Bóng người mơ hồ trong suốt, nhẹ nhàng lay động trên cửa kính. Ánh sáng leo lét trong căn phòng hắt ra bên ngoài chỉ chiếu sáng được nửa con phố. Nương theo ánh sáng, Ân Quả nhìn thấy bóng đen to lớn ở bên kia con đường vừa đổ ập lên nóc một chiếc ô tô. Tiếng còi báo động lập tức vang lên. "Tiếng gì thế?" Đầu bên kia điện thoại hỏi. "Cây đổ, đè lên một chiếc xe." Ân Quả bịt tai trái để nghe rõ giọng cô bạn thân giữa tiếng nhạc xập xình, "Bão tuyết đáng sợ quá, cậu biết bây giờ bao nhiêu độ không? Âm 25°C đấy." "Ai bảo cậu cứ thích đi vào mùa đông cơ, tớ đã nhắc rồi mà." Trịnh Nghệ ngáp một cái, không quên chế nhạo cô: "Gặp bão tuyết giữa mùa đông ở New York là chuyện bình thường, cậu tự cầu phúc cho mình đi." Ân Quả chẳng còn sức để than vãn nữa, "Đã ba ngày ba đêm tớ chưa tắm rửa rồi, tối nay cậu nhất định phải giúp tớ đặt được khách sạn đấy." "Cố chờ thêm đi, tớ vẫn đang tìm." Nói xong cô ấy liền cúp máy. Ân Quả mệt mỏi quay về chỗ cậu em họ Mạnh Hiểu Thiên, "Đợi một lúc nữa, Trịnh…
Chương 3: Mở Đầu 3
Giữa Cơn Bão TuyếtTác giả: Mặc Bảo Phi BảoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhBóng người mơ hồ trong suốt, nhẹ nhàng lay động trên cửa kính. Ánh sáng leo lét trong căn phòng hắt ra bên ngoài chỉ chiếu sáng được nửa con phố. Nương theo ánh sáng, Ân Quả nhìn thấy bóng đen to lớn ở bên kia con đường vừa đổ ập lên nóc một chiếc ô tô. Tiếng còi báo động lập tức vang lên. "Tiếng gì thế?" Đầu bên kia điện thoại hỏi. "Cây đổ, đè lên một chiếc xe." Ân Quả bịt tai trái để nghe rõ giọng cô bạn thân giữa tiếng nhạc xập xình, "Bão tuyết đáng sợ quá, cậu biết bây giờ bao nhiêu độ không? Âm 25°C đấy." "Ai bảo cậu cứ thích đi vào mùa đông cơ, tớ đã nhắc rồi mà." Trịnh Nghệ ngáp một cái, không quên chế nhạo cô: "Gặp bão tuyết giữa mùa đông ở New York là chuyện bình thường, cậu tự cầu phúc cho mình đi." Ân Quả chẳng còn sức để than vãn nữa, "Đã ba ngày ba đêm tớ chưa tắm rửa rồi, tối nay cậu nhất định phải giúp tớ đặt được khách sạn đấy." "Cố chờ thêm đi, tớ vẫn đang tìm." Nói xong cô ấy liền cúp máy. Ân Quả mệt mỏi quay về chỗ cậu em họ Mạnh Hiểu Thiên, "Đợi một lúc nữa, Trịnh… Từ đầu đến cuối Ân Quả chỉ cúi đầu nhắn tin WeChat, kể cho Trịnh Nghệ chuyện mình vừa gặp hai anh chàng Hoa kiều trông có vẻ khá thân thiện, còn mời cô và em họ uống rượu và cho họ đi nhờ xe đến khách sạn.Dù rất cảm động nhưng cô cũng lo lắng đến vấn đề an toàn, lặng lẽ hỏi Trịnh Nghệ liệu có gặp nguy hiểm nào không? Phán đoán của Trịnh Nghệ là...!trong thời tiết ma quỷ còn phát sầu thế này, lừa đảo cũng phải bỏ nghề, nhưng chưa biết chừng sẽ gặp phải tên bi3n thái mặt người dạ thú.Trịnh Nghệ: "Cậu nên cẩn thận thì hơn, tìm hiểu thêm đi."Ân Quả tắt điện thoại.Cô cầm ống hút chầm chậm khuấy ly rượu của mình, nhìn sang bàn bên cạnh, chàng trai kia chỉ cách cô một bước chân.Không bao lâu sau, anh cảm nhận được ánh mắt của cô, bèn quay lại nhìn."Anh là du học sinh à?" Ân Quả lịch sự hỏi: "Hay đang là việc ở đây?""Du học sinh." Chàng trai kia đáp."Đại học New York à?"Chàng trai kia lắc đầu.Anh nhìn thấy sự e dè thoáng qua trong mắt Ân Quả, đoán được cô đang lo lắng, "Sợ tôi là người xấu à?"Ân Quả xấu hổ mỉm cười, không phủ nhận.Chàng trai kia móc ví tiền ra, lấy chứng minh thư đặt lên quầy bar trước mặt cô, sau đó lấy thêm một tấm thẻ từ rồi đặt bên cạnh."Đây là thẻ từ của trường tôi." Anh chỉ vào cái tên bên trên, "Cô so đi."Sau đó anh lại chỉ vào khuôn mặt mình, để cô so sánh người thật với ảnh chụp.Bình thường anh không mang theo chứng minh thư, chẳng qua sáng nay cần phải dùng đến, không ngờ lúc này lại có tác dụng.Ân Quả cụp mắt nhìn tấm thẻ từ trước.Đại học Georgetown? Trịnh Nghệ cũng học ở trường này.Hoá ra là bạn học cùng trường với cô ấy ư?Ân Quả nhớ vị trí ngôi trường Trịnh Nghệ đang theo học rất đẹp, nằm trong khu nhà giàu ở Washington, là trường đại học thuộc top đầu, học phí cũng rất đắt đỏ.Ảnh chân dung trên thẻ từ và trên chứng minh thư đều giống nhau, họ tên cũng vậy.Có cần xác thực lại với Trịnh Nghệ không? Mà xác thực thế nào? Chụp ảnh rồi gửi cho cô ấy à? Làm thế không tôn trọng người ta lắm, không nên thì hơn.Ân Quả xếp gọn chứng minh thư và thẻ từ, định trả cho anh, song chàng trai kia lại đưa tay vào túi bên trong áo phao...Anh còn định lấy thêm gì nữa?Trước ánh mắt nghi hoặc của Ân Quả, chàng trai kia lấy điện thoại ra, mở album ảnh, sau đó quay màn hình di động về phía cô, trên đó là thông tin hộ chiếu của anh, họ tên cũng là:Lâm Diệc Dương.LIN,YIYANG..
Từ đầu đến cuối Ân Quả chỉ cúi đầu nhắn tin WeChat, kể cho Trịnh Nghệ chuyện mình vừa gặp hai anh chàng Hoa kiều trông có vẻ khá thân thiện, còn mời cô và em họ uống rượu và cho họ đi nhờ xe đến khách sạn.
Dù rất cảm động nhưng cô cũng lo lắng đến vấn đề an toàn, lặng lẽ hỏi Trịnh Nghệ liệu có gặp nguy hiểm nào không? Phán đoán của Trịnh Nghệ là...!trong thời tiết ma quỷ còn phát sầu thế này, lừa đảo cũng phải bỏ nghề, nhưng chưa biết chừng sẽ gặp phải tên bi3n thái mặt người dạ thú.
Trịnh Nghệ: "Cậu nên cẩn thận thì hơn, tìm hiểu thêm đi."
Ân Quả tắt điện thoại.
Cô cầm ống hút chầm chậm khuấy ly rượu của mình, nhìn sang bàn bên cạnh, chàng trai kia chỉ cách cô một bước chân.
Không bao lâu sau, anh cảm nhận được ánh mắt của cô, bèn quay lại nhìn.
"Anh là du học sinh à?" Ân Quả lịch sự hỏi: "Hay đang là việc ở đây?"
"Du học sinh." Chàng trai kia đáp.
"Đại học New York à?"
Chàng trai kia lắc đầu.
Anh nhìn thấy sự e dè thoáng qua trong mắt Ân Quả, đoán được cô đang lo lắng, "Sợ tôi là người xấu à?"
Ân Quả xấu hổ mỉm cười, không phủ nhận.
Chàng trai kia móc ví tiền ra, lấy chứng minh thư đặt lên quầy bar trước mặt cô, sau đó lấy thêm một tấm thẻ từ rồi đặt bên cạnh.
"Đây là thẻ từ của trường tôi." Anh chỉ vào cái tên bên trên, "Cô so đi."
Sau đó anh lại chỉ vào khuôn mặt mình, để cô so sánh người thật với ảnh chụp.
Bình thường anh không mang theo chứng minh thư, chẳng qua sáng nay cần phải dùng đến, không ngờ lúc này lại có tác dụng.
Ân Quả cụp mắt nhìn tấm thẻ từ trước.
Đại học Georgetown? Trịnh Nghệ cũng học ở trường này.
Hoá ra là bạn học cùng trường với cô ấy ư?
Ân Quả nhớ vị trí ngôi trường Trịnh Nghệ đang theo học rất đẹp, nằm trong khu nhà giàu ở Washington, là trường đại học thuộc top đầu, học phí cũng rất đắt đỏ.
Ảnh chân dung trên thẻ từ và trên chứng minh thư đều giống nhau, họ tên cũng vậy.
Có cần xác thực lại với Trịnh Nghệ không? Mà xác thực thế nào? Chụp ảnh rồi gửi cho cô ấy à? Làm thế không tôn trọng người ta lắm, không nên thì hơn.
Ân Quả xếp gọn chứng minh thư và thẻ từ, định trả cho anh, song chàng trai kia lại đưa tay vào túi bên trong áo phao...
Anh còn định lấy thêm gì nữa?
Trước ánh mắt nghi hoặc của Ân Quả, chàng trai kia lấy điện thoại ra, mở album ảnh, sau đó quay màn hình di động về phía cô, trên đó là thông tin hộ chiếu của anh, họ tên cũng là:
Lâm Diệc Dương.
LIN,YIYANG..
Giữa Cơn Bão TuyếtTác giả: Mặc Bảo Phi BảoTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhBóng người mơ hồ trong suốt, nhẹ nhàng lay động trên cửa kính. Ánh sáng leo lét trong căn phòng hắt ra bên ngoài chỉ chiếu sáng được nửa con phố. Nương theo ánh sáng, Ân Quả nhìn thấy bóng đen to lớn ở bên kia con đường vừa đổ ập lên nóc một chiếc ô tô. Tiếng còi báo động lập tức vang lên. "Tiếng gì thế?" Đầu bên kia điện thoại hỏi. "Cây đổ, đè lên một chiếc xe." Ân Quả bịt tai trái để nghe rõ giọng cô bạn thân giữa tiếng nhạc xập xình, "Bão tuyết đáng sợ quá, cậu biết bây giờ bao nhiêu độ không? Âm 25°C đấy." "Ai bảo cậu cứ thích đi vào mùa đông cơ, tớ đã nhắc rồi mà." Trịnh Nghệ ngáp một cái, không quên chế nhạo cô: "Gặp bão tuyết giữa mùa đông ở New York là chuyện bình thường, cậu tự cầu phúc cho mình đi." Ân Quả chẳng còn sức để than vãn nữa, "Đã ba ngày ba đêm tớ chưa tắm rửa rồi, tối nay cậu nhất định phải giúp tớ đặt được khách sạn đấy." "Cố chờ thêm đi, tớ vẫn đang tìm." Nói xong cô ấy liền cúp máy. Ân Quả mệt mỏi quay về chỗ cậu em họ Mạnh Hiểu Thiên, "Đợi một lúc nữa, Trịnh… Từ đầu đến cuối Ân Quả chỉ cúi đầu nhắn tin WeChat, kể cho Trịnh Nghệ chuyện mình vừa gặp hai anh chàng Hoa kiều trông có vẻ khá thân thiện, còn mời cô và em họ uống rượu và cho họ đi nhờ xe đến khách sạn.Dù rất cảm động nhưng cô cũng lo lắng đến vấn đề an toàn, lặng lẽ hỏi Trịnh Nghệ liệu có gặp nguy hiểm nào không? Phán đoán của Trịnh Nghệ là...!trong thời tiết ma quỷ còn phát sầu thế này, lừa đảo cũng phải bỏ nghề, nhưng chưa biết chừng sẽ gặp phải tên bi3n thái mặt người dạ thú.Trịnh Nghệ: "Cậu nên cẩn thận thì hơn, tìm hiểu thêm đi."Ân Quả tắt điện thoại.Cô cầm ống hút chầm chậm khuấy ly rượu của mình, nhìn sang bàn bên cạnh, chàng trai kia chỉ cách cô một bước chân.Không bao lâu sau, anh cảm nhận được ánh mắt của cô, bèn quay lại nhìn."Anh là du học sinh à?" Ân Quả lịch sự hỏi: "Hay đang là việc ở đây?""Du học sinh." Chàng trai kia đáp."Đại học New York à?"Chàng trai kia lắc đầu.Anh nhìn thấy sự e dè thoáng qua trong mắt Ân Quả, đoán được cô đang lo lắng, "Sợ tôi là người xấu à?"Ân Quả xấu hổ mỉm cười, không phủ nhận.Chàng trai kia móc ví tiền ra, lấy chứng minh thư đặt lên quầy bar trước mặt cô, sau đó lấy thêm một tấm thẻ từ rồi đặt bên cạnh."Đây là thẻ từ của trường tôi." Anh chỉ vào cái tên bên trên, "Cô so đi."Sau đó anh lại chỉ vào khuôn mặt mình, để cô so sánh người thật với ảnh chụp.Bình thường anh không mang theo chứng minh thư, chẳng qua sáng nay cần phải dùng đến, không ngờ lúc này lại có tác dụng.Ân Quả cụp mắt nhìn tấm thẻ từ trước.Đại học Georgetown? Trịnh Nghệ cũng học ở trường này.Hoá ra là bạn học cùng trường với cô ấy ư?Ân Quả nhớ vị trí ngôi trường Trịnh Nghệ đang theo học rất đẹp, nằm trong khu nhà giàu ở Washington, là trường đại học thuộc top đầu, học phí cũng rất đắt đỏ.Ảnh chân dung trên thẻ từ và trên chứng minh thư đều giống nhau, họ tên cũng vậy.Có cần xác thực lại với Trịnh Nghệ không? Mà xác thực thế nào? Chụp ảnh rồi gửi cho cô ấy à? Làm thế không tôn trọng người ta lắm, không nên thì hơn.Ân Quả xếp gọn chứng minh thư và thẻ từ, định trả cho anh, song chàng trai kia lại đưa tay vào túi bên trong áo phao...Anh còn định lấy thêm gì nữa?Trước ánh mắt nghi hoặc của Ân Quả, chàng trai kia lấy điện thoại ra, mở album ảnh, sau đó quay màn hình di động về phía cô, trên đó là thông tin hộ chiếu của anh, họ tên cũng là:Lâm Diệc Dương.LIN,YIYANG..