"Tô Nhị Nha tới rồi. "Một tiếng hét lớn khiến cho mặt đất rung chuyển vang lên. Nghe thấy tiếng hét đó, đám trẻ con đang chơi dưới tán cây cổ thụ trong thôn lập tức chạy sạch, động tác đó, tư thế đó, nhanh nhẹn và thuần thục giống như một tên trộm vậy. Chỉ thấy trên đường đất nhỏ lầy lội ở cửa thôn, có một bóng dáng mảnh khảnh đang đến gần. Đợi đến gần rồi, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, hồng hào của cô gái nhỏ lộ rõ, đôi mắt to trong veo như nước, chiếc mũi cao thanh tú, cái miệng anh đào nhỏ nhắn xinh xắn. Mái tóc dài đen nhánh của cô được tết thành hai bím tóc có hình bánh quai chèo vô cùng có hơi thở của thời đại này. Theo từng bước chân của cô, hai bím tóc hình bánh quai chèo cứ phấp phơ, đẹp một cách kì lạ! Nhưng mà, cho dù đẹp thế nào đi nữa, thì ở cái thôn này, chẳng ai là không biết đến tên của Tô Nhị Nha cả. Tô Nhị Nha có một cái miệng độc không nhân nhượng ai, tính tình cô không tốt thì thôi đi, thế nhưng cái cô gái Tô Nhị Nha này lại có thể làm ra cái chuyện cướp kẹo của…
Chương 26: 26: Xe Thu Thóc
Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực PhẩmTác giả: Tiểu Tiểu Đích HiểuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không"Tô Nhị Nha tới rồi. "Một tiếng hét lớn khiến cho mặt đất rung chuyển vang lên. Nghe thấy tiếng hét đó, đám trẻ con đang chơi dưới tán cây cổ thụ trong thôn lập tức chạy sạch, động tác đó, tư thế đó, nhanh nhẹn và thuần thục giống như một tên trộm vậy. Chỉ thấy trên đường đất nhỏ lầy lội ở cửa thôn, có một bóng dáng mảnh khảnh đang đến gần. Đợi đến gần rồi, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, hồng hào của cô gái nhỏ lộ rõ, đôi mắt to trong veo như nước, chiếc mũi cao thanh tú, cái miệng anh đào nhỏ nhắn xinh xắn. Mái tóc dài đen nhánh của cô được tết thành hai bím tóc có hình bánh quai chèo vô cùng có hơi thở của thời đại này. Theo từng bước chân của cô, hai bím tóc hình bánh quai chèo cứ phấp phơ, đẹp một cách kì lạ! Nhưng mà, cho dù đẹp thế nào đi nữa, thì ở cái thôn này, chẳng ai là không biết đến tên của Tô Nhị Nha cả. Tô Nhị Nha có một cái miệng độc không nhân nhượng ai, tính tình cô không tốt thì thôi đi, thế nhưng cái cô gái Tô Nhị Nha này lại có thể làm ra cái chuyện cướp kẹo của… Nhà họ Tô cũng không ngoại lệ, đàn ông nhà họ Tô đang làm ở ngoài ruộng cũng nhanh chóng chạy về nhà, sau đó lấy bao bì, xúc đầy thóc lên rồi buộc chặt lại.Vương Tú Mi thích náo nhiệt, cho nên bà kéo Tô Trà ra ngoài, đi theo phía sau mấy người đàn ông.Trời rất nóng, Tô Vận không muốn ra ngoài, mà Tô Vận cũng ở nhà theo.Thế nhưng bà nội Tô và Vương Quyên lại ra ngoài cùng với mấy người đàn ông.Vương Tú Mi và Tô Trà chậm rãi lết ở phía sau cùng.Vương Tú Mi nhìn thấy mấy người đàn ông ở phía trước khiêng những bao thóc to, gương mặt của bà tràn đầy niềm vui."Nhà chúng ta có nhiều thóc thế này, chút nữa bán được tiền rồi mẹ sẽ bảo bà nội con cho tiền để mẹ làm cho con một bộ quần áo mới, không phải con thích chiếc váy hoa của Tô Vận kia ư? Mẹ sẽ làm cho con một bộ còn đẹp hơn như thế nữa." Vương Tú Mi cười khanh khách nói với Tô Trà.Nghe thấy những lời này của mẹ già, Tô Trà suy nghĩ một lát, cô tìm thấy trong kí ức của nguyên chủ hình ảnh chiếc váy hoa của Tô Vận - thứ mà nguyên chủ đã vô cùng hâm mộ.Trong trí nhớ, chiếc váy có màu trắng, trên thân váy có những bông hoa nhỏ màu vàng tươi.Nói thật ra thì chiếc váy đấy cũng khá đẹp.Thẩm mĩ cứ như một chiếc vòng tuần hoàn, giống như ở thế kỉ hai mươi mốt, những chiếc váy voan dài liền áo in hoa cũng không thịnh hành một thời gian dài, chúng cũng tương tự như váy hoa ở thời đại này vậy.Dọc theo đường đi, ngoại từ người của nhà họ Tô thì những người khác trong thôn cũng đều khiêng thóc đi về phía sân đập lúa bên kia, trong lúc nhất thời, con đường nhỏ ở quê có vẻ náo nhiệt hẳn lên.Mọi người gặp nhau trên đường còn trò chuyện, hỏi han nhau một hai câu, dù sao cũng đều đi đến cùng một chỗ, vừa đi vừa nói chuyện cũng chẳng sao cả.Đợi người nhà họ Tô đến sân đập lúa thì thấy trên sân đã có khà nhiều người tập trung ở đây rồi.Trên gương mặt cả đám đều mang theo nụ cười kể chuyện thu hoạch của nhà mình.Tô Trà đã nhìn thấy chiếc xe thu thóc kia, đó làm một chiếc xe tải lớn, đang đỗ ở bãi đất trống trong sân đập lúa.Nghe mấy chị dâu, mấy thím bên cạnh nói chuyện với nhau, Tô Trà mới biết rằng chiếc xe này là của đội vận tải trong thành phố, mà số thóc này cũng được chở đến thành phố để tìm nguồn tiêu thụ.Nói trắng ra là đội vận chuyển sẽ kiếm lời ở giữa, mua bằng giá rẻ, sau đó lúc bán ra thì ép giá lên cao..
Nhà họ Tô cũng không ngoại lệ, đàn ông nhà họ Tô đang làm ở ngoài ruộng cũng nhanh chóng chạy về nhà, sau đó lấy bao bì, xúc đầy thóc lên rồi buộc chặt lại.
Vương Tú Mi thích náo nhiệt, cho nên bà kéo Tô Trà ra ngoài, đi theo phía sau mấy người đàn ông.
Trời rất nóng, Tô Vận không muốn ra ngoài, mà Tô Vận cũng ở nhà theo.
Thế nhưng bà nội Tô và Vương Quyên lại ra ngoài cùng với mấy người đàn ông.
Vương Tú Mi và Tô Trà chậm rãi lết ở phía sau cùng.
Vương Tú Mi nhìn thấy mấy người đàn ông ở phía trước khiêng những bao thóc to, gương mặt của bà tràn đầy niềm vui.
"Nhà chúng ta có nhiều thóc thế này, chút nữa bán được tiền rồi mẹ sẽ bảo bà nội con cho tiền để mẹ làm cho con một bộ quần áo mới, không phải con thích chiếc váy hoa của Tô Vận kia ư? Mẹ sẽ làm cho con một bộ còn đẹp hơn như thế nữa.
" Vương Tú Mi cười khanh khách nói với Tô Trà.
Nghe thấy những lời này của mẹ già, Tô Trà suy nghĩ một lát, cô tìm thấy trong kí ức của nguyên chủ hình ảnh chiếc váy hoa của Tô Vận - thứ mà nguyên chủ đã vô cùng hâm mộ.
Trong trí nhớ, chiếc váy có màu trắng, trên thân váy có những bông hoa nhỏ màu vàng tươi.
Nói thật ra thì chiếc váy đấy cũng khá đẹp.
Thẩm mĩ cứ như một chiếc vòng tuần hoàn, giống như ở thế kỉ hai mươi mốt, những chiếc váy voan dài liền áo in hoa cũng không thịnh hành một thời gian dài, chúng cũng tương tự như váy hoa ở thời đại này vậy.
Dọc theo đường đi, ngoại từ người của nhà họ Tô thì những người khác trong thôn cũng đều khiêng thóc đi về phía sân đập lúa bên kia, trong lúc nhất thời, con đường nhỏ ở quê có vẻ náo nhiệt hẳn lên.
Mọi người gặp nhau trên đường còn trò chuyện, hỏi han nhau một hai câu, dù sao cũng đều đi đến cùng một chỗ, vừa đi vừa nói chuyện cũng chẳng sao cả.
Đợi người nhà họ Tô đến sân đập lúa thì thấy trên sân đã có khà nhiều người tập trung ở đây rồi.
Trên gương mặt cả đám đều mang theo nụ cười kể chuyện thu hoạch của nhà mình.
Tô Trà đã nhìn thấy chiếc xe thu thóc kia, đó làm một chiếc xe tải lớn, đang đỗ ở bãi đất trống trong sân đập lúa.
Nghe mấy chị dâu, mấy thím bên cạnh nói chuyện với nhau, Tô Trà mới biết rằng chiếc xe này là của đội vận tải trong thành phố, mà số thóc này cũng được chở đến thành phố để tìm nguồn tiêu thụ.
Nói trắng ra là đội vận chuyển sẽ kiếm lời ở giữa, mua bằng giá rẻ, sau đó lúc bán ra thì ép giá lên cao.
.
Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực PhẩmTác giả: Tiểu Tiểu Đích HiểuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không"Tô Nhị Nha tới rồi. "Một tiếng hét lớn khiến cho mặt đất rung chuyển vang lên. Nghe thấy tiếng hét đó, đám trẻ con đang chơi dưới tán cây cổ thụ trong thôn lập tức chạy sạch, động tác đó, tư thế đó, nhanh nhẹn và thuần thục giống như một tên trộm vậy. Chỉ thấy trên đường đất nhỏ lầy lội ở cửa thôn, có một bóng dáng mảnh khảnh đang đến gần. Đợi đến gần rồi, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, hồng hào của cô gái nhỏ lộ rõ, đôi mắt to trong veo như nước, chiếc mũi cao thanh tú, cái miệng anh đào nhỏ nhắn xinh xắn. Mái tóc dài đen nhánh của cô được tết thành hai bím tóc có hình bánh quai chèo vô cùng có hơi thở của thời đại này. Theo từng bước chân của cô, hai bím tóc hình bánh quai chèo cứ phấp phơ, đẹp một cách kì lạ! Nhưng mà, cho dù đẹp thế nào đi nữa, thì ở cái thôn này, chẳng ai là không biết đến tên của Tô Nhị Nha cả. Tô Nhị Nha có một cái miệng độc không nhân nhượng ai, tính tình cô không tốt thì thôi đi, thế nhưng cái cô gái Tô Nhị Nha này lại có thể làm ra cái chuyện cướp kẹo của… Nhà họ Tô cũng không ngoại lệ, đàn ông nhà họ Tô đang làm ở ngoài ruộng cũng nhanh chóng chạy về nhà, sau đó lấy bao bì, xúc đầy thóc lên rồi buộc chặt lại.Vương Tú Mi thích náo nhiệt, cho nên bà kéo Tô Trà ra ngoài, đi theo phía sau mấy người đàn ông.Trời rất nóng, Tô Vận không muốn ra ngoài, mà Tô Vận cũng ở nhà theo.Thế nhưng bà nội Tô và Vương Quyên lại ra ngoài cùng với mấy người đàn ông.Vương Tú Mi và Tô Trà chậm rãi lết ở phía sau cùng.Vương Tú Mi nhìn thấy mấy người đàn ông ở phía trước khiêng những bao thóc to, gương mặt của bà tràn đầy niềm vui."Nhà chúng ta có nhiều thóc thế này, chút nữa bán được tiền rồi mẹ sẽ bảo bà nội con cho tiền để mẹ làm cho con một bộ quần áo mới, không phải con thích chiếc váy hoa của Tô Vận kia ư? Mẹ sẽ làm cho con một bộ còn đẹp hơn như thế nữa." Vương Tú Mi cười khanh khách nói với Tô Trà.Nghe thấy những lời này của mẹ già, Tô Trà suy nghĩ một lát, cô tìm thấy trong kí ức của nguyên chủ hình ảnh chiếc váy hoa của Tô Vận - thứ mà nguyên chủ đã vô cùng hâm mộ.Trong trí nhớ, chiếc váy có màu trắng, trên thân váy có những bông hoa nhỏ màu vàng tươi.Nói thật ra thì chiếc váy đấy cũng khá đẹp.Thẩm mĩ cứ như một chiếc vòng tuần hoàn, giống như ở thế kỉ hai mươi mốt, những chiếc váy voan dài liền áo in hoa cũng không thịnh hành một thời gian dài, chúng cũng tương tự như váy hoa ở thời đại này vậy.Dọc theo đường đi, ngoại từ người của nhà họ Tô thì những người khác trong thôn cũng đều khiêng thóc đi về phía sân đập lúa bên kia, trong lúc nhất thời, con đường nhỏ ở quê có vẻ náo nhiệt hẳn lên.Mọi người gặp nhau trên đường còn trò chuyện, hỏi han nhau một hai câu, dù sao cũng đều đi đến cùng một chỗ, vừa đi vừa nói chuyện cũng chẳng sao cả.Đợi người nhà họ Tô đến sân đập lúa thì thấy trên sân đã có khà nhiều người tập trung ở đây rồi.Trên gương mặt cả đám đều mang theo nụ cười kể chuyện thu hoạch của nhà mình.Tô Trà đã nhìn thấy chiếc xe thu thóc kia, đó làm một chiếc xe tải lớn, đang đỗ ở bãi đất trống trong sân đập lúa.Nghe mấy chị dâu, mấy thím bên cạnh nói chuyện với nhau, Tô Trà mới biết rằng chiếc xe này là của đội vận tải trong thành phố, mà số thóc này cũng được chở đến thành phố để tìm nguồn tiêu thụ.Nói trắng ra là đội vận chuyển sẽ kiếm lời ở giữa, mua bằng giá rẻ, sau đó lúc bán ra thì ép giá lên cao..