"Mẹ ơi, thời hạn ba năm đã đến rồi. Con đã làm theo lời trăn trối của mẹ, hiện giờ toàn bộ nhà họ Tô, thậm chí là một nửa Giáng Thành đều biết đứa con trai họ Lâm đến ở rể là một kẻ vô dụng”. "Con biết mẹ muốn con nhịn nhục ba năm vì sợ con bị họ hãm hại. Mẹ từng nói con có tài năng thiên bẩm, sau này ắt thành danh lẫy lừng, ngặt nỗi xuất thân không cao, không quyền không thế, không tranh giành nổi với những người đó, nếu lỡ để lộ tài năng sẽ bị hại chết, vì vậy mới bắt con giả làm một kẻ vô dụng”. "Nhưng mà... Mẹ ơi, mẹ đã sai rồi. Trong mắt Lâm Chính con, nhà họ Lâm chỉ là một bọn thùng rỗng kêu to! Lâm Chính con đây tại sao phải sợ chúng?" "Nhà họ Lâm đã từ bỏ con, mẹ cũng không muốn con trở về nơi ấy, con và bọn chúng đã không còn quan hệ gì cả. Hôm nay con đến thăm cốt để báo tin cho mẹ, rằng thời hạn ba năm đã hết rồi... Lâm Chính con không muốn tiếp tục làm một kẻ vô dụng nữa!" Trong một nghĩa trang vô danh tại vùng quê phía Nam Yên Kinh, Lâm Chính quỳ gối trước một ngôi…
Chương 311
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ ThầnTác giả: Bạch LongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình "Mẹ ơi, thời hạn ba năm đã đến rồi. Con đã làm theo lời trăn trối của mẹ, hiện giờ toàn bộ nhà họ Tô, thậm chí là một nửa Giáng Thành đều biết đứa con trai họ Lâm đến ở rể là một kẻ vô dụng”. "Con biết mẹ muốn con nhịn nhục ba năm vì sợ con bị họ hãm hại. Mẹ từng nói con có tài năng thiên bẩm, sau này ắt thành danh lẫy lừng, ngặt nỗi xuất thân không cao, không quyền không thế, không tranh giành nổi với những người đó, nếu lỡ để lộ tài năng sẽ bị hại chết, vì vậy mới bắt con giả làm một kẻ vô dụng”. "Nhưng mà... Mẹ ơi, mẹ đã sai rồi. Trong mắt Lâm Chính con, nhà họ Lâm chỉ là một bọn thùng rỗng kêu to! Lâm Chính con đây tại sao phải sợ chúng?" "Nhà họ Lâm đã từ bỏ con, mẹ cũng không muốn con trở về nơi ấy, con và bọn chúng đã không còn quan hệ gì cả. Hôm nay con đến thăm cốt để báo tin cho mẹ, rằng thời hạn ba năm đã hết rồi... Lâm Chính con không muốn tiếp tục làm một kẻ vô dụng nữa!" Trong một nghĩa trang vô danh tại vùng quê phía Nam Yên Kinh, Lâm Chính quỳ gối trước một ngôi… Chương 315: Nhà họ Trương ông có sợ không? (1)Nghe thấy giọng nói này, tất cả mọi người đều không khỏi run rẩy, đồng loạt nhìn về phía cửa. A Hải cũng sửng sốt, ngoái lại nhìn. Liền thấy một đám người bước vào. Người dẫn đầu lại chính là Tiêu Trường Thanh của nhà họ Tiêu. "Ông Tiêu, sao ông lại đến đây?". Trương Côn ngạc nhiên, vội vàng mỉm cười bước tới chào hỏi: "Ông Tiêu, ông đến nhà họ Trương chúng tôi sao không gọi điện thoại trước? Nào nào nào, ngồi đi, ngồi đi! Mau ngồi đi!". Đối mặt với sự nhiệt tình của Trương Côn, Tiêu Trường Thanh coi như không thấy, chỉ nhìn chằm chằm về phía Lâm Chính. Ông ta chen vào đám người, đứng trước mặt Lâm Chính và đám Hồ Dũng. Đám Hồ Dũng không hiểu đầu cua tai nheo ra sao. Người nhà họ Trương và mấy người Đỗ Sâm cũng vô cùng kinh ngạc. Tiêu Trường Thanh muốn làm gì đây? Nhưng ngay giây tiếp theo. Bốp! Tiêu Trường Thanh tát một cái rất mạnh vào mặt Hồ Dũng. Má Hồ Dũng lập tức hiện lên dấu bàn tay đỏ tươi, phải lùi lại mấy bước. "Cái gì vậy?". Ai nấy đều kinh ngạc. "Ông Tiêu, ông làm gì vậy?", Trương Tùng Hồng cuống lên, vội vàng bước tới. "Người nhà họ Tiêu bị làm sao thế?", Nhậm Ái cũng nổi giận, lớn tiếng quát hỏi. Nhưng... Tiêu Trường Thanh vẫn phớt lờ tất cả mọi người, chỉ trừng mắt nhìn Hồ Dũng đang hoang mang và uất ức, gầm lên: "Tránh hết ra cho tôi!". Mấy người Hồ Dũng đều sợ hãi, lập tức lùi lại. Tiêu Trường Thanh thấy thế, sắc mặt mới dịu đi một chút. Ông ta xoay người lại, chỉnh trang quần áo, sau đó cúi người với Lâm Chính một cách rất trang trọng và nghiêm túc. "Cậu Lâm, khiến cậu bị kinh sợ rồi!". Mọi người thấy thế đều im bặt. Ngay cả tiếng hít thở và tiếng tim đập cũng biến mất. Ai nấy như bị hóa đá... Tiêu Trường Thanh cúi người trước Lâm Chính? "Chuyện... chuyện này là sao vậy?", Trương Ái Khởi sợ hãi chứng kiến cảnh tượng này, lắp bắp kêu lên. "Ông Tiêu, ông... ông làm gì vậy? Sao ông lại cúi người trước thằng vô dụng này chứ?", Trương Côn cũng bước tới, da đầu tê dại. "Câm miệng!". Tiêu Trường Thanh tức giận trừng mắt nhìn Trương Côn, vẻ mặt vô cùng giận dữ: "Trương Côn, tôi cảnh cáo ông, nếu còn để tôi nghe thấy ông sỉ nhục cậu Lâm thì đừng trách tôi không khách sáo". "Hả?", Trương Côn ngớ ra. Trương Tùng Hồng nhíu mày, cảm thấy không đúng lắm. Bà cụ Trương cũng không phải đồ ngốc, thấy thế thì cũng không dám hành động khinh suất nữa. "Chú Tiêu, chú sao vậy? Chú không biết người này sao? Cậu ta tên Lâm Chính, là một thằng vô dụng ở rể nhà em họ cháu, ham ăn lười làm, vô công rồi nghề, hơn nữa còn là vua mọc sừng, sao chú lại khách sáo với cậu ta như vậy chứ? Có phải chú nhận nhầm người không?", Thành Bình ở phía sau kinh ngạc nói. Nhưng cô ta vừa dứt lời, Tiêu Trường Thanh liền xông tới, cho cô ta một cái bạt tai. Bốp! Âm thanh lanh lảnh vang lên. Thành Bình ôm má, vừa tức giận vừa uất ức. "Ông làm gì vậy?", Trương Ái Khởi cuống lên, lập tức xông tới đỡ Thành Bình. "Tiêu Trường Thanh, cậu bị điên à?". Nhậm Ái cũng ngứa mắt lắm rồi, đập bàn chất vấn. "Bà Trương, tôi đã nói rồi, không ai được phép sỉ nhục cậu Lâm, sỉ nhục cậu ấy chính là sỉ nhục Tiêu Trường Thanh tôi", Tiêu Trường Thanh nghiêm túc nói. Đầu óc mọi người đều không theo kịp. Bà cụ Trương kinh ngạc nhìn Tiêu Trường Thanh, sau đó nói: "Cậu có biết người này là ai không?". "Cậu Lâm Chính!", Tiêu Trường Thanh đáp. "Nếu cậu đã biết cậu ta là Lâm Chính thì tại sao còn làm như vậy...", bà cụ Trương không biết nên nói gì. Chẳng phải Lâm Chính là kẻ thù của nhà họ Tiêu sao? Chuyện của nhà họ Trương lần trước cũng làm mất thể diện nhà họ Tiêu, người nhà họ Tiêu cũng từng bị Lâm Chính đánh mà.
Chương 315: Nhà họ Trương ông có sợ không? (1)
Nghe thấy giọng nói này, tất cả mọi người đều không khỏi run rẩy, đồng loạt nhìn về phía cửa.
A Hải cũng sửng sốt, ngoái lại nhìn.
Liền thấy một đám người bước vào.
Người dẫn đầu lại chính là Tiêu Trường Thanh của nhà họ Tiêu.
"Ông Tiêu, sao ông lại đến đây?".
Trương Côn ngạc nhiên, vội vàng mỉm cười bước tới chào hỏi: "Ông Tiêu, ông đến nhà họ Trương chúng tôi sao không gọi điện thoại trước? Nào nào nào, ngồi đi, ngồi đi! Mau ngồi đi!".
Đối mặt với sự nhiệt tình của Trương Côn, Tiêu Trường Thanh coi như không thấy, chỉ nhìn chằm chằm về phía Lâm Chính. Ông ta chen vào đám người, đứng trước mặt Lâm Chính và đám Hồ Dũng.
Đám Hồ Dũng không hiểu đầu cua tai nheo ra sao.
Người nhà họ Trương và mấy người Đỗ Sâm cũng vô cùng kinh ngạc.
Tiêu Trường Thanh muốn làm gì đây?
Nhưng ngay giây tiếp theo.
Bốp!
Tiêu Trường Thanh tát một cái rất mạnh vào mặt Hồ Dũng.
Má Hồ Dũng lập tức hiện lên dấu bàn tay đỏ tươi, phải lùi lại mấy bước.
"Cái gì vậy?".
Ai nấy đều kinh ngạc.
"Ông Tiêu, ông làm gì vậy?", Trương Tùng Hồng cuống lên, vội vàng bước tới.
"Người nhà họ Tiêu bị làm sao thế?", Nhậm Ái cũng nổi giận, lớn tiếng quát hỏi.
Nhưng...
Tiêu Trường Thanh vẫn phớt lờ tất cả mọi người, chỉ trừng mắt nhìn Hồ Dũng đang hoang mang và uất ức, gầm lên: "Tránh hết ra cho tôi!".
Mấy người Hồ Dũng đều sợ hãi, lập tức lùi lại.
Tiêu Trường Thanh thấy thế, sắc mặt mới dịu đi một chút.
Ông ta xoay người lại, chỉnh trang quần áo, sau đó cúi người với Lâm Chính một cách rất trang trọng và nghiêm túc.
"Cậu Lâm, khiến cậu bị kinh sợ rồi!".
Mọi người thấy thế đều im bặt.
Ngay cả tiếng hít thở và tiếng tim đập cũng biến mất.
Ai nấy như bị hóa đá...
Tiêu Trường Thanh cúi người trước Lâm Chính?
"Chuyện... chuyện này là sao vậy?", Trương Ái Khởi sợ hãi chứng kiến cảnh tượng này, lắp bắp kêu lên.
"Ông Tiêu, ông... ông làm gì vậy? Sao ông lại cúi người trước thằng vô dụng này chứ?", Trương Côn cũng bước tới, da đầu tê dại.
"Câm miệng!".
Tiêu Trường Thanh tức giận trừng mắt nhìn Trương Côn, vẻ mặt vô cùng giận dữ: "Trương Côn, tôi cảnh cáo ông, nếu còn để tôi nghe thấy ông sỉ nhục cậu Lâm thì đừng trách tôi không khách sáo".
"Hả?", Trương Côn ngớ ra.
Trương Tùng Hồng nhíu mày, cảm thấy không đúng lắm.
Bà cụ Trương cũng không phải đồ ngốc, thấy thế thì cũng không dám hành động khinh suất nữa.
"Chú Tiêu, chú sao vậy? Chú không biết người này sao? Cậu ta tên Lâm Chính, là một thằng vô dụng ở rể nhà em họ cháu, ham ăn lười làm, vô công rồi nghề, hơn nữa còn là vua mọc sừng, sao chú lại khách sáo với cậu ta như vậy chứ? Có phải chú nhận nhầm người không?", Thành Bình ở phía sau kinh ngạc nói.
Nhưng cô ta vừa dứt lời, Tiêu Trường Thanh liền xông tới, cho cô ta một cái bạt tai.
Bốp!
Âm thanh lanh lảnh vang lên.
Thành Bình ôm má, vừa tức giận vừa uất ức.
"Ông làm gì vậy?", Trương Ái Khởi cuống lên, lập tức xông tới đỡ Thành Bình.
"Tiêu Trường Thanh, cậu bị điên à?".
Nhậm Ái cũng ngứa mắt lắm rồi, đập bàn chất vấn.
"Bà Trương, tôi đã nói rồi, không ai được phép sỉ nhục cậu Lâm, sỉ nhục cậu ấy chính là sỉ nhục Tiêu Trường Thanh tôi", Tiêu Trường Thanh nghiêm túc nói.
Đầu óc mọi người đều không theo kịp.
Bà cụ Trương kinh ngạc nhìn Tiêu Trường Thanh, sau đó nói: "Cậu có biết người này là ai không?".
"Cậu Lâm Chính!", Tiêu Trường Thanh đáp.
"Nếu cậu đã biết cậu ta là Lâm Chính thì tại sao còn làm như vậy...", bà cụ Trương không biết nên nói gì.
Chẳng phải Lâm Chính là kẻ thù của nhà họ Tiêu sao?
Chuyện của nhà họ Trương lần trước cũng làm mất thể diện nhà họ Tiêu, người nhà họ Tiêu cũng từng bị Lâm Chính đánh mà.
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ ThầnTác giả: Bạch LongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình "Mẹ ơi, thời hạn ba năm đã đến rồi. Con đã làm theo lời trăn trối của mẹ, hiện giờ toàn bộ nhà họ Tô, thậm chí là một nửa Giáng Thành đều biết đứa con trai họ Lâm đến ở rể là một kẻ vô dụng”. "Con biết mẹ muốn con nhịn nhục ba năm vì sợ con bị họ hãm hại. Mẹ từng nói con có tài năng thiên bẩm, sau này ắt thành danh lẫy lừng, ngặt nỗi xuất thân không cao, không quyền không thế, không tranh giành nổi với những người đó, nếu lỡ để lộ tài năng sẽ bị hại chết, vì vậy mới bắt con giả làm một kẻ vô dụng”. "Nhưng mà... Mẹ ơi, mẹ đã sai rồi. Trong mắt Lâm Chính con, nhà họ Lâm chỉ là một bọn thùng rỗng kêu to! Lâm Chính con đây tại sao phải sợ chúng?" "Nhà họ Lâm đã từ bỏ con, mẹ cũng không muốn con trở về nơi ấy, con và bọn chúng đã không còn quan hệ gì cả. Hôm nay con đến thăm cốt để báo tin cho mẹ, rằng thời hạn ba năm đã hết rồi... Lâm Chính con không muốn tiếp tục làm một kẻ vô dụng nữa!" Trong một nghĩa trang vô danh tại vùng quê phía Nam Yên Kinh, Lâm Chính quỳ gối trước một ngôi… Chương 315: Nhà họ Trương ông có sợ không? (1)Nghe thấy giọng nói này, tất cả mọi người đều không khỏi run rẩy, đồng loạt nhìn về phía cửa. A Hải cũng sửng sốt, ngoái lại nhìn. Liền thấy một đám người bước vào. Người dẫn đầu lại chính là Tiêu Trường Thanh của nhà họ Tiêu. "Ông Tiêu, sao ông lại đến đây?". Trương Côn ngạc nhiên, vội vàng mỉm cười bước tới chào hỏi: "Ông Tiêu, ông đến nhà họ Trương chúng tôi sao không gọi điện thoại trước? Nào nào nào, ngồi đi, ngồi đi! Mau ngồi đi!". Đối mặt với sự nhiệt tình của Trương Côn, Tiêu Trường Thanh coi như không thấy, chỉ nhìn chằm chằm về phía Lâm Chính. Ông ta chen vào đám người, đứng trước mặt Lâm Chính và đám Hồ Dũng. Đám Hồ Dũng không hiểu đầu cua tai nheo ra sao. Người nhà họ Trương và mấy người Đỗ Sâm cũng vô cùng kinh ngạc. Tiêu Trường Thanh muốn làm gì đây? Nhưng ngay giây tiếp theo. Bốp! Tiêu Trường Thanh tát một cái rất mạnh vào mặt Hồ Dũng. Má Hồ Dũng lập tức hiện lên dấu bàn tay đỏ tươi, phải lùi lại mấy bước. "Cái gì vậy?". Ai nấy đều kinh ngạc. "Ông Tiêu, ông làm gì vậy?", Trương Tùng Hồng cuống lên, vội vàng bước tới. "Người nhà họ Tiêu bị làm sao thế?", Nhậm Ái cũng nổi giận, lớn tiếng quát hỏi. Nhưng... Tiêu Trường Thanh vẫn phớt lờ tất cả mọi người, chỉ trừng mắt nhìn Hồ Dũng đang hoang mang và uất ức, gầm lên: "Tránh hết ra cho tôi!". Mấy người Hồ Dũng đều sợ hãi, lập tức lùi lại. Tiêu Trường Thanh thấy thế, sắc mặt mới dịu đi một chút. Ông ta xoay người lại, chỉnh trang quần áo, sau đó cúi người với Lâm Chính một cách rất trang trọng và nghiêm túc. "Cậu Lâm, khiến cậu bị kinh sợ rồi!". Mọi người thấy thế đều im bặt. Ngay cả tiếng hít thở và tiếng tim đập cũng biến mất. Ai nấy như bị hóa đá... Tiêu Trường Thanh cúi người trước Lâm Chính? "Chuyện... chuyện này là sao vậy?", Trương Ái Khởi sợ hãi chứng kiến cảnh tượng này, lắp bắp kêu lên. "Ông Tiêu, ông... ông làm gì vậy? Sao ông lại cúi người trước thằng vô dụng này chứ?", Trương Côn cũng bước tới, da đầu tê dại. "Câm miệng!". Tiêu Trường Thanh tức giận trừng mắt nhìn Trương Côn, vẻ mặt vô cùng giận dữ: "Trương Côn, tôi cảnh cáo ông, nếu còn để tôi nghe thấy ông sỉ nhục cậu Lâm thì đừng trách tôi không khách sáo". "Hả?", Trương Côn ngớ ra. Trương Tùng Hồng nhíu mày, cảm thấy không đúng lắm. Bà cụ Trương cũng không phải đồ ngốc, thấy thế thì cũng không dám hành động khinh suất nữa. "Chú Tiêu, chú sao vậy? Chú không biết người này sao? Cậu ta tên Lâm Chính, là một thằng vô dụng ở rể nhà em họ cháu, ham ăn lười làm, vô công rồi nghề, hơn nữa còn là vua mọc sừng, sao chú lại khách sáo với cậu ta như vậy chứ? Có phải chú nhận nhầm người không?", Thành Bình ở phía sau kinh ngạc nói. Nhưng cô ta vừa dứt lời, Tiêu Trường Thanh liền xông tới, cho cô ta một cái bạt tai. Bốp! Âm thanh lanh lảnh vang lên. Thành Bình ôm má, vừa tức giận vừa uất ức. "Ông làm gì vậy?", Trương Ái Khởi cuống lên, lập tức xông tới đỡ Thành Bình. "Tiêu Trường Thanh, cậu bị điên à?". Nhậm Ái cũng ngứa mắt lắm rồi, đập bàn chất vấn. "Bà Trương, tôi đã nói rồi, không ai được phép sỉ nhục cậu Lâm, sỉ nhục cậu ấy chính là sỉ nhục Tiêu Trường Thanh tôi", Tiêu Trường Thanh nghiêm túc nói. Đầu óc mọi người đều không theo kịp. Bà cụ Trương kinh ngạc nhìn Tiêu Trường Thanh, sau đó nói: "Cậu có biết người này là ai không?". "Cậu Lâm Chính!", Tiêu Trường Thanh đáp. "Nếu cậu đã biết cậu ta là Lâm Chính thì tại sao còn làm như vậy...", bà cụ Trương không biết nên nói gì. Chẳng phải Lâm Chính là kẻ thù của nhà họ Tiêu sao? Chuyện của nhà họ Trương lần trước cũng làm mất thể diện nhà họ Tiêu, người nhà họ Tiêu cũng từng bị Lâm Chính đánh mà.