“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một…
Chương 57: Chương 57
Vợ Yêu Xinh Đẹp Là Đại BossTác giả: Phương UyênTruyện Ngôn Tình“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một… Thấy người bỗng nhiên ngồi dậy, trên trán còn thấm ra rất nhiều mồ hôi, Tiểu Minh buông chén trà, cầm khăn vải đưa qua, hì hì cười nói: “Bổ đầu, tối hôm qua ngươi nói mớ!”Tinh thần Cao Dã có chút hỗn loạn, tiếp nhận khăn xoa xoa lung tung, có chút không chút để ý đáp: “Nói cái gì?”Cao Dã gối tay nghĩ nghĩ, cuối cùng chìm vào mộng đẹp, lúc hắn bỗng nhiên bừng tỉnh, trời đã hừng đông.Tiểu Minh sớm đã đứng dậy sửa soạn hết thảy, phát ngốc ngồi ở bên cạnh bàn bưng trà nhìn Cao Dã.Thấy người bỗng nhiên ngồi dậy, trên trán còn thấm ra rất nhiều mồ hôi, Tiểu Minh buông chén trà, cầm khăn vải đưa qua, hì hì cười nói: “Bổ đầu, tối hôm qua ngươi nói mớ!”Tinh thần Cao Dã có chút hỗn loạn, tiếp nhận khăn xoa xoa lung tung, có chút không chút để ý đáp: “Nói cái gì?”“Cái gì…Sao có thể là ngươi đâu?Không có khả năng không có khả năng! Linh tinh! Bổ đầu, “ngươi” là chỉ ai vậy? Chẳng lẽ là Cao tẩu tương lai chúng ta?”Cao Dã nghe vậy, ánh mắt sửng sốt, sau đó tức giận mà ném khăn vải tới trên người Tiểu Minh: “Nói hươu nói vượn cái gì vậy! Mau dọn dẹp rồi xuất phát, làm chính sự quan trọng hơn!”Tiểu Minh thấy thế ha ha cười, một bộ phải hay không phải lòng ngươi biết rõ, Cao Dã biết hắn suy nghĩ cái gì, lại lười giải thích, nhanh chóng đứng dậy xuống giường, rửa mặt thu thập một phen liền cùng Tiểu Minh rời khỏi khách đi3m, tiếp tục đi tìm VinhThăng An.Vì tiết kiệm thời gian, bọn họ không có ăn cơm sáng ở khách đi3m.Cưỡi ngựa qua những phố hẻm xa lạ lại có vẻ quen thuộc, đi ngang qua một hàng quán bán sớm, hai người không hẹn mà cùng xuống ngựa đi qua: “Đại thẩm, cho mấy cái bánh bao thịt đi!”Phụ nhân bọc khăn trùm đầu nói được rồi vươn tay mở vỉ hấp đi lấy.Mới vừa bọc lại đưa cho Cao Dã,Tiểu Minh bên cạnh bỗng nhiên bị người nào đụng phải, khuỷu tay đụng phải tay Cao Dã, bánh bao liền rơixuống đất.Phụ nhân ai nha một tiếng, muốn nhặt lại lấy cái khác cho Cao Dã, Cao Dã xua xua tay, nói không cần liền tự mình xoay người nhặt lại, lại bị chó hoang không biết từ nơi nào nhảy ra đoạt trước.Con chó vàng dơ bẩn gặm lấy bánh bao thịt chạy đi, Cao Dã bất đắc dĩ chỉ phải bảo phụ nhân lấy thêm hai cái.Thời điểm giơ tay muốn lại lấy tiền, Tiểu Minh bỗng nhiên lại đâm đâm khuỷu tay hắn: “Bổ đầu! Ngươi xem bên kia đi!”Cao Dã tiếp nhận bánh bao rồi nhìntheo tầm mắt Tiểu Minh nhìn chỗ ngoặt ở một cái hẻm đằng trước không xa, một đạo sĩ trẻ tuổi thanh tuấn lại có chút chật vật đang chống kiếm gỗ đào, cố hết sức mà quỳ bò giành đồ ăn với con chó gặm bánh bao lúc nãy.Nhưng mà đạo sĩ trẻ tuổi còn đánh không lại con chó hoang đó, tới lui chập hồi liền rơi xuống hạ phong.Bị chó há mồm to cắn cánh tay, sau đó vì đau đớn mà không thể không buông cái bánh bao thịt ra.Bánh bao nóng hổi còn đang bốc hơi rơi trên mặt đất lăn hai vòng, dính đầy tro bụi, chỏ hoang lại không thèm đểý, buông đạo sĩ ra lại như điên vài tiếng, rồi lại gặm lấy bánh bao thịt chạy xa.Nhìn chó hoang chạy xa, mặt mày đạo sĩ trẻ tuổi trở nên vặn vẹo, vẫy vẫy kiếm gỗ đào trong tay muốn ném về phía chó hoang nhưng hắn tựa hồ thật sự không còn bao nhiêu sức lực, giãy giụa nửa ngày cũng không thể đứng dậy, đành phải lại cố hết sức dịch chuyển dựa vào chân tường, ngửa đầu thống khổ mà nuốt.Cao Dã Tiểu Minh nhìn nhau liếc mắt một cái, Tiểu Minh xoay người: “Đại thẩm, lấy thêm mấy cái nữa đi!”Không mấy hồi, hai người mang bánhbao túi nước tới bên người đạo sĩ trẻ tuổi..
Thấy người bỗng nhiên ngồi dậy, trên trán còn thấm ra rất nhiều mồ hôi, Tiểu Minh buông chén trà, cầm khăn vải đưa qua, hì hì cười nói: “Bổ đầu, tối hôm qua ngươi nói mớ!”
Tinh thần Cao Dã có chút hỗn loạn, tiếp nhận khăn xoa xoa lung tung, có chút không chút để ý đáp: “Nói cái gì?”
Cao Dã gối tay nghĩ nghĩ, cuối cùng chìm vào mộng đẹp, lúc hắn bỗng nhiên bừng tỉnh, trời đã hừng đông.
Tiểu Minh sớm đã đứng dậy sửa soạn hết thảy, phát ngốc ngồi ở bên cạnh bàn bưng trà nhìn Cao Dã.
Thấy người bỗng nhiên ngồi dậy, trên trán còn thấm ra rất nhiều mồ hôi, Tiểu Minh buông chén trà, cầm khăn vải đưa qua, hì hì cười nói: “Bổ đầu, tối hôm qua ngươi nói mớ!”
Tinh thần Cao Dã có chút hỗn loạn, tiếp nhận khăn xoa xoa lung tung, có chút không chút để ý đáp: “Nói cái gì?”
“Cái gì…Sao có thể là ngươi đâu?
Không có khả năng không có khả năng! Linh tinh! Bổ đầu, “ngươi” là chỉ ai vậy? Chẳng lẽ là Cao tẩu tương lai chúng ta?”
Cao Dã nghe vậy, ánh mắt sửng sốt, sau đó tức giận mà ném khăn vải tới trên người Tiểu Minh: “Nói hươu nói vượn cái gì vậy! Mau dọn dẹp rồi xuất phát, làm chính sự quan trọng hơn!”
Tiểu Minh thấy thế ha ha cười, một bộ phải hay không phải lòng ngươi biết rõ, Cao Dã biết hắn suy nghĩ cái gì, lại lười giải thích, nhanh chóng đứng dậy xuống giường, rửa mặt thu thập một phen liền cùng Tiểu Minh rời khỏi khách đi3m, tiếp tục đi tìm Vinh
Thăng An.
Vì tiết kiệm thời gian, bọn họ không có ăn cơm sáng ở khách đi3m.
Cưỡi ngựa qua những phố hẻm xa lạ lại có vẻ quen thuộc, đi ngang qua một hàng quán bán sớm, hai người không hẹn mà cùng xuống ngựa đi qua: “Đại thẩm, cho mấy cái bánh bao thịt đi!”
Phụ nhân bọc khăn trùm đầu nói được rồi vươn tay mở vỉ hấp đi lấy.
Mới vừa bọc lại đưa cho Cao Dã,
Tiểu Minh bên cạnh bỗng nhiên bị người nào đụng phải, khuỷu tay đụng phải tay Cao Dã, bánh bao liền rơi
xuống đất.
Phụ nhân ai nha một tiếng, muốn nhặt lại lấy cái khác cho Cao Dã, Cao Dã xua xua tay, nói không cần liền tự mình xoay người nhặt lại, lại bị chó hoang không biết từ nơi nào nhảy ra đoạt trước.
Con chó vàng dơ bẩn gặm lấy bánh bao thịt chạy đi, Cao Dã bất đắc dĩ chỉ phải bảo phụ nhân lấy thêm hai cái.
Thời điểm giơ tay muốn lại lấy tiền, Tiểu Minh bỗng nhiên lại đâm đâm khuỷu tay hắn: “Bổ đầu! Ngươi xem bên kia đi!”
Cao Dã tiếp nhận bánh bao rồi nhìn
theo tầm mắt Tiểu Minh nhìn chỗ ngoặt ở một cái hẻm đằng trước không xa, một đạo sĩ trẻ tuổi thanh tuấn lại có chút chật vật đang chống kiếm gỗ đào, cố hết sức mà quỳ bò giành đồ ăn với con chó gặm bánh bao lúc nãy.
Nhưng mà đạo sĩ trẻ tuổi còn đánh không lại con chó hoang đó, tới lui chập hồi liền rơi xuống hạ phong.
Bị chó há mồm to cắn cánh tay, sau đó vì đau đớn mà không thể không buông cái bánh bao thịt ra.
Bánh bao nóng hổi còn đang bốc hơi rơi trên mặt đất lăn hai vòng, dính đầy tro bụi, chỏ hoang lại không thèm để
ý, buông đạo sĩ ra lại như điên vài tiếng, rồi lại gặm lấy bánh bao thịt chạy xa.
Nhìn chó hoang chạy xa, mặt mày đạo sĩ trẻ tuổi trở nên vặn vẹo, vẫy vẫy kiếm gỗ đào trong tay muốn ném về phía chó hoang nhưng hắn tựa hồ thật sự không còn bao nhiêu sức lực, giãy giụa nửa ngày cũng không thể đứng dậy, đành phải lại cố hết sức dịch chuyển dựa vào chân tường, ngửa đầu thống khổ mà nuốt.
Cao Dã Tiểu Minh nhìn nhau liếc mắt một cái, Tiểu Minh xoay người: “Đại thẩm, lấy thêm mấy cái nữa đi!”
Không mấy hồi, hai người mang bánh
bao túi nước tới bên người đạo sĩ trẻ tuổi.
.
Vợ Yêu Xinh Đẹp Là Đại BossTác giả: Phương UyênTruyện Ngôn Tình“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một… Thấy người bỗng nhiên ngồi dậy, trên trán còn thấm ra rất nhiều mồ hôi, Tiểu Minh buông chén trà, cầm khăn vải đưa qua, hì hì cười nói: “Bổ đầu, tối hôm qua ngươi nói mớ!”Tinh thần Cao Dã có chút hỗn loạn, tiếp nhận khăn xoa xoa lung tung, có chút không chút để ý đáp: “Nói cái gì?”Cao Dã gối tay nghĩ nghĩ, cuối cùng chìm vào mộng đẹp, lúc hắn bỗng nhiên bừng tỉnh, trời đã hừng đông.Tiểu Minh sớm đã đứng dậy sửa soạn hết thảy, phát ngốc ngồi ở bên cạnh bàn bưng trà nhìn Cao Dã.Thấy người bỗng nhiên ngồi dậy, trên trán còn thấm ra rất nhiều mồ hôi, Tiểu Minh buông chén trà, cầm khăn vải đưa qua, hì hì cười nói: “Bổ đầu, tối hôm qua ngươi nói mớ!”Tinh thần Cao Dã có chút hỗn loạn, tiếp nhận khăn xoa xoa lung tung, có chút không chút để ý đáp: “Nói cái gì?”“Cái gì…Sao có thể là ngươi đâu?Không có khả năng không có khả năng! Linh tinh! Bổ đầu, “ngươi” là chỉ ai vậy? Chẳng lẽ là Cao tẩu tương lai chúng ta?”Cao Dã nghe vậy, ánh mắt sửng sốt, sau đó tức giận mà ném khăn vải tới trên người Tiểu Minh: “Nói hươu nói vượn cái gì vậy! Mau dọn dẹp rồi xuất phát, làm chính sự quan trọng hơn!”Tiểu Minh thấy thế ha ha cười, một bộ phải hay không phải lòng ngươi biết rõ, Cao Dã biết hắn suy nghĩ cái gì, lại lười giải thích, nhanh chóng đứng dậy xuống giường, rửa mặt thu thập một phen liền cùng Tiểu Minh rời khỏi khách đi3m, tiếp tục đi tìm VinhThăng An.Vì tiết kiệm thời gian, bọn họ không có ăn cơm sáng ở khách đi3m.Cưỡi ngựa qua những phố hẻm xa lạ lại có vẻ quen thuộc, đi ngang qua một hàng quán bán sớm, hai người không hẹn mà cùng xuống ngựa đi qua: “Đại thẩm, cho mấy cái bánh bao thịt đi!”Phụ nhân bọc khăn trùm đầu nói được rồi vươn tay mở vỉ hấp đi lấy.Mới vừa bọc lại đưa cho Cao Dã,Tiểu Minh bên cạnh bỗng nhiên bị người nào đụng phải, khuỷu tay đụng phải tay Cao Dã, bánh bao liền rơixuống đất.Phụ nhân ai nha một tiếng, muốn nhặt lại lấy cái khác cho Cao Dã, Cao Dã xua xua tay, nói không cần liền tự mình xoay người nhặt lại, lại bị chó hoang không biết từ nơi nào nhảy ra đoạt trước.Con chó vàng dơ bẩn gặm lấy bánh bao thịt chạy đi, Cao Dã bất đắc dĩ chỉ phải bảo phụ nhân lấy thêm hai cái.Thời điểm giơ tay muốn lại lấy tiền, Tiểu Minh bỗng nhiên lại đâm đâm khuỷu tay hắn: “Bổ đầu! Ngươi xem bên kia đi!”Cao Dã tiếp nhận bánh bao rồi nhìntheo tầm mắt Tiểu Minh nhìn chỗ ngoặt ở một cái hẻm đằng trước không xa, một đạo sĩ trẻ tuổi thanh tuấn lại có chút chật vật đang chống kiếm gỗ đào, cố hết sức mà quỳ bò giành đồ ăn với con chó gặm bánh bao lúc nãy.Nhưng mà đạo sĩ trẻ tuổi còn đánh không lại con chó hoang đó, tới lui chập hồi liền rơi xuống hạ phong.Bị chó há mồm to cắn cánh tay, sau đó vì đau đớn mà không thể không buông cái bánh bao thịt ra.Bánh bao nóng hổi còn đang bốc hơi rơi trên mặt đất lăn hai vòng, dính đầy tro bụi, chỏ hoang lại không thèm đểý, buông đạo sĩ ra lại như điên vài tiếng, rồi lại gặm lấy bánh bao thịt chạy xa.Nhìn chó hoang chạy xa, mặt mày đạo sĩ trẻ tuổi trở nên vặn vẹo, vẫy vẫy kiếm gỗ đào trong tay muốn ném về phía chó hoang nhưng hắn tựa hồ thật sự không còn bao nhiêu sức lực, giãy giụa nửa ngày cũng không thể đứng dậy, đành phải lại cố hết sức dịch chuyển dựa vào chân tường, ngửa đầu thống khổ mà nuốt.Cao Dã Tiểu Minh nhìn nhau liếc mắt một cái, Tiểu Minh xoay người: “Đại thẩm, lấy thêm mấy cái nữa đi!”Không mấy hồi, hai người mang bánhbao túi nước tới bên người đạo sĩ trẻ tuổi..