Tác giả:

  "Mẹ ơi, thời hạn ba năm đã đến rồi. Con đã làm theo lời trăn trối của mẹ, hiện giờ toàn bộ nhà họ Tô, thậm chí là một nửa Giáng Thành đều biết đứa con trai họ Lâm đến ở rể là một kẻ vô dụng”.  "Con biết mẹ muốn con nhịn nhục ba năm vì sợ con bị họ hãm hại. Mẹ từng nói con có tài năng thiên bẩm, sau này ắt thành danh lẫy lừng, ngặt nỗi xuất thân không cao, không quyền không thế, không tranh giành nổi với những người đó, nếu lỡ để lộ tài năng sẽ bị hại chết, vì vậy mới bắt con giả làm một kẻ vô dụng”.  "Nhưng mà... Mẹ ơi, mẹ đã sai rồi. Trong mắt Lâm Chính con, nhà họ Lâm chỉ là một bọn thùng rỗng kêu to! Lâm Chính con đây tại sao phải sợ chúng?"  "Nhà họ Lâm đã từ bỏ con, mẹ cũng không muốn con trở về nơi ấy, con và bọn chúng đã không còn quan hệ gì cả. Hôm nay con đến thăm cốt để báo tin cho mẹ, rằng thời hạn ba năm đã hết rồi... Lâm Chính con không muốn tiếp tục làm một kẻ vô dụng nữa!"  Trong một nghĩa trang vô danh tại vùng quê phía Nam Yên Kinh, Lâm Chính quỳ gối trước một ngôi…

Chương 4

Người Chồng Vô Dụng Của Nữ ThầnTác giả: Bạch LongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình  "Mẹ ơi, thời hạn ba năm đã đến rồi. Con đã làm theo lời trăn trối của mẹ, hiện giờ toàn bộ nhà họ Tô, thậm chí là một nửa Giáng Thành đều biết đứa con trai họ Lâm đến ở rể là một kẻ vô dụng”.  "Con biết mẹ muốn con nhịn nhục ba năm vì sợ con bị họ hãm hại. Mẹ từng nói con có tài năng thiên bẩm, sau này ắt thành danh lẫy lừng, ngặt nỗi xuất thân không cao, không quyền không thế, không tranh giành nổi với những người đó, nếu lỡ để lộ tài năng sẽ bị hại chết, vì vậy mới bắt con giả làm một kẻ vô dụng”.  "Nhưng mà... Mẹ ơi, mẹ đã sai rồi. Trong mắt Lâm Chính con, nhà họ Lâm chỉ là một bọn thùng rỗng kêu to! Lâm Chính con đây tại sao phải sợ chúng?"  "Nhà họ Lâm đã từ bỏ con, mẹ cũng không muốn con trở về nơi ấy, con và bọn chúng đã không còn quan hệ gì cả. Hôm nay con đến thăm cốt để báo tin cho mẹ, rằng thời hạn ba năm đã hết rồi... Lâm Chính con không muốn tiếp tục làm một kẻ vô dụng nữa!"  Trong một nghĩa trang vô danh tại vùng quê phía Nam Yên Kinh, Lâm Chính quỳ gối trước một ngôi… Chương 4: Cụ bà không thể sống qua mười hai giờCòn Lâm Chính thì không nói gì đứng sau lưng cô, hoàn toàn như một người vô hình, không ai chú ý đến anh, cũng không ai quan tâm anh. Giống như anh chỉ là một tồn tại dư thừa vậy. “Mẹ, mẹ thấy thế nào?” Tô Cối ghim xong một kim cuối cùng, lau mồ hôi cười hỏi. “Khỏe, mẹ rất khỏe! Con trai, vất vả cho con rồi”. “Mẹ, mẹ nói gì thế? Bác sĩ cứu người là chuyện hiển nhiên, huống chi con còn là con trai của mẹ nữa!” “Hiếm khi thấy con hiếu thảo thế!” Bà cụ nở nụ cười rạng rỡ. Những người khác cũng hùa theo khen Tô Cối. “Nói đi cũng phải nói lại, bà nội, hôm nay trông bà có tinh thần hơn mọi khi không ít đó, đặc biệt là sau khi bố cháu châm cứu, trông bà càng có tinh thần hơn, như trẻ đi mười tuổi vậy!”, lúc này, con trai Tô Cương của Tô Cối tiến lên vui mừng nói. “Thật sao?”, cụ bà vui vẻ hỏi. “Thật đó ạ”. “Mẹ, mẹ thật sự trẻ hơn nhiều lắm đó!” “Cảm thấy quá thần kỳ, đây là hiệu quả châm cứu của anh hai sao?” “Thật khó tin!” Những người khác cũng mới phát hiện, vô cùng ngạc nhiên. Đây không phải nói quá, mà thật sự là như thế. “A Cối, đây là chuyện gì thế?”, cụ bà nở nụ cười hỏi. “Mẹ, không có gì đâu, nói chung mẹ có thể khỏe mạnh sống lâu thì đã đủ vui rồi!”, Tô Cối không giải thích thêm. “A Cối, mẹ hỏi ông sao ông không nói? Ông không nói thì để tôi nói cho!” Một người phụ nữ phát tướng ở bên cạnh vội bước ra. Đây là vợ của Tô Cối, tên Lưu Diễm, bà ta chống nạnh nói: “Mẹ, có lẽ mẹ không biết, vì chữa khỏi bệnh cho mẹ, A Cối đã cố ý tiêu hai triệu nhờ người tìm quan hệ đến Yên Kinh bổ túc mấy ngày, mà thứ mẹ hưởng thụ bây giờ là thành quả học bổ túc của A Cối đó!” “Cái gì?” Mọi người la lên. “Hai triệu?”, cụ bà cũng ngạc nhiên: “Bổ túc cái gì?” “Cũng không có gì, chỉ đến Yên Knh học lý thuyết và kỹ thuật về một cách châm cứu khá lâu đời thôi, mẹ, mấy kim con vừa châm cứu cho mẹ khi nãy đều rất nổi tiếng, nó do Dược vương cổ đại Tôn Tư Mạc sáng chế ra, nhưng đến thời Minh Thanh lại bị thất truyền, gần đây mới có tung tích. Trước mắt, phương pháp này được một nhân vật lớn ở Yên Kinh cất giữ, sẽ không dễ dàng đưa cho người khác. Con nghĩ phương pháp này có thể trị tận gốc bệnh của mẹ, cho nên nhờ người liên lạc với nhân vật lớn kia, mượn phương pháp của ông ta xem thử”, Tô Cối giả vờ cười bất đắc dĩ. “Thì ra là thế, nhưng mà... con lấy đâu ra hai triệu?” “Bình thường con ăn uống tiết kiệm để dành được chút ít, phần còn thiếu con mang nhà đi thế chấp”, Tô Cối chần chừ một lúc mới nói. Cả nhà cũng thế chấp luôn rồi? Cụ bà thấy rất cảm động. Bà thở ra một hơi, liên tục gật đầu: “A Cối, thấy con hiếu thảo như thế mẹ cực kỳ vui vẻ, có câu bách thiện hiếu vi tiên*, nếu người nhà họ Tô đều như con thì mẹ cũng không phải lo lắng gì thêm nữa”. Đọc nhanh tại Vietwriter.vn*Bách thiện hiếu vi tiên: Trăm việc thiện, chữ hiếu đứng đầu. “Mẹ nói đùa rồi, anh cả, em ba, em tư cũng đều rất tốt mà”, Tô Cối cười thật thà, nhưng trong mắt lại hiện lên tia sáng đắc ý. “Con không cần khiêm tốn, Tô Cương! Cháu cũng phải cố gắng để sau này giống như bố cháu, biết không?” “Bà nội yên tâm, bố vẫn luôn là tấm gương của cháu”, Tô Cương lập tức đáp lời. “Ừm”. Cụ bà gật đầu, nhìn Tô Cương bằng ánh mắt sâu xa, càng nhìn càng thấy thuận mắt. Nhưng những người khác thì lại giật mình, sắc mặt cực kỳ khó coi. Lúc này bọn họ mới phát hiện tất cả chuyện này đều là kế của Tô Cối! Bỏ một số tiền lớn ra lấy lòng cụ bà, nhìn như rất lỗ, nhưng lại là lời. Dẫu sao cụ bà cũng lớn tuổi lắm rồi. Gần đây bà đang chuẩn bị nhường lại quyền lớn của gia tộc, chọn một người trẻ tuổi tài giỏi mới để quản lý doanh nghiệp của gia tộc. Chọn ai? Không biết được. Nhưng thủ đoạn này của Tô Cối rõ ràng là muốn trải đường cho con trai Tô Cương của ông ta! Đúng là mưu mô! Người nhà họ Tô ở phía sau thầm cắn răng, ra sức mắng chửi trong lòng. Tô Nhu thầm thở dài. Quyền quản lý doanh nghiệp của gia tộc ai cũng có thể tranh giành, chỉ có nhà cô là không thể, vì người cụ bà ghét nhất là Lâm Chính, kẻ mang lại tai họa cho tương lai của nhà họ Tô này. Nhưng đúng lúc này, Lâm Chính đứng sau lưng đột nhiên tiến lên mấy bước, quan sát kỹ cây kim trên cánh tay của cụ bà. “Haha, Lâm Chính, chưa từng nhìn thấy thuật châm cứu cao siêu đúng không? Cũng phải, đồ quê mùa ngu xuẩn như cậu sao có thể nhìn thấy cái này được? Tôi cho phép cậu chụp ảnh đăng lên mạng xã hội khoe khoang đấy, cứ xem như tuyên truyền cho tài chữa bệnh của bố tôi đi”, Tô Cương ở bên cạnh liếc Lâm Chính, khinh thường cười nói.  Tô Cối đắc ý. 

Chương 4: Cụ bà không thể sống qua mười hai giờ

Còn Lâm Chính thì không nói gì đứng sau lưng cô, hoàn toàn như một người vô hình, không ai chú ý đến anh, cũng không ai quan tâm anh. 

Giống như anh chỉ là một tồn tại dư thừa vậy. 

“Mẹ, mẹ thấy thế nào?” 

Tô Cối ghim xong một kim cuối cùng, lau mồ hôi cười hỏi. 

“Khỏe, mẹ rất khỏe! Con trai, vất vả cho con rồi”. 

“Mẹ, mẹ nói gì thế? Bác sĩ cứu người là chuyện hiển nhiên, huống chi con còn là con trai của mẹ nữa!” 

“Hiếm khi thấy con hiếu thảo thế!” 

Bà cụ nở nụ cười rạng rỡ. 

Những người khác cũng hùa theo khen Tô Cối. 

“Nói đi cũng phải nói lại, bà nội, hôm nay trông bà có tinh thần hơn mọi khi không ít đó, đặc biệt là sau khi bố cháu châm cứu, trông bà càng có tinh thần hơn, như trẻ đi mười tuổi vậy!”, lúc này, con trai Tô Cương của Tô Cối tiến lên vui mừng nói. 

“Thật sao?”, cụ bà vui vẻ hỏi. 

“Thật đó ạ”. 

“Mẹ, mẹ thật sự trẻ hơn nhiều lắm đó!” 

“Cảm thấy quá thần kỳ, đây là hiệu quả châm cứu của anh hai sao?” 

“Thật khó tin!” 

Những người khác cũng mới phát hiện, vô cùng ngạc nhiên. 

Đây không phải nói quá, mà thật sự là như thế. 

“A Cối, đây là chuyện gì thế?”, cụ bà nở nụ cười hỏi. 

“Mẹ, không có gì đâu, nói chung mẹ có thể khỏe mạnh sống lâu thì đã đủ vui rồi!”, Tô Cối không giải thích thêm. 

“A Cối, mẹ hỏi ông sao ông không nói? Ông không nói thì để tôi nói cho!” 

Một người phụ nữ phát tướng ở bên cạnh vội bước ra. 

Đây là vợ của Tô Cối, tên Lưu Diễm, bà ta chống nạnh nói: “Mẹ, có lẽ mẹ không biết, vì chữa khỏi bệnh cho mẹ, A Cối đã cố ý tiêu hai triệu nhờ người tìm quan hệ đến Yên Kinh bổ túc mấy ngày, mà thứ mẹ hưởng thụ bây giờ là thành quả học bổ túc của A Cối đó!” 

“Cái gì?” 

Mọi người la lên. 

“Hai triệu?”, cụ bà cũng ngạc nhiên: “Bổ túc cái gì?” 

“Cũng không có gì, chỉ đến Yên Knh học lý thuyết và kỹ thuật về một cách châm cứu khá lâu đời thôi, mẹ, mấy kim con vừa châm cứu cho mẹ khi nãy đều rất nổi tiếng, nó do Dược vương cổ đại Tôn Tư Mạc sáng chế ra, nhưng đến thời Minh Thanh lại bị thất truyền, gần đây mới có tung tích. Trước mắt, phương pháp này được một nhân vật lớn ở Yên Kinh cất giữ, sẽ không dễ dàng đưa cho người khác. Con nghĩ phương pháp này có thể trị tận gốc bệnh của mẹ, cho nên nhờ người liên lạc với nhân vật lớn kia, mượn phương pháp của ông ta xem thử”, Tô Cối giả vờ cười bất đắc dĩ. 

“Thì ra là thế, nhưng mà... con lấy đâu ra hai triệu?” 

“Bình thường con ăn uống tiết kiệm để dành được chút ít, phần còn thiếu con mang nhà đi thế chấp”, Tô Cối chần chừ một lúc mới nói. 

Cả nhà cũng thế chấp luôn rồi? 

Cụ bà thấy rất cảm động. 

Bà thở ra một hơi, liên tục gật đầu: “A Cối, thấy con hiếu thảo như thế mẹ cực kỳ vui vẻ, có câu bách thiện hiếu vi tiên*, nếu người nhà họ Tô đều như con thì mẹ cũng không phải lo lắng gì thêm nữa”. Đọc nhanh tại Vietwriter.vn

*Bách thiện hiếu vi tiên: Trăm việc thiện, chữ hiếu đứng đầu. 

“Mẹ nói đùa rồi, anh cả, em ba, em tư cũng đều rất tốt mà”, Tô Cối cười thật thà, nhưng trong mắt lại hiện lên tia sáng đắc ý. 

“Con không cần khiêm tốn, Tô Cương! Cháu cũng phải cố gắng để sau này giống như bố cháu, biết không?” 

“Bà nội yên tâm, bố vẫn luôn là tấm gương của cháu”, Tô Cương lập tức đáp lời. 

“Ừm”. 

Cụ bà gật đầu, nhìn Tô Cương bằng ánh mắt sâu xa, càng nhìn càng thấy thuận mắt. 

Nhưng những người khác thì lại giật mình, sắc mặt cực kỳ khó coi. 

Lúc này bọn họ mới phát hiện tất cả chuyện này đều là kế của Tô Cối! 

Bỏ một số tiền lớn ra lấy lòng cụ bà, nhìn như rất lỗ, nhưng lại là lời. 

Dẫu sao cụ bà cũng lớn tuổi lắm rồi. 

Gần đây bà đang chuẩn bị nhường lại quyền lớn của gia tộc, chọn một người trẻ tuổi tài giỏi mới để quản lý doanh nghiệp của gia tộc. 

Chọn ai? Không biết được. 

Nhưng thủ đoạn này của Tô Cối rõ ràng là muốn trải đường cho con trai Tô Cương của ông ta! 

Đúng là mưu mô! 

Người nhà họ Tô ở phía sau thầm cắn răng, ra sức mắng chửi trong lòng. 

Tô Nhu thầm thở dài. 

Quyền quản lý doanh nghiệp của gia tộc ai cũng có thể tranh giành, chỉ có nhà cô là không thể, vì người cụ bà ghét nhất là Lâm Chính, kẻ mang lại tai họa cho tương lai của nhà họ Tô này. 

Nhưng đúng lúc này, Lâm Chính đứng sau lưng đột nhiên tiến lên mấy bước, quan sát kỹ cây kim trên cánh tay của cụ bà. 

“Haha, Lâm Chính, chưa từng nhìn thấy thuật châm cứu cao siêu đúng không? Cũng phải, đồ quê mùa ngu xuẩn như cậu sao có thể nhìn thấy cái này được? Tôi cho phép cậu chụp ảnh đăng lên mạng xã hội khoe khoang đấy, cứ xem như tuyên truyền cho tài chữa bệnh của bố tôi đi”, Tô Cương ở bên cạnh liếc Lâm Chính, khinh thường cười nói. 

 Tô Cối đắc ý. 

Người Chồng Vô Dụng Của Nữ ThầnTác giả: Bạch LongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình  "Mẹ ơi, thời hạn ba năm đã đến rồi. Con đã làm theo lời trăn trối của mẹ, hiện giờ toàn bộ nhà họ Tô, thậm chí là một nửa Giáng Thành đều biết đứa con trai họ Lâm đến ở rể là một kẻ vô dụng”.  "Con biết mẹ muốn con nhịn nhục ba năm vì sợ con bị họ hãm hại. Mẹ từng nói con có tài năng thiên bẩm, sau này ắt thành danh lẫy lừng, ngặt nỗi xuất thân không cao, không quyền không thế, không tranh giành nổi với những người đó, nếu lỡ để lộ tài năng sẽ bị hại chết, vì vậy mới bắt con giả làm một kẻ vô dụng”.  "Nhưng mà... Mẹ ơi, mẹ đã sai rồi. Trong mắt Lâm Chính con, nhà họ Lâm chỉ là một bọn thùng rỗng kêu to! Lâm Chính con đây tại sao phải sợ chúng?"  "Nhà họ Lâm đã từ bỏ con, mẹ cũng không muốn con trở về nơi ấy, con và bọn chúng đã không còn quan hệ gì cả. Hôm nay con đến thăm cốt để báo tin cho mẹ, rằng thời hạn ba năm đã hết rồi... Lâm Chính con không muốn tiếp tục làm một kẻ vô dụng nữa!"  Trong một nghĩa trang vô danh tại vùng quê phía Nam Yên Kinh, Lâm Chính quỳ gối trước một ngôi… Chương 4: Cụ bà không thể sống qua mười hai giờCòn Lâm Chính thì không nói gì đứng sau lưng cô, hoàn toàn như một người vô hình, không ai chú ý đến anh, cũng không ai quan tâm anh. Giống như anh chỉ là một tồn tại dư thừa vậy. “Mẹ, mẹ thấy thế nào?” Tô Cối ghim xong một kim cuối cùng, lau mồ hôi cười hỏi. “Khỏe, mẹ rất khỏe! Con trai, vất vả cho con rồi”. “Mẹ, mẹ nói gì thế? Bác sĩ cứu người là chuyện hiển nhiên, huống chi con còn là con trai của mẹ nữa!” “Hiếm khi thấy con hiếu thảo thế!” Bà cụ nở nụ cười rạng rỡ. Những người khác cũng hùa theo khen Tô Cối. “Nói đi cũng phải nói lại, bà nội, hôm nay trông bà có tinh thần hơn mọi khi không ít đó, đặc biệt là sau khi bố cháu châm cứu, trông bà càng có tinh thần hơn, như trẻ đi mười tuổi vậy!”, lúc này, con trai Tô Cương của Tô Cối tiến lên vui mừng nói. “Thật sao?”, cụ bà vui vẻ hỏi. “Thật đó ạ”. “Mẹ, mẹ thật sự trẻ hơn nhiều lắm đó!” “Cảm thấy quá thần kỳ, đây là hiệu quả châm cứu của anh hai sao?” “Thật khó tin!” Những người khác cũng mới phát hiện, vô cùng ngạc nhiên. Đây không phải nói quá, mà thật sự là như thế. “A Cối, đây là chuyện gì thế?”, cụ bà nở nụ cười hỏi. “Mẹ, không có gì đâu, nói chung mẹ có thể khỏe mạnh sống lâu thì đã đủ vui rồi!”, Tô Cối không giải thích thêm. “A Cối, mẹ hỏi ông sao ông không nói? Ông không nói thì để tôi nói cho!” Một người phụ nữ phát tướng ở bên cạnh vội bước ra. Đây là vợ của Tô Cối, tên Lưu Diễm, bà ta chống nạnh nói: “Mẹ, có lẽ mẹ không biết, vì chữa khỏi bệnh cho mẹ, A Cối đã cố ý tiêu hai triệu nhờ người tìm quan hệ đến Yên Kinh bổ túc mấy ngày, mà thứ mẹ hưởng thụ bây giờ là thành quả học bổ túc của A Cối đó!” “Cái gì?” Mọi người la lên. “Hai triệu?”, cụ bà cũng ngạc nhiên: “Bổ túc cái gì?” “Cũng không có gì, chỉ đến Yên Knh học lý thuyết và kỹ thuật về một cách châm cứu khá lâu đời thôi, mẹ, mấy kim con vừa châm cứu cho mẹ khi nãy đều rất nổi tiếng, nó do Dược vương cổ đại Tôn Tư Mạc sáng chế ra, nhưng đến thời Minh Thanh lại bị thất truyền, gần đây mới có tung tích. Trước mắt, phương pháp này được một nhân vật lớn ở Yên Kinh cất giữ, sẽ không dễ dàng đưa cho người khác. Con nghĩ phương pháp này có thể trị tận gốc bệnh của mẹ, cho nên nhờ người liên lạc với nhân vật lớn kia, mượn phương pháp của ông ta xem thử”, Tô Cối giả vờ cười bất đắc dĩ. “Thì ra là thế, nhưng mà... con lấy đâu ra hai triệu?” “Bình thường con ăn uống tiết kiệm để dành được chút ít, phần còn thiếu con mang nhà đi thế chấp”, Tô Cối chần chừ một lúc mới nói. Cả nhà cũng thế chấp luôn rồi? Cụ bà thấy rất cảm động. Bà thở ra một hơi, liên tục gật đầu: “A Cối, thấy con hiếu thảo như thế mẹ cực kỳ vui vẻ, có câu bách thiện hiếu vi tiên*, nếu người nhà họ Tô đều như con thì mẹ cũng không phải lo lắng gì thêm nữa”. Đọc nhanh tại Vietwriter.vn*Bách thiện hiếu vi tiên: Trăm việc thiện, chữ hiếu đứng đầu. “Mẹ nói đùa rồi, anh cả, em ba, em tư cũng đều rất tốt mà”, Tô Cối cười thật thà, nhưng trong mắt lại hiện lên tia sáng đắc ý. “Con không cần khiêm tốn, Tô Cương! Cháu cũng phải cố gắng để sau này giống như bố cháu, biết không?” “Bà nội yên tâm, bố vẫn luôn là tấm gương của cháu”, Tô Cương lập tức đáp lời. “Ừm”. Cụ bà gật đầu, nhìn Tô Cương bằng ánh mắt sâu xa, càng nhìn càng thấy thuận mắt. Nhưng những người khác thì lại giật mình, sắc mặt cực kỳ khó coi. Lúc này bọn họ mới phát hiện tất cả chuyện này đều là kế của Tô Cối! Bỏ một số tiền lớn ra lấy lòng cụ bà, nhìn như rất lỗ, nhưng lại là lời. Dẫu sao cụ bà cũng lớn tuổi lắm rồi. Gần đây bà đang chuẩn bị nhường lại quyền lớn của gia tộc, chọn một người trẻ tuổi tài giỏi mới để quản lý doanh nghiệp của gia tộc. Chọn ai? Không biết được. Nhưng thủ đoạn này của Tô Cối rõ ràng là muốn trải đường cho con trai Tô Cương của ông ta! Đúng là mưu mô! Người nhà họ Tô ở phía sau thầm cắn răng, ra sức mắng chửi trong lòng. Tô Nhu thầm thở dài. Quyền quản lý doanh nghiệp của gia tộc ai cũng có thể tranh giành, chỉ có nhà cô là không thể, vì người cụ bà ghét nhất là Lâm Chính, kẻ mang lại tai họa cho tương lai của nhà họ Tô này. Nhưng đúng lúc này, Lâm Chính đứng sau lưng đột nhiên tiến lên mấy bước, quan sát kỹ cây kim trên cánh tay của cụ bà. “Haha, Lâm Chính, chưa từng nhìn thấy thuật châm cứu cao siêu đúng không? Cũng phải, đồ quê mùa ngu xuẩn như cậu sao có thể nhìn thấy cái này được? Tôi cho phép cậu chụp ảnh đăng lên mạng xã hội khoe khoang đấy, cứ xem như tuyên truyền cho tài chữa bệnh của bố tôi đi”, Tô Cương ở bên cạnh liếc Lâm Chính, khinh thường cười nói.  Tô Cối đắc ý. 

Chương 4