Tác giả:

“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một…

Chương 22: Chương 22

Vợ Yêu Xinh Đẹp Là Đại BossTác giả: Phương UyênTruyện Ngôn Tình“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một… Trước mặt Tri phủ Hách Minh Đường là một quyển sách, vắt chân lên đài hồ sơ rồi tiếp tục ngủ bù, còn những người thuộc bộ phận khác nhau thì bận rộn việc của mình.Hoàng Tam ở ngoài đình viện sắp xếp nha sai vẩy nước quét nhà cùng công việc tuần tra.Trấn an phụ nhân xong, bảo nàng về thôn chờ đợi tin tức trước, Cao Dã nắm đao bước nhanh xuyên qua mọi người trực tiếp đi đến hậu đường:“Đại nhân! Ti chức có việc muốn bẩmbáo!”Hách Minh Đường bị thanh âm hắn làm cho cả kinh, giật mình một cái, sách rớt xuống đất, buông chân chậm rãi đứng dậy, nửa híp mắt hỏi: “Mới sáng sớm lại có chuyện xấu gì nữa!”Thấy rõ người đến là Cao Dã, hắn ngồi thẳng vài phần: “Không phải người đi ra ngoài sao? Sao còn chưa đi nữa?”“Bẩm đại nhân, ti chức ở của nha môn…..Cao Dã miêu tả kỹ càng tỉ mỉ một lần đủ loại tình huống từ hôm qua đến hôm nay cho tri phủ nghe.Sau khi nói xong, Cao Dã cung cung kính kính đem trâm vàng đưa tới trước mặt Hách Minh Đường:“Cho nên đại nhân, ti chức cho rằng, việc này không phải là nhỏ, chủ nhânkim trâm này….Vô cùng có khảnăng đã bị giết!Chỉ cần điều tra một chút, tạp dịch trong phủ nhà ai chạy thoát, thậm chí đã chết….”Trong miệng Cao Dã muốn phong tỏa mấy nhà nhà giàu trong thành để điều tra nhưng chưa kịp thốt ra khỏi miệng.Nhưng Hách Minh Đường hiển nhiênnghĩ hắn suy luận phán đoán quá sớm, chép chép miệng, ra vẻ nhẹ nhàng hỏi:“Bất quá mới phát hiện một cái trâm đầu, ngươi căn cứ vào cái gì mà phán đoán?”Bị cắt ngang câu chuyện, Cao Dã không có phỏng đoản ý tứ và hành động mà tri phủ muốn biểu đạt.Bởi vì hắn cảm thấy bản thân đã chạm đến chân tướng sự tình, cả người trở nên vô cùng kích động.Cho nên bị hỏi một câu, hắn không cần nghĩ ngợi lập tức liền đáp: “Đại nhân ngài có thể ngẫm lại, nếu khôngphải như thế thì trâm đầu quý trọng như vậy sao lại xuất hiện trong bọc lòng heo dưới nước được?TI chức thậm chí cho rằng, cái mà lão đánh cá vớt lên căn bản không phải lòng heo mà vô cùng có khả năng chính là nội tạng của chủ nhân cây trâm này!”Nghe Cao Dã suy đoán, tri phủ Hách Minh Đường không có lập tức tỏ thái độ, hắn yên lặng nhìn Cao Dã liếc mắt một cái, xem bộ dáng chưa nói hết của hắn, mí mắt không khỏi bắt đầu rung động.“Nếu không phải như thế, đa số đồ tể bình thường đều là nam tử sao lại mang theo kim trâm lúc giết heo mổ bụng được? Hơn nữa người có thể có đồ vật quý trọng như thế sao phải làm đồ tể để kiếm sống được? Cho nên, ti chức cho rằng.”Nhẫn nại tính tình nghe Cao Dã nói đến chỗ này, Hách Minh Đường rốt cuộc chịu đựng không được nữa giơ giơ tay lên, xen lời hắn: “Đây đều làsuy đoán cá nhân ngươi, có chứng cứ xác thực không?”.

Trước mặt Tri phủ Hách Minh Đường là một quyển sách, vắt chân lên đài hồ sơ rồi tiếp tục ngủ bù, còn những người thuộc bộ phận khác nhau thì bận rộn việc của mình.

Hoàng Tam ở ngoài đình viện sắp xếp nha sai vẩy nước quét nhà cùng công việc tuần tra.

Trấn an phụ nhân xong, bảo nàng về thôn chờ đợi tin tức trước, Cao Dã nắm đao bước nhanh xuyên qua mọi người trực tiếp đi đến hậu đường:

“Đại nhân! Ti chức có việc muốn bẩm

báo!”

Hách Minh Đường bị thanh âm hắn làm cho cả kinh, giật mình một cái, sách rớt xuống đất, buông chân chậm rãi đứng dậy, nửa híp mắt hỏi: “Mới sáng sớm lại có chuyện xấu gì nữa!”

Thấy rõ người đến là Cao Dã, hắn ngồi thẳng vài phần: “Không phải người đi ra ngoài sao? Sao còn chưa đi nữa?”

“Bẩm đại nhân, ti chức ở của nha môn….

.

Cao Dã miêu tả kỹ càng tỉ mỉ một lần đủ loại tình huống từ hôm qua đến hôm nay cho tri phủ nghe.

Sau khi nói xong, Cao Dã cung cung kính kính đem trâm vàng đưa tới trước mặt Hách Minh Đường:

“Cho nên đại nhân, ti chức cho rằng, việc này không phải là nhỏ, chủ nhân

kim trâm này….

Vô cùng có khả

năng đã bị giết!

Chỉ cần điều tra một chút, tạp dịch trong phủ nhà ai chạy thoát, thậm chí đã chết….

Trong miệng Cao Dã muốn phong tỏa mấy nhà nhà giàu trong thành để điều tra nhưng chưa kịp thốt ra khỏi miệng.

Nhưng Hách Minh Đường hiển nhiên

nghĩ hắn suy luận phán đoán quá sớm, chép chép miệng, ra vẻ nhẹ nhàng hỏi:

“Bất quá mới phát hiện một cái trâm đầu, ngươi căn cứ vào cái gì mà phán đoán?”

Bị cắt ngang câu chuyện, Cao Dã không có phỏng đoản ý tứ và hành động mà tri phủ muốn biểu đạt.

Bởi vì hắn cảm thấy bản thân đã chạm đến chân tướng sự tình, cả người trở nên vô cùng kích động.

Cho nên bị hỏi một câu, hắn không cần nghĩ ngợi lập tức liền đáp: “Đại nhân ngài có thể ngẫm lại, nếu không

phải như thế thì trâm đầu quý trọng như vậy sao lại xuất hiện trong bọc lòng heo dưới nước được?

TI chức thậm chí cho rằng, cái mà lão đánh cá vớt lên căn bản không phải lòng heo mà vô cùng có khả năng chính là nội tạng của chủ nhân cây trâm này!”

Nghe Cao Dã suy đoán, tri phủ Hách Minh Đường không có lập tức tỏ thái độ, hắn yên lặng nhìn Cao Dã liếc mắt một cái, xem bộ dáng chưa nói hết của hắn, mí mắt không khỏi bắt đầu rung động.

“Nếu không phải như thế, đa số đồ tể bình thường đều là nam tử sao lại mang theo kim trâm lúc giết heo mổ bụng được? Hơn nữa người có thể có đồ vật quý trọng như thế sao phải làm đồ tể để kiếm sống được? Cho nên, ti chức cho rằng.

Nhẫn nại tính tình nghe Cao Dã nói đến chỗ này, Hách Minh Đường rốt cuộc chịu đựng không được nữa giơ giơ tay lên, xen lời hắn: “Đây đều là

suy đoán cá nhân ngươi, có chứng cứ xác thực không?”.

Vợ Yêu Xinh Đẹp Là Đại BossTác giả: Phương UyênTruyện Ngôn Tình“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một… Trước mặt Tri phủ Hách Minh Đường là một quyển sách, vắt chân lên đài hồ sơ rồi tiếp tục ngủ bù, còn những người thuộc bộ phận khác nhau thì bận rộn việc của mình.Hoàng Tam ở ngoài đình viện sắp xếp nha sai vẩy nước quét nhà cùng công việc tuần tra.Trấn an phụ nhân xong, bảo nàng về thôn chờ đợi tin tức trước, Cao Dã nắm đao bước nhanh xuyên qua mọi người trực tiếp đi đến hậu đường:“Đại nhân! Ti chức có việc muốn bẩmbáo!”Hách Minh Đường bị thanh âm hắn làm cho cả kinh, giật mình một cái, sách rớt xuống đất, buông chân chậm rãi đứng dậy, nửa híp mắt hỏi: “Mới sáng sớm lại có chuyện xấu gì nữa!”Thấy rõ người đến là Cao Dã, hắn ngồi thẳng vài phần: “Không phải người đi ra ngoài sao? Sao còn chưa đi nữa?”“Bẩm đại nhân, ti chức ở của nha môn…..Cao Dã miêu tả kỹ càng tỉ mỉ một lần đủ loại tình huống từ hôm qua đến hôm nay cho tri phủ nghe.Sau khi nói xong, Cao Dã cung cung kính kính đem trâm vàng đưa tới trước mặt Hách Minh Đường:“Cho nên đại nhân, ti chức cho rằng, việc này không phải là nhỏ, chủ nhânkim trâm này….Vô cùng có khảnăng đã bị giết!Chỉ cần điều tra một chút, tạp dịch trong phủ nhà ai chạy thoát, thậm chí đã chết….”Trong miệng Cao Dã muốn phong tỏa mấy nhà nhà giàu trong thành để điều tra nhưng chưa kịp thốt ra khỏi miệng.Nhưng Hách Minh Đường hiển nhiênnghĩ hắn suy luận phán đoán quá sớm, chép chép miệng, ra vẻ nhẹ nhàng hỏi:“Bất quá mới phát hiện một cái trâm đầu, ngươi căn cứ vào cái gì mà phán đoán?”Bị cắt ngang câu chuyện, Cao Dã không có phỏng đoản ý tứ và hành động mà tri phủ muốn biểu đạt.Bởi vì hắn cảm thấy bản thân đã chạm đến chân tướng sự tình, cả người trở nên vô cùng kích động.Cho nên bị hỏi một câu, hắn không cần nghĩ ngợi lập tức liền đáp: “Đại nhân ngài có thể ngẫm lại, nếu khôngphải như thế thì trâm đầu quý trọng như vậy sao lại xuất hiện trong bọc lòng heo dưới nước được?TI chức thậm chí cho rằng, cái mà lão đánh cá vớt lên căn bản không phải lòng heo mà vô cùng có khả năng chính là nội tạng của chủ nhân cây trâm này!”Nghe Cao Dã suy đoán, tri phủ Hách Minh Đường không có lập tức tỏ thái độ, hắn yên lặng nhìn Cao Dã liếc mắt một cái, xem bộ dáng chưa nói hết của hắn, mí mắt không khỏi bắt đầu rung động.“Nếu không phải như thế, đa số đồ tể bình thường đều là nam tử sao lại mang theo kim trâm lúc giết heo mổ bụng được? Hơn nữa người có thể có đồ vật quý trọng như thế sao phải làm đồ tể để kiếm sống được? Cho nên, ti chức cho rằng.”Nhẫn nại tính tình nghe Cao Dã nói đến chỗ này, Hách Minh Đường rốt cuộc chịu đựng không được nữa giơ giơ tay lên, xen lời hắn: “Đây đều làsuy đoán cá nhân ngươi, có chứng cứ xác thực không?”.

Chương 22: Chương 22