“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một…
Chương 54: Chương 54
Vợ Yêu Xinh Đẹp Là Đại BossTác giả: Phương UyênTruyện Ngôn Tình“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một… Thử hỏi, một người giờ Tuất đã rời đi, người còn chưa trở về thành, sao có thể là hung thủ giết người trong miệng bọn họ?!”Đông Lâm Thành, bãi tha ma gần căn phòng nát thành tây.A Hương vào thành mua sắm vài thứ rồi trở về, buông sọt rồi bắt đầu tu chỉnh phòng nhỏ.Treo mấy miếng vải đen lên từng cái cửa sổ, sau khi dùng keo dán lại mấy lỗ hổng, nàng dùng rìu, cưa, … chặt nhiều khúc gỗ gần đó rồi kéo về sửa lại cánh cửa bị hỏng, tu bổ hoàn toàn cửa phòng rách nát.Sau đó lấy thùng sơn đen bắt đầu sơn đen hết mặt ngoài cửa nhà.Ngoài ra, nàng còn dùng tấm ván gỗ còn lại đóng thành một cái rương lớn đơn giản, sơn xong, ở cửa phơi nắng làm, liền bỏ sáp ong hương giấy đang phơi nắng vào rương rồi khóa lại kín mít.Lúc sau lại bắt đầu rửa sạch nồi và bếp, nhặt củi nấu cơm.Nhưng không đợi nàng làm xong, trời đã bắt đầu chuyển tối.Buông việc trong tay, A Hương thắp đèn lấy sáp ong ra kích động đi đến chỗ Tuế Hòa đang nằm trong quan tài bên cạnh.Thẳng đến khi sắc trời hoàn toàn sầmtối, nàng mới hơi hơi xốc quan tài lên.Tuế Hòa vừa mở mắt, liền nhìn đến A Hương đưa sáp ong qua, nhưng lúc này nàng không có nhận mà là trực tiếp chống thân mình ngồi dậy.Mở quan tài ra, nhìn thấy trong phòng rực rỡ hẳn lên, Tuế Hòa có chút ngoài ý muốn, lại nhìn A Hương, mới phát hiện trên người nàng toàn là vụn gỗ; trên mặt trên tay dính dính sơn đen, cổ tay còn cỏ vài vết máu, bộ dáng thật đúng là chật vật nhưng nàng vẫn như cũ cười nhìn nàng, một đôi mắt tràn đầy ánh sáng nhu hòa.Bị A Hương dùng loại ánh mắt tràn ngập yêu thương này nhìn, biểu tình Tuế Hòa trở nên có chút không được tự nhiên, hơi hơi xoay người, đi đếnbàn gỗ giản dị đã được thu thập sạch sẽ, sau khi ngồi xuống, nàng gọi A Hương hỏi: “Đêm qua đạo trưởng bị thương kia được người cứu đi sao?”A Hương gật đầu, trong mắt có chút nghi hoặc, càng nhiều là lo lắng, nếu bị kia đạo trưởng trẻ tuổi kia phát hiện sự tồn tại của Tuế Hòa, không biết sẽ gặp phải loại nguy hiểm nào nữa.Tuế Hòa biết ý tưởng của A Hương, cũng hiểu chính mình lập tức phải tránh tai mắt của người khác, đặc biệt, đêm qua hồng y lệ quỷ chết oan 5 năm kia, trước lúc hồn phi phách tán đã đem toàn bộ oán lực độ cho Tuế Hòa.Nên nay nàng sẽ dễ dàng bị đạo sĩ thậm chí thiên sư để ý.Cũng may, sau khi nhận được tu vi oán lực mấy năm tên lệ quỷ kia, nàng đã không hề gầy yếu như lúc trước, tuy vẫn sợ hãi ánh mặt trời nhưng muốn nhập vào người sống cũng dễ như chơi, mặc dù vẫn sử dụng thi thể này thì cũng có thể thu liễm mùi tanh quanh thân hủ, khiến người không dễ dàng phát hiện manh mối.Nhưng vẫn còn một chút, bất luận khi nào cũng phải tận lực tránh đụng phải những đạo sĩ kia.Nề hà tạo hóa lộng “Người”, chuyến này các nàng đi vào Đông LâmThành, nguyên bản là vì giải quyết việc nữ nhi Lưu Nguyệt Nha của Lưu Nhạc Thị bị “Tà ám” bám vào người, hiện tại lại không thể không làm ngược lại vì lệ quỷ Vệ Tiếu, giải quyết gút mắt ân oán lúc sinh thời của nàng.Đương nhiên, nàng tiến đến đây vốn dĩ cũng là để chấm dứt những chuyện đó.Đang lúc Tuế Hòa hòa chung hồi ức với Vệ Tiếu, ngoài cửa phòng nhỏ vang lên tiếng đập cửa.Tuế Hòa không có nghiêng đầu, vẫn chuyên chú suy nghĩ như cũ, vốn tưởng rằng A Hương sẽ đi mở cửa,không nghĩ tới, tiếng đập cửa vang lên hồi lâu cũng không thấy A Hương động đây, tựa hổ căn bản không có nghe được động tĩnh.Lúc nàng ý thức được không đúng, nghiêng đầu nhìn qua thì thấy một quỷ ảnh ướt đẫm, tứ chi sưng to trắng bệch bỗng nhiên xuyên qua cửa, đi vào trước mặt Tuế Hòa.Xem biểu tình Tuế Hòa khác thường, A Hương cũng theo ánh mắt nàng nhìn lại nhưng không thấy gì cả, chỉ duy nhất thấy được một vệt nước rõ ràng xuất hiện trên sàn nhà, làm nàng không khỏi nổi một trận da gà.Cái kiaQuỷ ướt thấy Tuế Hòa không có đuổi nàng ra ngoài, vì thế đánh bạo bayđến phía trước: “Ta..Ta tên làTương Văn Văn, đêm qua, nghe thấy ngươi nói chuyện với dì Vệ Tiếu.Ngươi hẳn là cần thu thập oán lực,ta…Ta nguyện ý toàn bộ tu vi củamình cho ngươi…Tuy rằng có chútnhỏ bé, nhưng….”.
Thử hỏi, một người giờ Tuất đã rời đi, người còn chưa trở về thành, sao có thể là hung thủ giết người trong miệng bọn họ?!”
Đông Lâm Thành, bãi tha ma gần căn phòng nát thành tây.
A Hương vào thành mua sắm vài thứ rồi trở về, buông sọt rồi bắt đầu tu chỉnh phòng nhỏ.
Treo mấy miếng vải đen lên từng cái cửa sổ, sau khi dùng keo dán lại mấy lỗ hổng, nàng dùng rìu, cưa, … chặt nhiều khúc gỗ gần đó rồi kéo về sửa lại cánh cửa bị hỏng, tu bổ hoàn toàn cửa phòng rách nát.
Sau đó lấy thùng sơn đen bắt đầu sơn đen hết mặt ngoài cửa nhà.
Ngoài ra, nàng còn dùng tấm ván gỗ còn lại đóng thành một cái rương lớn đơn giản, sơn xong, ở cửa phơi nắng làm, liền bỏ sáp ong hương giấy đang phơi nắng vào rương rồi khóa lại kín mít.
Lúc sau lại bắt đầu rửa sạch nồi và bếp, nhặt củi nấu cơm.
Nhưng không đợi nàng làm xong, trời đã bắt đầu chuyển tối.
Buông việc trong tay, A Hương thắp đèn lấy sáp ong ra kích động đi đến chỗ Tuế Hòa đang nằm trong quan tài bên cạnh.
Thẳng đến khi sắc trời hoàn toàn sầm
tối, nàng mới hơi hơi xốc quan tài lên.
Tuế Hòa vừa mở mắt, liền nhìn đến A Hương đưa sáp ong qua, nhưng lúc này nàng không có nhận mà là trực tiếp chống thân mình ngồi dậy.
Mở quan tài ra, nhìn thấy trong phòng rực rỡ hẳn lên, Tuế Hòa có chút ngoài ý muốn, lại nhìn A Hương, mới phát hiện trên người nàng toàn là vụn gỗ; trên mặt trên tay dính dính sơn đen, cổ tay còn cỏ vài vết máu, bộ dáng thật đúng là chật vật nhưng nàng vẫn như cũ cười nhìn nàng, một đôi mắt tràn đầy ánh sáng nhu hòa.
Bị A Hương dùng loại ánh mắt tràn ngập yêu thương này nhìn, biểu tình Tuế Hòa trở nên có chút không được tự nhiên, hơi hơi xoay người, đi đến
bàn gỗ giản dị đã được thu thập sạch sẽ, sau khi ngồi xuống, nàng gọi A Hương hỏi: “Đêm qua đạo trưởng bị thương kia được người cứu đi sao?”
A Hương gật đầu, trong mắt có chút nghi hoặc, càng nhiều là lo lắng, nếu bị kia đạo trưởng trẻ tuổi kia phát hiện sự tồn tại của Tuế Hòa, không biết sẽ gặp phải loại nguy hiểm nào nữa.
Tuế Hòa biết ý tưởng của A Hương, cũng hiểu chính mình lập tức phải tránh tai mắt của người khác, đặc biệt, đêm qua hồng y lệ quỷ chết oan 5 năm kia, trước lúc hồn phi phách tán đã đem toàn bộ oán lực độ cho Tuế Hòa.
Nên nay nàng sẽ dễ dàng bị đạo sĩ thậm chí thiên sư để ý.
Cũng may, sau khi nhận được tu vi oán lực mấy năm tên lệ quỷ kia, nàng đã không hề gầy yếu như lúc trước, tuy vẫn sợ hãi ánh mặt trời nhưng muốn nhập vào người sống cũng dễ như chơi, mặc dù vẫn sử dụng thi thể này thì cũng có thể thu liễm mùi tanh quanh thân hủ, khiến người không dễ dàng phát hiện manh mối.
Nhưng vẫn còn một chút, bất luận khi nào cũng phải tận lực tránh đụng phải những đạo sĩ kia.
Nề hà tạo hóa lộng “Người”, chuyến này các nàng đi vào Đông Lâm
Thành, nguyên bản là vì giải quyết việc nữ nhi Lưu Nguyệt Nha của Lưu Nhạc Thị bị “Tà ám” bám vào người, hiện tại lại không thể không làm ngược lại vì lệ quỷ Vệ Tiếu, giải quyết gút mắt ân oán lúc sinh thời của nàng.
Đương nhiên, nàng tiến đến đây vốn dĩ cũng là để chấm dứt những chuyện đó.
Đang lúc Tuế Hòa hòa chung hồi ức với Vệ Tiếu, ngoài cửa phòng nhỏ vang lên tiếng đập cửa.
Tuế Hòa không có nghiêng đầu, vẫn chuyên chú suy nghĩ như cũ, vốn tưởng rằng A Hương sẽ đi mở cửa,
không nghĩ tới, tiếng đập cửa vang lên hồi lâu cũng không thấy A Hương động đây, tựa hổ căn bản không có nghe được động tĩnh.
Lúc nàng ý thức được không đúng, nghiêng đầu nhìn qua thì thấy một quỷ ảnh ướt đẫm, tứ chi sưng to trắng bệch bỗng nhiên xuyên qua cửa, đi vào trước mặt Tuế Hòa.
Xem biểu tình Tuế Hòa khác thường, A Hương cũng theo ánh mắt nàng nhìn lại nhưng không thấy gì cả, chỉ duy nhất thấy được một vệt nước rõ ràng xuất hiện trên sàn nhà, làm nàng không khỏi nổi một trận da gà.
Cái kia
Quỷ ướt thấy Tuế Hòa không có đuổi nàng ra ngoài, vì thế đánh bạo bay
đến phía trước: “Ta.
.
Ta tên là
Tương Văn Văn, đêm qua, nghe thấy ngươi nói chuyện với dì Vệ Tiếu.
Ngươi hẳn là cần thu thập oán lực,
ta…Ta nguyện ý toàn bộ tu vi của
mình cho ngươi…Tuy rằng có chút
nhỏ bé, nhưng….
”.
Vợ Yêu Xinh Đẹp Là Đại BossTác giả: Phương UyênTruyện Ngôn Tình“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một… Thử hỏi, một người giờ Tuất đã rời đi, người còn chưa trở về thành, sao có thể là hung thủ giết người trong miệng bọn họ?!”Đông Lâm Thành, bãi tha ma gần căn phòng nát thành tây.A Hương vào thành mua sắm vài thứ rồi trở về, buông sọt rồi bắt đầu tu chỉnh phòng nhỏ.Treo mấy miếng vải đen lên từng cái cửa sổ, sau khi dùng keo dán lại mấy lỗ hổng, nàng dùng rìu, cưa, … chặt nhiều khúc gỗ gần đó rồi kéo về sửa lại cánh cửa bị hỏng, tu bổ hoàn toàn cửa phòng rách nát.Sau đó lấy thùng sơn đen bắt đầu sơn đen hết mặt ngoài cửa nhà.Ngoài ra, nàng còn dùng tấm ván gỗ còn lại đóng thành một cái rương lớn đơn giản, sơn xong, ở cửa phơi nắng làm, liền bỏ sáp ong hương giấy đang phơi nắng vào rương rồi khóa lại kín mít.Lúc sau lại bắt đầu rửa sạch nồi và bếp, nhặt củi nấu cơm.Nhưng không đợi nàng làm xong, trời đã bắt đầu chuyển tối.Buông việc trong tay, A Hương thắp đèn lấy sáp ong ra kích động đi đến chỗ Tuế Hòa đang nằm trong quan tài bên cạnh.Thẳng đến khi sắc trời hoàn toàn sầmtối, nàng mới hơi hơi xốc quan tài lên.Tuế Hòa vừa mở mắt, liền nhìn đến A Hương đưa sáp ong qua, nhưng lúc này nàng không có nhận mà là trực tiếp chống thân mình ngồi dậy.Mở quan tài ra, nhìn thấy trong phòng rực rỡ hẳn lên, Tuế Hòa có chút ngoài ý muốn, lại nhìn A Hương, mới phát hiện trên người nàng toàn là vụn gỗ; trên mặt trên tay dính dính sơn đen, cổ tay còn cỏ vài vết máu, bộ dáng thật đúng là chật vật nhưng nàng vẫn như cũ cười nhìn nàng, một đôi mắt tràn đầy ánh sáng nhu hòa.Bị A Hương dùng loại ánh mắt tràn ngập yêu thương này nhìn, biểu tình Tuế Hòa trở nên có chút không được tự nhiên, hơi hơi xoay người, đi đếnbàn gỗ giản dị đã được thu thập sạch sẽ, sau khi ngồi xuống, nàng gọi A Hương hỏi: “Đêm qua đạo trưởng bị thương kia được người cứu đi sao?”A Hương gật đầu, trong mắt có chút nghi hoặc, càng nhiều là lo lắng, nếu bị kia đạo trưởng trẻ tuổi kia phát hiện sự tồn tại của Tuế Hòa, không biết sẽ gặp phải loại nguy hiểm nào nữa.Tuế Hòa biết ý tưởng của A Hương, cũng hiểu chính mình lập tức phải tránh tai mắt của người khác, đặc biệt, đêm qua hồng y lệ quỷ chết oan 5 năm kia, trước lúc hồn phi phách tán đã đem toàn bộ oán lực độ cho Tuế Hòa.Nên nay nàng sẽ dễ dàng bị đạo sĩ thậm chí thiên sư để ý.Cũng may, sau khi nhận được tu vi oán lực mấy năm tên lệ quỷ kia, nàng đã không hề gầy yếu như lúc trước, tuy vẫn sợ hãi ánh mặt trời nhưng muốn nhập vào người sống cũng dễ như chơi, mặc dù vẫn sử dụng thi thể này thì cũng có thể thu liễm mùi tanh quanh thân hủ, khiến người không dễ dàng phát hiện manh mối.Nhưng vẫn còn một chút, bất luận khi nào cũng phải tận lực tránh đụng phải những đạo sĩ kia.Nề hà tạo hóa lộng “Người”, chuyến này các nàng đi vào Đông LâmThành, nguyên bản là vì giải quyết việc nữ nhi Lưu Nguyệt Nha của Lưu Nhạc Thị bị “Tà ám” bám vào người, hiện tại lại không thể không làm ngược lại vì lệ quỷ Vệ Tiếu, giải quyết gút mắt ân oán lúc sinh thời của nàng.Đương nhiên, nàng tiến đến đây vốn dĩ cũng là để chấm dứt những chuyện đó.Đang lúc Tuế Hòa hòa chung hồi ức với Vệ Tiếu, ngoài cửa phòng nhỏ vang lên tiếng đập cửa.Tuế Hòa không có nghiêng đầu, vẫn chuyên chú suy nghĩ như cũ, vốn tưởng rằng A Hương sẽ đi mở cửa,không nghĩ tới, tiếng đập cửa vang lên hồi lâu cũng không thấy A Hương động đây, tựa hổ căn bản không có nghe được động tĩnh.Lúc nàng ý thức được không đúng, nghiêng đầu nhìn qua thì thấy một quỷ ảnh ướt đẫm, tứ chi sưng to trắng bệch bỗng nhiên xuyên qua cửa, đi vào trước mặt Tuế Hòa.Xem biểu tình Tuế Hòa khác thường, A Hương cũng theo ánh mắt nàng nhìn lại nhưng không thấy gì cả, chỉ duy nhất thấy được một vệt nước rõ ràng xuất hiện trên sàn nhà, làm nàng không khỏi nổi một trận da gà.Cái kiaQuỷ ướt thấy Tuế Hòa không có đuổi nàng ra ngoài, vì thế đánh bạo bayđến phía trước: “Ta..Ta tên làTương Văn Văn, đêm qua, nghe thấy ngươi nói chuyện với dì Vệ Tiếu.Ngươi hẳn là cần thu thập oán lực,ta…Ta nguyện ý toàn bộ tu vi củamình cho ngươi…Tuy rằng có chútnhỏ bé, nhưng….”.