Tác giả:

Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…

Chương 641

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 641Không biết Lê Minh Nguyệt ngây ra là do mình bị mắng hay là do bị Hà Duy Hùng mắng, cô.không ngừng khóc, khuôn mặt tái mét: “Hà Duy Hùng, Hà Duy Hùng, đừng mảng tôi nữa, anh mau đưa tôi đến bệnh viện! Nhược Vũ thuộc nhóm máu Rh-, lượng máu trong ngân hàng máu rất ít, mau đưa tôi đến bệnh viện!”Lúc này Hà Duy Hùng mới phản ứng lại, khởi động xe, điên cưồng nhấn ga, vượt đèn đỏ, cuối cùng cũng đuổi đến bệnh viện.Thân thể Lê Nhược Vũ vốn đã rất yếu, gần đây vất vả lắm mới khôi phục lại, nhưng thật sự không có cách nào so được với những phụ nữ mang thai khỏe mạnh khác.Hơn nữa trong bụng cô còn đang mang thai hai em bé cùng lúc. Trong trường hợp này, không thể sinh thường mà chỉ có thể sinh bằng phương pháp mổ lấy thai.Khi bệnh viện thu thập được hai túi máu từ tất cả các ngân hàng máu trên toàn quốc, Lê Minh Nguyệt kịp thời đuổi đến bệnh viện.Lê Minh Nguyệt khóc lóc kéo tay y tá: “Lấy máu của tôi này! Không cần xét nghiệm gì cả, tôi rất khỏe mạnh! Tôi đã khám sức khỏe khi cùng Nhược Vũ đi khám thai vào tháng trước! Lấy máu của tôi này!”Đèn trong phòng mổ vẫn chưa tắt.Trái tim treo ngược của Lâm Minh và Hà Duy Hùng vẫn chưa thể thả lỏng.Lê Minh Nguyệt hối hận vì lẽ ra cô không nên để Lê Nhược Vũ ở một mình, biết rõ là Lê Nhược Vũ mang cái bụng lớn như vậy, ở một mình sẽ không an toàn, vậy mà mình lại giận dõi với Hà Duy Hùng mà bỏ cô ấy một mình ở Phong Linh Đàm.Cô ấy tình nguyện làm túi máu, chỉ cần Lê Nhược Vũ và đứa con trong bụng cô an toàn thôi.Đây là lần đầu tiên cô y tá nhỏ nhìn thấy một người vừa khóc vừa lấy máu như vậy, phải dỗ dành rất lâu, đợi cô bình tĩnh lại mới bắt đầu lấy máu Lê Nhược Vũ vẫn đang ở trên giường bệnh trong phòng phầu thuật, mà ở bên ngoài phòng phẫu thuật, máu của Lê Minh Nguyệt từng chút một được rút ra, truyền cho cô.Trong bóng tối dường như tự có ý trời đã định Cho đến báy giờ, dường như luôn có vận mệnh dắt Lê Nhược Vũ và Lê Minh Nguyệt đến gần nhau hơn trong bóng tối Lê Minh Nguyệt nghĩ, nếu cô ấy cũng là một đứa trẻ mồ côi được nhặt về, có lẽ cô ấy và Lê Nhược Vũ là một cặp chị em ruột, nhiều người đều nói là hai người có chút giống nhau Ừm, chỉ là hơi giống thôi.Cô không xinh đẹp như Lê Nhược Vũ.Khi lượng máu mất từ ba mươi đến ba mươi lăm phần trăm tổng lượng máu, người đó sẽ bị sốc vì thiếu máu, nếu thiếu máu nữa mà không được bổ sung sẽ có dấu hiệu tử vong.Lê Minh Nguyệt đã lấy quá nhiều máu Cho dù Lê Nhược Vũ và đứa trẻ trong phòng mổ cũng chưa qua khỏi cơn nguy kịch, thì y tá cũng không dám rút máu cho Lê Minh Nguyệt nữa Không biết liệu những người trong phòng mổ có sống sót hay không, nhưng họ không thể để người bên ngoài chết trước vì mất máu.Ý tá gửi một gói máu tươi vào phòng cấp cứu.Sắc mặt Lê Minh Nguyệt tái nhợt, cô ấy đuối theo.Nắm lấy tay y tá: “Không còn rút máu nữa, có phải Lê Nhược Vũ và đứa bé đã an toàn rồi không?”Cô y tá lắc đãi Lắc đầu là c‹ “Tôi không biết bên trong có chuyện gì, nhưng máu của cô không thể rút ra được nữa. Nếu cô rút máu lần nữa, cô Lê còn chưa chết, cô đã chết trước rÌ “Giờ phải làm thế nào?”

Chương 641

Không biết Lê Minh Nguyệt ngây ra là do mình bị mắng hay là do bị Hà Duy Hùng mắng, cô.

không ngừng khóc, khuôn mặt tái mét: “Hà Duy Hùng, Hà Duy Hùng, đừng mảng tôi nữa, anh mau đưa tôi đến bệnh viện! Nhược Vũ thuộc nhóm máu Rh-, lượng máu trong ngân hàng máu rất ít, mau đưa tôi đến bệnh viện!”

Lúc này Hà Duy Hùng mới phản ứng lại, khởi động xe, điên cưồng nhấn ga, vượt đèn đỏ, cuối cùng cũng đuổi đến bệnh viện.

Thân thể Lê Nhược Vũ vốn đã rất yếu, gần đây vất vả lắm mới khôi phục lại, nhưng thật sự không có cách nào so được với những phụ nữ mang thai khỏe mạnh khác.

Hơn nữa trong bụng cô còn đang mang thai hai em bé cùng lúc. Trong trường hợp này, không thể sinh thường mà chỉ có thể sinh bằng phương pháp mổ lấy thai.

Khi bệnh viện thu thập được hai túi máu từ tất cả các ngân hàng máu trên toàn quốc, Lê Minh Nguyệt kịp thời đuổi đến bệnh viện.

Lê Minh Nguyệt khóc lóc kéo tay y tá: “Lấy máu của tôi này! Không cần xét nghiệm gì cả, tôi rất khỏe mạnh! Tôi đã khám sức khỏe khi cùng Nhược Vũ đi khám thai vào tháng trước! Lấy máu của tôi này!”

Đèn trong phòng mổ vẫn chưa tắt.

Trái tim treo ngược của Lâm Minh và Hà Duy Hùng vẫn chưa thể thả lỏng.

Lê Minh Nguyệt hối hận vì lẽ ra cô không nên để Lê Nhược Vũ ở một mình, biết rõ là Lê Nhược Vũ mang cái bụng lớn như vậy, ở một mình sẽ không an toàn, vậy mà mình lại giận dõi với Hà Duy Hùng mà bỏ cô ấy một mình ở Phong Linh Đàm.

Cô ấy tình nguyện làm túi máu, chỉ cần Lê Nhược Vũ và đứa con trong bụng cô an toàn thôi.

Đây là lần đầu tiên cô y tá nhỏ nhìn thấy một người vừa khóc vừa lấy máu như vậy, phải dỗ dành rất lâu, đợi cô bình tĩnh lại mới bắt đầu lấy máu Lê Nhược Vũ vẫn đang ở trên giường bệnh trong phòng phầu thuật, mà ở bên ngoài phòng phẫu thuật, máu của Lê Minh Nguyệt từng chút một được rút ra, truyền cho cô.

Trong bóng tối dường như tự có ý trời đã định Cho đến báy giờ, dường như luôn có vận mệnh dắt Lê Nhược Vũ và Lê Minh Nguyệt đến gần nhau hơn trong bóng tối Lê Minh Nguyệt nghĩ, nếu cô ấy cũng là một đứa trẻ mồ côi được nhặt về, có lẽ cô ấy và Lê Nhược Vũ là một cặp chị em ruột, nhiều người đều nói là hai người có chút giống nhau Ừm, chỉ là hơi giống thôi.

Cô không xinh đẹp như Lê Nhược Vũ.

Khi lượng máu mất từ ba mươi đến ba mươi lăm phần trăm tổng lượng máu, người đó sẽ bị sốc vì thiếu máu, nếu thiếu máu nữa mà không được bổ sung sẽ có dấu hiệu tử vong.

Lê Minh Nguyệt đã lấy quá nhiều máu Cho dù Lê Nhược Vũ và đứa trẻ trong phòng mổ cũng chưa qua khỏi cơn nguy kịch, thì y tá cũng không dám rút máu cho Lê Minh Nguyệt nữa Không biết liệu những người trong phòng mổ có sống sót hay không, nhưng họ không thể để người bên ngoài chết trước vì mất máu.

Ý tá gửi một gói máu tươi vào phòng cấp cứu.

Sắc mặt Lê Minh Nguyệt tái nhợt, cô ấy đuối theo.

Nắm lấy tay y tá: “Không còn rút máu nữa, có phải Lê Nhược Vũ và đứa bé đã an toàn rồi không?”

Cô y tá lắc đãi Lắc đầu là c‹ “Tôi không biết bên trong có chuyện gì, nhưng máu của cô không thể rút ra được nữa. Nếu cô rút máu lần nữa, cô Lê còn chưa chết, cô đã chết trước rÌ “Giờ phải làm thế nào?”

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 641Không biết Lê Minh Nguyệt ngây ra là do mình bị mắng hay là do bị Hà Duy Hùng mắng, cô.không ngừng khóc, khuôn mặt tái mét: “Hà Duy Hùng, Hà Duy Hùng, đừng mảng tôi nữa, anh mau đưa tôi đến bệnh viện! Nhược Vũ thuộc nhóm máu Rh-, lượng máu trong ngân hàng máu rất ít, mau đưa tôi đến bệnh viện!”Lúc này Hà Duy Hùng mới phản ứng lại, khởi động xe, điên cưồng nhấn ga, vượt đèn đỏ, cuối cùng cũng đuổi đến bệnh viện.Thân thể Lê Nhược Vũ vốn đã rất yếu, gần đây vất vả lắm mới khôi phục lại, nhưng thật sự không có cách nào so được với những phụ nữ mang thai khỏe mạnh khác.Hơn nữa trong bụng cô còn đang mang thai hai em bé cùng lúc. Trong trường hợp này, không thể sinh thường mà chỉ có thể sinh bằng phương pháp mổ lấy thai.Khi bệnh viện thu thập được hai túi máu từ tất cả các ngân hàng máu trên toàn quốc, Lê Minh Nguyệt kịp thời đuổi đến bệnh viện.Lê Minh Nguyệt khóc lóc kéo tay y tá: “Lấy máu của tôi này! Không cần xét nghiệm gì cả, tôi rất khỏe mạnh! Tôi đã khám sức khỏe khi cùng Nhược Vũ đi khám thai vào tháng trước! Lấy máu của tôi này!”Đèn trong phòng mổ vẫn chưa tắt.Trái tim treo ngược của Lâm Minh và Hà Duy Hùng vẫn chưa thể thả lỏng.Lê Minh Nguyệt hối hận vì lẽ ra cô không nên để Lê Nhược Vũ ở một mình, biết rõ là Lê Nhược Vũ mang cái bụng lớn như vậy, ở một mình sẽ không an toàn, vậy mà mình lại giận dõi với Hà Duy Hùng mà bỏ cô ấy một mình ở Phong Linh Đàm.Cô ấy tình nguyện làm túi máu, chỉ cần Lê Nhược Vũ và đứa con trong bụng cô an toàn thôi.Đây là lần đầu tiên cô y tá nhỏ nhìn thấy một người vừa khóc vừa lấy máu như vậy, phải dỗ dành rất lâu, đợi cô bình tĩnh lại mới bắt đầu lấy máu Lê Nhược Vũ vẫn đang ở trên giường bệnh trong phòng phầu thuật, mà ở bên ngoài phòng phẫu thuật, máu của Lê Minh Nguyệt từng chút một được rút ra, truyền cho cô.Trong bóng tối dường như tự có ý trời đã định Cho đến báy giờ, dường như luôn có vận mệnh dắt Lê Nhược Vũ và Lê Minh Nguyệt đến gần nhau hơn trong bóng tối Lê Minh Nguyệt nghĩ, nếu cô ấy cũng là một đứa trẻ mồ côi được nhặt về, có lẽ cô ấy và Lê Nhược Vũ là một cặp chị em ruột, nhiều người đều nói là hai người có chút giống nhau Ừm, chỉ là hơi giống thôi.Cô không xinh đẹp như Lê Nhược Vũ.Khi lượng máu mất từ ba mươi đến ba mươi lăm phần trăm tổng lượng máu, người đó sẽ bị sốc vì thiếu máu, nếu thiếu máu nữa mà không được bổ sung sẽ có dấu hiệu tử vong.Lê Minh Nguyệt đã lấy quá nhiều máu Cho dù Lê Nhược Vũ và đứa trẻ trong phòng mổ cũng chưa qua khỏi cơn nguy kịch, thì y tá cũng không dám rút máu cho Lê Minh Nguyệt nữa Không biết liệu những người trong phòng mổ có sống sót hay không, nhưng họ không thể để người bên ngoài chết trước vì mất máu.Ý tá gửi một gói máu tươi vào phòng cấp cứu.Sắc mặt Lê Minh Nguyệt tái nhợt, cô ấy đuối theo.Nắm lấy tay y tá: “Không còn rút máu nữa, có phải Lê Nhược Vũ và đứa bé đã an toàn rồi không?”Cô y tá lắc đãi Lắc đầu là c‹ “Tôi không biết bên trong có chuyện gì, nhưng máu của cô không thể rút ra được nữa. Nếu cô rút máu lần nữa, cô Lê còn chưa chết, cô đã chết trước rÌ “Giờ phải làm thế nào?”

Chương 641