Hôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy…
Chương 43: 43: Cócó Người Nào Đó Trong Phòng Tôi
Tình Yêu Của Lục ThiếuTác giả: M.TâmTruyện Ngôn TìnhHôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy… Lạc Hân vội vàng bấm điện thoại ra đưa cô xem hình của cả hai rồi tháo khẩu trang ra để đối chiếuCô lễ tân xem xong thì vội vàng nói cô số phòng"Dạ phòng 389 ạ""Được rồi mà quên đừng nói với anh ta tôi ở chung phòng, tôi muốn tạo bất ngờ cho anh ấy á mà" Vừa định đi thì cô bất ngờ quay lại dặn dò cô lễ tân thật kỹ"Dạ được ạ" Cô lễ tân vui vẻ đáp lạiLạc Hân nhanh chóng chạy lên phòngVừa đang đợi thang máy thì Lục Thiên Quân bước raCô đứng im không dám nhúc nhích rồi chạy một mạch vào thang máyLục Thiên Quân cũng không nghi ngờ gì mấy rồi cũng đi về phía trướcCô mở cửa phòng đặt chiếc vali vào một gốc thu dọn đồ đạc treo lênBước vào phòng tắm ngâm mình vào bồn cảm giác thật sản khoáiCứ tận hưởng đã chờ Lục Thiên Quân về rồi tính sauCô cứ thế mà thư giản ngâm mình..."Đã hơn 11 giờ mà anh ấy chưa về nhỉ" Cô lo lắng cứ đi đi lại lại chờ Lục Thiên QuânKhông chờ được nữa thì định chạy ra ngoài xemVừa bước ra khỏi cửa thì thấy Lục Thiên Quân từ thang máy bước raCô nhanh chóng quay lại đóng cửa phòng rồi nhanh nhẹn lên giường nằmLục Thiên Quân thì cứ ung dung tiến về phòngMàn kịch hay sắp bắt đầu!Vừa mở cửa ra đập vào mắt anh là thiếu nữ đang nằm nhưng quay mặt về phía cửa sổBộ đồ thì gợi cảm vô cùng lắp ló chiếc đùi trắng nõn nàLục Thiên Quân mở to mắt ra nhìn tim anh như sắp đứng"Chuyện gì vậy trời" Lục Thiên Quân toát mồ hôi khi thấy cảnh tượng trước mắtAnh nhớ mình đâu có đi nhằm phòngAnh đóng cửa thiệt mạnh rồi nhanh chóng phóng như bay xuống lầu"Có...có người nào đó trong phòng tôi.Khách sạn các cô làm ăn kiểu gì mà để ả ta vào phòng tôi" Lục Thiên Quân mất bình tĩnh mắng cô lễ tânCô lễ tân thì ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra vội vàng đáp lại"Dạ hình như có hiểu lằm gì ạ thưa anh.Cô ấy bảo cô ấy là vợ anh mà"Lục Thiên Quân nhìn cô lễ tân"Vợ tôi?" Anh hỏi ngược lại"Vâng lúc nảy cô ấy nói là muốn tạo bất ngờ gì đó.Hay anh lên xem lại đi ạ"Lục Thiên Quân lau mồ hôi đầy tránNếu không phải vợ anh thì có đào mười cái hố anh cũng không thoát tộiAnh từ từ quay lạiAnh hít một hơi thật sâu rồi cầm nắm tay cửa từ từ mở vàoTrên giường không thấy ai cả anh nhìn dáo dác xung quanh không thấy một bóng ngườiAnh thấy không có ai mới từ từ từ bước vào"Aaaaaa" Lạc Hân trốn ngay sau cửa thấy anh bước vào thì la toáng lênLục Thiên Quân được một phen hú víaAnh xoay người lại thấy cô vợ của mình đang đứng ngay mình"Bất ngờ chưa" Lạc Hân ôm chằm lấy Lục Thiên Quân tỏ thái độ buồn cườiLúc nảy khi thấy anh chạy như bay thì cô đã được một trận cười đau bụngAi mà có dè Lục Thiên Quân lạu nhát đến thếLục Thiên Quân đơ người ra không biết nên nói gìTim anh vẫn còn đập liên hồi.Mồ hôi mồ kể nhể nhại đầy tránThấy Lục Thiên Quân không có động tĩnh gì thì cô đưa mặt ra nhìn"Anh sao vậy không vui à hay anh vẫn còn sợ" Cô nhỏ giọng hỏi.Cũng muốn cười lắm nhưng kiềm nén lại"Sao em..em lại ở đây" Bây giờ mới dám nói raLạc Hân dìu Lục Thiên Quân về giường ngồi miệng vẫn tủm tỉm cười"Em tạo cho anh bất ngờ đấy" Lạc Hân lấy khăn lau mồ hôi cho anhLục Thiên Quân nhìn từ trên xuống người côTrời ạ bộ đồ này quyến rũ thật sựCứ tưởng rằng cô chỉ dùng nó trêu chọc Lục Thiên Quân thôi không ngờ lại mặc nó luônYết hầu Lục Thiên Quân lăn lên lộn xuống liên tụcBộ đồ để lộ đỉnh đồi nhấp nhô của cô và cả vòng eo nhỏ xíu"Sao anh không trả lời" Thấy Lục Thiên Quân im re không nói năng gì cô mới quay xuống hỏiThấy Lục Thiên Quân đang nhìn mình mắt không chớp cô mới nhớ ra mình còn chưa thay đồCô vội vàng lấy chiếc chăn kế bên che đi thân thể phơi trân của mìnhBây giờ chỉ muốn kiếm chiếc lỗ nào đó mà chui thôiĐịnh làm Lục Thiên Quân bất ngờ ai dè...Cô nở nụ cười ngượng"Em chỉ muốn làm anh bất ngờ thôi, hưởng tuần trang mật ai mà không muốn đúng ôn" Cô cười trừ nói"Em bận đồ này làm anh bất ngờ thiệt" Lục Thiên Quân nở nụ cười ma mị ra"Để em đi thay đồ" Lạc Hân cảm thấy hơi ngại nên vội vàng đứng dậy đi thay đồKiểu này mặt cô chắc đỏ như ông mặt trời quáAi mà để cô đi được"Em khiêu khích anh đấy Lạc Hân à"Vừa dứt lời thì nắm lấy tay cô kéo xuống không để cô đi đượcĐã khiêu khích người khác mà còn dám bỏ chạy àCô khờ khạo quá rồi!Kéo cô nằm xuống giường lấy thân mình đè lên người cô, một tay chống lên để giữ tư thế"Sao định bỏ trốn à" Anh hằn giọng hỏi cô"Đâu tại em...." Lạc Hân ngây thơ định trả lời thìCâu nói chưa kịp thốt ra đã bị Lục Thiên Quân nuốt trọnAnh nhịn từ nảy giờ rồi bây giờ phải được ăn thôiTrả thù cô dám hù dọa anh làm anh nhém nữa đứng timAnh trao cho cô từng nụ hôn nồng cháy đến nghẹt thở
Lạc Hân vội vàng bấm điện thoại ra đưa cô xem hình của cả hai rồi tháo khẩu trang ra để đối chiếu
Cô lễ tân xem xong thì vội vàng nói cô số phòng
"Dạ phòng 389 ạ"
"Được rồi mà quên đừng nói với anh ta tôi ở chung phòng, tôi muốn tạo bất ngờ cho anh ấy á mà" Vừa định đi thì cô bất ngờ quay lại dặn dò cô lễ tân thật kỹ
"Dạ được ạ" Cô lễ tân vui vẻ đáp lại
Lạc Hân nhanh chóng chạy lên phòng
Vừa đang đợi thang máy thì Lục Thiên Quân bước ra
Cô đứng im không dám nhúc nhích rồi chạy một mạch vào thang máy
Lục Thiên Quân cũng không nghi ngờ gì mấy rồi cũng đi về phía trước
Cô mở cửa phòng đặt chiếc vali vào một gốc thu dọn đồ đạc treo lên
Bước vào phòng tắm ngâm mình vào bồn cảm giác thật sản khoái
Cứ tận hưởng đã chờ Lục Thiên Quân về rồi tính sau
Cô cứ thế mà thư giản ngâm mình...
"Đã hơn 11 giờ mà anh ấy chưa về nhỉ" Cô lo lắng cứ đi đi lại lại chờ Lục Thiên Quân
Không chờ được nữa thì định chạy ra ngoài xem
Vừa bước ra khỏi cửa thì thấy Lục Thiên Quân từ thang máy bước ra
Cô nhanh chóng quay lại đóng cửa phòng rồi nhanh nhẹn lên giường nằm
Lục Thiên Quân thì cứ ung dung tiến về phòng
Màn kịch hay sắp bắt đầu!
Vừa mở cửa ra đập vào mắt anh là thiếu nữ đang nằm nhưng quay mặt về phía cửa sổ
Bộ đồ thì gợi cảm vô cùng lắp ló chiếc đùi trắng nõn nà
Lục Thiên Quân mở to mắt ra nhìn tim anh như sắp đứng
"Chuyện gì vậy trời" Lục Thiên Quân toát mồ hôi khi thấy cảnh tượng trước mắt
Anh nhớ mình đâu có đi nhằm phòng
Anh đóng cửa thiệt mạnh rồi nhanh chóng phóng như bay xuống lầu
"Có...có người nào đó trong phòng tôi.
Khách sạn các cô làm ăn kiểu gì mà để ả ta vào phòng tôi" Lục Thiên Quân mất bình tĩnh mắng cô lễ tân
Cô lễ tân thì ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra vội vàng đáp lại
"Dạ hình như có hiểu lằm gì ạ thưa anh.
Cô ấy bảo cô ấy là vợ anh mà"
Lục Thiên Quân nhìn cô lễ tân
"Vợ tôi?" Anh hỏi ngược lại
"Vâng lúc nảy cô ấy nói là muốn tạo bất ngờ gì đó.
Hay anh lên xem lại đi ạ"
Lục Thiên Quân lau mồ hôi đầy trán
Nếu không phải vợ anh thì có đào mười cái hố anh cũng không thoát tội
Anh từ từ quay lại
Anh hít một hơi thật sâu rồi cầm nắm tay cửa từ từ mở vào
Trên giường không thấy ai cả anh nhìn dáo dác xung quanh không thấy một bóng người
Anh thấy không có ai mới từ từ từ bước vào
"Aaaaaa" Lạc Hân trốn ngay sau cửa thấy anh bước vào thì la toáng lên
Lục Thiên Quân được một phen hú vía
Anh xoay người lại thấy cô vợ của mình đang đứng ngay mình
"Bất ngờ chưa" Lạc Hân ôm chằm lấy Lục Thiên Quân tỏ thái độ buồn cười
Lúc nảy khi thấy anh chạy như bay thì cô đã được một trận cười đau bụng
Ai mà có dè Lục Thiên Quân lạu nhát đến thế
Lục Thiên Quân đơ người ra không biết nên nói gì
Tim anh vẫn còn đập liên hồi.
Mồ hôi mồ kể nhể nhại đầy trán
Thấy Lục Thiên Quân không có động tĩnh gì thì cô đưa mặt ra nhìn
"Anh sao vậy không vui à hay anh vẫn còn sợ" Cô nhỏ giọng hỏi.
Cũng muốn cười lắm nhưng kiềm nén lại
"Sao em..em lại ở đây" Bây giờ mới dám nói ra
Lạc Hân dìu Lục Thiên Quân về giường ngồi miệng vẫn tủm tỉm cười
"Em tạo cho anh bất ngờ đấy" Lạc Hân lấy khăn lau mồ hôi cho anh
Lục Thiên Quân nhìn từ trên xuống người cô
Trời ạ bộ đồ này quyến rũ thật sự
Cứ tưởng rằng cô chỉ dùng nó trêu chọc Lục Thiên Quân thôi không ngờ lại mặc nó luôn
Yết hầu Lục Thiên Quân lăn lên lộn xuống liên tục
Bộ đồ để lộ đỉnh đồi nhấp nhô của cô và cả vòng eo nhỏ xíu
"Sao anh không trả lời" Thấy Lục Thiên Quân im re không nói năng gì cô mới quay xuống hỏi
Thấy Lục Thiên Quân đang nhìn mình mắt không chớp cô mới nhớ ra mình còn chưa thay đồ
Cô vội vàng lấy chiếc chăn kế bên che đi thân thể phơi trân của mình
Bây giờ chỉ muốn kiếm chiếc lỗ nào đó mà chui thôi
Định làm Lục Thiên Quân bất ngờ ai dè...
Cô nở nụ cười ngượng
"Em chỉ muốn làm anh bất ngờ thôi, hưởng tuần trang mật ai mà không muốn đúng ôn" Cô cười trừ nói
"Em bận đồ này làm anh bất ngờ thiệt" Lục Thiên Quân nở nụ cười ma mị ra
"Để em đi thay đồ" Lạc Hân cảm thấy hơi ngại nên vội vàng đứng dậy đi thay đồ
Kiểu này mặt cô chắc đỏ như ông mặt trời quá
Ai mà để cô đi được
"Em khiêu khích anh đấy Lạc Hân à"
Vừa dứt lời thì nắm lấy tay cô kéo xuống không để cô đi được
Đã khiêu khích người khác mà còn dám bỏ chạy à
Cô khờ khạo quá rồi!
Kéo cô nằm xuống giường lấy thân mình đè lên người cô, một tay chống lên để giữ tư thế
"Sao định bỏ trốn à" Anh hằn giọng hỏi cô
"Đâu tại em...." Lạc Hân ngây thơ định trả lời thì
Câu nói chưa kịp thốt ra đã bị Lục Thiên Quân nuốt trọn
Anh nhịn từ nảy giờ rồi bây giờ phải được ăn thôi
Trả thù cô dám hù dọa anh làm anh nhém nữa đứng tim
Anh trao cho cô từng nụ hôn nồng cháy đến nghẹt thở
Tình Yêu Của Lục ThiếuTác giả: M.TâmTruyện Ngôn TìnhHôm nay thời tiết thật mát mẻ trong lành, như báo hiệu một ngày thật tuyệt vời. Tại ngôi trường Night nằm ở gốc nhỏ của thành phố S, không gian yên ắng của lớp học, bỗng một tiếng chuông điện thoại ở cuối lớp vang lên: -Ting ting Tiếng chuông điện thoại bật lên làm Lạc Hân dật bắn mình. Cầm điện thoại lên thì thấy người gọi tới là "Mẹ". Cô vội vàng đứng dậy xin giáo viên ra ngoài nghe điện thoại. Bước ra ngoài cô vội vàng nhấc máy trả lời: -"Alo con nghe nè mẹ?" -"Con ơi! Ba con ông ấy....." Vừa nói giọng mẹ cô đầy lo lắng hoảng hốt Cô nghe thấy tiếng nức nở mẹ mình thì không khỏi bàng hoàng lo sợ. Lòng cô mách bảo một chuyện không hay sắp xảy đến -"Ba .....ba sao mẹ??" Vừa nói những giọt nước mắt bắt đầu rơi -"Ba con đang cấp cứu trong bệnh viện" Mẹ cô nói dứt câu thì tiếng khóc một lần nữa vang lên bên tai Nghe mẹ nói xong cô bần thần ngồi quỵ xuống nền. Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên mặt Nhưng rất nhanh chóng cô đã giữ được bình tĩnh vội vàng ngồi dậy chạy nhanh vô lớp học lấy… Lạc Hân vội vàng bấm điện thoại ra đưa cô xem hình của cả hai rồi tháo khẩu trang ra để đối chiếuCô lễ tân xem xong thì vội vàng nói cô số phòng"Dạ phòng 389 ạ""Được rồi mà quên đừng nói với anh ta tôi ở chung phòng, tôi muốn tạo bất ngờ cho anh ấy á mà" Vừa định đi thì cô bất ngờ quay lại dặn dò cô lễ tân thật kỹ"Dạ được ạ" Cô lễ tân vui vẻ đáp lạiLạc Hân nhanh chóng chạy lên phòngVừa đang đợi thang máy thì Lục Thiên Quân bước raCô đứng im không dám nhúc nhích rồi chạy một mạch vào thang máyLục Thiên Quân cũng không nghi ngờ gì mấy rồi cũng đi về phía trướcCô mở cửa phòng đặt chiếc vali vào một gốc thu dọn đồ đạc treo lênBước vào phòng tắm ngâm mình vào bồn cảm giác thật sản khoáiCứ tận hưởng đã chờ Lục Thiên Quân về rồi tính sauCô cứ thế mà thư giản ngâm mình..."Đã hơn 11 giờ mà anh ấy chưa về nhỉ" Cô lo lắng cứ đi đi lại lại chờ Lục Thiên QuânKhông chờ được nữa thì định chạy ra ngoài xemVừa bước ra khỏi cửa thì thấy Lục Thiên Quân từ thang máy bước raCô nhanh chóng quay lại đóng cửa phòng rồi nhanh nhẹn lên giường nằmLục Thiên Quân thì cứ ung dung tiến về phòngMàn kịch hay sắp bắt đầu!Vừa mở cửa ra đập vào mắt anh là thiếu nữ đang nằm nhưng quay mặt về phía cửa sổBộ đồ thì gợi cảm vô cùng lắp ló chiếc đùi trắng nõn nàLục Thiên Quân mở to mắt ra nhìn tim anh như sắp đứng"Chuyện gì vậy trời" Lục Thiên Quân toát mồ hôi khi thấy cảnh tượng trước mắtAnh nhớ mình đâu có đi nhằm phòngAnh đóng cửa thiệt mạnh rồi nhanh chóng phóng như bay xuống lầu"Có...có người nào đó trong phòng tôi.Khách sạn các cô làm ăn kiểu gì mà để ả ta vào phòng tôi" Lục Thiên Quân mất bình tĩnh mắng cô lễ tânCô lễ tân thì ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra vội vàng đáp lại"Dạ hình như có hiểu lằm gì ạ thưa anh.Cô ấy bảo cô ấy là vợ anh mà"Lục Thiên Quân nhìn cô lễ tân"Vợ tôi?" Anh hỏi ngược lại"Vâng lúc nảy cô ấy nói là muốn tạo bất ngờ gì đó.Hay anh lên xem lại đi ạ"Lục Thiên Quân lau mồ hôi đầy tránNếu không phải vợ anh thì có đào mười cái hố anh cũng không thoát tộiAnh từ từ quay lạiAnh hít một hơi thật sâu rồi cầm nắm tay cửa từ từ mở vàoTrên giường không thấy ai cả anh nhìn dáo dác xung quanh không thấy một bóng ngườiAnh thấy không có ai mới từ từ từ bước vào"Aaaaaa" Lạc Hân trốn ngay sau cửa thấy anh bước vào thì la toáng lênLục Thiên Quân được một phen hú víaAnh xoay người lại thấy cô vợ của mình đang đứng ngay mình"Bất ngờ chưa" Lạc Hân ôm chằm lấy Lục Thiên Quân tỏ thái độ buồn cườiLúc nảy khi thấy anh chạy như bay thì cô đã được một trận cười đau bụngAi mà có dè Lục Thiên Quân lạu nhát đến thếLục Thiên Quân đơ người ra không biết nên nói gìTim anh vẫn còn đập liên hồi.Mồ hôi mồ kể nhể nhại đầy tránThấy Lục Thiên Quân không có động tĩnh gì thì cô đưa mặt ra nhìn"Anh sao vậy không vui à hay anh vẫn còn sợ" Cô nhỏ giọng hỏi.Cũng muốn cười lắm nhưng kiềm nén lại"Sao em..em lại ở đây" Bây giờ mới dám nói raLạc Hân dìu Lục Thiên Quân về giường ngồi miệng vẫn tủm tỉm cười"Em tạo cho anh bất ngờ đấy" Lạc Hân lấy khăn lau mồ hôi cho anhLục Thiên Quân nhìn từ trên xuống người côTrời ạ bộ đồ này quyến rũ thật sựCứ tưởng rằng cô chỉ dùng nó trêu chọc Lục Thiên Quân thôi không ngờ lại mặc nó luônYết hầu Lục Thiên Quân lăn lên lộn xuống liên tụcBộ đồ để lộ đỉnh đồi nhấp nhô của cô và cả vòng eo nhỏ xíu"Sao anh không trả lời" Thấy Lục Thiên Quân im re không nói năng gì cô mới quay xuống hỏiThấy Lục Thiên Quân đang nhìn mình mắt không chớp cô mới nhớ ra mình còn chưa thay đồCô vội vàng lấy chiếc chăn kế bên che đi thân thể phơi trân của mìnhBây giờ chỉ muốn kiếm chiếc lỗ nào đó mà chui thôiĐịnh làm Lục Thiên Quân bất ngờ ai dè...Cô nở nụ cười ngượng"Em chỉ muốn làm anh bất ngờ thôi, hưởng tuần trang mật ai mà không muốn đúng ôn" Cô cười trừ nói"Em bận đồ này làm anh bất ngờ thiệt" Lục Thiên Quân nở nụ cười ma mị ra"Để em đi thay đồ" Lạc Hân cảm thấy hơi ngại nên vội vàng đứng dậy đi thay đồKiểu này mặt cô chắc đỏ như ông mặt trời quáAi mà để cô đi được"Em khiêu khích anh đấy Lạc Hân à"Vừa dứt lời thì nắm lấy tay cô kéo xuống không để cô đi đượcĐã khiêu khích người khác mà còn dám bỏ chạy àCô khờ khạo quá rồi!Kéo cô nằm xuống giường lấy thân mình đè lên người cô, một tay chống lên để giữ tư thế"Sao định bỏ trốn à" Anh hằn giọng hỏi cô"Đâu tại em...." Lạc Hân ngây thơ định trả lời thìCâu nói chưa kịp thốt ra đã bị Lục Thiên Quân nuốt trọnAnh nhịn từ nảy giờ rồi bây giờ phải được ăn thôiTrả thù cô dám hù dọa anh làm anh nhém nữa đứng timAnh trao cho cô từng nụ hôn nồng cháy đến nghẹt thở