười, ông ta mỉm cười tiến lên phía trước chắp tay hành lễ: “Gia Cát tiền bối đến chơi, vãn bối không tiếp đón được từ xa, xin tiền bối thứ tội”.“Ta tới xem thôi, không biết có được không?”, Gia Cát Vũ phất tay khiến phi kiếm bay vào trong vạt áo, không biết vì sao mà trong mắt người khác, đôi mắt gian giảo của lão ta lại giống như đang rình trộm vậy.“Gia Cát tiền bối nói gì thế ạ”, Thành Côn tươi cười: “Tiền bối tới đây là vinh hạnh của Chính Dương Tông rồi ạ”.“Vậy thì tốt”, Gia Cát Vũ vừa xoa cằm vừa đảo mắt nhìn xung quanh như đang tìm kiếm gì đó”.“Diệp Thành?”, Ngô Trường Thanh phía sau Thành Côn liếc nhìn thấy Diệp Thành đằng sau Gia Cát Vũ thì vẻ mặt khác thường, nào ngờ tên đệ tử bị ông ta đuổi xuống núi hôm đó lại đến đây cùng Gia Cát Vũ.Có điều, nếu biết kẻ đã đối đầu với mình ở chợ đen U Minh hôm đó là Diệp Thành thì không biết ông ta sẽ có biểu cảm thế nào.“Vãn bối Diệp Thành xin chào Ngô trưởng lão”, phía này, Diệp Thành tự biết không né được nên đành tiến lên phía trước hành lễ.“Ta nhớ hôm đó ta nói rất rõ ràng, cả đời này ngươi không được bước lên linh sơn Chính Dương Tông nửa bước”, Ngô Trường Thanh nheo mắt, ánh mắt sắc lạnh, giọng điệu khó chịu: “Giờ ngươi lại bước chân tới đây, ngươi coi thường Chính Dương Tông ta sao?”“Trường Thanh, đệ biết hắn ta sao?”, Thành Côn liếc nhìn Diệp Thành rồi lại nhìn sang Ngô Trường Thanh.“Bẩm chưởng giáo, hắn ta từng là đệ tử ở ngoại môn của Chính Dương Tông chúng ta, vì đan điền bị phế bỏ nên bị đệ đuổi ra khỏi Chính Dương Tông”.“Hoá ra là vậy”, Thành Côn bất giác vuốt râu.
Chương 512
Ba tháng mặc dù ngắn nhưng đối với hắn mà nói thì lại có cảm giác như cách xa ngàn dặm, hôm đó hắn bị người ta đuổi đi, vứt bỏ như vứt thứ rác rưởi, sự khinh bỉ của sư môn, cảnh chê bôi của các huynh đệ, sự lạnh nhạt của người thương giống như cây châm bằng sắt cứ thế đâm cho hắn hàng nghìn vết thương lòng.
Cảnh tượng thuở xưa hiện ra ngay trước mắt, lại lần nữa đặt chân tới nơi này, trong lòng Diệp Thành chợt cảm thấy phức tạp, cũng không thể nói là hận nhưng sự oán trách đó là một vết thương không thôi nhói.
“Ngươi có biểu cảm gì vậy?”, sự trầm lặng của Diệp Thành khiến Gia Cát Vũ ở bên cảm thấy khác thường.
“Không có gì ạ”.
Phi kiếm khổng lồ rẽ qua từng ngọn núi, khi nhìn xuống bên dưới, Diệp Thành đột nhiên cảm thấy đau nhói.
Mỗi nhành cây, mỗi ngọn cỏ vẫn như trước đây khiến hắn ngẩng nhơ nhưng cơ thể lại cảm thấy giá lạnh.
Ngay sau đó, phi kiếm khổng lồ đáp xuống phía trước đại điện của Chính Dương Tông. Lúc này, chưởng giáo của Chính Dương Tông là Thành Côn, nhóm trưởng lão như Ngô Trường Thanh của Chấp Pháp Điện cũng ra tiếp đón.
Có điều khi nhìn thấy Gia Cát Vũ, bọn họ chợt cau mày.
“Trận so tài tam tông lần này chúng ta có mời Gia Cát Vũ sao?”, Thành Côn nhìn sang Ngô Trường Thanh ở bên.
“Không có”, Ngô Trường Thanh đáp chắc nịch.
“Không mời mà đến”, Thành Côn nheo mắt cau mày nói: “Trông chừng Gia Cát Vũ cho ta, tránh để xảy ra chuyện”.
Nói rồi, khuôn mặt Thành Côn chợt nở nụ cười, ông ta mỉm cười tiến lên phía trước chắp tay hành lễ: “Gia Cát tiền bối đến chơi, vãn bối không tiếp đón được từ xa, xin tiền bối thứ tội”.
“Ta tới xem thôi, không biết có được không?”, Gia Cát Vũ phất tay khiến phi kiếm bay vào trong vạt áo, không biết vì sao mà trong mắt người khác, đôi mắt gian giảo của lão ta lại giống như đang rình trộm vậy.
“Gia Cát tiền bối nói gì thế ạ”, Thành Côn tươi cười: “Tiền bối tới đây là vinh hạnh của Chính Dương Tông rồi ạ”.
“Vậy thì tốt”, Gia Cát Vũ vừa xoa cằm vừa đảo mắt nhìn xung quanh như đang tìm kiếm gì đó”.
“Diệp Thành?”, Ngô Trường Thanh phía sau Thành Côn liếc nhìn thấy Diệp Thành đằng sau Gia Cát Vũ thì vẻ mặt khác thường, nào ngờ tên đệ tử bị ông ta đuổi xuống núi hôm đó lại đến đây cùng Gia Cát Vũ.
Có điều, nếu biết kẻ đã đối đầu với mình ở chợ đen U Minh hôm đó là Diệp Thành thì không biết ông ta sẽ có biểu cảm thế nào.
“Vãn bối Diệp Thành xin chào Ngô trưởng lão”, phía này, Diệp Thành tự biết không né được nên đành tiến lên phía trước hành lễ.
“Ta nhớ hôm đó ta nói rất rõ ràng, cả đời này ngươi không được bước lên linh sơn Chính Dương Tông nửa bước”, Ngô Trường Thanh nheo mắt, ánh mắt sắc lạnh, giọng điệu khó chịu: “Giờ ngươi lại bước chân tới đây, ngươi coi thường Chính Dương Tông ta sao?”
“Trường Thanh, đệ biết hắn ta sao?”, Thành Côn liếc nhìn Diệp Thành rồi lại nhìn sang Ngô Trường Thanh.
“Bẩm chưởng giáo, hắn ta từng là đệ tử ở ngoại môn của Chính Dương Tông chúng ta, vì đan điền bị phế bỏ nên bị đệ đuổi ra khỏi Chính Dương Tông”.
“Hoá ra là vậy”, Thành Côn bất giác vuốt râu.
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 512Ba tháng mặc dù ngắn nhưng đối với hắn mà nói thì lại có cảm giác như cách xa ngàn dặm, hôm đó hắn bị người ta đuổi đi, vứt bỏ như vứt thứ rác rưởi, sự khinh bỉ của sư môn, cảnh chê bôi của các huynh đệ, sự lạnh nhạt của người thương giống như cây châm bằng sắt cứ thế đâm cho hắn hàng nghìn vết thương lòng.Cảnh tượng thuở xưa hiện ra ngay trước mắt, lại lần nữa đặt chân tới nơi này, trong lòng Diệp Thành chợt cảm thấy phức tạp, cũng không thể nói là hận nhưng sự oán trách đó là một vết thương không thôi nhói.“Ngươi có biểu cảm gì vậy?”, sự trầm lặng của Diệp Thành khiến Gia Cát Vũ ở bên cảm thấy khác thường.“Không có gì ạ”.Phi kiếm khổng lồ rẽ qua từng ngọn núi, khi nhìn xuống bên dưới, Diệp Thành đột nhiên cảm thấy đau nhói.Mỗi nhành cây, mỗi ngọn cỏ vẫn như trước đây khiến hắn ngẩng nhơ nhưng cơ thể lại cảm thấy giá lạnh.Ngay sau đó, phi kiếm khổng lồ đáp xuống phía trước đại điện của Chính Dương Tông. Lúc này, chưởng giáo của Chính Dương Tông là Thành Côn, nhóm trưởng lão như Ngô Trường Thanh của Chấp Pháp Điện cũng ra tiếp đón.Có điều khi nhìn thấy Gia Cát Vũ, bọn họ chợt cau mày.“Trận so tài tam tông lần này chúng ta có mời Gia Cát Vũ sao?”, Thành Côn nhìn sang Ngô Trường Thanh ở bên.“Không có”, Ngô Trường Thanh đáp chắc nịch.“Không mời mà đến”, Thành Côn nheo mắt cau mày nói: “Trông chừng Gia Cát Vũ cho ta, tránh để xảy ra chuyện”.Nói rồi, khuôn mặt Thành Côn chợt nở nụ cười, ông ta mỉm cười tiến lên phía trước chắp tay hành lễ: “Gia Cát tiền bối đến chơi, vãn bối không tiếp đón được từ xa, xin tiền bối thứ tội”.“Ta tới xem thôi, không biết có được không?”, Gia Cát Vũ phất tay khiến phi kiếm bay vào trong vạt áo, không biết vì sao mà trong mắt người khác, đôi mắt gian giảo của lão ta lại giống như đang rình trộm vậy.“Gia Cát tiền bối nói gì thế ạ”, Thành Côn tươi cười: “Tiền bối tới đây là vinh hạnh của Chính Dương Tông rồi ạ”.“Vậy thì tốt”, Gia Cát Vũ vừa xoa cằm vừa đảo mắt nhìn xung quanh như đang tìm kiếm gì đó”.“Diệp Thành?”, Ngô Trường Thanh phía sau Thành Côn liếc nhìn thấy Diệp Thành đằng sau Gia Cát Vũ thì vẻ mặt khác thường, nào ngờ tên đệ tử bị ông ta đuổi xuống núi hôm đó lại đến đây cùng Gia Cát Vũ.Có điều, nếu biết kẻ đã đối đầu với mình ở chợ đen U Minh hôm đó là Diệp Thành thì không biết ông ta sẽ có biểu cảm thế nào.“Vãn bối Diệp Thành xin chào Ngô trưởng lão”, phía này, Diệp Thành tự biết không né được nên đành tiến lên phía trước hành lễ.“Ta nhớ hôm đó ta nói rất rõ ràng, cả đời này ngươi không được bước lên linh sơn Chính Dương Tông nửa bước”, Ngô Trường Thanh nheo mắt, ánh mắt sắc lạnh, giọng điệu khó chịu: “Giờ ngươi lại bước chân tới đây, ngươi coi thường Chính Dương Tông ta sao?”“Trường Thanh, đệ biết hắn ta sao?”, Thành Côn liếc nhìn Diệp Thành rồi lại nhìn sang Ngô Trường Thanh.“Bẩm chưởng giáo, hắn ta từng là đệ tử ở ngoại môn của Chính Dương Tông chúng ta, vì đan điền bị phế bỏ nên bị đệ đuổi ra khỏi Chính Dương Tông”.“Hoá ra là vậy”, Thành Côn bất giác vuốt râu.