"Mẹ ơi, thời hạn ba năm đã đến rồi. Con đã làm theo lời trăn trối của mẹ, hiện giờ toàn bộ nhà họ Tô, thậm chí là một nửa Giáng Thành đều biết đứa con trai họ Lâm đến ở rể là một kẻ vô dụng”. "Con biết mẹ muốn con nhịn nhục ba năm vì sợ con bị họ hãm hại. Mẹ từng nói con có tài năng thiên bẩm, sau này ắt thành danh lẫy lừng, ngặt nỗi xuất thân không cao, không quyền không thế, không tranh giành nổi với những người đó, nếu lỡ để lộ tài năng sẽ bị hại chết, vì vậy mới bắt con giả làm một kẻ vô dụng”. "Nhưng mà... Mẹ ơi, mẹ đã sai rồi. Trong mắt Lâm Chính con, nhà họ Lâm chỉ là một bọn thùng rỗng kêu to! Lâm Chính con đây tại sao phải sợ chúng?" "Nhà họ Lâm đã từ bỏ con, mẹ cũng không muốn con trở về nơi ấy, con và bọn chúng đã không còn quan hệ gì cả. Hôm nay con đến thăm cốt để báo tin cho mẹ, rằng thời hạn ba năm đã hết rồi... Lâm Chính con không muốn tiếp tục làm một kẻ vô dụng nữa!" Trong một nghĩa trang vô danh tại vùng quê phía Nam Yên Kinh, Lâm Chính quỳ gối trước một ngôi…
Chương 1097
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ ThầnTác giả: Bạch LongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình "Mẹ ơi, thời hạn ba năm đã đến rồi. Con đã làm theo lời trăn trối của mẹ, hiện giờ toàn bộ nhà họ Tô, thậm chí là một nửa Giáng Thành đều biết đứa con trai họ Lâm đến ở rể là một kẻ vô dụng”. "Con biết mẹ muốn con nhịn nhục ba năm vì sợ con bị họ hãm hại. Mẹ từng nói con có tài năng thiên bẩm, sau này ắt thành danh lẫy lừng, ngặt nỗi xuất thân không cao, không quyền không thế, không tranh giành nổi với những người đó, nếu lỡ để lộ tài năng sẽ bị hại chết, vì vậy mới bắt con giả làm một kẻ vô dụng”. "Nhưng mà... Mẹ ơi, mẹ đã sai rồi. Trong mắt Lâm Chính con, nhà họ Lâm chỉ là một bọn thùng rỗng kêu to! Lâm Chính con đây tại sao phải sợ chúng?" "Nhà họ Lâm đã từ bỏ con, mẹ cũng không muốn con trở về nơi ấy, con và bọn chúng đã không còn quan hệ gì cả. Hôm nay con đến thăm cốt để báo tin cho mẹ, rằng thời hạn ba năm đã hết rồi... Lâm Chính con không muốn tiếp tục làm một kẻ vô dụng nữa!" Trong một nghĩa trang vô danh tại vùng quê phía Nam Yên Kinh, Lâm Chính quỳ gối trước một ngôi… Chương 1102: Đừng hối hận! Nguồn sức mạnh dồi dào rót vào hai cánh tay của A Nghị. Sau khi tiếp cận Lâm Chính, anh ta như một gã điên, tấn công tới tấp. Mỗi một đòn tấn công đều mang theo sức mạnh khủng khiếp giáng liên tục xuống Lâm Chính. Nếu lúc này, trước mặt A Nghị không phải Lâm Chính mà là một chiếc xe tăng thì e rằng chiếc xe đã bị đấm bẹp dí luôn rồi. Lâm Chính không hề sợ hãi. Anh chuyển động hai tay, mở rộng bàn tay và chặn cú đấm của A Nghị. Rầm! Rầm!....Âm thanh nặng nề vang lên không khác gì tiếng sét nổ ra bên tai đám đông. Hơn nữa A Nghị sau khi dùng thuốc thì sức mạnh trở nên vô cùng khủng khiếp. Trước đó Lâm Chính đỡ đòn của anh ta còn dư sức, giờ có vẻ như đã bị đuối đi nhiều. Anh phải lùi về sau một chút và tốc độ đỡ đòn cũng chậm lại nhiều. “Thần y Lâm! Anh cũng chỉ đến vậy mà thôi” . A Nghị gào lên, đột nhiên chộp lấy sơ hở của Lâm Chính, trong lúc sắp giáp là cà thì anh ta đột nhiên gia tăng sức mạnh. Rầm! Không gian bùng nổ. Lâm Chính có vẻ như không kịp phòng ngự. Lúc anh kịp phản ứng, định đỡ đòn của A Nghị thì đã không còn kịp nữa. A Nghị thuận thế đập vào mặt Lâm Chính. Rầm! Cú đấm giáng xuống xương mặt của Lâm Chính. Anh bật lùi lại bốn, năm bước, cơ thể loạng choạng, suýt ngã. “Chủ tịch Lâm”, Từ Thiên kinh ngạc. “Hay lắm”, người phía bên Nam Cung Yết vỗ tay rầm rầm, vô cùng kích động. “Không phải là..thần y Lâm…không đánh lại được đấy chứ?”, Đinh Mạo chộp lấy lan can, lo lắng nhìn thế cục trước mặt, “Kẻ kia sau khi uống thuốc thì sức mạnh và tốc độ đã gia tăng tới mức kinh người. Chủ tịch Lâm lần này, thật khó nói…”, một quyền sư đứng bên cạnh cũng lên tiếng. Đinh Mạo nghe thấy vậy bèn tái mặt. “Chuyện…gì vậy? Chủ tịch Lâm không thể bị đánh gục được. Chúng ta đã đặt cược toàn bộ lên cậu ấy, nếu như cậu ấy mà bị thua…thì chúng ta xong đời mất”, Đinh Mạo vội vàng kêu lên. “Hội trưởng, chúng ta cũng hết cách rồi…cuộc chiến tầm cỡ như thế này, chúng ta căn bản không thể can thiệp được”, quyền sư tỏ ra bất lực. Nếu bọn họ can thiệp vào trận chiến giữa A Nghị và chủ tịch Lâm thì không khác gì tự tìm tới cái chết. Bọn họ nào dám liều mạng chỉ vì một chút tiền chứ. Đinh Mạo nín thở, khuôn mặt lộ rõ vẻ bất lực và sợ hãi. A Nghị siết chặt nắm đấm, thản nhiên nhìn Lâm chính. Đôi mắt anh ta hừng hực vẻ điên dại. Anh ta nhếch miệng cười. “Thần y Lâm không sao chứ?”, anh ta mỉm cười. Nụ cười vô cùng dữ tợn. Lâm Chính đứng vững, từ từ ngẩng đầu lên. Miệng anh rớm máu, khuôn mặt cũng đỏ ửng.Anh lau máu và khẽ cau chặt mày. “Có vẽ như tôi đã khinh địch rồi”. “Tôi nói rồi, nói anh mau thi triển y võ ra đi thế mà anh kêu không cần. Vậy thì không trách tôi được”, A Nghị lắc đầu: “Nếu như còn không sử dụng thì tôi sợ lát nữa sẽ không có thời gian đâu. Vì vậy tôi khuyên anh một câu, tốt nhất là tung con át chủ bài ra, nếu không lại hối hận không kịp!” “Anh thật sự muốn tôi sử dụng y thuật sao?”, Lâm Chính hỏi. “Không phải là tôi muốn mà là anh còn lựa chọn nào khác sao?”, A Nghị hỏi ngược lại. Lâm Chính hờ hững nhìn anh ta, sau đó gật đầu: “Vậy được. Anh đã yêu cầu thì tôi sẽ tác thành cho anh”. Nói xong, Lâm Chính vung tay. Vụt vụt! Vài âm thanh kỳ lạ vang lên. Giữa những ngón tay Lâm Chính xuất hiện vài tia sáng. Đám đông ngước nhìn. Đó là ánh sát phát ra từ những cây châm bạc. Anh ghim châm vào người mình không chút do dự. A Nghị cũng không vội. Anh ta khoanh tay trước ngực, ung dung quan sát. Mọi người nhìn thấy Lâm Chính đang ghim từng cây châm lên người mình. Hơn nữa còn đâm ngập vào cơ thể. Một lúc sau ba mươi cây châm đã được đâm vào ngực anh. Châm pháp này chưa ai từng được nhìn thấy. Lâm Chính hít một hơi thật sâu, mở mắt ra nhìn A Nghị. “Tôi không dùng châm là vì không muốn biến trận chiến trở nên quá vô vị. Nhưng anh đã yêu cầu thì tôi đành làm theo vậy”. “Thần y Lâm, tôi đã khiêu chiến với anh thì đương nhiên là cũng đã chuẩn bị tới tình huống sẽ phải đối đầu với thần y Lâm rồi. Anh mà không dùng y võ tức là anh lăng mạ tôi. Huống hồ anh tự tin rằng y võ của mình có thể vô địch, có thể chiến thắng sao?”, A Nghị lắc đầu nói. “Y võ không vô dịch, cũng không tồn tại để giết chóc, chỉ là tôi lo…anh sẽ phải hối hận mà thôi”, Lâm Chính khẽ nói. “Hối hận? Nực cười, tôi chưa từng phải hối hận bao giờ. Thôi đừng nhiều lời nữa, anh chuẩn bị xong chưa? Chúng ta cũng nên kết thúc rồi!”
Chương 1102: Đừng hối hận!
Nguồn sức mạnh dồi dào rót vào hai cánh tay của A Nghị. Sau khi tiếp cận Lâm Chính, anh ta như một gã điên, tấn công tới tấp. Mỗi một đòn tấn công đều mang theo sức mạnh khủng khiếp giáng liên tục xuống Lâm Chính.
Nếu lúc này, trước mặt A Nghị không phải Lâm Chính mà là một chiếc xe tăng thì e rằng chiếc xe đã bị đấm bẹp dí luôn rồi.
Lâm Chính không hề sợ hãi. Anh chuyển động hai tay, mở rộng bàn tay và chặn cú đấm của A Nghị.
Rầm! Rầm!....Âm thanh nặng nề vang lên không khác gì tiếng sét nổ ra bên tai đám đông.
Hơn nữa A Nghị sau khi dùng thuốc thì sức mạnh trở nên vô cùng khủng khiếp. Trước đó Lâm Chính đỡ đòn của anh ta còn dư sức, giờ có vẻ như đã bị đuối đi nhiều. Anh phải lùi về sau một chút và tốc độ đỡ đòn cũng chậm lại nhiều.
“Thần y Lâm! Anh cũng chỉ đến vậy mà thôi” .
A Nghị gào lên, đột nhiên chộp lấy sơ hở của Lâm Chính, trong lúc sắp giáp là cà thì anh ta đột nhiên gia tăng sức mạnh.
Rầm! Không gian bùng nổ.
Lâm Chính có vẻ như không kịp phòng ngự. Lúc anh kịp phản ứng, định đỡ đòn của A Nghị thì đã không còn kịp nữa. A Nghị thuận thế đập vào mặt Lâm Chính.
Rầm! Cú đấm giáng xuống xương mặt của Lâm Chính. Anh bật lùi lại bốn, năm bước, cơ thể loạng choạng, suýt ngã.
“Chủ tịch Lâm”, Từ Thiên kinh ngạc.
“Hay lắm”, người phía bên Nam Cung Yết vỗ tay rầm rầm, vô cùng kích động.
“Không phải là..thần y Lâm…không đánh lại được đấy chứ?”, Đinh Mạo chộp lấy lan can, lo lắng nhìn thế cục trước mặt,
“Kẻ kia sau khi uống thuốc thì sức mạnh và tốc độ đã gia tăng tới mức kinh người. Chủ tịch Lâm lần này, thật khó nói…”, một quyền sư đứng bên cạnh cũng lên tiếng. Đinh Mạo nghe thấy vậy bèn tái mặt.
“Chuyện…gì vậy? Chủ tịch Lâm không thể bị đánh gục được. Chúng ta đã đặt cược toàn bộ lên cậu ấy, nếu như cậu ấy mà bị thua…thì chúng ta xong đời mất”, Đinh Mạo vội vàng kêu lên.
“Hội trưởng, chúng ta cũng hết cách rồi…cuộc chiến tầm cỡ như thế này, chúng ta căn bản không thể can thiệp được”, quyền sư tỏ ra bất lực.
Nếu bọn họ can thiệp vào trận chiến giữa A Nghị và chủ tịch Lâm thì không khác gì tự tìm tới cái chết.
Bọn họ nào dám liều mạng chỉ vì một chút tiền chứ. Đinh Mạo nín thở, khuôn mặt lộ rõ vẻ bất lực và sợ hãi.
A Nghị siết chặt nắm đấm, thản nhiên nhìn Lâm chính. Đôi mắt anh ta hừng hực vẻ điên dại. Anh ta nhếch miệng cười.
“Thần y Lâm không sao chứ?”, anh ta mỉm cười. Nụ cười vô cùng dữ tợn.
Lâm Chính đứng vững, từ từ ngẩng đầu lên. Miệng anh rớm máu, khuôn mặt cũng đỏ ửng.Anh lau máu và khẽ cau chặt mày.
“Có vẽ như tôi đã khinh địch rồi”.
“Tôi nói rồi, nói anh mau thi triển y võ ra đi thế mà anh kêu không cần. Vậy thì không trách tôi được”, A Nghị lắc đầu: “Nếu như còn không sử dụng thì tôi sợ lát nữa sẽ không có thời gian đâu. Vì vậy tôi khuyên anh một câu, tốt nhất là tung con át chủ bài ra, nếu không lại hối hận không kịp!”
“Anh thật sự muốn tôi sử dụng y thuật sao?”, Lâm Chính hỏi.
“Không phải là tôi muốn mà là anh còn lựa chọn nào khác sao?”, A Nghị hỏi ngược lại.
Lâm Chính hờ hững nhìn anh ta, sau đó gật đầu: “Vậy được. Anh đã yêu cầu thì tôi sẽ tác thành cho anh”.
Nói xong, Lâm Chính vung tay. Vụt vụt! Vài âm thanh kỳ lạ vang lên. Giữa những ngón tay Lâm Chính xuất hiện vài tia sáng.
Đám đông ngước nhìn. Đó là ánh sát phát ra từ những cây châm bạc. Anh ghim châm vào người mình không chút do dự.
A Nghị cũng không vội. Anh ta khoanh tay trước ngực, ung dung quan sát. Mọi người nhìn thấy Lâm Chính đang ghim từng cây châm lên người mình. Hơn nữa còn đâm ngập vào cơ thể.
Một lúc sau ba mươi cây châm đã được đâm vào ngực anh. Châm pháp này chưa ai từng được nhìn thấy. Lâm Chính hít một hơi thật sâu, mở mắt ra nhìn A Nghị.
“Tôi không dùng châm là vì không muốn biến trận chiến trở nên quá vô vị. Nhưng anh đã yêu cầu thì tôi đành làm theo vậy”.
“Thần y Lâm, tôi đã khiêu chiến với anh thì đương nhiên là cũng đã chuẩn bị tới tình huống sẽ phải đối đầu với thần y Lâm rồi. Anh mà không dùng y võ tức là anh lăng mạ tôi. Huống hồ anh tự tin rằng y võ của mình có thể vô địch, có thể chiến thắng sao?”, A Nghị lắc đầu nói.
“Y võ không vô dịch, cũng không tồn tại để giết chóc, chỉ là tôi lo…anh sẽ phải hối hận mà thôi”, Lâm Chính khẽ nói.
“Hối hận? Nực cười, tôi chưa từng phải hối hận bao giờ. Thôi đừng nhiều lời nữa, anh chuẩn bị xong chưa? Chúng ta cũng nên kết thúc rồi!”
Người Chồng Vô Dụng Của Nữ ThầnTác giả: Bạch LongTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình "Mẹ ơi, thời hạn ba năm đã đến rồi. Con đã làm theo lời trăn trối của mẹ, hiện giờ toàn bộ nhà họ Tô, thậm chí là một nửa Giáng Thành đều biết đứa con trai họ Lâm đến ở rể là một kẻ vô dụng”. "Con biết mẹ muốn con nhịn nhục ba năm vì sợ con bị họ hãm hại. Mẹ từng nói con có tài năng thiên bẩm, sau này ắt thành danh lẫy lừng, ngặt nỗi xuất thân không cao, không quyền không thế, không tranh giành nổi với những người đó, nếu lỡ để lộ tài năng sẽ bị hại chết, vì vậy mới bắt con giả làm một kẻ vô dụng”. "Nhưng mà... Mẹ ơi, mẹ đã sai rồi. Trong mắt Lâm Chính con, nhà họ Lâm chỉ là một bọn thùng rỗng kêu to! Lâm Chính con đây tại sao phải sợ chúng?" "Nhà họ Lâm đã từ bỏ con, mẹ cũng không muốn con trở về nơi ấy, con và bọn chúng đã không còn quan hệ gì cả. Hôm nay con đến thăm cốt để báo tin cho mẹ, rằng thời hạn ba năm đã hết rồi... Lâm Chính con không muốn tiếp tục làm một kẻ vô dụng nữa!" Trong một nghĩa trang vô danh tại vùng quê phía Nam Yên Kinh, Lâm Chính quỳ gối trước một ngôi… Chương 1102: Đừng hối hận! Nguồn sức mạnh dồi dào rót vào hai cánh tay của A Nghị. Sau khi tiếp cận Lâm Chính, anh ta như một gã điên, tấn công tới tấp. Mỗi một đòn tấn công đều mang theo sức mạnh khủng khiếp giáng liên tục xuống Lâm Chính. Nếu lúc này, trước mặt A Nghị không phải Lâm Chính mà là một chiếc xe tăng thì e rằng chiếc xe đã bị đấm bẹp dí luôn rồi. Lâm Chính không hề sợ hãi. Anh chuyển động hai tay, mở rộng bàn tay và chặn cú đấm của A Nghị. Rầm! Rầm!....Âm thanh nặng nề vang lên không khác gì tiếng sét nổ ra bên tai đám đông. Hơn nữa A Nghị sau khi dùng thuốc thì sức mạnh trở nên vô cùng khủng khiếp. Trước đó Lâm Chính đỡ đòn của anh ta còn dư sức, giờ có vẻ như đã bị đuối đi nhiều. Anh phải lùi về sau một chút và tốc độ đỡ đòn cũng chậm lại nhiều. “Thần y Lâm! Anh cũng chỉ đến vậy mà thôi” . A Nghị gào lên, đột nhiên chộp lấy sơ hở của Lâm Chính, trong lúc sắp giáp là cà thì anh ta đột nhiên gia tăng sức mạnh. Rầm! Không gian bùng nổ. Lâm Chính có vẻ như không kịp phòng ngự. Lúc anh kịp phản ứng, định đỡ đòn của A Nghị thì đã không còn kịp nữa. A Nghị thuận thế đập vào mặt Lâm Chính. Rầm! Cú đấm giáng xuống xương mặt của Lâm Chính. Anh bật lùi lại bốn, năm bước, cơ thể loạng choạng, suýt ngã. “Chủ tịch Lâm”, Từ Thiên kinh ngạc. “Hay lắm”, người phía bên Nam Cung Yết vỗ tay rầm rầm, vô cùng kích động. “Không phải là..thần y Lâm…không đánh lại được đấy chứ?”, Đinh Mạo chộp lấy lan can, lo lắng nhìn thế cục trước mặt, “Kẻ kia sau khi uống thuốc thì sức mạnh và tốc độ đã gia tăng tới mức kinh người. Chủ tịch Lâm lần này, thật khó nói…”, một quyền sư đứng bên cạnh cũng lên tiếng. Đinh Mạo nghe thấy vậy bèn tái mặt. “Chuyện…gì vậy? Chủ tịch Lâm không thể bị đánh gục được. Chúng ta đã đặt cược toàn bộ lên cậu ấy, nếu như cậu ấy mà bị thua…thì chúng ta xong đời mất”, Đinh Mạo vội vàng kêu lên. “Hội trưởng, chúng ta cũng hết cách rồi…cuộc chiến tầm cỡ như thế này, chúng ta căn bản không thể can thiệp được”, quyền sư tỏ ra bất lực. Nếu bọn họ can thiệp vào trận chiến giữa A Nghị và chủ tịch Lâm thì không khác gì tự tìm tới cái chết. Bọn họ nào dám liều mạng chỉ vì một chút tiền chứ. Đinh Mạo nín thở, khuôn mặt lộ rõ vẻ bất lực và sợ hãi. A Nghị siết chặt nắm đấm, thản nhiên nhìn Lâm chính. Đôi mắt anh ta hừng hực vẻ điên dại. Anh ta nhếch miệng cười. “Thần y Lâm không sao chứ?”, anh ta mỉm cười. Nụ cười vô cùng dữ tợn. Lâm Chính đứng vững, từ từ ngẩng đầu lên. Miệng anh rớm máu, khuôn mặt cũng đỏ ửng.Anh lau máu và khẽ cau chặt mày. “Có vẽ như tôi đã khinh địch rồi”. “Tôi nói rồi, nói anh mau thi triển y võ ra đi thế mà anh kêu không cần. Vậy thì không trách tôi được”, A Nghị lắc đầu: “Nếu như còn không sử dụng thì tôi sợ lát nữa sẽ không có thời gian đâu. Vì vậy tôi khuyên anh một câu, tốt nhất là tung con át chủ bài ra, nếu không lại hối hận không kịp!” “Anh thật sự muốn tôi sử dụng y thuật sao?”, Lâm Chính hỏi. “Không phải là tôi muốn mà là anh còn lựa chọn nào khác sao?”, A Nghị hỏi ngược lại. Lâm Chính hờ hững nhìn anh ta, sau đó gật đầu: “Vậy được. Anh đã yêu cầu thì tôi sẽ tác thành cho anh”. Nói xong, Lâm Chính vung tay. Vụt vụt! Vài âm thanh kỳ lạ vang lên. Giữa những ngón tay Lâm Chính xuất hiện vài tia sáng. Đám đông ngước nhìn. Đó là ánh sát phát ra từ những cây châm bạc. Anh ghim châm vào người mình không chút do dự. A Nghị cũng không vội. Anh ta khoanh tay trước ngực, ung dung quan sát. Mọi người nhìn thấy Lâm Chính đang ghim từng cây châm lên người mình. Hơn nữa còn đâm ngập vào cơ thể. Một lúc sau ba mươi cây châm đã được đâm vào ngực anh. Châm pháp này chưa ai từng được nhìn thấy. Lâm Chính hít một hơi thật sâu, mở mắt ra nhìn A Nghị. “Tôi không dùng châm là vì không muốn biến trận chiến trở nên quá vô vị. Nhưng anh đã yêu cầu thì tôi đành làm theo vậy”. “Thần y Lâm, tôi đã khiêu chiến với anh thì đương nhiên là cũng đã chuẩn bị tới tình huống sẽ phải đối đầu với thần y Lâm rồi. Anh mà không dùng y võ tức là anh lăng mạ tôi. Huống hồ anh tự tin rằng y võ của mình có thể vô địch, có thể chiến thắng sao?”, A Nghị lắc đầu nói. “Y võ không vô dịch, cũng không tồn tại để giết chóc, chỉ là tôi lo…anh sẽ phải hối hận mà thôi”, Lâm Chính khẽ nói. “Hối hận? Nực cười, tôi chưa từng phải hối hận bao giờ. Thôi đừng nhiều lời nữa, anh chuẩn bị xong chưa? Chúng ta cũng nên kết thúc rồi!”