"Mẹ ơi, thời hạn ba năm đã đến rồi. Con đã làm theo lời trăn trối của mẹ, hiện giờ toàn bộ nhà họ Tô, thậm chí là một nửa Giáng Thành đều biết đứa con trai họ Lâm đến ở rể là một kẻ vô dụng”. "Con biết mẹ muốn con nhịn nhục ba năm vì sợ con bị họ hãm hại. Mẹ từng nói con có tài năng thiên bẩm, sau này ắt thành danh lẫy lừng, ngặt nỗi xuất thân không cao, không quyền không thế, không tranh giành nổi với những người đó, nếu lỡ để lộ tài năng sẽ bị hại chết, vì vậy mới bắt con giả làm một kẻ vô dụng”. "Nhưng mà... Mẹ ơi, mẹ đã sai rồi. Trong mắt Lâm Chính con, nhà họ Lâm chỉ là một bọn thùng rỗng kêu to! Lâm Chính con đây tại sao phải sợ chúng?" "Nhà họ Lâm đã từ bỏ con, mẹ cũng không muốn con trở về nơi ấy, con và bọn chúng đã không còn quan hệ gì cả. Hôm nay con đến thăm cốt để báo tin cho mẹ, rằng thời hạn ba năm đã hết rồi... Lâm Chính con không muốn tiếp tục làm một kẻ vô dụng nữa!" Trong một nghĩa trang vô danh tại vùng quê phía Nam Yên Kinh, Lâm Chính quỳ gối trước một ngôi…
Chương 122
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ ThầnTác giả: Bạch LongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình "Mẹ ơi, thời hạn ba năm đã đến rồi. Con đã làm theo lời trăn trối của mẹ, hiện giờ toàn bộ nhà họ Tô, thậm chí là một nửa Giáng Thành đều biết đứa con trai họ Lâm đến ở rể là một kẻ vô dụng”. "Con biết mẹ muốn con nhịn nhục ba năm vì sợ con bị họ hãm hại. Mẹ từng nói con có tài năng thiên bẩm, sau này ắt thành danh lẫy lừng, ngặt nỗi xuất thân không cao, không quyền không thế, không tranh giành nổi với những người đó, nếu lỡ để lộ tài năng sẽ bị hại chết, vì vậy mới bắt con giả làm một kẻ vô dụng”. "Nhưng mà... Mẹ ơi, mẹ đã sai rồi. Trong mắt Lâm Chính con, nhà họ Lâm chỉ là một bọn thùng rỗng kêu to! Lâm Chính con đây tại sao phải sợ chúng?" "Nhà họ Lâm đã từ bỏ con, mẹ cũng không muốn con trở về nơi ấy, con và bọn chúng đã không còn quan hệ gì cả. Hôm nay con đến thăm cốt để báo tin cho mẹ, rằng thời hạn ba năm đã hết rồi... Lâm Chính con không muốn tiếp tục làm một kẻ vô dụng nữa!" Trong một nghĩa trang vô danh tại vùng quê phía Nam Yên Kinh, Lâm Chính quỳ gối trước một ngôi… Chương 123: Lâm Chính đến rồiAnh chạy ra ngoài ban công, nhìn xuống dưới. Trước cổng tiểu khu tụ tập rất đông người, mà ở giữa đám đông có hai nhóm người. Một nhóm là Tô Nhu và Trương Tinh Vũ, vài người hàng xóm ở tiểu khu đứng ở phía sau bọn họ, nhóm còn lại là các bà thím trang điểm lòe loẹt. Lúc này các bà thím đó đang chỉ vào mũi Trương Tinh Vũ và Tô Nhu chửi mắng. Trương Tinh Vũ sợ đến mức mặt trắng bệch, núp sau lưng Tô Nhu run rẩy. Tô Nhu thì tức giận nghiến răng, ngực không ngừng phập phồng. Lâm Chính không dám do dự, lập tức chạy xuống lầu. Đúng lúc này, các bà thím kia đã lao tới, đấm đá Trương Tinh Vũ túi bụi. “Cứu mạng! Giết người rồi, giết người rồi!”. Trương Tinh Vũ sợ đến mức kêu la liên tục. Vài người hàng xóm tốt bụng đứng xung quanh can ngăn, nhưng hoàn toàn vô dụng. Mấy bà thím kia có đến bảy tám người, người đông thế mạnh, lao tới túm tóc Trương Tinh Vũ, còn đạp vào bụng bà ta. Trương Tinh Vũ đau đến mức nhăn nhó mặt mày, lăn lộn trên đất, vô cùng chật vật. “Dừng tay!”. Tô Nhu liều mình chống đỡ, nhưng không đỡ được nhiều người như vậy. “Con khốn này chắc chắn cũng là đồng bọn!”, một bà thím nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Tô Nhu, càng nhìn càng ghen ghét, càng nhìn càng tức giận. So với bản mặt như bánh bao của bà ta, Tô Nhu đứng bên cạnh, bà ta chẳng khác nào cứt chó. Thế nên, bà ta không buông tha, vồ năm ngón tay về phía Tô Nhu. Tô Nhu sợ giật mình, vội vàng tránh đi. Thấy bà ta định hủy hoại gương mặt mình, Tô Nhu tức giận không thôi, chụp lấy tay bà thím đó mà cắn. “Úi!”. Bà thím đó đau quá kêu la oai oái. “Con khốn! Mày lại dám cắn chị Dương à?”. “Mày muốn chết!”. Mấy bà thím đó vừa gào lên, tất cả đều quay mũi dùi, bổ nhào sang phía Tô Nhu. “Các người đừng qua đây, ai dám qua đây thì đừng trách tôi không khách sáo!”. Tô Nhu hoảng loạn lấy một con dao làm đẹp từ trong túi xách của mình ra, run rẩy chĩa vào mấy bà thím đó. Bỗng nhiên có một người đàn ông đi ra khỏi đám đông, bước vài bước tới tát vào mặt Tô Nhu. Bốp! Tô Nhu bị tát ngã ra đất, dao làm đẹp cũng rơi xuống đất. “Hả?”. Người xung quanh kinh hãi kêu lên. “Tiểu Nhu!”, Trương Tinh Vũ vội vàng chạy tới, ôm Tô Nhu vào lòng. Lại thấy người đàn ông đó tức giận nhìn Tô Nhu, lạnh lùng nói: “Con khốn, mày dám cắn mẹ tao? Muốn chết!”. “Nó còn dám cầm dao định đâm mẹ! A Cẩu! Rạch nát mặt cô ta cho mẹ! Mau!”, bà thím đó la lớn. “Làm vậy không hay lắm, mẹ, người phụ nữ này rất xinh đẹp, gương mặt đẹp như vậy mà rạch nát thì tiếc lắm”. “Sao hả? Đau lòng à? Lúc nãy nó suýt nữa cắn chết mẹ mày đấy! Nếu để anh mày biết, anh mày sẽ làm thế nào? Chẳng lẽ trong lòng mày, mẹ mày không bằng con hồ ly tinh này sao?”, bà thím kia tức giận quát. “Được được được! Mẹ, con làm theo lời mẹ nói!”, người đàn ông tỏ vẻ bất lực, sau đó nhìn sang Tô Nhu, trên mặt đầy vẻ dữ tợn và hưng phấn: “Tao còn chưa ra tay hủy hoại người đẹp lần nào, hôm nay phải hưởng thụ một phen mới được. Ha ha, người đẹp, đừng trách tao, ai bảo mày chọc vào mẹ tao?”, nói xong thì cầm dao đi tới. “Anh định làm gì? Tôi nói anh biết ở đây có nhiều người đang nhìn đấy, anh… anh làm vậy là phạm pháp!”. “Phạm pháp? Tôi cũng đâu giết người, cùng lắm là đền tiền thôi!”. “Anh…”. “Các người quá đáng lắm!”. “Ban ngày ban mặt làm xằng làm bậy, các người thật ghê tởm!”. “Tôi sẽ không để anh ta làm vậy, Tô Nhu yên tâm, có tôi đây!”. Vài người đàn ông trong tiểu khu tức giận đứng ra, ai nấy tỏ ra vô cùng cứng cỏi. “Ồ? Thú vị, bọn mày muốn làm anh hùng à?”. “Bọn này chỉ là công dân tuân thủ pháp luật mà thôi!”. “Vậy xin hỏi các vị công dân, có nghe tới anh cả tên Báo của tao chưa?”, người đàn ông cười híp mắt nói. “Cái gì? Anh Báo?”. Bọn họ đều biến sắc. “Muốn làm anh hùng thì phải cân nhắc kỹ, tránh để hôm nào đó bị ném xuống sông cho cá ăn”, người đàn ông đó thờ ơ nói. Nghe vậy, mấy người vừa đứng ra đó không hẹn mà cùng rụt chân về sau, tất cả đều lùi xuống. “Một đám hèn nhát!”. Người đàn ông đó nhổ nước bọt, đi về phía Tô Nhu. “Người đẹp, anh đến rồi đây!”. “A Cẩu, mày mau lên, lát nữa cảnh sát đến bây giờ!”. “Yên tâm đi mẹ, rạch hai nhát dao nhanh thôi”, người đàn ông nói, sau đó đưa tay tóm lấy Tô Nhu. Tô Nhu sợ đến mức toàn thân căng cứng. Đúng lúc ấy, một bóng người bỗng nhiên bước tới từ bên cạnh, đứng trước mặt Tô Nhu.
Chương 123: Lâm Chính đến rồi
Anh chạy ra ngoài ban công, nhìn xuống dưới.
Trước cổng tiểu khu tụ tập rất đông người, mà ở giữa đám đông có hai nhóm người.
Một nhóm là Tô Nhu và Trương Tinh Vũ, vài người hàng xóm ở tiểu khu đứng ở phía sau bọn họ, nhóm còn lại là các bà thím trang điểm lòe loẹt.
Lúc này các bà thím đó đang chỉ vào mũi Trương Tinh Vũ và Tô Nhu chửi mắng.
Trương Tinh Vũ sợ đến mức mặt trắng bệch, núp sau lưng Tô Nhu run rẩy. Tô Nhu thì tức giận nghiến răng, ngực không ngừng phập phồng.
Lâm Chính không dám do dự, lập tức chạy xuống lầu.
Đúng lúc này, các bà thím kia đã lao tới, đấm đá Trương Tinh Vũ túi bụi.
“Cứu mạng! Giết người rồi, giết người rồi!”.
Trương Tinh Vũ sợ đến mức kêu la liên tục.
Vài người hàng xóm tốt bụng đứng xung quanh can ngăn, nhưng hoàn toàn vô dụng. Mấy bà thím kia có đến bảy tám người, người đông thế mạnh, lao tới túm tóc Trương Tinh Vũ, còn đạp vào bụng bà ta.
Trương Tinh Vũ đau đến mức nhăn nhó mặt mày, lăn lộn trên đất, vô cùng chật vật.
“Dừng tay!”.
Tô Nhu liều mình chống đỡ, nhưng không đỡ được nhiều người như vậy.
“Con khốn này chắc chắn cũng là đồng bọn!”, một bà thím nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Tô Nhu, càng nhìn càng ghen ghét, càng nhìn càng tức giận. So với bản mặt như bánh bao của bà ta, Tô Nhu đứng bên cạnh, bà ta chẳng khác nào cứt chó. Thế nên, bà ta không buông tha, vồ năm ngón tay về phía Tô Nhu.
Tô Nhu sợ giật mình, vội vàng tránh đi. Thấy bà ta định hủy hoại gương mặt mình, Tô Nhu tức giận không thôi, chụp lấy tay bà thím đó mà cắn.
“Úi!”.
Bà thím đó đau quá kêu la oai oái.
“Con khốn! Mày lại dám cắn chị Dương à?”.
“Mày muốn chết!”.
Mấy bà thím đó vừa gào lên, tất cả đều quay mũi dùi, bổ nhào sang phía Tô Nhu.
“Các người đừng qua đây, ai dám qua đây thì đừng trách tôi không khách sáo!”.
Tô Nhu hoảng loạn lấy một con dao làm đẹp từ trong túi xách của mình ra, run rẩy chĩa vào mấy bà thím đó.
Bỗng nhiên có một người đàn ông đi ra khỏi đám đông, bước vài bước tới tát vào mặt Tô Nhu.
Bốp!
Tô Nhu bị tát ngã ra đất, dao làm đẹp cũng rơi xuống đất.
“Hả?”.
Người xung quanh kinh hãi kêu lên.
“Tiểu Nhu!”, Trương Tinh Vũ vội vàng chạy tới, ôm Tô Nhu vào lòng.
Lại thấy người đàn ông đó tức giận nhìn Tô Nhu, lạnh lùng nói: “Con khốn, mày dám cắn mẹ tao? Muốn chết!”.
“Nó còn dám cầm dao định đâm mẹ! A Cẩu! Rạch nát mặt cô ta cho mẹ! Mau!”, bà thím đó la lớn.
“Làm vậy không hay lắm, mẹ, người phụ nữ này rất xinh đẹp, gương mặt đẹp như vậy mà rạch nát thì tiếc lắm”.
“Sao hả? Đau lòng à? Lúc nãy nó suýt nữa cắn chết mẹ mày đấy! Nếu để anh mày biết, anh mày sẽ làm thế nào? Chẳng lẽ trong lòng mày, mẹ mày không bằng con hồ ly tinh này sao?”, bà thím kia tức giận quát.
“Được được được! Mẹ, con làm theo lời mẹ nói!”, người đàn ông tỏ vẻ bất lực, sau đó nhìn sang Tô Nhu, trên mặt đầy vẻ dữ tợn và hưng phấn: “Tao còn chưa ra tay hủy hoại người đẹp lần nào, hôm nay phải hưởng thụ một phen mới được. Ha ha, người đẹp, đừng trách tao, ai bảo mày chọc vào mẹ tao?”, nói xong thì cầm dao đi tới.
“Anh định làm gì? Tôi nói anh biết ở đây có nhiều người đang nhìn đấy, anh… anh làm vậy là phạm pháp!”.
“Phạm pháp? Tôi cũng đâu giết người, cùng lắm là đền tiền thôi!”.
“Anh…”.
“Các người quá đáng lắm!”.
“Ban ngày ban mặt làm xằng làm bậy, các người thật ghê tởm!”.
“Tôi sẽ không để anh ta làm vậy, Tô Nhu yên tâm, có tôi đây!”.
Vài người đàn ông trong tiểu khu tức giận đứng ra, ai nấy tỏ ra vô cùng cứng cỏi.
“Ồ? Thú vị, bọn mày muốn làm anh hùng à?”.
“Bọn này chỉ là công dân tuân thủ pháp luật mà thôi!”.
“Vậy xin hỏi các vị công dân, có nghe tới anh cả tên Báo của tao chưa?”, người đàn ông cười híp mắt nói.
“Cái gì? Anh Báo?”.
Bọn họ đều biến sắc.
“Muốn làm anh hùng thì phải cân nhắc kỹ, tránh để hôm nào đó bị ném xuống sông cho cá ăn”, người đàn ông đó thờ ơ nói.
Nghe vậy, mấy người vừa đứng ra đó không hẹn mà cùng rụt chân về sau, tất cả đều lùi xuống.
“Một đám hèn nhát!”.
Người đàn ông đó nhổ nước bọt, đi về phía Tô Nhu.
“Người đẹp, anh đến rồi đây!”.
“A Cẩu, mày mau lên, lát nữa cảnh sát đến bây giờ!”.
“Yên tâm đi mẹ, rạch hai nhát dao nhanh thôi”, người đàn ông nói, sau đó đưa tay tóm lấy Tô Nhu.
Tô Nhu sợ đến mức toàn thân căng cứng.
Đúng lúc ấy, một bóng người bỗng nhiên bước tới từ bên cạnh, đứng trước mặt Tô Nhu.
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ ThầnTác giả: Bạch LongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình "Mẹ ơi, thời hạn ba năm đã đến rồi. Con đã làm theo lời trăn trối của mẹ, hiện giờ toàn bộ nhà họ Tô, thậm chí là một nửa Giáng Thành đều biết đứa con trai họ Lâm đến ở rể là một kẻ vô dụng”. "Con biết mẹ muốn con nhịn nhục ba năm vì sợ con bị họ hãm hại. Mẹ từng nói con có tài năng thiên bẩm, sau này ắt thành danh lẫy lừng, ngặt nỗi xuất thân không cao, không quyền không thế, không tranh giành nổi với những người đó, nếu lỡ để lộ tài năng sẽ bị hại chết, vì vậy mới bắt con giả làm một kẻ vô dụng”. "Nhưng mà... Mẹ ơi, mẹ đã sai rồi. Trong mắt Lâm Chính con, nhà họ Lâm chỉ là một bọn thùng rỗng kêu to! Lâm Chính con đây tại sao phải sợ chúng?" "Nhà họ Lâm đã từ bỏ con, mẹ cũng không muốn con trở về nơi ấy, con và bọn chúng đã không còn quan hệ gì cả. Hôm nay con đến thăm cốt để báo tin cho mẹ, rằng thời hạn ba năm đã hết rồi... Lâm Chính con không muốn tiếp tục làm một kẻ vô dụng nữa!" Trong một nghĩa trang vô danh tại vùng quê phía Nam Yên Kinh, Lâm Chính quỳ gối trước một ngôi… Chương 123: Lâm Chính đến rồiAnh chạy ra ngoài ban công, nhìn xuống dưới. Trước cổng tiểu khu tụ tập rất đông người, mà ở giữa đám đông có hai nhóm người. Một nhóm là Tô Nhu và Trương Tinh Vũ, vài người hàng xóm ở tiểu khu đứng ở phía sau bọn họ, nhóm còn lại là các bà thím trang điểm lòe loẹt. Lúc này các bà thím đó đang chỉ vào mũi Trương Tinh Vũ và Tô Nhu chửi mắng. Trương Tinh Vũ sợ đến mức mặt trắng bệch, núp sau lưng Tô Nhu run rẩy. Tô Nhu thì tức giận nghiến răng, ngực không ngừng phập phồng. Lâm Chính không dám do dự, lập tức chạy xuống lầu. Đúng lúc này, các bà thím kia đã lao tới, đấm đá Trương Tinh Vũ túi bụi. “Cứu mạng! Giết người rồi, giết người rồi!”. Trương Tinh Vũ sợ đến mức kêu la liên tục. Vài người hàng xóm tốt bụng đứng xung quanh can ngăn, nhưng hoàn toàn vô dụng. Mấy bà thím kia có đến bảy tám người, người đông thế mạnh, lao tới túm tóc Trương Tinh Vũ, còn đạp vào bụng bà ta. Trương Tinh Vũ đau đến mức nhăn nhó mặt mày, lăn lộn trên đất, vô cùng chật vật. “Dừng tay!”. Tô Nhu liều mình chống đỡ, nhưng không đỡ được nhiều người như vậy. “Con khốn này chắc chắn cũng là đồng bọn!”, một bà thím nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Tô Nhu, càng nhìn càng ghen ghét, càng nhìn càng tức giận. So với bản mặt như bánh bao của bà ta, Tô Nhu đứng bên cạnh, bà ta chẳng khác nào cứt chó. Thế nên, bà ta không buông tha, vồ năm ngón tay về phía Tô Nhu. Tô Nhu sợ giật mình, vội vàng tránh đi. Thấy bà ta định hủy hoại gương mặt mình, Tô Nhu tức giận không thôi, chụp lấy tay bà thím đó mà cắn. “Úi!”. Bà thím đó đau quá kêu la oai oái. “Con khốn! Mày lại dám cắn chị Dương à?”. “Mày muốn chết!”. Mấy bà thím đó vừa gào lên, tất cả đều quay mũi dùi, bổ nhào sang phía Tô Nhu. “Các người đừng qua đây, ai dám qua đây thì đừng trách tôi không khách sáo!”. Tô Nhu hoảng loạn lấy một con dao làm đẹp từ trong túi xách của mình ra, run rẩy chĩa vào mấy bà thím đó. Bỗng nhiên có một người đàn ông đi ra khỏi đám đông, bước vài bước tới tát vào mặt Tô Nhu. Bốp! Tô Nhu bị tát ngã ra đất, dao làm đẹp cũng rơi xuống đất. “Hả?”. Người xung quanh kinh hãi kêu lên. “Tiểu Nhu!”, Trương Tinh Vũ vội vàng chạy tới, ôm Tô Nhu vào lòng. Lại thấy người đàn ông đó tức giận nhìn Tô Nhu, lạnh lùng nói: “Con khốn, mày dám cắn mẹ tao? Muốn chết!”. “Nó còn dám cầm dao định đâm mẹ! A Cẩu! Rạch nát mặt cô ta cho mẹ! Mau!”, bà thím đó la lớn. “Làm vậy không hay lắm, mẹ, người phụ nữ này rất xinh đẹp, gương mặt đẹp như vậy mà rạch nát thì tiếc lắm”. “Sao hả? Đau lòng à? Lúc nãy nó suýt nữa cắn chết mẹ mày đấy! Nếu để anh mày biết, anh mày sẽ làm thế nào? Chẳng lẽ trong lòng mày, mẹ mày không bằng con hồ ly tinh này sao?”, bà thím kia tức giận quát. “Được được được! Mẹ, con làm theo lời mẹ nói!”, người đàn ông tỏ vẻ bất lực, sau đó nhìn sang Tô Nhu, trên mặt đầy vẻ dữ tợn và hưng phấn: “Tao còn chưa ra tay hủy hoại người đẹp lần nào, hôm nay phải hưởng thụ một phen mới được. Ha ha, người đẹp, đừng trách tao, ai bảo mày chọc vào mẹ tao?”, nói xong thì cầm dao đi tới. “Anh định làm gì? Tôi nói anh biết ở đây có nhiều người đang nhìn đấy, anh… anh làm vậy là phạm pháp!”. “Phạm pháp? Tôi cũng đâu giết người, cùng lắm là đền tiền thôi!”. “Anh…”. “Các người quá đáng lắm!”. “Ban ngày ban mặt làm xằng làm bậy, các người thật ghê tởm!”. “Tôi sẽ không để anh ta làm vậy, Tô Nhu yên tâm, có tôi đây!”. Vài người đàn ông trong tiểu khu tức giận đứng ra, ai nấy tỏ ra vô cùng cứng cỏi. “Ồ? Thú vị, bọn mày muốn làm anh hùng à?”. “Bọn này chỉ là công dân tuân thủ pháp luật mà thôi!”. “Vậy xin hỏi các vị công dân, có nghe tới anh cả tên Báo của tao chưa?”, người đàn ông cười híp mắt nói. “Cái gì? Anh Báo?”. Bọn họ đều biến sắc. “Muốn làm anh hùng thì phải cân nhắc kỹ, tránh để hôm nào đó bị ném xuống sông cho cá ăn”, người đàn ông đó thờ ơ nói. Nghe vậy, mấy người vừa đứng ra đó không hẹn mà cùng rụt chân về sau, tất cả đều lùi xuống. “Một đám hèn nhát!”. Người đàn ông đó nhổ nước bọt, đi về phía Tô Nhu. “Người đẹp, anh đến rồi đây!”. “A Cẩu, mày mau lên, lát nữa cảnh sát đến bây giờ!”. “Yên tâm đi mẹ, rạch hai nhát dao nhanh thôi”, người đàn ông nói, sau đó đưa tay tóm lấy Tô Nhu. Tô Nhu sợ đến mức toàn thân căng cứng. Đúng lúc ấy, một bóng người bỗng nhiên bước tới từ bên cạnh, đứng trước mặt Tô Nhu.