Tác giả:

Hôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy…

Chương 42: 42: Quà Gì

Tình Yêu Của Lục ThiếuTác giả: M.TâmTruyện Ngôn TìnhHôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy… Lục Thiên Quân thấy cô quát mình thì nở nụ cười yêu nghiệt hôn mạnh vào môi cô không dứtTrời ạ cứ tưởng anh sẽ sợ ai dè lại còn ***** *** lại côLạc Hân lấy tay đẩy mạnh anh ra"Lưu manh" Cô trừng mắt lấy tay nhéo lấy ngực anh"Á" Lục Thiên Quân được phen đau điếng người la toáng lênKhông ngờ sau khi yêu cô anh càng bi3n thái vô cùngLàm những chuyện mà đến nổi Lạc Hân còn không tin vào mắt mình đây là vị tổng tài mà ai nấy đều sợ đây àKhác một trời một vực!Cô nhanh chóng đứng dậy bức vào phòng tắm trong khi thân thể chẳng một mảnh vải che thânCũng không có gì phải ngại đã quá quen rồi mà.Làm vậy anh càng thích thêmLục Thiên Quân ngơ ngác ngỡ ngàng nhìn cô bước đi"Ngon thật" Suy nghĩ bi3n thái lại nảy lênCả hai sau khi vệ sinh cá nhân thì cùng nhau xuống nhà ăn sáng"Lạc Hân à, anh thấy em với anh đã kết hôn với nhau mà chưa từng đi hưởng tuần trang mật thì có phải quá đáng tiếc không" Anh vừa gắp thức ăn cho vô vừa bảo"Em sao cũng được cả mà anh định khi nào thì đi tại em hỏm rài rất bận" Cô ôm nhu hỏi anhCô vừa là thiết kế cho Lục thị vừa vẽ tranh bán cho các bảo tàngCô chưa bao giờ xin Lục Thiên Quân một đồng nào trừ khi anh cho cô thì cô sẽ nhận còn về những gì cô sử dụng đều là do tiền cô tự kiếm được"Ngày mai được không" Anh nghiêm nghị trả lời"Ngày mai sẵn anh có cuộc họp quốc tế nên mình đi luôn"Cô đang cầm cốc nước uống nghe xong thì vụt cái vèo"Mai em bận rồi, nói chung tuần sao em bận rồi hay là tuần tới đi được không" Lạc Hân nhỏ giọng nóiLục Thiên Quân nghe xong thì không nói gì, mặt không cảm xúc vừa hay ăn xong thì đi thẳng lên lên phòng"Anh no rồi em ăn đi rồi đi làm"Thấy anh vậy là anh đang giận mình nên cô cũng cảm thấy có chút áy náy nhưng cũng không đành lòng cho lắmAnh đối xử tốt với cô quá màTừ khi cô xảy ra vụ việc ấy thì anh luôn đưa đón cô đi làm, cho cả vệ sĩ đi theo canh chừngNhưng mà tuần sao cô có triển lãm tranh rồi mà đặc biệt phòng triển lãm ấy là một người bạn cũ của cô tổ chức và mong muốn được gặp lại người bạn ấyCả hai cứ thế mà ngày hôm ấy không nói gì cả.."Phu nhân cô chuẩn bị quà chưa" Thiên Dương bước lại bàn làm việc đưa sắp tài liệu cho cô ký rồi nâng tone giọng hỏi"Quà gì" Cô đang định lấy ký nghe hỏi vậy thì hỏi ngược lại.Quà gì mà kêu cô chuẩn bị?Dấu chấm hỏi bay khắp đầu cô"Thì sinh nhật Lục tổng tuần sao á!" Thiên Dương ngạc nhiên khi thấy cô hỏi ngược lạiCô là vợ mà không biết sinh nhật chồng mình thì thua rồiỜ hén! Nhắc cô mới nhớ"Đúng rồi tuần sao là sinh nhật Lục Thiên Quân cậu không nhắc là tôi không nhớ luôn ấy"Lạc Hân mừng rỡ nói với Thiên DươngThì ra anh muốn cô đi hưởng tuần trang mật là để đón sinh nhật cùng anh"Tôi đi theo Lục tổng nhiều năm rồi, sinh nhật của anh ấy thì rất ít khi tổ chức thậm chí anh ấy còn quên nữa.Bà mỗi lần muốn tổ chức thì anh lại nói rằng công việc nên bà ghét bà không tổ chức mặc anh luôn""Tôi nghĩ chắc Lục tổng cũng quên"Thiên Dương nhỏ nhẹ đáp lại lời Lạc HânLạc Hân ngồi thờ ơ một hồi trong đầu nảy lên một ý nghĩ táo báo"Được rồi cảm ơn cậu, cậu ra ngoài đi" Cô mỉm cười đáp lạiSau khi Thiên Dương ra khỏi phòng Lạc Hân lấy trong túi ra một chiếc điện thoại gõ một dòng tin nhắn rồi gửi cho một ai đóBuổi tối!."Anh đi nhe vợ yêu" Lục Thiên Quân đặt lên trán cô một nụ hôn trước khi anh ra sân bayLạc Hân ôm chằm lấy Lục Thiên Quân không nở rời xaSau khi dứt nụ hôn bịn rịn thì cuối cùng Lục Thiên Quân cũng điVừa thấy Lục Thiên Quân lên xe đi thì cô chạy như bay vào nhà xách chiếc vali raKhông ngờ đã có một chiếc taxi đợi sẳn ở ngoài chờ côCũng không biết cô làm gì mà lại xách vali còn bảo tài xế chạy theo xe Lục Thiên Quân nữa chớKhông lẻ cô muốn đi cùng Lục Thiên Quân sao? Mà tại sao lại không đi chung mà còn giấu giếm nữa chớ?Lạc Hân đi chung Lục Thiên Quân trên chuyến bay nhưng Lục Thiên Quân không hề hay biếtXuống sân bay anh vào một khách sạn khá nổi tiếng và đã đặt phòng sẵn"Chào chị, chị cần gì ạ" Cô lễ tân lễ phép chào hỏi Lạc Hân"Cho tôi cùng phòng với anh vừa bước vào" Lạc Hân ngó nghiêng ngó dọc như ăn trộm xem xem Lục Thiên Quân có bất ngờ đi ra khôngCô lễ tân cũng khá đa nghi với hơi buồn cười trước trang phụ cô đang bậnCô ăn bận kín tới nổi một con muỗi bay vô không lọt"Chắc là đi đánh ghen rồi, hơi sao mình xui xẻo vậy trời" Cô lễ tân thầm nghĩ trong lòngCô cũng không biết nên xử lí thế nào ấp úng trả lời"Dạ! chị với anh! ""Là vợ chồng đây hình đây cô xem đi" Chưa kịp để cô lễ tân nói thì cô đã chặn miệng lại

Lục Thiên Quân thấy cô quát mình thì nở nụ cười yêu nghiệt hôn mạnh vào môi cô không dứt

Trời ạ cứ tưởng anh sẽ sợ ai dè lại còn ***** *** lại cô

Lạc Hân lấy tay đẩy mạnh anh ra

"Lưu manh" Cô trừng mắt lấy tay nhéo lấy ngực anh

"Á" Lục Thiên Quân được phen đau điếng người la toáng lên

Không ngờ sau khi yêu cô anh càng bi3n thái vô cùng

Làm những chuyện mà đến nổi Lạc Hân còn không tin vào mắt mình đây là vị tổng tài mà ai nấy đều sợ đây à

Khác một trời một vực!

Cô nhanh chóng đứng dậy bức vào phòng tắm trong khi thân thể chẳng một mảnh vải che thân

Cũng không có gì phải ngại đã quá quen rồi mà.

Làm vậy anh càng thích thêm

Lục Thiên Quân ngơ ngác ngỡ ngàng nhìn cô bước đi

"Ngon thật" Suy nghĩ bi3n thái lại nảy lên

Cả hai sau khi vệ sinh cá nhân thì cùng nhau xuống nhà ăn sáng

"Lạc Hân à, anh thấy em với anh đã kết hôn với nhau mà chưa từng đi hưởng tuần trang mật thì có phải quá đáng tiếc không" Anh vừa gắp thức ăn cho vô vừa bảo

"Em sao cũng được cả mà anh định khi nào thì đi tại em hỏm rài rất bận" Cô ôm nhu hỏi anh

Cô vừa là thiết kế cho Lục thị vừa vẽ tranh bán cho các bảo tàng

Cô chưa bao giờ xin Lục Thiên Quân một đồng nào trừ khi anh cho cô thì cô sẽ nhận còn về những gì cô sử dụng đều là do tiền cô tự kiếm được

"Ngày mai được không" Anh nghiêm nghị trả lời

"Ngày mai sẵn anh có cuộc họp quốc tế nên mình đi luôn"

Cô đang cầm cốc nước uống nghe xong thì vụt cái vèo

"Mai em bận rồi, nói chung tuần sao em bận rồi hay là tuần tới đi được không" Lạc Hân nhỏ giọng nói

Lục Thiên Quân nghe xong thì không nói gì, mặt không cảm xúc vừa hay ăn xong thì đi thẳng lên lên phòng

"Anh no rồi em ăn đi rồi đi làm"

Thấy anh vậy là anh đang giận mình nên cô cũng cảm thấy có chút áy náy nhưng cũng không đành lòng cho lắm

Anh đối xử tốt với cô quá mà

Từ khi cô xảy ra vụ việc ấy thì anh luôn đưa đón cô đi làm, cho cả vệ sĩ đi theo canh chừng

Nhưng mà tuần sao cô có triển lãm tranh rồi mà đặc biệt phòng triển lãm ấy là một người bạn cũ của cô tổ chức và mong muốn được gặp lại người bạn ấy

Cả hai cứ thế mà ngày hôm ấy không nói gì cả.

.

"Phu nhân cô chuẩn bị quà chưa" Thiên Dương bước lại bàn làm việc đưa sắp tài liệu cho cô ký rồi nâng tone giọng hỏi

"Quà gì" Cô đang định lấy ký nghe hỏi vậy thì hỏi ngược lại.

Quà gì mà kêu cô chuẩn bị?

Dấu chấm hỏi bay khắp đầu cô

"Thì sinh nhật Lục tổng tuần sao á!" Thiên Dương ngạc nhiên khi thấy cô hỏi ngược lại

Cô là vợ mà không biết sinh nhật chồng mình thì thua rồi

Ờ hén! Nhắc cô mới nhớ

"Đúng rồi tuần sao là sinh nhật Lục Thiên Quân cậu không nhắc là tôi không nhớ luôn ấy"Lạc Hân mừng rỡ nói với Thiên Dương

Thì ra anh muốn cô đi hưởng tuần trang mật là để đón sinh nhật cùng anh

"Tôi đi theo Lục tổng nhiều năm rồi, sinh nhật của anh ấy thì rất ít khi tổ chức thậm chí anh ấy còn quên nữa.

Bà mỗi lần muốn tổ chức thì anh lại nói rằng công việc nên bà ghét bà không tổ chức mặc anh luôn"

"Tôi nghĩ chắc Lục tổng cũng quên"Thiên Dương nhỏ nhẹ đáp lại lời Lạc Hân

Lạc Hân ngồi thờ ơ một hồi trong đầu nảy lên một ý nghĩ táo báo

"Được rồi cảm ơn cậu, cậu ra ngoài đi" Cô mỉm cười đáp lại

Sau khi Thiên Dương ra khỏi phòng Lạc Hân lấy trong túi ra một chiếc điện thoại gõ một dòng tin nhắn rồi gửi cho một ai đó

Buổi tối!.

"Anh đi nhe vợ yêu" Lục Thiên Quân đặt lên trán cô một nụ hôn trước khi anh ra sân bay

Lạc Hân ôm chằm lấy Lục Thiên Quân không nở rời xa

Sau khi dứt nụ hôn bịn rịn thì cuối cùng Lục Thiên Quân cũng đi

Vừa thấy Lục Thiên Quân lên xe đi thì cô chạy như bay vào nhà xách chiếc vali ra

Không ngờ đã có một chiếc taxi đợi sẳn ở ngoài chờ cô

Cũng không biết cô làm gì mà lại xách vali còn bảo tài xế chạy theo xe Lục Thiên Quân nữa chớ

Không lẻ cô muốn đi cùng Lục Thiên Quân sao? Mà tại sao lại không đi chung mà còn giấu giếm nữa chớ?

Lạc Hân đi chung Lục Thiên Quân trên chuyến bay nhưng Lục Thiên Quân không hề hay biết

Xuống sân bay anh vào một khách sạn khá nổi tiếng và đã đặt phòng sẵn

"Chào chị, chị cần gì ạ" Cô lễ tân lễ phép chào hỏi Lạc Hân

"Cho tôi cùng phòng với anh vừa bước vào" Lạc Hân ngó nghiêng ngó dọc như ăn trộm xem xem Lục Thiên Quân có bất ngờ đi ra không

Cô lễ tân cũng khá đa nghi với hơi buồn cười trước trang phụ cô đang bận

Cô ăn bận kín tới nổi một con muỗi bay vô không lọt

"Chắc là đi đánh ghen rồi, hơi sao mình xui xẻo vậy trời" Cô lễ tân thầm nghĩ trong lòng

Cô cũng không biết nên xử lí thế nào ấp úng trả lời

"Dạ! chị với anh! "

"Là vợ chồng đây hình đây cô xem đi" Chưa kịp để cô lễ tân nói thì cô đã chặn miệng lại

Tình Yêu Của Lục ThiếuTác giả: M.TâmTruyện Ngôn TìnhHôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy… Lục Thiên Quân thấy cô quát mình thì nở nụ cười yêu nghiệt hôn mạnh vào môi cô không dứtTrời ạ cứ tưởng anh sẽ sợ ai dè lại còn ***** *** lại côLạc Hân lấy tay đẩy mạnh anh ra"Lưu manh" Cô trừng mắt lấy tay nhéo lấy ngực anh"Á" Lục Thiên Quân được phen đau điếng người la toáng lênKhông ngờ sau khi yêu cô anh càng bi3n thái vô cùngLàm những chuyện mà đến nổi Lạc Hân còn không tin vào mắt mình đây là vị tổng tài mà ai nấy đều sợ đây àKhác một trời một vực!Cô nhanh chóng đứng dậy bức vào phòng tắm trong khi thân thể chẳng một mảnh vải che thânCũng không có gì phải ngại đã quá quen rồi mà.Làm vậy anh càng thích thêmLục Thiên Quân ngơ ngác ngỡ ngàng nhìn cô bước đi"Ngon thật" Suy nghĩ bi3n thái lại nảy lênCả hai sau khi vệ sinh cá nhân thì cùng nhau xuống nhà ăn sáng"Lạc Hân à, anh thấy em với anh đã kết hôn với nhau mà chưa từng đi hưởng tuần trang mật thì có phải quá đáng tiếc không" Anh vừa gắp thức ăn cho vô vừa bảo"Em sao cũng được cả mà anh định khi nào thì đi tại em hỏm rài rất bận" Cô ôm nhu hỏi anhCô vừa là thiết kế cho Lục thị vừa vẽ tranh bán cho các bảo tàngCô chưa bao giờ xin Lục Thiên Quân một đồng nào trừ khi anh cho cô thì cô sẽ nhận còn về những gì cô sử dụng đều là do tiền cô tự kiếm được"Ngày mai được không" Anh nghiêm nghị trả lời"Ngày mai sẵn anh có cuộc họp quốc tế nên mình đi luôn"Cô đang cầm cốc nước uống nghe xong thì vụt cái vèo"Mai em bận rồi, nói chung tuần sao em bận rồi hay là tuần tới đi được không" Lạc Hân nhỏ giọng nóiLục Thiên Quân nghe xong thì không nói gì, mặt không cảm xúc vừa hay ăn xong thì đi thẳng lên lên phòng"Anh no rồi em ăn đi rồi đi làm"Thấy anh vậy là anh đang giận mình nên cô cũng cảm thấy có chút áy náy nhưng cũng không đành lòng cho lắmAnh đối xử tốt với cô quá màTừ khi cô xảy ra vụ việc ấy thì anh luôn đưa đón cô đi làm, cho cả vệ sĩ đi theo canh chừngNhưng mà tuần sao cô có triển lãm tranh rồi mà đặc biệt phòng triển lãm ấy là một người bạn cũ của cô tổ chức và mong muốn được gặp lại người bạn ấyCả hai cứ thế mà ngày hôm ấy không nói gì cả.."Phu nhân cô chuẩn bị quà chưa" Thiên Dương bước lại bàn làm việc đưa sắp tài liệu cho cô ký rồi nâng tone giọng hỏi"Quà gì" Cô đang định lấy ký nghe hỏi vậy thì hỏi ngược lại.Quà gì mà kêu cô chuẩn bị?Dấu chấm hỏi bay khắp đầu cô"Thì sinh nhật Lục tổng tuần sao á!" Thiên Dương ngạc nhiên khi thấy cô hỏi ngược lạiCô là vợ mà không biết sinh nhật chồng mình thì thua rồiỜ hén! Nhắc cô mới nhớ"Đúng rồi tuần sao là sinh nhật Lục Thiên Quân cậu không nhắc là tôi không nhớ luôn ấy"Lạc Hân mừng rỡ nói với Thiên DươngThì ra anh muốn cô đi hưởng tuần trang mật là để đón sinh nhật cùng anh"Tôi đi theo Lục tổng nhiều năm rồi, sinh nhật của anh ấy thì rất ít khi tổ chức thậm chí anh ấy còn quên nữa.Bà mỗi lần muốn tổ chức thì anh lại nói rằng công việc nên bà ghét bà không tổ chức mặc anh luôn""Tôi nghĩ chắc Lục tổng cũng quên"Thiên Dương nhỏ nhẹ đáp lại lời Lạc HânLạc Hân ngồi thờ ơ một hồi trong đầu nảy lên một ý nghĩ táo báo"Được rồi cảm ơn cậu, cậu ra ngoài đi" Cô mỉm cười đáp lạiSau khi Thiên Dương ra khỏi phòng Lạc Hân lấy trong túi ra một chiếc điện thoại gõ một dòng tin nhắn rồi gửi cho một ai đóBuổi tối!."Anh đi nhe vợ yêu" Lục Thiên Quân đặt lên trán cô một nụ hôn trước khi anh ra sân bayLạc Hân ôm chằm lấy Lục Thiên Quân không nở rời xaSau khi dứt nụ hôn bịn rịn thì cuối cùng Lục Thiên Quân cũng điVừa thấy Lục Thiên Quân lên xe đi thì cô chạy như bay vào nhà xách chiếc vali raKhông ngờ đã có một chiếc taxi đợi sẳn ở ngoài chờ côCũng không biết cô làm gì mà lại xách vali còn bảo tài xế chạy theo xe Lục Thiên Quân nữa chớKhông lẻ cô muốn đi cùng Lục Thiên Quân sao? Mà tại sao lại không đi chung mà còn giấu giếm nữa chớ?Lạc Hân đi chung Lục Thiên Quân trên chuyến bay nhưng Lục Thiên Quân không hề hay biếtXuống sân bay anh vào một khách sạn khá nổi tiếng và đã đặt phòng sẵn"Chào chị, chị cần gì ạ" Cô lễ tân lễ phép chào hỏi Lạc Hân"Cho tôi cùng phòng với anh vừa bước vào" Lạc Hân ngó nghiêng ngó dọc như ăn trộm xem xem Lục Thiên Quân có bất ngờ đi ra khôngCô lễ tân cũng khá đa nghi với hơi buồn cười trước trang phụ cô đang bậnCô ăn bận kín tới nổi một con muỗi bay vô không lọt"Chắc là đi đánh ghen rồi, hơi sao mình xui xẻo vậy trời" Cô lễ tân thầm nghĩ trong lòngCô cũng không biết nên xử lí thế nào ấp úng trả lời"Dạ! chị với anh! ""Là vợ chồng đây hình đây cô xem đi" Chưa kịp để cô lễ tân nói thì cô đã chặn miệng lại

Chương 42: 42: Quà Gì