"Tô Nhị Nha tới rồi. "Một tiếng hét lớn khiến cho mặt đất rung chuyển vang lên. Nghe thấy tiếng hét đó, đám trẻ con đang chơi dưới tán cây cổ thụ trong thôn lập tức chạy sạch, động tác đó, tư thế đó, nhanh nhẹn và thuần thục giống như một tên trộm vậy. Chỉ thấy trên đường đất nhỏ lầy lội ở cửa thôn, có một bóng dáng mảnh khảnh đang đến gần. Đợi đến gần rồi, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, hồng hào của cô gái nhỏ lộ rõ, đôi mắt to trong veo như nước, chiếc mũi cao thanh tú, cái miệng anh đào nhỏ nhắn xinh xắn. Mái tóc dài đen nhánh của cô được tết thành hai bím tóc có hình bánh quai chèo vô cùng có hơi thở của thời đại này. Theo từng bước chân của cô, hai bím tóc hình bánh quai chèo cứ phấp phơ, đẹp một cách kì lạ! Nhưng mà, cho dù đẹp thế nào đi nữa, thì ở cái thôn này, chẳng ai là không biết đến tên của Tô Nhị Nha cả. Tô Nhị Nha có một cái miệng độc không nhân nhượng ai, tính tình cô không tốt thì thôi đi, thế nhưng cái cô gái Tô Nhị Nha này lại có thể làm ra cái chuyện cướp kẹo của…

Chương 27: 27: Tính Sổ Sách

Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực PhẩmTác giả: Tiểu Tiểu Đích HiểuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không"Tô Nhị Nha tới rồi. "Một tiếng hét lớn khiến cho mặt đất rung chuyển vang lên. Nghe thấy tiếng hét đó, đám trẻ con đang chơi dưới tán cây cổ thụ trong thôn lập tức chạy sạch, động tác đó, tư thế đó, nhanh nhẹn và thuần thục giống như một tên trộm vậy. Chỉ thấy trên đường đất nhỏ lầy lội ở cửa thôn, có một bóng dáng mảnh khảnh đang đến gần. Đợi đến gần rồi, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, hồng hào của cô gái nhỏ lộ rõ, đôi mắt to trong veo như nước, chiếc mũi cao thanh tú, cái miệng anh đào nhỏ nhắn xinh xắn. Mái tóc dài đen nhánh của cô được tết thành hai bím tóc có hình bánh quai chèo vô cùng có hơi thở của thời đại này. Theo từng bước chân của cô, hai bím tóc hình bánh quai chèo cứ phấp phơ, đẹp một cách kì lạ! Nhưng mà, cho dù đẹp thế nào đi nữa, thì ở cái thôn này, chẳng ai là không biết đến tên của Tô Nhị Nha cả. Tô Nhị Nha có một cái miệng độc không nhân nhượng ai, tính tình cô không tốt thì thôi đi, thế nhưng cái cô gái Tô Nhị Nha này lại có thể làm ra cái chuyện cướp kẹo của… Việc buôn bán này lãi ít tiêu thụ mạnh.Ngoài mặt trông có vẻ một cân thóc chỉ lời được một hai hào, không bõ bèn gì, thế nhưng số lượng tăng lên mấy vạn cân thì kiếm tiền đầy bồn đầy bát.Bây giờ đã qua khoảng thời gian ăn cơm tập thể rồi, ruộng được khoán cho từng hộ gia đình sản xuất, số lúa trồng được đều giữ lại cho nhà mình ăn, ăn không hết mà bán đi, thì số tiền đó cũng là của nhà mình."Mọi người sang đây xếp hàng đi, từng nhà lên một, không được chen lấn.Đến đây, đến đây, sang bên này này! "Trưởng thôn hét lớn một tiếng, mấy người đàn ông đều đi về phía trưởng thôn để xếp hàng.Đây cũng không phải lần đầu tiên người trong thôn bán thóc, lúc xếp hàng cũng không có mâu thuẫn gì cả.Trưởng thôn đặt một cái cân lớn trước mặt tất cả mọi người, trên tay ông ta cầm bút và vở bắt đầu đăng ký.Có khá nhiều người, mà trưởng thôn mới học hết tiểu học cho nên ghi chép có chút chậm chạp.Trước kia mấy chuyện tính toán này đều tìm mấy thanh niên trẻ có học trong thôn đến làm, chẳng hạn như năm ngoái là do Tô Vận ghi sổ.Thế nhưng hôm nay trời nóng nực quá, Tô Vận không đến, những người trẻ tuổi có học khác trong thôn cũng không đến xem náo nhiệt, phần lớn những người tới đây đều là những người chưa từng được đi học.Trưởng thôn đảo mắt nhìn qua bốn phía, đang định nhờ người ta đến nhà tìm Tô Vận sang đây giúp đỡ, thì đột nhiên nhìn thấy Tô Trà đang đứng dưới bóng cây cổ thụ cách đó không xa.Ông ta cân nhắc Tô Trà cũng là học sinh cấp ba, còn học cùng một trường với Tô Vận, có lẽ năng lực cũng không tệ lắm đâu."Tô Trà, Tô Trà, cháu sang đây."Tô Trà đang tránh nắng dưới tán cây nghe thấy có người gọi tên mình, cô ngẩng đầu lên thì thấy trưởng thôn đang phất tay ý bảo cô đi qua đó."Đúng, chính là cháu đó.Tô Trà, cháu sang đây giúp đỡ ghi sổ một chút." Trưởng thôn cũng là không còn cách nào khác nữa, vốn dựa theo kế hoạch thì ngày mai xe của đội vận tải mới đến đây, thế nhưng vừa rồi họ mới đột xuất thông báo rằng sẽ đến, trưởng thôn cũng không kịp nhớ đến việc tìm người phụ trách việc này.Thế nhưng không phải bây giờ ông ta đã tìm được một người rồi đấy ư?"Nhanh nhanh nhanh, trưởng thôn bảo con qua đó tính sổ sách kìa." Vương Tú Mi vô cùng vui vẻ, năm ngoái lúc nhìn thấy Tô Vận tính sổ sách ở đó, trong lòng Vương Tú Mi đã thầm muốn để cho Tô Trà đi rồi..

Việc buôn bán này lãi ít tiêu thụ mạnh.

Ngoài mặt trông có vẻ một cân thóc chỉ lời được một hai hào, không bõ bèn gì, thế nhưng số lượng tăng lên mấy vạn cân thì kiếm tiền đầy bồn đầy bát.

Bây giờ đã qua khoảng thời gian ăn cơm tập thể rồi, ruộng được khoán cho từng hộ gia đình sản xuất, số lúa trồng được đều giữ lại cho nhà mình ăn, ăn không hết mà bán đi, thì số tiền đó cũng là của nhà mình.

"Mọi người sang đây xếp hàng đi, từng nhà lên một, không được chen lấn.

Đến đây, đến đây, sang bên này này! "Trưởng thôn hét lớn một tiếng, mấy người đàn ông đều đi về phía trưởng thôn để xếp hàng.

Đây cũng không phải lần đầu tiên người trong thôn bán thóc, lúc xếp hàng cũng không có mâu thuẫn gì cả.

Trưởng thôn đặt một cái cân lớn trước mặt tất cả mọi người, trên tay ông ta cầm bút và vở bắt đầu đăng ký.

Có khá nhiều người, mà trưởng thôn mới học hết tiểu học cho nên ghi chép có chút chậm chạp.

Trước kia mấy chuyện tính toán này đều tìm mấy thanh niên trẻ có học trong thôn đến làm, chẳng hạn như năm ngoái là do Tô Vận ghi sổ.

Thế nhưng hôm nay trời nóng nực quá, Tô Vận không đến, những người trẻ tuổi có học khác trong thôn cũng không đến xem náo nhiệt, phần lớn những người tới đây đều là những người chưa từng được đi học.

Trưởng thôn đảo mắt nhìn qua bốn phía, đang định nhờ người ta đến nhà tìm Tô Vận sang đây giúp đỡ, thì đột nhiên nhìn thấy Tô Trà đang đứng dưới bóng cây cổ thụ cách đó không xa.

Ông ta cân nhắc Tô Trà cũng là học sinh cấp ba, còn học cùng một trường với Tô Vận, có lẽ năng lực cũng không tệ lắm đâu.

"Tô Trà, Tô Trà, cháu sang đây.

"Tô Trà đang tránh nắng dưới tán cây nghe thấy có người gọi tên mình, cô ngẩng đầu lên thì thấy trưởng thôn đang phất tay ý bảo cô đi qua đó.

"Đúng, chính là cháu đó.

Tô Trà, cháu sang đây giúp đỡ ghi sổ một chút.

" Trưởng thôn cũng là không còn cách nào khác nữa, vốn dựa theo kế hoạch thì ngày mai xe của đội vận tải mới đến đây, thế nhưng vừa rồi họ mới đột xuất thông báo rằng sẽ đến, trưởng thôn cũng không kịp nhớ đến việc tìm người phụ trách việc này.

Thế nhưng không phải bây giờ ông ta đã tìm được một người rồi đấy ư?"Nhanh nhanh nhanh, trưởng thôn bảo con qua đó tính sổ sách kìa.

" Vương Tú Mi vô cùng vui vẻ, năm ngoái lúc nhìn thấy Tô Vận tính sổ sách ở đó, trong lòng Vương Tú Mi đã thầm muốn để cho Tô Trà đi rồi.

.

Thập Niên Chúa Diễn Trò Xuyên Thành Nữ Phụ Cực PhẩmTác giả: Tiểu Tiểu Đích HiểuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không"Tô Nhị Nha tới rồi. "Một tiếng hét lớn khiến cho mặt đất rung chuyển vang lên. Nghe thấy tiếng hét đó, đám trẻ con đang chơi dưới tán cây cổ thụ trong thôn lập tức chạy sạch, động tác đó, tư thế đó, nhanh nhẹn và thuần thục giống như một tên trộm vậy. Chỉ thấy trên đường đất nhỏ lầy lội ở cửa thôn, có một bóng dáng mảnh khảnh đang đến gần. Đợi đến gần rồi, gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, hồng hào của cô gái nhỏ lộ rõ, đôi mắt to trong veo như nước, chiếc mũi cao thanh tú, cái miệng anh đào nhỏ nhắn xinh xắn. Mái tóc dài đen nhánh của cô được tết thành hai bím tóc có hình bánh quai chèo vô cùng có hơi thở của thời đại này. Theo từng bước chân của cô, hai bím tóc hình bánh quai chèo cứ phấp phơ, đẹp một cách kì lạ! Nhưng mà, cho dù đẹp thế nào đi nữa, thì ở cái thôn này, chẳng ai là không biết đến tên của Tô Nhị Nha cả. Tô Nhị Nha có một cái miệng độc không nhân nhượng ai, tính tình cô không tốt thì thôi đi, thế nhưng cái cô gái Tô Nhị Nha này lại có thể làm ra cái chuyện cướp kẹo của… Việc buôn bán này lãi ít tiêu thụ mạnh.Ngoài mặt trông có vẻ một cân thóc chỉ lời được một hai hào, không bõ bèn gì, thế nhưng số lượng tăng lên mấy vạn cân thì kiếm tiền đầy bồn đầy bát.Bây giờ đã qua khoảng thời gian ăn cơm tập thể rồi, ruộng được khoán cho từng hộ gia đình sản xuất, số lúa trồng được đều giữ lại cho nhà mình ăn, ăn không hết mà bán đi, thì số tiền đó cũng là của nhà mình."Mọi người sang đây xếp hàng đi, từng nhà lên một, không được chen lấn.Đến đây, đến đây, sang bên này này! "Trưởng thôn hét lớn một tiếng, mấy người đàn ông đều đi về phía trưởng thôn để xếp hàng.Đây cũng không phải lần đầu tiên người trong thôn bán thóc, lúc xếp hàng cũng không có mâu thuẫn gì cả.Trưởng thôn đặt một cái cân lớn trước mặt tất cả mọi người, trên tay ông ta cầm bút và vở bắt đầu đăng ký.Có khá nhiều người, mà trưởng thôn mới học hết tiểu học cho nên ghi chép có chút chậm chạp.Trước kia mấy chuyện tính toán này đều tìm mấy thanh niên trẻ có học trong thôn đến làm, chẳng hạn như năm ngoái là do Tô Vận ghi sổ.Thế nhưng hôm nay trời nóng nực quá, Tô Vận không đến, những người trẻ tuổi có học khác trong thôn cũng không đến xem náo nhiệt, phần lớn những người tới đây đều là những người chưa từng được đi học.Trưởng thôn đảo mắt nhìn qua bốn phía, đang định nhờ người ta đến nhà tìm Tô Vận sang đây giúp đỡ, thì đột nhiên nhìn thấy Tô Trà đang đứng dưới bóng cây cổ thụ cách đó không xa.Ông ta cân nhắc Tô Trà cũng là học sinh cấp ba, còn học cùng một trường với Tô Vận, có lẽ năng lực cũng không tệ lắm đâu."Tô Trà, Tô Trà, cháu sang đây."Tô Trà đang tránh nắng dưới tán cây nghe thấy có người gọi tên mình, cô ngẩng đầu lên thì thấy trưởng thôn đang phất tay ý bảo cô đi qua đó."Đúng, chính là cháu đó.Tô Trà, cháu sang đây giúp đỡ ghi sổ một chút." Trưởng thôn cũng là không còn cách nào khác nữa, vốn dựa theo kế hoạch thì ngày mai xe của đội vận tải mới đến đây, thế nhưng vừa rồi họ mới đột xuất thông báo rằng sẽ đến, trưởng thôn cũng không kịp nhớ đến việc tìm người phụ trách việc này.Thế nhưng không phải bây giờ ông ta đã tìm được một người rồi đấy ư?"Nhanh nhanh nhanh, trưởng thôn bảo con qua đó tính sổ sách kìa." Vương Tú Mi vô cùng vui vẻ, năm ngoái lúc nhìn thấy Tô Vận tính sổ sách ở đó, trong lòng Vương Tú Mi đã thầm muốn để cho Tô Trà đi rồi..

Chương 27: 27: Tính Sổ Sách