Tác giả:

“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một…

Chương 53: Chương 53

Vợ Yêu Xinh Đẹp Là Đại BossTác giả: Phương UyênTruyện Ngôn Tình“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một… Đợi một hồi, đồ ăn lên bàn, ăn qua loa một lát rồi tính tiền, Cao Dã lại dẫn ngựa lên đường.Cao Dã đi trước, Tiểu Minh theo sau, Hoàng Tam Lưu Hành đi cuối cùng.Lúc Cao Dã xoay người lên ngựa, vung roi muốn đi, phía sau bỗng nhiên truyền đến tiếng Hoàng Tam hô đau ai da ai da.Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy người đã ôm bụng ngồi trên mặt đất, Lưu Hành ở một bên cong eo đỡ lấy, trong miệng không ngừng vội hỏi: “Hoàng bộ đầu, ngươi làm sao vậy?!”Tiểu Minh vốn dĩ cũng đã lên ngựa, nghe thấy động tĩnh lập tức nhảy xuống chạy tới hỗ trợ hai người.Hoàng Tam được Tiểu Minh kéo mộtcánh tay lên nhưng phía người còn lại lại dồn lực khiến thân thể không nhúc nhích chút nào.Cao Dã thấy thế cũng nhảy xuống ngựa, Hoàng Tam nhăn mặt, “Gian nan” th ở dốc nhưng thấy Cao Dã từng bước đến gần, vẫn chịu đựng cơn đau bụng, lên tiếng giải thích.“Bộ đầu…..bộ đầu……Có lẽ làmới vừa rồi ăn vội quá rồi đi nhanh nên bị sốc hông, phát đau, hay làta….Nghỉ ngơi một chút rồi lại đitiếp đi!”Lưu Hành ở một bên giảng hòa: “Bổ đầu, nếu không, ngươi cùng Tiểu Minh đi trước, đợi lão Hoàng ổn hơn,chúng ta sẽ đuổi theo, như vậy cũng không chậm trễ chính sự.”“Đúng vậy đúng vậy….Cũng khôngthể bởi vì bụng ta không biết cố gắng, làm mất thời cơ bắt người.”Cao Dã nhìn hai người kẻ xướng người hoạ, tuy không biết bọn họ đang có suy nghĩ gì nhưng nhìn Hoàng Tam mặt mày hồng hào, một chút cũng không có bộ dáng ốm đau, Cao Dã lười phiền phức, gật gật đầu, rồi nhanh chóng lên ngựa đi với Tiểu Minh.Hai người một trước một sau vụt ngựa chạy đi, Lưu Hành vỗ vỗ cánh tay Hoàng Tam, lúc này Hoàng Tammới vỗ vỗ mông đứng lên: “Ta diễn thế nào?”Lưu Hành trừng hắn một cái: “Một chữ, nát!”“Có thể qua được mắt bổ đầu không?” Hoàng Tam có chút chột dạ.“Khẳng định không thể gạt được! Bất quá có quan hệ gì đâu, tuy rằng tìm được thi thể Vinh Lan Thị rồi nhưng căn bản không có chứng cứ chứng minh lão gia Vinh gia chính là hung thủ!Hơn nữa, ngươi không nghe quản gia Vinh Lệ nói, lão gia nhà hắn ngày mười một khoảng giờ Tuất đã rời khỏiNghi Lan Thành rôi sao?Hoàng Tam nhi khó hiểu: “Nghe, nhưng vậy thì sao?”Lưu Hành vừa ngựa vào chuồng ngựa buộc xong xuôi, vừa nắm đai lưng: “Vậy thì sao? Lão Hoàng, khó trách ngươi mặc dù làm bộ đầu cũng muốn thấp hơn bổ đầu một đoạn lớn, nếu ta là đại nhân, ta cũng lười đề bạt ngươi!”Nói xong, Lưu Hành cất bước trở về trạm dịch, bảo tiểu nhị chuẩn bị một gian phòng cho khách, bọn họ muốn ở đây nghỉ tạm một thời gian, tiểu nhị gật đầu đáp ứng, lập tức liền sắp xếp một căn phòng thật tốt.Tới phòng, Hoàng Tam chờ tiểu nhị rời đi mới đau khổ tiếp tục hỏi Lưu Hành: “Lời vừa rồi của ngươi rốt cuộc là có ý gì?”Lưu Hành đóng cửa lại, gỡ bội đao đặt xuống cạnh bàn, nằm trên giường thoải mái thở một hơi, sau đó mới chống đầu nhìn Hoàng Tam đang khó hiểu đứng ở bên cạnh bàn nói:“Lúc trước khhi bắt quản gia Vinh Lệ Vinh về nha môn, ta nghe được một ít người ở bên nhỏ giọng nghị luận, như là “Lời mấy người Lan gia nói quả nhiên là sự thật sao? Phu nhân thật sự bị lão gia giết ư?”“Nhưng không phải phu nhân cũng vênhà mẹ đẻ Đông Lâm sao? Ta nhớ rõ lúc ấy đã canh ba, trong phòng nàng còn truyền ra tiếng quát mắng Tiểu Cúc, lúc sau không bao lâu, Vinh quản gia khiến cho kia mấy cái tỳ nữ mới tuyển đi đến phòng quản sự, nói phu nhân về nhà mẹ đẻ cần phải có người cùng đi!”Nói cách khác, ngày mười một khoảng giờ Tý, Vinh Lan Thị vẫn còn sống!.

Đợi một hồi, đồ ăn lên bàn, ăn qua loa một lát rồi tính tiền, Cao Dã lại dẫn ngựa lên đường.

Cao Dã đi trước, Tiểu Minh theo sau, Hoàng Tam Lưu Hành đi cuối cùng.

Lúc Cao Dã xoay người lên ngựa, vung roi muốn đi, phía sau bỗng nhiên truyền đến tiếng Hoàng Tam hô đau ai da ai da.

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy người đã ôm bụng ngồi trên mặt đất, Lưu Hành ở một bên cong eo đỡ lấy, trong miệng không ngừng vội hỏi: “Hoàng bộ đầu, ngươi làm sao vậy?!”

Tiểu Minh vốn dĩ cũng đã lên ngựa, nghe thấy động tĩnh lập tức nhảy xuống chạy tới hỗ trợ hai người.

Hoàng Tam được Tiểu Minh kéo một

cánh tay lên nhưng phía người còn lại lại dồn lực khiến thân thể không nhúc nhích chút nào.

Cao Dã thấy thế cũng nhảy xuống ngựa, Hoàng Tam nhăn mặt, “Gian nan” th ở dốc nhưng thấy Cao Dã từng bước đến gần, vẫn chịu đựng cơn đau bụng, lên tiếng giải thích.

“Bộ đầu….

.

bộ đầu……Có lẽ là

mới vừa rồi ăn vội quá rồi đi nhanh nên bị sốc hông, phát đau, hay là

ta….

Nghỉ ngơi một chút rồi lại đi

tiếp đi!”

Lưu Hành ở một bên giảng hòa: “Bổ đầu, nếu không, ngươi cùng Tiểu Minh đi trước, đợi lão Hoàng ổn hơn,

chúng ta sẽ đuổi theo, như vậy cũng không chậm trễ chính sự.

“Đúng vậy đúng vậy….

Cũng không

thể bởi vì bụng ta không biết cố gắng, làm mất thời cơ bắt người.

Cao Dã nhìn hai người kẻ xướng người hoạ, tuy không biết bọn họ đang có suy nghĩ gì nhưng nhìn Hoàng Tam mặt mày hồng hào, một chút cũng không có bộ dáng ốm đau, Cao Dã lười phiền phức, gật gật đầu, rồi nhanh chóng lên ngựa đi với Tiểu Minh.

Hai người một trước một sau vụt ngựa chạy đi, Lưu Hành vỗ vỗ cánh tay Hoàng Tam, lúc này Hoàng Tam

mới vỗ vỗ mông đứng lên: “Ta diễn thế nào?”

Lưu Hành trừng hắn một cái: “Một chữ, nát!”

“Có thể qua được mắt bổ đầu không?” Hoàng Tam có chút chột dạ.

“Khẳng định không thể gạt được! Bất quá có quan hệ gì đâu, tuy rằng tìm được thi thể Vinh Lan Thị rồi nhưng căn bản không có chứng cứ chứng minh lão gia Vinh gia chính là hung thủ!

Hơn nữa, ngươi không nghe quản gia Vinh Lệ nói, lão gia nhà hắn ngày mười một khoảng giờ Tuất đã rời khỏi

Nghi Lan Thành rôi sao?

Hoàng Tam nhi khó hiểu: “Nghe, nhưng vậy thì sao?”

Lưu Hành vừa ngựa vào chuồng ngựa buộc xong xuôi, vừa nắm đai lưng: “Vậy thì sao? Lão Hoàng, khó trách ngươi mặc dù làm bộ đầu cũng muốn thấp hơn bổ đầu một đoạn lớn, nếu ta là đại nhân, ta cũng lười đề bạt ngươi!”

Nói xong, Lưu Hành cất bước trở về trạm dịch, bảo tiểu nhị chuẩn bị một gian phòng cho khách, bọn họ muốn ở đây nghỉ tạm một thời gian, tiểu nhị gật đầu đáp ứng, lập tức liền sắp xếp một căn phòng thật tốt.

Tới phòng, Hoàng Tam chờ tiểu nhị rời đi mới đau khổ tiếp tục hỏi Lưu Hành: “Lời vừa rồi của ngươi rốt cuộc là có ý gì?”

Lưu Hành đóng cửa lại, gỡ bội đao đặt xuống cạnh bàn, nằm trên giường thoải mái thở một hơi, sau đó mới chống đầu nhìn Hoàng Tam đang khó hiểu đứng ở bên cạnh bàn nói:

“Lúc trước khhi bắt quản gia Vinh Lệ Vinh về nha môn, ta nghe được một ít người ở bên nhỏ giọng nghị luận, như là “Lời mấy người Lan gia nói quả nhiên là sự thật sao? Phu nhân thật sự bị lão gia giết ư?”

“Nhưng không phải phu nhân cũng vê

nhà mẹ đẻ Đông Lâm sao? Ta nhớ rõ lúc ấy đã canh ba, trong phòng nàng còn truyền ra tiếng quát mắng Tiểu Cúc, lúc sau không bao lâu, Vinh quản gia khiến cho kia mấy cái tỳ nữ mới tuyển đi đến phòng quản sự, nói phu nhân về nhà mẹ đẻ cần phải có người cùng đi!”

Nói cách khác, ngày mười một khoảng giờ Tý, Vinh Lan Thị vẫn còn sống!.

Vợ Yêu Xinh Đẹp Là Đại BossTác giả: Phương UyênTruyện Ngôn Tình“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một… Đợi một hồi, đồ ăn lên bàn, ăn qua loa một lát rồi tính tiền, Cao Dã lại dẫn ngựa lên đường.Cao Dã đi trước, Tiểu Minh theo sau, Hoàng Tam Lưu Hành đi cuối cùng.Lúc Cao Dã xoay người lên ngựa, vung roi muốn đi, phía sau bỗng nhiên truyền đến tiếng Hoàng Tam hô đau ai da ai da.Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy người đã ôm bụng ngồi trên mặt đất, Lưu Hành ở một bên cong eo đỡ lấy, trong miệng không ngừng vội hỏi: “Hoàng bộ đầu, ngươi làm sao vậy?!”Tiểu Minh vốn dĩ cũng đã lên ngựa, nghe thấy động tĩnh lập tức nhảy xuống chạy tới hỗ trợ hai người.Hoàng Tam được Tiểu Minh kéo mộtcánh tay lên nhưng phía người còn lại lại dồn lực khiến thân thể không nhúc nhích chút nào.Cao Dã thấy thế cũng nhảy xuống ngựa, Hoàng Tam nhăn mặt, “Gian nan” th ở dốc nhưng thấy Cao Dã từng bước đến gần, vẫn chịu đựng cơn đau bụng, lên tiếng giải thích.“Bộ đầu…..bộ đầu……Có lẽ làmới vừa rồi ăn vội quá rồi đi nhanh nên bị sốc hông, phát đau, hay làta….Nghỉ ngơi một chút rồi lại đitiếp đi!”Lưu Hành ở một bên giảng hòa: “Bổ đầu, nếu không, ngươi cùng Tiểu Minh đi trước, đợi lão Hoàng ổn hơn,chúng ta sẽ đuổi theo, như vậy cũng không chậm trễ chính sự.”“Đúng vậy đúng vậy….Cũng khôngthể bởi vì bụng ta không biết cố gắng, làm mất thời cơ bắt người.”Cao Dã nhìn hai người kẻ xướng người hoạ, tuy không biết bọn họ đang có suy nghĩ gì nhưng nhìn Hoàng Tam mặt mày hồng hào, một chút cũng không có bộ dáng ốm đau, Cao Dã lười phiền phức, gật gật đầu, rồi nhanh chóng lên ngựa đi với Tiểu Minh.Hai người một trước một sau vụt ngựa chạy đi, Lưu Hành vỗ vỗ cánh tay Hoàng Tam, lúc này Hoàng Tammới vỗ vỗ mông đứng lên: “Ta diễn thế nào?”Lưu Hành trừng hắn một cái: “Một chữ, nát!”“Có thể qua được mắt bổ đầu không?” Hoàng Tam có chút chột dạ.“Khẳng định không thể gạt được! Bất quá có quan hệ gì đâu, tuy rằng tìm được thi thể Vinh Lan Thị rồi nhưng căn bản không có chứng cứ chứng minh lão gia Vinh gia chính là hung thủ!Hơn nữa, ngươi không nghe quản gia Vinh Lệ nói, lão gia nhà hắn ngày mười một khoảng giờ Tuất đã rời khỏiNghi Lan Thành rôi sao?Hoàng Tam nhi khó hiểu: “Nghe, nhưng vậy thì sao?”Lưu Hành vừa ngựa vào chuồng ngựa buộc xong xuôi, vừa nắm đai lưng: “Vậy thì sao? Lão Hoàng, khó trách ngươi mặc dù làm bộ đầu cũng muốn thấp hơn bổ đầu một đoạn lớn, nếu ta là đại nhân, ta cũng lười đề bạt ngươi!”Nói xong, Lưu Hành cất bước trở về trạm dịch, bảo tiểu nhị chuẩn bị một gian phòng cho khách, bọn họ muốn ở đây nghỉ tạm một thời gian, tiểu nhị gật đầu đáp ứng, lập tức liền sắp xếp một căn phòng thật tốt.Tới phòng, Hoàng Tam chờ tiểu nhị rời đi mới đau khổ tiếp tục hỏi Lưu Hành: “Lời vừa rồi của ngươi rốt cuộc là có ý gì?”Lưu Hành đóng cửa lại, gỡ bội đao đặt xuống cạnh bàn, nằm trên giường thoải mái thở một hơi, sau đó mới chống đầu nhìn Hoàng Tam đang khó hiểu đứng ở bên cạnh bàn nói:“Lúc trước khhi bắt quản gia Vinh Lệ Vinh về nha môn, ta nghe được một ít người ở bên nhỏ giọng nghị luận, như là “Lời mấy người Lan gia nói quả nhiên là sự thật sao? Phu nhân thật sự bị lão gia giết ư?”“Nhưng không phải phu nhân cũng vênhà mẹ đẻ Đông Lâm sao? Ta nhớ rõ lúc ấy đã canh ba, trong phòng nàng còn truyền ra tiếng quát mắng Tiểu Cúc, lúc sau không bao lâu, Vinh quản gia khiến cho kia mấy cái tỳ nữ mới tuyển đi đến phòng quản sự, nói phu nhân về nhà mẹ đẻ cần phải có người cùng đi!”Nói cách khác, ngày mười một khoảng giờ Tý, Vinh Lan Thị vẫn còn sống!.

Chương 53: Chương 53