Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…
Chương 536
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 536“Hắn chỉ là một tên vặt vãnh thôi”, Thành Côn hít một hơi thật sâu: “Gia Cát Vũ đưa hắn vào chỉ vì muốn kéo Hằng Nhạc Tông theo”.“May mà linh mạch đại địa và phong ấn của Thái Cổ Long Hồn đều không tổn hại, nếu không…”…Sáng sớm, ánh mặt trời còn chưa chiếu rọi mặt đất đã có người đi lại trên các đỉnh núi.Phóng mắt nhìn theo thì thấy các đệ tử Chính Dương Tông đã khoác lên mình chiếc áo bào mới, túm năm tụm ba đi về một hướng.Trước Vọng Nguyệt Các, mấy người phía Dương Đỉnh Thiên cũng đã sẵn sàng chờ xuất phát.“Mặc dù biết rõ sẽ thua nhưng vẫn rất hăng hái!”, Tư Đồ Nam vươn người, máu huyết sục sôi.“Hiếm ai lạc quan được như huynh”, Đoàn Ngự khẽ phất chiếc quạt gấp trong tay, mỉm cười.“Dù thế nào cũng phải dốc hết sức!”Nam Cung Nguyệt và Nhiếp Phong ở bên cạnh vẫn im lặng, chỉ là thỉnh thoảng họ liếc nhìn Liễu Dật bên cạnh, thấy vẻ ốm yếu trên mặt Liễu Dật, trong mắt hai người thoáng qua một tia lo lắng.Giống như họ, Diệp Thành thỉnh thoảng cũng liếc nhìn Liễu Dật.Đôi mắt Diệp Thành không chỉ nheo lại một lần, dường như hắn có thể nhìn ra vẻ ốm yếu trên mặt Liễu Dật từ đâu mà có, hắn có thể cảm nhận được khí tức trong cơ thể Liễu Dật có phần rối loạn, lúc mạnh lúc yếu.“Liễu sư huynh, trạng thái của huynh rất kém!”, Diệp Thành nhỏ giọng nói.“Do công pháp thôi, bệnh lâu ngày rồi”, Liễu Dật cười khẽ, ngược lại rất bình tĩnh.Dù hai người nói rất nhỏ nhưng vẫn bị mấy người Tư Đồ Nam, Nam Cung Nguyệt nghe thấy, có vẻ họ còn biết nhiều hơn Diệp Thành nhưng không nói, chỉ thở dài trong lòng.“Sư huynh, trạng thái này của Dật Nhi…”, cách đó không xa, Đạo Huyền Chân Nhân nhìn Liễu Dật rồi lại nhìn Dương Đỉnh Thiên.“Ta cũng bất lực với vết thương của nó”, Dương Đỉnh Thiên lắc đầu bất lực.“Với trạng thái hiện tại của hắn, thể hiện sáu mươi phần trăm sức chiến đấu thôi cũng khó!”, Sở Huyên cau mày.Haiz!Đạo Huyền Chân Nhân thở dài: “Đệ tử chân truyền thứ nhất của Hằng Nhạc Tông ta còn không thể phát huy được sức chiến đấu bình thường, cuộc thi tam tông này Hằng Nhạc Tông đã xác định sẽ thất bại thảm hại rồi”.“Mọi việc đều có trời định đoạt”, Dương Đỉnh Thiên hít sâu một hơi rồi bước xuống núi đầu tiên, mọi người cũng theo sau.Lúc này, phía trước đại điện Chính Dương Tông đã đông nghịt người, ở vị trí trung tâm có một chiến đài cao nghìn trượng, đây là chiến đài riêng của cuộc thi tam tông.Phía chính Đông chiến đài là vị trí của trưởng lão Chính Dương Tông, mà người ngồi ở vị trí đầu tiên chính là chưởng giáo Thành Côn của Chính Dương Tông.Ông ta bình chân như vại, thỉnh thoảng còn nhàn nhã nhấp một ngụm trà, tư thế cao ngạo, hơn nữa khoé miệng luôn gợi lên nụ cười giễu cợt, giống như cuộc thi tam tông lần này là võ đài của một mình Chính Dương Tông ông ta vậy.“Nhà Thượng Quan ở Đông Nhạc tới”.
Chương 536
“Hắn chỉ là một tên vặt vãnh thôi”, Thành Côn hít một hơi thật sâu: “Gia Cát Vũ đưa hắn vào chỉ vì muốn kéo Hằng Nhạc Tông theo”.
“May mà linh mạch đại địa và phong ấn của Thái Cổ Long Hồn đều không tổn hại, nếu không…”
…
Sáng sớm, ánh mặt trời còn chưa chiếu rọi mặt đất đã có người đi lại trên các đỉnh núi.
Phóng mắt nhìn theo thì thấy các đệ tử Chính Dương Tông đã khoác lên mình chiếc áo bào mới, túm năm tụm ba đi về một hướng.
Trước Vọng Nguyệt Các, mấy người phía Dương Đỉnh Thiên cũng đã sẵn sàng chờ xuất phát.
“Mặc dù biết rõ sẽ thua nhưng vẫn rất hăng hái!”, Tư Đồ Nam vươn người, máu huyết sục sôi.
“Hiếm ai lạc quan được như huynh”, Đoàn Ngự khẽ phất chiếc quạt gấp trong tay, mỉm cười.
“Dù thế nào cũng phải dốc hết sức!”
Nam Cung Nguyệt và Nhiếp Phong ở bên cạnh vẫn im lặng, chỉ là thỉnh thoảng họ liếc nhìn Liễu Dật bên cạnh, thấy vẻ ốm yếu trên mặt Liễu Dật, trong mắt hai người thoáng qua một tia lo lắng.
Giống như họ, Diệp Thành thỉnh thoảng cũng liếc nhìn Liễu Dật.
Đôi mắt Diệp Thành không chỉ nheo lại một lần, dường như hắn có thể nhìn ra vẻ ốm yếu trên mặt Liễu Dật từ đâu mà có, hắn có thể cảm nhận được khí tức trong cơ thể Liễu Dật có phần rối loạn, lúc mạnh lúc yếu.
“Liễu sư huynh, trạng thái của huynh rất kém!”, Diệp Thành nhỏ giọng nói.
“Do công pháp thôi, bệnh lâu ngày rồi”, Liễu Dật cười khẽ, ngược lại rất bình tĩnh.
Dù hai người nói rất nhỏ nhưng vẫn bị mấy người Tư Đồ Nam, Nam Cung Nguyệt nghe thấy, có vẻ họ còn biết nhiều hơn Diệp Thành nhưng không nói, chỉ thở dài trong lòng.
“Sư huynh, trạng thái này của Dật Nhi…”, cách đó không xa, Đạo Huyền Chân Nhân nhìn Liễu Dật rồi lại nhìn Dương Đỉnh Thiên.
“Ta cũng bất lực với vết thương của nó”, Dương Đỉnh Thiên lắc đầu bất lực.
“Với trạng thái hiện tại của hắn, thể hiện sáu mươi phần trăm sức chiến đấu thôi cũng khó!”, Sở Huyên cau mày.
Haiz!
Đạo Huyền Chân Nhân thở dài: “Đệ tử chân truyền thứ nhất của Hằng Nhạc Tông ta còn không thể phát huy được sức chiến đấu bình thường, cuộc thi tam tông này Hằng Nhạc Tông đã xác định sẽ thất bại thảm hại rồi”.
“Mọi việc đều có trời định đoạt”, Dương Đỉnh Thiên hít sâu một hơi rồi bước xuống núi đầu tiên, mọi người cũng theo sau.
Lúc này, phía trước đại điện Chính Dương Tông đã đông nghịt người, ở vị trí trung tâm có một chiến đài cao nghìn trượng, đây là chiến đài riêng của cuộc thi tam tông.
Phía chính Đông chiến đài là vị trí của trưởng lão Chính Dương Tông, mà người ngồi ở vị trí đầu tiên chính là chưởng giáo Thành Côn của Chính Dương Tông.
Ông ta bình chân như vại, thỉnh thoảng còn nhàn nhã nhấp một ngụm trà, tư thế cao ngạo, hơn nữa khoé miệng luôn gợi lên nụ cười giễu cợt, giống như cuộc thi tam tông lần này là võ đài của một mình Chính Dương Tông ông ta vậy.
“Nhà Thượng Quan ở Đông Nhạc tới”.
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 536“Hắn chỉ là một tên vặt vãnh thôi”, Thành Côn hít một hơi thật sâu: “Gia Cát Vũ đưa hắn vào chỉ vì muốn kéo Hằng Nhạc Tông theo”.“May mà linh mạch đại địa và phong ấn của Thái Cổ Long Hồn đều không tổn hại, nếu không…”…Sáng sớm, ánh mặt trời còn chưa chiếu rọi mặt đất đã có người đi lại trên các đỉnh núi.Phóng mắt nhìn theo thì thấy các đệ tử Chính Dương Tông đã khoác lên mình chiếc áo bào mới, túm năm tụm ba đi về một hướng.Trước Vọng Nguyệt Các, mấy người phía Dương Đỉnh Thiên cũng đã sẵn sàng chờ xuất phát.“Mặc dù biết rõ sẽ thua nhưng vẫn rất hăng hái!”, Tư Đồ Nam vươn người, máu huyết sục sôi.“Hiếm ai lạc quan được như huynh”, Đoàn Ngự khẽ phất chiếc quạt gấp trong tay, mỉm cười.“Dù thế nào cũng phải dốc hết sức!”Nam Cung Nguyệt và Nhiếp Phong ở bên cạnh vẫn im lặng, chỉ là thỉnh thoảng họ liếc nhìn Liễu Dật bên cạnh, thấy vẻ ốm yếu trên mặt Liễu Dật, trong mắt hai người thoáng qua một tia lo lắng.Giống như họ, Diệp Thành thỉnh thoảng cũng liếc nhìn Liễu Dật.Đôi mắt Diệp Thành không chỉ nheo lại một lần, dường như hắn có thể nhìn ra vẻ ốm yếu trên mặt Liễu Dật từ đâu mà có, hắn có thể cảm nhận được khí tức trong cơ thể Liễu Dật có phần rối loạn, lúc mạnh lúc yếu.“Liễu sư huynh, trạng thái của huynh rất kém!”, Diệp Thành nhỏ giọng nói.“Do công pháp thôi, bệnh lâu ngày rồi”, Liễu Dật cười khẽ, ngược lại rất bình tĩnh.Dù hai người nói rất nhỏ nhưng vẫn bị mấy người Tư Đồ Nam, Nam Cung Nguyệt nghe thấy, có vẻ họ còn biết nhiều hơn Diệp Thành nhưng không nói, chỉ thở dài trong lòng.“Sư huynh, trạng thái này của Dật Nhi…”, cách đó không xa, Đạo Huyền Chân Nhân nhìn Liễu Dật rồi lại nhìn Dương Đỉnh Thiên.“Ta cũng bất lực với vết thương của nó”, Dương Đỉnh Thiên lắc đầu bất lực.“Với trạng thái hiện tại của hắn, thể hiện sáu mươi phần trăm sức chiến đấu thôi cũng khó!”, Sở Huyên cau mày.Haiz!Đạo Huyền Chân Nhân thở dài: “Đệ tử chân truyền thứ nhất của Hằng Nhạc Tông ta còn không thể phát huy được sức chiến đấu bình thường, cuộc thi tam tông này Hằng Nhạc Tông đã xác định sẽ thất bại thảm hại rồi”.“Mọi việc đều có trời định đoạt”, Dương Đỉnh Thiên hít sâu một hơi rồi bước xuống núi đầu tiên, mọi người cũng theo sau.Lúc này, phía trước đại điện Chính Dương Tông đã đông nghịt người, ở vị trí trung tâm có một chiến đài cao nghìn trượng, đây là chiến đài riêng của cuộc thi tam tông.Phía chính Đông chiến đài là vị trí của trưởng lão Chính Dương Tông, mà người ngồi ở vị trí đầu tiên chính là chưởng giáo Thành Côn của Chính Dương Tông.Ông ta bình chân như vại, thỉnh thoảng còn nhàn nhã nhấp một ngụm trà, tư thế cao ngạo, hơn nữa khoé miệng luôn gợi lên nụ cười giễu cợt, giống như cuộc thi tam tông lần này là võ đài của một mình Chính Dương Tông ông ta vậy.“Nhà Thượng Quan ở Đông Nhạc tới”.