Tác giả:

“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một…

Chương 23: Chương 23

Vợ Yêu Xinh Đẹp Là Đại BossTác giả: Phương UyênTruyện Ngôn Tình“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một… “Bẩm đại nhân…Tạm thời chưaCÓ…“CÓ người tiến đến báo án chưa?”“Cũng…Cũng không có…..” CaoDã có chút chột dạ, bắt đầu nói lắp.Hách Minh Đường đập bàn một cái: “Cái gì cũng không có, ngươi lại dám ở nơi này nói ẩu nói tả hả?”Cao Dã cúi đầu thật thấp, biểu tình sợhãi: “Đại…Đại nhân thứ tội, tichức…..Đích xác đường đột!”Thấy lời nói khẩn thiết, giọng điệu Hách Minh Đường hòa hoãn hơn: “Cao Dã, bản quan thăng ngươi lên vị trí tổng bộ là để làm làm việc cho bản quan tốt hơn, chứ không phải để ngươi chỉ bằng trực giác đã ở chỗ này bố trí lung tung! Có ý tưởng tất nhiên là chuyện tốt nhưng ngươi phải hiểu được, chỉ dựa vào suy nghĩ, trực giác, sẽ không làm được chuyện lớn!”“Đại nhân dạy phải, thuộc hạ đã rõ!”“Mọi việc đều cần chứng cứ, nếu ngươi thật muốn lập án, vậy đợi khi tìm được cái gọi là thi thể rồi hẳn nói!”Ngoài Nghi Lan Thành, ngoài hai trăm dặm phía tây Đông Lâm Thành, có hai người toàn thân màu đen phi ngựa chậm chạp, bốn ngựa kéo xe dày nặng rắn chắc.Phía sau có một toa xe chứa hành lý, cửa sổ được đóng chặt, cơ hồ không có chút ánh sáng nào lọt vào được.Tuế Hòa A Hương bị sắp xếp đi cùng phu nhân đại phòng Vinh phủ về nhà mẹ đẻ thành thành thật thật ngồi chen chúc chờ đợi bên trong xe nhỏ hẹp.Người đánh xe là hai nam nhân trung niên bộ dạng chất phác.Hợp với chạy một ngày hai đêm, trên đường đi, trừ bỏ yêu cầu đặc thù, xe ngựa chỉ dừng lại có bốn lần, mỗi lần đều chỉ nghỉ ngơi trong chốc lát, đơn giản ăn chút lương khô rồi lại lập tức khởi hành.Tiến tới giờ Mẹo, xe ngựa không ngừng xóc nảy ngừng lại ven đường lần nữa.Một xa phu mở cửa xe phía sau ra, ném hai khối bánh nướng áp chảo rắn chắc cùng một túi nước vào cho người bên trong, rồi ngồi ở càng xe lấy bánh mì ra ăn.ở địa phương nơi bọn họ giơ tay là có thể với tới, binh khí bị bọc vải bốtrắng kín mít đến nỗi người ngoài nhìn không ra hình dạng gì, cùng đồ ăn đủ cho bọn họ ăn 10 ngày.Hai xa phu, một đường đi vội tới nay dường như chưa từng giao lưu với nhau.Đang lúc hai người yên lặng ăn bánh, trên cửa truyền ra hai tiếng gõ.Mở cửa, Tuế Hòa ló đầu ra, chỉ chỉ chính mình cùng A Hương tỏ vẻ muốn đi tiện, muốn bọn họ chờ một lát..

“Bẩm đại nhân…Tạm thời chưa

CÓ…

“CÓ người tiến đến báo án chưa?”

“Cũng…Cũng không có….

.

” Cao

Dã có chút chột dạ, bắt đầu nói lắp.

Hách Minh Đường đập bàn một cái: “Cái gì cũng không có, ngươi lại dám ở nơi này nói ẩu nói tả hả?”

Cao Dã cúi đầu thật thấp, biểu tình sợ

hãi: “Đại…Đại nhân thứ tội, ti

chức….

.

Đích xác đường đột!”

Thấy lời nói khẩn thiết, giọng điệu Hách Minh Đường hòa hoãn hơn: “Cao Dã, bản quan thăng ngươi lên vị trí tổng bộ là để làm làm việc cho bản quan tốt hơn, chứ không phải để ngươi chỉ bằng trực giác đã ở chỗ này bố trí lung tung! Có ý tưởng tất nhiên là chuyện tốt nhưng ngươi phải hiểu được, chỉ dựa vào suy nghĩ, trực giác, sẽ không làm được chuyện lớn!”

“Đại nhân dạy phải, thuộc hạ đã rõ!”

“Mọi việc đều cần chứng cứ, nếu ngươi thật muốn lập án, vậy đợi khi tìm được cái gọi là thi thể rồi hẳn nói!”

Ngoài Nghi Lan Thành, ngoài hai trăm dặm phía tây Đông Lâm Thành, có hai người toàn thân màu đen phi ngựa chậm chạp, bốn ngựa kéo xe dày nặng rắn chắc.

Phía sau có một toa xe chứa hành lý, cửa sổ được đóng chặt, cơ hồ không có chút ánh sáng nào lọt vào được.

Tuế Hòa A Hương bị sắp xếp đi cùng phu nhân đại phòng Vinh phủ về nhà mẹ đẻ thành thành thật thật ngồi chen chúc chờ đợi bên trong xe nhỏ hẹp.

Người đánh xe là hai nam nhân trung niên bộ dạng chất phác.

Hợp với chạy một ngày hai đêm, trên đường đi, trừ bỏ yêu cầu đặc thù, xe ngựa chỉ dừng lại có bốn lần, mỗi lần đều chỉ nghỉ ngơi trong chốc lát, đơn giản ăn chút lương khô rồi lại lập tức khởi hành.

Tiến tới giờ Mẹo, xe ngựa không ngừng xóc nảy ngừng lại ven đường lần nữa.

Một xa phu mở cửa xe phía sau ra, ném hai khối bánh nướng áp chảo rắn chắc cùng một túi nước vào cho người bên trong, rồi ngồi ở càng xe lấy bánh mì ra ăn.

ở địa phương nơi bọn họ giơ tay là có thể với tới, binh khí bị bọc vải bố

trắng kín mít đến nỗi người ngoài nhìn không ra hình dạng gì, cùng đồ ăn đủ cho bọn họ ăn 10 ngày.

Hai xa phu, một đường đi vội tới nay dường như chưa từng giao lưu với nhau.

Đang lúc hai người yên lặng ăn bánh, trên cửa truyền ra hai tiếng gõ.

Mở cửa, Tuế Hòa ló đầu ra, chỉ chỉ chính mình cùng A Hương tỏ vẻ muốn đi tiện, muốn bọn họ chờ một lát.

.

Vợ Yêu Xinh Đẹp Là Đại BossTác giả: Phương UyênTruyện Ngôn Tình“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một… “Bẩm đại nhân…Tạm thời chưaCÓ…“CÓ người tiến đến báo án chưa?”“Cũng…Cũng không có…..” CaoDã có chút chột dạ, bắt đầu nói lắp.Hách Minh Đường đập bàn một cái: “Cái gì cũng không có, ngươi lại dám ở nơi này nói ẩu nói tả hả?”Cao Dã cúi đầu thật thấp, biểu tình sợhãi: “Đại…Đại nhân thứ tội, tichức…..Đích xác đường đột!”Thấy lời nói khẩn thiết, giọng điệu Hách Minh Đường hòa hoãn hơn: “Cao Dã, bản quan thăng ngươi lên vị trí tổng bộ là để làm làm việc cho bản quan tốt hơn, chứ không phải để ngươi chỉ bằng trực giác đã ở chỗ này bố trí lung tung! Có ý tưởng tất nhiên là chuyện tốt nhưng ngươi phải hiểu được, chỉ dựa vào suy nghĩ, trực giác, sẽ không làm được chuyện lớn!”“Đại nhân dạy phải, thuộc hạ đã rõ!”“Mọi việc đều cần chứng cứ, nếu ngươi thật muốn lập án, vậy đợi khi tìm được cái gọi là thi thể rồi hẳn nói!”Ngoài Nghi Lan Thành, ngoài hai trăm dặm phía tây Đông Lâm Thành, có hai người toàn thân màu đen phi ngựa chậm chạp, bốn ngựa kéo xe dày nặng rắn chắc.Phía sau có một toa xe chứa hành lý, cửa sổ được đóng chặt, cơ hồ không có chút ánh sáng nào lọt vào được.Tuế Hòa A Hương bị sắp xếp đi cùng phu nhân đại phòng Vinh phủ về nhà mẹ đẻ thành thành thật thật ngồi chen chúc chờ đợi bên trong xe nhỏ hẹp.Người đánh xe là hai nam nhân trung niên bộ dạng chất phác.Hợp với chạy một ngày hai đêm, trên đường đi, trừ bỏ yêu cầu đặc thù, xe ngựa chỉ dừng lại có bốn lần, mỗi lần đều chỉ nghỉ ngơi trong chốc lát, đơn giản ăn chút lương khô rồi lại lập tức khởi hành.Tiến tới giờ Mẹo, xe ngựa không ngừng xóc nảy ngừng lại ven đường lần nữa.Một xa phu mở cửa xe phía sau ra, ném hai khối bánh nướng áp chảo rắn chắc cùng một túi nước vào cho người bên trong, rồi ngồi ở càng xe lấy bánh mì ra ăn.ở địa phương nơi bọn họ giơ tay là có thể với tới, binh khí bị bọc vải bốtrắng kín mít đến nỗi người ngoài nhìn không ra hình dạng gì, cùng đồ ăn đủ cho bọn họ ăn 10 ngày.Hai xa phu, một đường đi vội tới nay dường như chưa từng giao lưu với nhau.Đang lúc hai người yên lặng ăn bánh, trên cửa truyền ra hai tiếng gõ.Mở cửa, Tuế Hòa ló đầu ra, chỉ chỉ chính mình cùng A Hương tỏ vẻ muốn đi tiện, muốn bọn họ chờ một lát..

Chương 23: Chương 23