Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…
Chương 540
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 540“Mạnh kinh người”.“Huyền Linh Chi Thể quả nhiên danh bất hư truyền”, trưởng lão của các thế gia khác đều lần lượt trầm trồ.Haiz!Phía Hằng Nhạc Tông, mấy người phía Dương Đỉnh Thiên lắc đầu bất lực.Phía này, Diệp Thành ngồi im nhìn Cơ Tuyết Băng. Mặc dù là người thương trong lòng thuở nào nhưng trong đôi mắt hắn hiện giờ khi nhìn Cơ Tuyết Băng lại chẳng mang theo bất cứ tình cảm gì khác.Đây đúng là sự giễu cợt đắng cay.Người thương thuở nào, một kẻ ở cảnh giới Nhân Nguyên bị người đời giễu cợt, một người lại là Huyền Linh Chi Thể được người ta ngưỡng mộ, khoảng cách xa vời vợi như giữa đất và trời.Khi Diệp Thành nhìn Cơ Tuyết Băng cũng vừa hay Cơ Tuyết Băng liếc mắt sang bên này. Tối qua sau khi nghe Lý Thi Mạn bẩm bảo, biết Diệp Thành tới Chính Dương Tông, kể cả là cô ta thì cũng không khỏi cảm thấy bất ngờ, có điều cũng vì cao ngạo nên cho dù biết Diệp Thành đến đây, cô ta cũng không mấy bận tâm.Sau khi hai bên nhìn nhau, Cơ Tuyết Băng lập tức đảo mắt đi trước, quét qua người những thành viên khác của Hằng Nhạc Tông.Diệp Thành biết Cơ Tuyết Băng không hề quan tâm tới mình mà đang tìm một người với cái tên Trần Dạ.Cô ta còn thể hiện sự lạnh lùng hơn so với trong tưởng tượng của Diệp Thành.“Có cảm thấy áp lực không?”, ở bên, Sở Huyên thấy Diệp Thành lặng thinh như vậy thì lên tiếng hỏi.Diệp Thành từ từ thu lại ánh mắt, hít vào một hơi thật sâu, thản nhiên nói: “Sư phụ, con còn có một bí mật, người có muốn nghe không?”“Ồ?”, Sở Huyên nhìn Diệp Thành bằng ánh mắt tò mò.“Cô ấy, Cơ Tuyết Băng, người có Huyền Linh Chi Thể từng là người trong lòng của con”.Dưới con mắt của tất cả mọi người, Cơ Tuyết Băng ngồi vào vị trí của mình, nhưng sự chấn động cô ta mang lại sau sự xuất hiện của mình lại chưa thể lắng xuống, đây vốn là buổi tiệc dành cho cô ta.Trong tiếng trầm trồ xôn xao, Thành Côn từ từ đứng dậy, ông ta tỏ ra cao cao tại thượng đảo mắt nhìn bên dưới, khoé miệng nhếch lên rồi mới cười nói: “Hân hạnh được đón tiếp các vị đạo hữu tại đây, cuộc so tài ba năm một lần của tam tông chính thức bắt đầu”.Ông ta dứt lời, Chính Dương Tông, Thanh Vân Tông và Hằng Nhạc Tông đều có người đứng dậy, không cần nói cũng biết đó chính là các đệ tử chân truyền tới tham gia đại hội tam tông.Trong đại hội tam tông, vì đảm bảo công bằng chúng ta sẽ lựa chọn đối thủ thông qua việc rút thăm.Đương nhiên, may mắn cũng là một phần của thực lực. Nếu như đệ tử có tu vi yếu gặp phải đệ tử có tu vi mạnh hơn thì rõ ràng là đen đủi, nhưng nếu đệ tử có tu vi mạnh gặp đệ tử tu vi yếu thì đó chắc chắn là chuyện vui mừng.Vậy thì vấn đề xuất hiện rồi.Mỗi một tông phải phái ra chín đệ tử chân truyền xuất chiến, cũng có nghĩa là hai mươi bảy đệ tử chia thành các cặp đối đầu nhau, vậy thừa ra một người.Đệ tử thừa ra này có thể không cần tham gia trận quyết đấu và vào thẳng vòng bán khết, đây là quy định từ xưa tới nay của tam tông.Đương nhiên là rút thăm nên có khả năng là đệ tử đồng môn sẽ giao đấu với nhau.Dưới con mắt chứng kiến của tất cả mọi người, hai mươi bảy đệ tử chân truyền bước lên chiến đài xếp hàng rút thăm.
Chương 540
“Mạnh kinh người”.
“Huyền Linh Chi Thể quả nhiên danh bất hư truyền”, trưởng lão của các thế gia khác đều lần lượt trầm trồ.
Haiz!
Phía Hằng Nhạc Tông, mấy người phía Dương Đỉnh Thiên lắc đầu bất lực.
Phía này, Diệp Thành ngồi im nhìn Cơ Tuyết Băng. Mặc dù là người thương trong lòng thuở nào nhưng trong đôi mắt hắn hiện giờ khi nhìn Cơ Tuyết Băng lại chẳng mang theo bất cứ tình cảm gì khác.
Đây đúng là sự giễu cợt đắng cay.
Người thương thuở nào, một kẻ ở cảnh giới Nhân Nguyên bị người đời giễu cợt, một người lại là Huyền Linh Chi Thể được người ta ngưỡng mộ, khoảng cách xa vời vợi như giữa đất và trời.
Khi Diệp Thành nhìn Cơ Tuyết Băng cũng vừa hay Cơ Tuyết Băng liếc mắt sang bên này. Tối qua sau khi nghe Lý Thi Mạn bẩm bảo, biết Diệp Thành tới Chính Dương Tông, kể cả là cô ta thì cũng không khỏi cảm thấy bất ngờ, có điều cũng vì cao ngạo nên cho dù biết Diệp Thành đến đây, cô ta cũng không mấy bận tâm.
Sau khi hai bên nhìn nhau, Cơ Tuyết Băng lập tức đảo mắt đi trước, quét qua người những thành viên khác của Hằng Nhạc Tông.
Diệp Thành biết Cơ Tuyết Băng không hề quan tâm tới mình mà đang tìm một người với cái tên Trần Dạ.
Cô ta còn thể hiện sự lạnh lùng hơn so với trong tưởng tượng của Diệp Thành.
“Có cảm thấy áp lực không?”, ở bên, Sở Huyên thấy Diệp Thành lặng thinh như vậy thì lên tiếng hỏi.
Diệp Thành từ từ thu lại ánh mắt, hít vào một hơi thật sâu, thản nhiên nói: “Sư phụ, con còn có một bí mật, người có muốn nghe không?”
“Ồ?”, Sở Huyên nhìn Diệp Thành bằng ánh mắt tò mò.
“Cô ấy, Cơ Tuyết Băng, người có Huyền Linh Chi Thể từng là người trong lòng của con”.
Dưới con mắt của tất cả mọi người, Cơ Tuyết Băng ngồi vào vị trí của mình, nhưng sự chấn động cô ta mang lại sau sự xuất hiện của mình lại chưa thể lắng xuống, đây vốn là buổi tiệc dành cho cô ta.
Trong tiếng trầm trồ xôn xao, Thành Côn từ từ đứng dậy, ông ta tỏ ra cao cao tại thượng đảo mắt nhìn bên dưới, khoé miệng nhếch lên rồi mới cười nói: “Hân hạnh được đón tiếp các vị đạo hữu tại đây, cuộc so tài ba năm một lần của tam tông chính thức bắt đầu”.
Ông ta dứt lời, Chính Dương Tông, Thanh Vân Tông và Hằng Nhạc Tông đều có người đứng dậy, không cần nói cũng biết đó chính là các đệ tử chân truyền tới tham gia đại hội tam tông.
Trong đại hội tam tông, vì đảm bảo công bằng chúng ta sẽ lựa chọn đối thủ thông qua việc rút thăm.
Đương nhiên, may mắn cũng là một phần của thực lực. Nếu như đệ tử có tu vi yếu gặp phải đệ tử có tu vi mạnh hơn thì rõ ràng là đen đủi, nhưng nếu đệ tử có tu vi mạnh gặp đệ tử tu vi yếu thì đó chắc chắn là chuyện vui mừng.
Vậy thì vấn đề xuất hiện rồi.
Mỗi một tông phải phái ra chín đệ tử chân truyền xuất chiến, cũng có nghĩa là hai mươi bảy đệ tử chia thành các cặp đối đầu nhau, vậy thừa ra một người.
Đệ tử thừa ra này có thể không cần tham gia trận quyết đấu và vào thẳng vòng bán khết, đây là quy định từ xưa tới nay của tam tông.
Đương nhiên là rút thăm nên có khả năng là đệ tử đồng môn sẽ giao đấu với nhau.
Dưới con mắt chứng kiến của tất cả mọi người, hai mươi bảy đệ tử chân truyền bước lên chiến đài xếp hàng rút thăm.
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 540“Mạnh kinh người”.“Huyền Linh Chi Thể quả nhiên danh bất hư truyền”, trưởng lão của các thế gia khác đều lần lượt trầm trồ.Haiz!Phía Hằng Nhạc Tông, mấy người phía Dương Đỉnh Thiên lắc đầu bất lực.Phía này, Diệp Thành ngồi im nhìn Cơ Tuyết Băng. Mặc dù là người thương trong lòng thuở nào nhưng trong đôi mắt hắn hiện giờ khi nhìn Cơ Tuyết Băng lại chẳng mang theo bất cứ tình cảm gì khác.Đây đúng là sự giễu cợt đắng cay.Người thương thuở nào, một kẻ ở cảnh giới Nhân Nguyên bị người đời giễu cợt, một người lại là Huyền Linh Chi Thể được người ta ngưỡng mộ, khoảng cách xa vời vợi như giữa đất và trời.Khi Diệp Thành nhìn Cơ Tuyết Băng cũng vừa hay Cơ Tuyết Băng liếc mắt sang bên này. Tối qua sau khi nghe Lý Thi Mạn bẩm bảo, biết Diệp Thành tới Chính Dương Tông, kể cả là cô ta thì cũng không khỏi cảm thấy bất ngờ, có điều cũng vì cao ngạo nên cho dù biết Diệp Thành đến đây, cô ta cũng không mấy bận tâm.Sau khi hai bên nhìn nhau, Cơ Tuyết Băng lập tức đảo mắt đi trước, quét qua người những thành viên khác của Hằng Nhạc Tông.Diệp Thành biết Cơ Tuyết Băng không hề quan tâm tới mình mà đang tìm một người với cái tên Trần Dạ.Cô ta còn thể hiện sự lạnh lùng hơn so với trong tưởng tượng của Diệp Thành.“Có cảm thấy áp lực không?”, ở bên, Sở Huyên thấy Diệp Thành lặng thinh như vậy thì lên tiếng hỏi.Diệp Thành từ từ thu lại ánh mắt, hít vào một hơi thật sâu, thản nhiên nói: “Sư phụ, con còn có một bí mật, người có muốn nghe không?”“Ồ?”, Sở Huyên nhìn Diệp Thành bằng ánh mắt tò mò.“Cô ấy, Cơ Tuyết Băng, người có Huyền Linh Chi Thể từng là người trong lòng của con”.Dưới con mắt của tất cả mọi người, Cơ Tuyết Băng ngồi vào vị trí của mình, nhưng sự chấn động cô ta mang lại sau sự xuất hiện của mình lại chưa thể lắng xuống, đây vốn là buổi tiệc dành cho cô ta.Trong tiếng trầm trồ xôn xao, Thành Côn từ từ đứng dậy, ông ta tỏ ra cao cao tại thượng đảo mắt nhìn bên dưới, khoé miệng nhếch lên rồi mới cười nói: “Hân hạnh được đón tiếp các vị đạo hữu tại đây, cuộc so tài ba năm một lần của tam tông chính thức bắt đầu”.Ông ta dứt lời, Chính Dương Tông, Thanh Vân Tông và Hằng Nhạc Tông đều có người đứng dậy, không cần nói cũng biết đó chính là các đệ tử chân truyền tới tham gia đại hội tam tông.Trong đại hội tam tông, vì đảm bảo công bằng chúng ta sẽ lựa chọn đối thủ thông qua việc rút thăm.Đương nhiên, may mắn cũng là một phần của thực lực. Nếu như đệ tử có tu vi yếu gặp phải đệ tử có tu vi mạnh hơn thì rõ ràng là đen đủi, nhưng nếu đệ tử có tu vi mạnh gặp đệ tử tu vi yếu thì đó chắc chắn là chuyện vui mừng.Vậy thì vấn đề xuất hiện rồi.Mỗi một tông phải phái ra chín đệ tử chân truyền xuất chiến, cũng có nghĩa là hai mươi bảy đệ tử chia thành các cặp đối đầu nhau, vậy thừa ra một người.Đệ tử thừa ra này có thể không cần tham gia trận quyết đấu và vào thẳng vòng bán khết, đây là quy định từ xưa tới nay của tam tông.Đương nhiên là rút thăm nên có khả năng là đệ tử đồng môn sẽ giao đấu với nhau.Dưới con mắt chứng kiến của tất cả mọi người, hai mươi bảy đệ tử chân truyền bước lên chiến đài xếp hàng rút thăm.