“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một…
Chương 58: Chương 58
Vợ Yêu Xinh Đẹp Là Đại BossTác giả: Phương UyênTruyện Ngôn Tình“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một… Đến gần xem, đạo sĩ áo đen mang mão vàng, trên vai vác cái túi lớn, trước ngực quả nhiên có thương tích.Đưa đồ vật đến trước mặt đạo sĩ giương con mắt nhìn bọn họ rồi duỗi tay muốn tiếp, bởi VI tầm mắt mơ hồ lại vừa mới “Tranh đấu kịch liệt”, tay vừa nâng lên lập tức mất sức rũ trên mặt đất không thể nâng lên nữa.Thấy hắn hô hấp không đều, sắc mặt tái nhợt đến cực điểm, Cao Dã trầm khuôn mặt đem túi nước nhét trở lại trong lòng ngực Tiểu Minh, sau đó ngồi xổm xuống nắm lấy cổ tay đạo sĩxem xét mạch, rồi để sát vào lòng ngực hắn nghe xong không có phát hiện có gì khác thường, đang muốn lột quần áo trước ngực hắn ra nhìn xem là bị thương gì, bỗng đạo sĩ bắt đầu liên tục nôn khan, tựa như muốn nôn hết lục phủ ngũ tạng ra.Lúc hắn không nôn mửa nữa, cả người càng thêm không có sức lực, trực tiếp hôn mê bất tỉnh.Cao Dã Tiểu Minh thấy thế, chỉ phải tạm thời từ bỏ tìm kiếm Vinh Thăng An, hỏi đường xong liền một khắc không ngừng đưa người đi y quán phụ cận.“Vết thương trước ngực hắn khôngquá đáng ngại, trầy chút da thịt thôi, đắp chút thuốc là được rồi, sở dĩ hôn mê nôn mửa chủ yếu là do mất sức điều dưỡng một chút thì có thể khôi phục lại, hai vị đừng lo.”Đại phu đơn giản xem qua xong liền đi quầy viết phương thuốc, viết xong đưa cho tiểu đồng bên người bốc thuốc lấy tiền, cũng không để ý nữa mà tiếp tục vùi đầu đọc cuốn sách y thật dày.Chỉ chốc lát thuốc đã được bốc xong, tiểu đồng đưa cho Cao Dã, nhàn nhạt duỗi tay nói: “Hai lượng bạc.”Cao Dã lấy ra mười lượng: “Chúng ta còn cỏ chuyện quan trọng nên cứ hắnở y quán tạm dưỡng được không?Tiểu đồng kỳ quái nhìn nhìn Cao Dã Tiểu Minh, không có nói tiếp, thùng thùng chạy về phía lão đại phu ghé tai nói gì đó.Lão nhân giương mắt nhìn qua, đầu lưỡi li3m li3m đầu bút, viết viết vài chữ lên sách rồi nói: “ở đây nhỏ không cho ở lại được cũng không rảnh chăm sóc hắn! Hai vị tự tìm chỗ khác cho hắn đi!”Dứt lời bảo tiểu đồng thu đủ tiền bạc rồi không hề ngẩng đầu nữa, tiếp tục nghiên cứu sách.Cao Dã Tiểu Minh bất đắc dĩ chỉ phảilại đem người ra y quán.Cũng may khách xá phụ cận nhiều, rất dễ dàng sắp xếp chỗ ở thỏa đáng, rồi lại bảo tiểu Nhị cho uống thuốc đúng giờ, cũng để lại ngân lượng đủ để mở thêm một phòng nữa để buổi tối bọn họ trở về ở, lúc này hai người mới tiếp tục vội vàng lên đường đi tìm Vinh Thăng An.Nhưng mà chạy ngược chạy xuôi điều tra cẩn thận gần một ngày, thẳng đến hơn canh hai cũng không có bất luận thu hoạch gì, hai người gân mệt kiệt lực mới trở lại khách xá.Lúc đó vị đạo sĩ trẻ tuổi kia đã tỉnh lại đang hỏi chuyện tiểu nhị, cửa phòngmở ra, Cao Dã Tiểu Minh thấy thế liền gõ gõ cửa đi vào.Nhìn thấy bọn họ xuất hiện, Tiểu Nhị như trút được gánh nặng: “Khách quan khách quan, các ngươi trở vềvừa đúng lúc…Đạo sĩ thúi nàykhông nói lý.”.
Đến gần xem, đạo sĩ áo đen mang mão vàng, trên vai vác cái túi lớn, trước ngực quả nhiên có thương tích.
Đưa đồ vật đến trước mặt đạo sĩ giương con mắt nhìn bọn họ rồi duỗi tay muốn tiếp, bởi VI tầm mắt mơ hồ lại vừa mới “Tranh đấu kịch liệt”, tay vừa nâng lên lập tức mất sức rũ trên mặt đất không thể nâng lên nữa.
Thấy hắn hô hấp không đều, sắc mặt tái nhợt đến cực điểm, Cao Dã trầm khuôn mặt đem túi nước nhét trở lại trong lòng ngực Tiểu Minh, sau đó ngồi xổm xuống nắm lấy cổ tay đạo sĩ
xem xét mạch, rồi để sát vào lòng ngực hắn nghe xong không có phát hiện có gì khác thường, đang muốn lột quần áo trước ngực hắn ra nhìn xem là bị thương gì, bỗng đạo sĩ bắt đầu liên tục nôn khan, tựa như muốn nôn hết lục phủ ngũ tạng ra.
Lúc hắn không nôn mửa nữa, cả người càng thêm không có sức lực, trực tiếp hôn mê bất tỉnh.
Cao Dã Tiểu Minh thấy thế, chỉ phải tạm thời từ bỏ tìm kiếm Vinh Thăng An, hỏi đường xong liền một khắc không ngừng đưa người đi y quán phụ cận.
“Vết thương trước ngực hắn không
quá đáng ngại, trầy chút da thịt thôi, đắp chút thuốc là được rồi, sở dĩ hôn mê nôn mửa chủ yếu là do mất sức điều dưỡng một chút thì có thể khôi phục lại, hai vị đừng lo.
”
Đại phu đơn giản xem qua xong liền đi quầy viết phương thuốc, viết xong đưa cho tiểu đồng bên người bốc thuốc lấy tiền, cũng không để ý nữa mà tiếp tục vùi đầu đọc cuốn sách y thật dày.
Chỉ chốc lát thuốc đã được bốc xong, tiểu đồng đưa cho Cao Dã, nhàn nhạt duỗi tay nói: “Hai lượng bạc.
”
Cao Dã lấy ra mười lượng: “Chúng ta còn cỏ chuyện quan trọng nên cứ hắn
ở y quán tạm dưỡng được không?
Tiểu đồng kỳ quái nhìn nhìn Cao Dã Tiểu Minh, không có nói tiếp, thùng thùng chạy về phía lão đại phu ghé tai nói gì đó.
Lão nhân giương mắt nhìn qua, đầu lưỡi li3m li3m đầu bút, viết viết vài chữ lên sách rồi nói: “ở đây nhỏ không cho ở lại được cũng không rảnh chăm sóc hắn! Hai vị tự tìm chỗ khác cho hắn đi!”
Dứt lời bảo tiểu đồng thu đủ tiền bạc rồi không hề ngẩng đầu nữa, tiếp tục nghiên cứu sách.
Cao Dã Tiểu Minh bất đắc dĩ chỉ phải
lại đem người ra y quán.
Cũng may khách xá phụ cận nhiều, rất dễ dàng sắp xếp chỗ ở thỏa đáng, rồi lại bảo tiểu Nhị cho uống thuốc đúng giờ, cũng để lại ngân lượng đủ để mở thêm một phòng nữa để buổi tối bọn họ trở về ở, lúc này hai người mới tiếp tục vội vàng lên đường đi tìm Vinh Thăng An.
Nhưng mà chạy ngược chạy xuôi điều tra cẩn thận gần một ngày, thẳng đến hơn canh hai cũng không có bất luận thu hoạch gì, hai người gân mệt kiệt lực mới trở lại khách xá.
Lúc đó vị đạo sĩ trẻ tuổi kia đã tỉnh lại đang hỏi chuyện tiểu nhị, cửa phòng
mở ra, Cao Dã Tiểu Minh thấy thế liền gõ gõ cửa đi vào.
Nhìn thấy bọn họ xuất hiện, Tiểu Nhị như trút được gánh nặng: “Khách quan khách quan, các ngươi trở về
vừa đúng lúc…Đạo sĩ thúi này
không nói lý.
”.
Vợ Yêu Xinh Đẹp Là Đại BossTác giả: Phương UyênTruyện Ngôn Tình“Trời hanh vật khô, cẩn thận củi lửa!” Thịch thịch thịch! Một chậm hai mau, thanh âm gõ mõ từ đầu hẻm truyền ra, dựa theo lộ trình đã định sẵn, phu canh tuần tra ban đêm Tả Nhị Lang vừa đi vừa hô, bỏ đồ vật trong tay xuống đất rồi như bình thường ngồi ở bậc thềm của một căn nhà mới được sơn cửa màu đen nghỉ tạm. Đêm thu gió mát, ngồi chưa được bao lâu, áo bào của hắn đã bị gió trong hẻm thổi bay phấp phới. Đã đến giờ Tý, bốn phía lặng lẽ không có một âm thanh của người, nghe tiếng phù phù vang lên, hắn rốt cuộc không nhịn được mà run rẩy giật mình một cái. Một cổ âm hàn nhiếp người từ phía sau lưng truyền đến, hắn nơm nớp lo sợ nghiêng đầu nhìn lại, mới liếc sơ một cái mà ngay cả cái mõ, đèn lồ ng cũng không thèm để ý nữa, liền kêu có quỷ rồi vắt chân lên cổ bắt đầu chạy trốn. Sau nửa đêm, một đêm yên tĩnh. Sáng sớm hôm sau, một người phụ nữ trung niên đẩy xe cháo buôn bán sớm đi ngang qua ven sông sườn phố, thanh âm rao hàng vừa mới cất lên đã bị giọng điệu kinh sợ thay thế. Sau một… Đến gần xem, đạo sĩ áo đen mang mão vàng, trên vai vác cái túi lớn, trước ngực quả nhiên có thương tích.Đưa đồ vật đến trước mặt đạo sĩ giương con mắt nhìn bọn họ rồi duỗi tay muốn tiếp, bởi VI tầm mắt mơ hồ lại vừa mới “Tranh đấu kịch liệt”, tay vừa nâng lên lập tức mất sức rũ trên mặt đất không thể nâng lên nữa.Thấy hắn hô hấp không đều, sắc mặt tái nhợt đến cực điểm, Cao Dã trầm khuôn mặt đem túi nước nhét trở lại trong lòng ngực Tiểu Minh, sau đó ngồi xổm xuống nắm lấy cổ tay đạo sĩxem xét mạch, rồi để sát vào lòng ngực hắn nghe xong không có phát hiện có gì khác thường, đang muốn lột quần áo trước ngực hắn ra nhìn xem là bị thương gì, bỗng đạo sĩ bắt đầu liên tục nôn khan, tựa như muốn nôn hết lục phủ ngũ tạng ra.Lúc hắn không nôn mửa nữa, cả người càng thêm không có sức lực, trực tiếp hôn mê bất tỉnh.Cao Dã Tiểu Minh thấy thế, chỉ phải tạm thời từ bỏ tìm kiếm Vinh Thăng An, hỏi đường xong liền một khắc không ngừng đưa người đi y quán phụ cận.“Vết thương trước ngực hắn khôngquá đáng ngại, trầy chút da thịt thôi, đắp chút thuốc là được rồi, sở dĩ hôn mê nôn mửa chủ yếu là do mất sức điều dưỡng một chút thì có thể khôi phục lại, hai vị đừng lo.”Đại phu đơn giản xem qua xong liền đi quầy viết phương thuốc, viết xong đưa cho tiểu đồng bên người bốc thuốc lấy tiền, cũng không để ý nữa mà tiếp tục vùi đầu đọc cuốn sách y thật dày.Chỉ chốc lát thuốc đã được bốc xong, tiểu đồng đưa cho Cao Dã, nhàn nhạt duỗi tay nói: “Hai lượng bạc.”Cao Dã lấy ra mười lượng: “Chúng ta còn cỏ chuyện quan trọng nên cứ hắnở y quán tạm dưỡng được không?Tiểu đồng kỳ quái nhìn nhìn Cao Dã Tiểu Minh, không có nói tiếp, thùng thùng chạy về phía lão đại phu ghé tai nói gì đó.Lão nhân giương mắt nhìn qua, đầu lưỡi li3m li3m đầu bút, viết viết vài chữ lên sách rồi nói: “ở đây nhỏ không cho ở lại được cũng không rảnh chăm sóc hắn! Hai vị tự tìm chỗ khác cho hắn đi!”Dứt lời bảo tiểu đồng thu đủ tiền bạc rồi không hề ngẩng đầu nữa, tiếp tục nghiên cứu sách.Cao Dã Tiểu Minh bất đắc dĩ chỉ phảilại đem người ra y quán.Cũng may khách xá phụ cận nhiều, rất dễ dàng sắp xếp chỗ ở thỏa đáng, rồi lại bảo tiểu Nhị cho uống thuốc đúng giờ, cũng để lại ngân lượng đủ để mở thêm một phòng nữa để buổi tối bọn họ trở về ở, lúc này hai người mới tiếp tục vội vàng lên đường đi tìm Vinh Thăng An.Nhưng mà chạy ngược chạy xuôi điều tra cẩn thận gần một ngày, thẳng đến hơn canh hai cũng không có bất luận thu hoạch gì, hai người gân mệt kiệt lực mới trở lại khách xá.Lúc đó vị đạo sĩ trẻ tuổi kia đã tỉnh lại đang hỏi chuyện tiểu nhị, cửa phòngmở ra, Cao Dã Tiểu Minh thấy thế liền gõ gõ cửa đi vào.Nhìn thấy bọn họ xuất hiện, Tiểu Nhị như trút được gánh nặng: “Khách quan khách quan, các ngươi trở vềvừa đúng lúc…Đạo sĩ thúi nàykhông nói lý.”.