"Mẹ ơi, thời hạn ba năm đã đến rồi. Con đã làm theo lời trăn trối của mẹ, hiện giờ toàn bộ nhà họ Tô, thậm chí là một nửa Giáng Thành đều biết đứa con trai họ Lâm đến ở rể là một kẻ vô dụng”. "Con biết mẹ muốn con nhịn nhục ba năm vì sợ con bị họ hãm hại. Mẹ từng nói con có tài năng thiên bẩm, sau này ắt thành danh lẫy lừng, ngặt nỗi xuất thân không cao, không quyền không thế, không tranh giành nổi với những người đó, nếu lỡ để lộ tài năng sẽ bị hại chết, vì vậy mới bắt con giả làm một kẻ vô dụng”. "Nhưng mà... Mẹ ơi, mẹ đã sai rồi. Trong mắt Lâm Chính con, nhà họ Lâm chỉ là một bọn thùng rỗng kêu to! Lâm Chính con đây tại sao phải sợ chúng?" "Nhà họ Lâm đã từ bỏ con, mẹ cũng không muốn con trở về nơi ấy, con và bọn chúng đã không còn quan hệ gì cả. Hôm nay con đến thăm cốt để báo tin cho mẹ, rằng thời hạn ba năm đã hết rồi... Lâm Chính con không muốn tiếp tục làm một kẻ vô dụng nữa!" Trong một nghĩa trang vô danh tại vùng quê phía Nam Yên Kinh, Lâm Chính quỳ gối trước một ngôi…
Chương 287
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ ThầnTác giả: Bạch LongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình "Mẹ ơi, thời hạn ba năm đã đến rồi. Con đã làm theo lời trăn trối của mẹ, hiện giờ toàn bộ nhà họ Tô, thậm chí là một nửa Giáng Thành đều biết đứa con trai họ Lâm đến ở rể là một kẻ vô dụng”. "Con biết mẹ muốn con nhịn nhục ba năm vì sợ con bị họ hãm hại. Mẹ từng nói con có tài năng thiên bẩm, sau này ắt thành danh lẫy lừng, ngặt nỗi xuất thân không cao, không quyền không thế, không tranh giành nổi với những người đó, nếu lỡ để lộ tài năng sẽ bị hại chết, vì vậy mới bắt con giả làm một kẻ vô dụng”. "Nhưng mà... Mẹ ơi, mẹ đã sai rồi. Trong mắt Lâm Chính con, nhà họ Lâm chỉ là một bọn thùng rỗng kêu to! Lâm Chính con đây tại sao phải sợ chúng?" "Nhà họ Lâm đã từ bỏ con, mẹ cũng không muốn con trở về nơi ấy, con và bọn chúng đã không còn quan hệ gì cả. Hôm nay con đến thăm cốt để báo tin cho mẹ, rằng thời hạn ba năm đã hết rồi... Lâm Chính con không muốn tiếp tục làm một kẻ vô dụng nữa!" Trong một nghĩa trang vô danh tại vùng quê phía Nam Yên Kinh, Lâm Chính quỳ gối trước một ngôi… Chương 289: Cô tưởng anh ta mời tới sao? (2)“Không mang? Vậy vừa nãy anh nộp tiền kiểu gì?”, Tô Nhu tỏ vẻ nghi ngờ. “Anh…anh nhờ tài xế nộp giúp”, Hoa Mãn Thần cười ái ngại: “Tô Nhu, đừng lo lắng, lát anh bảo tài xế đi hoàn tiền là được”. “Vậy thì được ạ”, Tô Nhu gật đầu, nhưng cô đã cảm nhận ra được có điều gì đó không ổn từ Hoa Mãn Thần. Người hộ lý rời đi. Tô Nhu ngồi xuống ghế, căng thẳng đợi phẫu thuật kết thúc. Hoa Mãn Thần đứng ngồi không yên, không biết sao mà anh ta cảm giác sự việc sắp bị bại lộ. Nếu để cho Tô Nhu biết được sự thật, rằng cô là vật hi sinh thì có lẽ cả đời này anh ta sẽ không bao giờ có được cô nữa. Nghĩ tới đây, Hoa Mãn Thần cảm thấy căng thẳng. Reng reng…Đúng lúc này, điện thoại đổ chuông. “A Dũng! Phía bên Sói thế nào rồi?”, Hoa Mãn Thần tức giận quát: “Sao lại để cho thần y Lâm chạy được tới đây vậy? Không phải tôi nói là phải chặn lại sao? Sao không làm ăn được gì hết thế?” “Cậu Hoa…anh Sói…bị đánh phế rồi…” “Cái gì?”, Hoa Mãn Thần đứng bật dậy. A Dũng thuật lại toàn bộ sự việc cho Hoa Mãn Thần. Hoa Mãn Thần vừa nghe vừa toát mồ hôi lưng, mặt cắt không ra máu. Không phải đó chỉ là bác sĩ thôi sao? Sao một bác sĩ cũng có thể đánh nhau tới mức đó chứ? Mặc dù anh Sói không bằng Châu Bác Dịch nhưng anh Sói cũng là kẻ mà dao từng nhuốm máu, đâu phải là người mà kẻ bình thường có thể đối phó được chứ. Hoa Mãn Thần toát mồ hôi hột. Anh ta đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, bèn vội vàng nói: “Vậy thần y Lâm có biết Sói là người của tôi không?” “Có lẽ không biết”, A Dũng cũng không chắc. “Chỉ cần không biết là được. HIện tại thần y Lâm đã tới bệnh viện, không thể ngăn chặn được nữa. Để kệ họ đi”, Hoa Mãn Thần thở dài. Sau khi biết thần y Lâm chính là chủ tịch Lâm thì Hoa Mãn Thần không còn muốn động vào anh nữa. Mặc dù có thể nói nhà họ Hoa không sợ tập đoàn Dương Hoa nhưng nếu chủ tịch Lâm mà khoác thêm thân phận thần y Lâm thì tiềm lực của Dương Hoa lại khác… A Dũng tắt máy. Hoa Mãn Thần hít một hơi thật sâu, ngồi ghế suy nghĩ đối sách tiếp theo. Lúc này… Ting. Phòng phẫu thuật tắt đèn. Tô Nhu lập tức đứng dậy. Cửa phòng mở ra, Lâm Chính mặc nguyên bộ đồ bác sĩ màu trắng bước ra. “Thần y Lâm, mẹ tôi thế nào rồi?”, Tô Nhu vội vàng hỏi. “Yên tâm, đã ổn định rồi. Uống thuốc và tĩnh dưỡng điều độ sẽ không còn vấn đề gì nữa”, Lâm Chính th* d*c. “Vậy thì tốt rồi, cảm ơn thần y Lâm…”, Tô Nhu cũng thở phào nhẹ nhõm. Tô Quảng cũng cảm thấy xúc động tới mức rơi nước mắt: “Không sao là tốt rồi”. Hoa Mãn Thần bực bội lắm, nhưng vẫn tỏ vẻ vui mừng: “Chúc mừng Tô Nhu, bác gái không sao rồi. Đúng là chuyện vui”. “Cảm ơn”, Tô Nhu rưng rưng nước mắt, không biết phải nói gì. Đúng lúc này, Lâm Chính đột nhiên quay qua nhìn Hoa Mãn Thần: “Vị này, có phải giờ anh có thể thực hiện đúng với lời hứa của mình, tới trước cổng bệnh viện quỳ xuống rồi phải không?” Dứt lời, Hoa Thần Vũ chết lặng. Tô Nhu, Tô Quảng giật mình. “Anh…thật sự do Lâm Chính mời tới sao?”, Tô Nhu lắp bắp, nhìn thần y Lâm bằng vẻ không dám tin. “Lẽ nào cô vẫn tưởng tôi là do Hoa Mãn Thần mời tới?”, Lâm Chính lạnh lùng nói. Tô Nhu á khẩu. Đúng lúc này, hộ lý chạy tới. “Cô Tô, đây là tiền dư của cô, mời cô ký tên kiểm tra”, hộ lý mỉm cười.
Chương 289: Cô tưởng anh ta mời tới sao? (2)
“Không mang? Vậy vừa nãy anh nộp tiền kiểu gì?”, Tô Nhu tỏ vẻ nghi ngờ.
“Anh…anh nhờ tài xế nộp giúp”, Hoa Mãn Thần cười ái ngại: “Tô Nhu, đừng lo lắng, lát anh bảo tài xế đi hoàn tiền là được”.
“Vậy thì được ạ”, Tô Nhu gật đầu, nhưng cô đã cảm nhận ra được có điều gì đó không ổn từ Hoa Mãn Thần.
Người hộ lý rời đi. Tô Nhu ngồi xuống ghế, căng thẳng đợi phẫu thuật kết thúc. Hoa Mãn Thần đứng ngồi không yên, không biết sao mà anh ta cảm giác sự việc sắp bị bại lộ.
Nếu để cho Tô Nhu biết được sự thật, rằng cô là vật hi sinh thì có lẽ cả đời này anh ta sẽ không bao giờ có được cô nữa. Nghĩ tới đây, Hoa Mãn Thần cảm thấy căng thẳng.
Reng reng…Đúng lúc này, điện thoại đổ chuông.
“A Dũng! Phía bên Sói thế nào rồi?”, Hoa Mãn Thần tức giận quát: “Sao lại để cho thần y Lâm chạy được tới đây vậy? Không phải tôi nói là phải chặn lại sao? Sao không làm ăn được gì hết thế?”
“Cậu Hoa…anh Sói…bị đánh phế rồi…”
“Cái gì?”, Hoa Mãn Thần đứng bật dậy.
A Dũng thuật lại toàn bộ sự việc cho Hoa Mãn Thần. Hoa Mãn Thần vừa nghe vừa toát mồ hôi lưng, mặt cắt không ra máu.
Không phải đó chỉ là bác sĩ thôi sao? Sao một bác sĩ cũng có thể đánh nhau tới mức đó chứ?
Mặc dù anh Sói không bằng Châu Bác Dịch nhưng anh Sói cũng là kẻ mà dao từng nhuốm máu, đâu phải là người mà kẻ bình thường có thể đối phó được chứ.
Hoa Mãn Thần toát mồ hôi hột. Anh ta đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, bèn vội vàng nói: “Vậy thần y Lâm có biết Sói là người của tôi không?”
“Có lẽ không biết”, A Dũng cũng không chắc.
“Chỉ cần không biết là được. HIện tại thần y Lâm đã tới bệnh viện, không thể ngăn chặn được nữa. Để kệ họ đi”, Hoa Mãn Thần thở dài. Sau khi biết thần y Lâm chính là chủ tịch Lâm thì Hoa Mãn Thần không còn muốn động vào anh nữa.
Mặc dù có thể nói nhà họ Hoa không sợ tập đoàn Dương Hoa nhưng nếu chủ tịch Lâm mà khoác thêm thân phận thần y Lâm thì tiềm lực của Dương Hoa lại khác…
A Dũng tắt máy. Hoa Mãn Thần hít một hơi thật sâu, ngồi ghế suy nghĩ đối sách tiếp theo.
Lúc này…
Ting. Phòng phẫu thuật tắt đèn. Tô Nhu lập tức đứng dậy. Cửa phòng mở ra, Lâm Chính mặc nguyên bộ đồ bác sĩ màu trắng bước ra.
“Thần y Lâm, mẹ tôi thế nào rồi?”, Tô Nhu vội vàng hỏi.
“Yên tâm, đã ổn định rồi. Uống thuốc và tĩnh dưỡng điều độ sẽ không còn vấn đề gì nữa”, Lâm Chính th* d*c.
“Vậy thì tốt rồi, cảm ơn thần y Lâm…”, Tô Nhu cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tô Quảng cũng cảm thấy xúc động tới mức rơi nước mắt: “Không sao là tốt rồi”.
Hoa Mãn Thần bực bội lắm, nhưng vẫn tỏ vẻ vui mừng: “Chúc mừng Tô Nhu, bác gái không sao rồi. Đúng là chuyện vui”.
“Cảm ơn”, Tô Nhu rưng rưng nước mắt, không biết phải nói gì.
Đúng lúc này, Lâm Chính đột nhiên quay qua nhìn Hoa Mãn Thần: “Vị này, có phải giờ anh có thể thực hiện đúng với lời hứa của mình, tới trước cổng bệnh viện quỳ xuống rồi phải không?”
Dứt lời, Hoa Thần Vũ chết lặng. Tô Nhu, Tô Quảng giật mình.
“Anh…thật sự do Lâm Chính mời tới sao?”, Tô Nhu lắp bắp, nhìn thần y Lâm bằng vẻ không dám tin.
“Lẽ nào cô vẫn tưởng tôi là do Hoa Mãn Thần mời tới?”, Lâm Chính lạnh lùng nói.
Tô Nhu á khẩu. Đúng lúc này, hộ lý chạy tới.
“Cô Tô, đây là tiền dư của cô, mời cô ký tên kiểm tra”, hộ lý mỉm cười.
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ ThầnTác giả: Bạch LongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình "Mẹ ơi, thời hạn ba năm đã đến rồi. Con đã làm theo lời trăn trối của mẹ, hiện giờ toàn bộ nhà họ Tô, thậm chí là một nửa Giáng Thành đều biết đứa con trai họ Lâm đến ở rể là một kẻ vô dụng”. "Con biết mẹ muốn con nhịn nhục ba năm vì sợ con bị họ hãm hại. Mẹ từng nói con có tài năng thiên bẩm, sau này ắt thành danh lẫy lừng, ngặt nỗi xuất thân không cao, không quyền không thế, không tranh giành nổi với những người đó, nếu lỡ để lộ tài năng sẽ bị hại chết, vì vậy mới bắt con giả làm một kẻ vô dụng”. "Nhưng mà... Mẹ ơi, mẹ đã sai rồi. Trong mắt Lâm Chính con, nhà họ Lâm chỉ là một bọn thùng rỗng kêu to! Lâm Chính con đây tại sao phải sợ chúng?" "Nhà họ Lâm đã từ bỏ con, mẹ cũng không muốn con trở về nơi ấy, con và bọn chúng đã không còn quan hệ gì cả. Hôm nay con đến thăm cốt để báo tin cho mẹ, rằng thời hạn ba năm đã hết rồi... Lâm Chính con không muốn tiếp tục làm một kẻ vô dụng nữa!" Trong một nghĩa trang vô danh tại vùng quê phía Nam Yên Kinh, Lâm Chính quỳ gối trước một ngôi… Chương 289: Cô tưởng anh ta mời tới sao? (2)“Không mang? Vậy vừa nãy anh nộp tiền kiểu gì?”, Tô Nhu tỏ vẻ nghi ngờ. “Anh…anh nhờ tài xế nộp giúp”, Hoa Mãn Thần cười ái ngại: “Tô Nhu, đừng lo lắng, lát anh bảo tài xế đi hoàn tiền là được”. “Vậy thì được ạ”, Tô Nhu gật đầu, nhưng cô đã cảm nhận ra được có điều gì đó không ổn từ Hoa Mãn Thần. Người hộ lý rời đi. Tô Nhu ngồi xuống ghế, căng thẳng đợi phẫu thuật kết thúc. Hoa Mãn Thần đứng ngồi không yên, không biết sao mà anh ta cảm giác sự việc sắp bị bại lộ. Nếu để cho Tô Nhu biết được sự thật, rằng cô là vật hi sinh thì có lẽ cả đời này anh ta sẽ không bao giờ có được cô nữa. Nghĩ tới đây, Hoa Mãn Thần cảm thấy căng thẳng. Reng reng…Đúng lúc này, điện thoại đổ chuông. “A Dũng! Phía bên Sói thế nào rồi?”, Hoa Mãn Thần tức giận quát: “Sao lại để cho thần y Lâm chạy được tới đây vậy? Không phải tôi nói là phải chặn lại sao? Sao không làm ăn được gì hết thế?” “Cậu Hoa…anh Sói…bị đánh phế rồi…” “Cái gì?”, Hoa Mãn Thần đứng bật dậy. A Dũng thuật lại toàn bộ sự việc cho Hoa Mãn Thần. Hoa Mãn Thần vừa nghe vừa toát mồ hôi lưng, mặt cắt không ra máu. Không phải đó chỉ là bác sĩ thôi sao? Sao một bác sĩ cũng có thể đánh nhau tới mức đó chứ? Mặc dù anh Sói không bằng Châu Bác Dịch nhưng anh Sói cũng là kẻ mà dao từng nhuốm máu, đâu phải là người mà kẻ bình thường có thể đối phó được chứ. Hoa Mãn Thần toát mồ hôi hột. Anh ta đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, bèn vội vàng nói: “Vậy thần y Lâm có biết Sói là người của tôi không?” “Có lẽ không biết”, A Dũng cũng không chắc. “Chỉ cần không biết là được. HIện tại thần y Lâm đã tới bệnh viện, không thể ngăn chặn được nữa. Để kệ họ đi”, Hoa Mãn Thần thở dài. Sau khi biết thần y Lâm chính là chủ tịch Lâm thì Hoa Mãn Thần không còn muốn động vào anh nữa. Mặc dù có thể nói nhà họ Hoa không sợ tập đoàn Dương Hoa nhưng nếu chủ tịch Lâm mà khoác thêm thân phận thần y Lâm thì tiềm lực của Dương Hoa lại khác… A Dũng tắt máy. Hoa Mãn Thần hít một hơi thật sâu, ngồi ghế suy nghĩ đối sách tiếp theo. Lúc này… Ting. Phòng phẫu thuật tắt đèn. Tô Nhu lập tức đứng dậy. Cửa phòng mở ra, Lâm Chính mặc nguyên bộ đồ bác sĩ màu trắng bước ra. “Thần y Lâm, mẹ tôi thế nào rồi?”, Tô Nhu vội vàng hỏi. “Yên tâm, đã ổn định rồi. Uống thuốc và tĩnh dưỡng điều độ sẽ không còn vấn đề gì nữa”, Lâm Chính th* d*c. “Vậy thì tốt rồi, cảm ơn thần y Lâm…”, Tô Nhu cũng thở phào nhẹ nhõm. Tô Quảng cũng cảm thấy xúc động tới mức rơi nước mắt: “Không sao là tốt rồi”. Hoa Mãn Thần bực bội lắm, nhưng vẫn tỏ vẻ vui mừng: “Chúc mừng Tô Nhu, bác gái không sao rồi. Đúng là chuyện vui”. “Cảm ơn”, Tô Nhu rưng rưng nước mắt, không biết phải nói gì. Đúng lúc này, Lâm Chính đột nhiên quay qua nhìn Hoa Mãn Thần: “Vị này, có phải giờ anh có thể thực hiện đúng với lời hứa của mình, tới trước cổng bệnh viện quỳ xuống rồi phải không?” Dứt lời, Hoa Thần Vũ chết lặng. Tô Nhu, Tô Quảng giật mình. “Anh…thật sự do Lâm Chính mời tới sao?”, Tô Nhu lắp bắp, nhìn thần y Lâm bằng vẻ không dám tin. “Lẽ nào cô vẫn tưởng tôi là do Hoa Mãn Thần mời tới?”, Lâm Chính lạnh lùng nói. Tô Nhu á khẩu. Đúng lúc này, hộ lý chạy tới. “Cô Tô, đây là tiền dư của cô, mời cô ký tên kiểm tra”, hộ lý mỉm cười.