"Tô Nhị Nha tới rồi. "Một tiếng hét lớn khiến cho mặt đất rung chuyển vang lên. Nghe thấy tiếng hét đó, đám trẻ con đang chơi dưới tán cây cổ thụ trong thôn lập tức chạy sạch, động tác đó, tư thế đó, nhanh nhẹn và thuần thục giống như một tên trộm vậy. Chỉ thấy trên đường đất nhỏ lầy lội ở cửa thôn, có một bóng dáng mảnh khảnh đang đến gần. Đợi đến gần rồi, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, hồng hào của cô gái nhỏ lộ rõ, đôi mắt to trong veo như nước, chiếc mũi cao thanh tú, cái miệng anh đào nhỏ nhắn xinh xắn. Mái tóc dài đen nhánh của cô được tết thành hai bím tóc có hình bánh quai chèo vô cùng có hơi thở của thời đại này. Theo từng bước chân của cô, hai bím tóc hình bánh quai chèo cứ phấp phơ, đẹp một cách kì lạ! Nhưng mà, cho dù đẹp thế nào đi nữa, thì ở cái thôn này, chẳng ai là không biết đến tên của Tô Nhị Nha cả. Tô Nhị Nha có một cái miệng độc không nhân nhượng ai, tính tình cô không tốt thì thôi đi, thế nhưng cái cô gái Tô Nhị Nha này lại có thể làm ra cái chuyện cướp kẹo của…
Chương 14: 14: Sửa Xe Đạp
Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực PhẩmTác giả: Tiểu Tiểu Đích HiểuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không"Tô Nhị Nha tới rồi. "Một tiếng hét lớn khiến cho mặt đất rung chuyển vang lên. Nghe thấy tiếng hét đó, đám trẻ con đang chơi dưới tán cây cổ thụ trong thôn lập tức chạy sạch, động tác đó, tư thế đó, nhanh nhẹn và thuần thục giống như một tên trộm vậy. Chỉ thấy trên đường đất nhỏ lầy lội ở cửa thôn, có một bóng dáng mảnh khảnh đang đến gần. Đợi đến gần rồi, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, hồng hào của cô gái nhỏ lộ rõ, đôi mắt to trong veo như nước, chiếc mũi cao thanh tú, cái miệng anh đào nhỏ nhắn xinh xắn. Mái tóc dài đen nhánh của cô được tết thành hai bím tóc có hình bánh quai chèo vô cùng có hơi thở của thời đại này. Theo từng bước chân của cô, hai bím tóc hình bánh quai chèo cứ phấp phơ, đẹp một cách kì lạ! Nhưng mà, cho dù đẹp thế nào đi nữa, thì ở cái thôn này, chẳng ai là không biết đến tên của Tô Nhị Nha cả. Tô Nhị Nha có một cái miệng độc không nhân nhượng ai, tính tình cô không tốt thì thôi đi, thế nhưng cái cô gái Tô Nhị Nha này lại có thể làm ra cái chuyện cướp kẹo của… Tô Thắng Lợi nghe những lời ý ở ngoài lời của chị dâu hai, cho dù là đồ ngốc cũng hiểu được.Thế nhưng nghĩ lại đó cũng chỉ là chuyện của một cân đường mà thôi, cho nên chú ta hào phóng cất tiếng:"Chị dâu hai, chút nữa em ra ngoài mua đường, chị cứ ngồi ở nhà một lát đi, chút nữa em mang về cho chị.""Ôi, Thắng Lợi, chị vẫn luôn biết em thương Trà Trà nhà chị mà.Trà Trà vẫn luôn nói, trong nhà chúng ta, chỉ có chú nhỏ là hiểu con bé nhất."Tô Trà vẫn luôn im lặng bày ra dáng vẻ ngoan ngoãn, chỉ cảm thấy những lời này của bà mẹ già nhà mình quen tai thế nhỉ?Trò chuyện một lát, rổi Tô Thắng Lợi đi ra ngoài.Trong phòng chỉ còn lại hai mẹ con Tô Trà và Vương Tú Mi.Tô Trà ăn no nên bụng khá căng, cô xoa xoa bụng rồi đi xuống dưới lầu tiêu thực.Tô Trà chậm rãi đi qua, xem xét chiếc xe bị hỏng mà chú ba nói kia.Ở thời đại này phổ biến xe đạp phương hoàng, bánh xe vô cùng lớn, mà yên xe cũng cao.Đây chính là "đặc sản" của thời đại này.Có một chiếc xe như thế này đã khá nổi bật rồi.Sau khi Tô Trà xem xét thứ đồ chơi này xong, thì có chút ngứa tay.Cô xuy xét trong chốc lát rồi chạy chậm đi đến cổng xưởng dệt bên kia.Ở cửa xưởng dệt, bác bảo vệ gác cổng thấy Tô Trà chạy về phía mình, thì còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì, vội vàng rời khỏi căn phòng bảo vệ nho nhỏ."Chú ơi, chú có công cụ sửa chữa không ạ?" Gương mặt nhỏ nhắn của Tô Trà đỏ bừng lên, đôi mắt sáng rực trong veo dừng trên người bác bảo vệ gác cổng."Công cụ sửa chữa á? Cái xe đạp của chú nhỏ cháu phải sửa à? Lúc nãy ông thấy chú nhỏ cháu đã mượn xe ra ngoài rồi mà.""Cháu từng thấy ông cụ sửa xe bên đường rồi, cho nên muốn thử xem thế nào." Tô Trà khá có hứng thú.Đời trước Tô Trà từng là nhà nghiên cứu khoa học, năng lực sửa chữa của cô tất nhiên không cần phải nói.Thế nhưng cô chưa từng có cơ hội được tham gia vào cái lĩnh vực sửa chữa xe đạp này.Cho nên bây giờ nhìn thấy, cô cảm thấy vô cùng mới lạ, cho nên mới muốn thử một chút."Con nhóc nhà cháu còn có kĩ năng này nữa à? Được đấy! Công cụ sửa chữa ông có đây, đợi ông lấy cho cháu.""Cháu cảm ơn chú ạ.""Con nhóc nhà cháu biết nói chuyện thật đấy.Trẻ trung gì nữa đâu mà gọi là chú, chú nhỏ của cháu mới gọi ông là chú thôi, cháu cứ gọi ông là ông Lý là được.".
Tô Thắng Lợi nghe những lời ý ở ngoài lời của chị dâu hai, cho dù là đồ ngốc cũng hiểu được.Thế nhưng nghĩ lại đó cũng chỉ là chuyện của một cân đường mà thôi, cho nên chú ta hào phóng cất tiếng:"Chị dâu hai, chút nữa em ra ngoài mua đường, chị cứ ngồi ở nhà một lát đi, chút nữa em mang về cho chị.""Ôi, Thắng Lợi, chị vẫn luôn biết em thương Trà Trà nhà chị mà.
Trà Trà vẫn luôn nói, trong nhà chúng ta, chỉ có chú nhỏ là hiểu con bé nhất."Tô Trà vẫn luôn im lặng bày ra dáng vẻ ngoan ngoãn, chỉ cảm thấy những lời này của bà mẹ già nhà mình quen tai thế nhỉ?Trò chuyện một lát, rổi Tô Thắng Lợi đi ra ngoài.Trong phòng chỉ còn lại hai mẹ con Tô Trà và Vương Tú Mi.
Tô Trà ăn no nên bụng khá căng, cô xoa xoa bụng rồi đi xuống dưới lầu tiêu thực.Tô Trà chậm rãi đi qua, xem xét chiếc xe bị hỏng mà chú ba nói kia.Ở thời đại này phổ biến xe đạp phương hoàng, bánh xe vô cùng lớn, mà yên xe cũng cao.Đây chính là "đặc sản" của thời đại này.
Có một chiếc xe như thế này đã khá nổi bật rồi.Sau khi Tô Trà xem xét thứ đồ chơi này xong, thì có chút ngứa tay.
Cô xuy xét trong chốc lát rồi chạy chậm đi đến cổng xưởng dệt bên kia.Ở cửa xưởng dệt, bác bảo vệ gác cổng thấy Tô Trà chạy về phía mình, thì còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì, vội vàng rời khỏi căn phòng bảo vệ nho nhỏ."Chú ơi, chú có công cụ sửa chữa không ạ?" Gương mặt nhỏ nhắn của Tô Trà đỏ bừng lên, đôi mắt sáng rực trong veo dừng trên người bác bảo vệ gác cổng."Công cụ sửa chữa á? Cái xe đạp của chú nhỏ cháu phải sửa à? Lúc nãy ông thấy chú nhỏ cháu đã mượn xe ra ngoài rồi mà.""Cháu từng thấy ông cụ sửa xe bên đường rồi, cho nên muốn thử xem thế nào." Tô Trà khá có hứng thú.Đời trước Tô Trà từng là nhà nghiên cứu khoa học, năng lực sửa chữa của cô tất nhiên không cần phải nói.Thế nhưng cô chưa từng có cơ hội được tham gia vào cái lĩnh vực sửa chữa xe đạp này.
Cho nên bây giờ nhìn thấy, cô cảm thấy vô cùng mới lạ, cho nên mới muốn thử một chút."Con nhóc nhà cháu còn có kĩ năng này nữa à? Được đấy! Công cụ sửa chữa ông có đây, đợi ông lấy cho cháu.""Cháu cảm ơn chú ạ.""Con nhóc nhà cháu biết nói chuyện thật đấy.
Trẻ trung gì nữa đâu mà gọi là chú, chú nhỏ của cháu mới gọi ông là chú thôi, cháu cứ gọi ông là ông Lý là được.".
Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực PhẩmTác giả: Tiểu Tiểu Đích HiểuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không"Tô Nhị Nha tới rồi. "Một tiếng hét lớn khiến cho mặt đất rung chuyển vang lên. Nghe thấy tiếng hét đó, đám trẻ con đang chơi dưới tán cây cổ thụ trong thôn lập tức chạy sạch, động tác đó, tư thế đó, nhanh nhẹn và thuần thục giống như một tên trộm vậy. Chỉ thấy trên đường đất nhỏ lầy lội ở cửa thôn, có một bóng dáng mảnh khảnh đang đến gần. Đợi đến gần rồi, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, hồng hào của cô gái nhỏ lộ rõ, đôi mắt to trong veo như nước, chiếc mũi cao thanh tú, cái miệng anh đào nhỏ nhắn xinh xắn. Mái tóc dài đen nhánh của cô được tết thành hai bím tóc có hình bánh quai chèo vô cùng có hơi thở của thời đại này. Theo từng bước chân của cô, hai bím tóc hình bánh quai chèo cứ phấp phơ, đẹp một cách kì lạ! Nhưng mà, cho dù đẹp thế nào đi nữa, thì ở cái thôn này, chẳng ai là không biết đến tên của Tô Nhị Nha cả. Tô Nhị Nha có một cái miệng độc không nhân nhượng ai, tính tình cô không tốt thì thôi đi, thế nhưng cái cô gái Tô Nhị Nha này lại có thể làm ra cái chuyện cướp kẹo của… Tô Thắng Lợi nghe những lời ý ở ngoài lời của chị dâu hai, cho dù là đồ ngốc cũng hiểu được.Thế nhưng nghĩ lại đó cũng chỉ là chuyện của một cân đường mà thôi, cho nên chú ta hào phóng cất tiếng:"Chị dâu hai, chút nữa em ra ngoài mua đường, chị cứ ngồi ở nhà một lát đi, chút nữa em mang về cho chị.""Ôi, Thắng Lợi, chị vẫn luôn biết em thương Trà Trà nhà chị mà.Trà Trà vẫn luôn nói, trong nhà chúng ta, chỉ có chú nhỏ là hiểu con bé nhất."Tô Trà vẫn luôn im lặng bày ra dáng vẻ ngoan ngoãn, chỉ cảm thấy những lời này của bà mẹ già nhà mình quen tai thế nhỉ?Trò chuyện một lát, rổi Tô Thắng Lợi đi ra ngoài.Trong phòng chỉ còn lại hai mẹ con Tô Trà và Vương Tú Mi.Tô Trà ăn no nên bụng khá căng, cô xoa xoa bụng rồi đi xuống dưới lầu tiêu thực.Tô Trà chậm rãi đi qua, xem xét chiếc xe bị hỏng mà chú ba nói kia.Ở thời đại này phổ biến xe đạp phương hoàng, bánh xe vô cùng lớn, mà yên xe cũng cao.Đây chính là "đặc sản" của thời đại này.Có một chiếc xe như thế này đã khá nổi bật rồi.Sau khi Tô Trà xem xét thứ đồ chơi này xong, thì có chút ngứa tay.Cô xuy xét trong chốc lát rồi chạy chậm đi đến cổng xưởng dệt bên kia.Ở cửa xưởng dệt, bác bảo vệ gác cổng thấy Tô Trà chạy về phía mình, thì còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì, vội vàng rời khỏi căn phòng bảo vệ nho nhỏ."Chú ơi, chú có công cụ sửa chữa không ạ?" Gương mặt nhỏ nhắn của Tô Trà đỏ bừng lên, đôi mắt sáng rực trong veo dừng trên người bác bảo vệ gác cổng."Công cụ sửa chữa á? Cái xe đạp của chú nhỏ cháu phải sửa à? Lúc nãy ông thấy chú nhỏ cháu đã mượn xe ra ngoài rồi mà.""Cháu từng thấy ông cụ sửa xe bên đường rồi, cho nên muốn thử xem thế nào." Tô Trà khá có hứng thú.Đời trước Tô Trà từng là nhà nghiên cứu khoa học, năng lực sửa chữa của cô tất nhiên không cần phải nói.Thế nhưng cô chưa từng có cơ hội được tham gia vào cái lĩnh vực sửa chữa xe đạp này.Cho nên bây giờ nhìn thấy, cô cảm thấy vô cùng mới lạ, cho nên mới muốn thử một chút."Con nhóc nhà cháu còn có kĩ năng này nữa à? Được đấy! Công cụ sửa chữa ông có đây, đợi ông lấy cho cháu.""Cháu cảm ơn chú ạ.""Con nhóc nhà cháu biết nói chuyện thật đấy.Trẻ trung gì nữa đâu mà gọi là chú, chú nhỏ của cháu mới gọi ông là chú thôi, cháu cứ gọi ông là ông Lý là được.".