Tác giả:

Chương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ…

Chương 642

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 642“Cô ngồi nghỉ ngơi đi, uống chút đường để phục hồi Hai mắt Lê Minh Nguyệt đỏ hoe: “Hay là cô rút thêm chút nữa đi, một chút cũng được.”Cô y tá lắc đầu từ chối: ‘Không được, nếu có tai nạn chết người thì tôi không gánh nổi trách nhiệm nà) “Chỉ hút một chút thì sẽ không xảy ra chuyện gì đâu” Lê Minh Nguyệt quấn lấy y tá, hai người Lâm Minh và Hà Duy Hùng đứng một bên với vẻ mặt bình tĩnh không nói tiếng nào, cô y tá nhỏ không còn cách nào khác, đành phải nghiến răng chịu đựng rút máu trên người Lê Minh Nguyệt.Vừa mới lấy được chút máu cuối cùng, đèn trong phòng mổ vụt tắt.Hai mẹ con Lê Nhược Vũ đều bình an vô sự, tuy nhiên hai đứa trẻ đều sinh non, quá yếu nên phải đưa vào lồng ấp để chăm sóc cẩn thận.Lê Minh Nguyệt lại vội vàng nhảy ra ngoài, nhìn các bác sĩ và y tá đẩy Lê Nhược Vũ vào phòng bệnh, cuối cùng nở nụ cười: “Nhược Vũ không có chuyện gì, quá… Tốt.Trước khi chữ “rồi” được thốt ra, trước mắt Lê Minh Nguyệt tối sầm lại, cô ấy hôn mê bất tỉnh.Cô y tá nhỏ sợ chết khiếp, hét lên: “Xong rồi!Chắc không phải vì rút máu quá liều mà chết người chứ?”Hà Duy Hùng vốn dĩ cùng Lâm Minh đi theo xe của Lê Nhược Vũ đến phòng bệnh, nhưng khi nghe thấy tiếng hét của cô y tá trẻ, nhịn không được phải dừng lại.Anh †a không nhịn được quay đầu, thấy cô y †á ôm Lê Minh Nguyệt đã ngất đi, vội vàng gọi người: “Xong rồi, xong rồi, cô ấy cũng là nhóm máu gấu trúc. Nếu rút ra quá nhiều máu thì không ai cứu được cô ấy!”Có người mắng: “Không phải là còn chưa dùng hết nửa túi huyết tương sao? Sao lại rút máu cô ấy!”Hà Duy Hùng đột nhiên cảm thấy trong lòng nhói đau, nhấc Lê Minh Nguyệt khỏi tay y tá.Lúc này anh ta mới phát hiện ra, đầu Lê Minh Nguyệt rất nhỏ, cả người đều rất nhẹ, ôm lên vô cùng dễ dàng, không chút sức nặng, tựa như có thể biến thành một tờ giấy bị gió thổi bay bất cứ lúc nào.Trái tim của Hà Duy Hùng đột nhiên thắt lại: “Cô ấy bị sao vậy 2I”Cô y tá nhỏ cũng sợ hãi: “Cô ấy lấy máu nhiều quá, phải gọi bác sĩ đến khám trước, phòng trường hợp chết thì phải làm sao! Tôi lấy máu đến chết người, tiếp theo cũng xúi quẩy lắm!”“ý cô là gì? Cô ấy sẽ chết!”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!Biểu tình của Hà Duy Hùng rất kinh khủng, cô y tá khóc lên: “Có rất nhiều trường hợp tử vong vì rút máu quá liều lượng. Tôi không biết đây là tình huống gì. Bác sĩ sẽ đến ngay, phải hỏi bác sĩ Trước.”Hà Duy Hùng bồng dưng ngẩn người, anh ta chưa bao giờ nghĩ rằng Lê Minh Nguyệt sẽ chết.Khả năng này khiến anh ta cảm thấy không thở được…Lê Minh Nguyệt, em sẽ không chết, phải không?Cô ấy ồn ào như vậy, luôn tràn đầy năng lượng.Dù anh ta có mắng mỏ cô ấy thế nào đi nữa, cô ấy sẽ ở vừa khóc lóc, vừa đấu tranh, nói rằng nhất định sẽ phải đền bù Nếu anh ta sớm biết cô ấy bù đắp chính là đem cả tính mạng của mình đặt vào đó, anh ta còn có thể mắng chửi cô ấy như vậy để cô ấy coi mình như túi máu rồi truyền máu cho Nhược Vũ sao?Hà Duy Hùng tự hỏi mình, nhưng anh ta không biết câu trả lời.Chỉ có điều nhìn Lê Minh Nguyệt ngã xuống trước mặt, trong lòng đột nhiên có một sự sợ hãi kỳ quái Anh ta phát hiện ra rằng mình cũng run khi nói Bác sĩ cũng bị giọng nói của Hà Duy Hùng dọa sợ hãi…Đèn sáng có chút chói mắt, Lê Minh Nguyệt vừa mở mắt liền cảm thấy khó chịu.

Chương 642

“Cô ngồi nghỉ ngơi đi, uống chút đường để phục hồi Hai mắt Lê Minh Nguyệt đỏ hoe: “Hay là cô rút thêm chút nữa đi, một chút cũng được.”

Cô y tá lắc đầu từ chối: ‘Không được, nếu có tai nạn chết người thì tôi không gánh nổi trách nhiệm nà) “Chỉ hút một chút thì sẽ không xảy ra chuyện gì đâu” Lê Minh Nguyệt quấn lấy y tá, hai người Lâm Minh và Hà Duy Hùng đứng một bên với vẻ mặt bình tĩnh không nói tiếng nào, cô y tá nhỏ không còn cách nào khác, đành phải nghiến răng chịu đựng rút máu trên người Lê Minh Nguyệt.

Vừa mới lấy được chút máu cuối cùng, đèn trong phòng mổ vụt tắt.

Hai mẹ con Lê Nhược Vũ đều bình an vô sự, tuy nhiên hai đứa trẻ đều sinh non, quá yếu nên phải đưa vào lồng ấp để chăm sóc cẩn thận.

Lê Minh Nguyệt lại vội vàng nhảy ra ngoài, nhìn các bác sĩ và y tá đẩy Lê Nhược Vũ vào phòng bệnh, cuối cùng nở nụ cười: “Nhược Vũ không có chuyện gì, quá… Tốt.

Trước khi chữ “rồi” được thốt ra, trước mắt Lê Minh Nguyệt tối sầm lại, cô ấy hôn mê bất tỉnh.

Cô y tá nhỏ sợ chết khiếp, hét lên: “Xong rồi!

Chắc không phải vì rút máu quá liều mà chết người chứ?”

Hà Duy Hùng vốn dĩ cùng Lâm Minh đi theo xe của Lê Nhược Vũ đến phòng bệnh, nhưng khi nghe thấy tiếng hét của cô y tá trẻ, nhịn không được phải dừng lại.

Anh †a không nhịn được quay đầu, thấy cô y †á ôm Lê Minh Nguyệt đã ngất đi, vội vàng gọi người: “Xong rồi, xong rồi, cô ấy cũng là nhóm máu gấu trúc. Nếu rút ra quá nhiều máu thì không ai cứu được cô ấy!”

Có người mắng: “Không phải là còn chưa dùng hết nửa túi huyết tương sao? Sao lại rút máu cô ấy!”

Hà Duy Hùng đột nhiên cảm thấy trong lòng nhói đau, nhấc Lê Minh Nguyệt khỏi tay y tá.

Lúc này anh ta mới phát hiện ra, đầu Lê Minh Nguyệt rất nhỏ, cả người đều rất nhẹ, ôm lên vô cùng dễ dàng, không chút sức nặng, tựa như có thể biến thành một tờ giấy bị gió thổi bay bất cứ lúc nào.

Trái tim của Hà Duy Hùng đột nhiên thắt lại: “Cô ấy bị sao vậy 2I”

Cô y tá nhỏ cũng sợ hãi: “Cô ấy lấy máu nhiều quá, phải gọi bác sĩ đến khám trước, phòng trường hợp chết thì phải làm sao! Tôi lấy máu đến chết người, tiếp theo cũng xúi quẩy lắm!”

“ý cô là gì? Cô ấy sẽ chết!”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Biểu tình của Hà Duy Hùng rất kinh khủng, cô y tá khóc lên: “Có rất nhiều trường hợp tử vong vì rút máu quá liều lượng. Tôi không biết đây là tình huống gì. Bác sĩ sẽ đến ngay, phải hỏi bác sĩ Trước.”

Hà Duy Hùng bồng dưng ngẩn người, anh ta chưa bao giờ nghĩ rằng Lê Minh Nguyệt sẽ chết.

Khả năng này khiến anh ta cảm thấy không thở được…

Lê Minh Nguyệt, em sẽ không chết, phải không?

Cô ấy ồn ào như vậy, luôn tràn đầy năng lượng.

Dù anh ta có mắng mỏ cô ấy thế nào đi nữa, cô ấy sẽ ở vừa khóc lóc, vừa đấu tranh, nói rằng nhất định sẽ phải đền bù Nếu anh ta sớm biết cô ấy bù đắp chính là đem cả tính mạng của mình đặt vào đó, anh ta còn có thể mắng chửi cô ấy như vậy để cô ấy coi mình như túi máu rồi truyền máu cho Nhược Vũ sao?

Hà Duy Hùng tự hỏi mình, nhưng anh ta không biết câu trả lời.

Chỉ có điều nhìn Lê Minh Nguyệt ngã xuống trước mặt, trong lòng đột nhiên có một sự sợ hãi kỳ quái Anh ta phát hiện ra rằng mình cũng run khi nói Bác sĩ cũng bị giọng nói của Hà Duy Hùng dọa sợ hãi…

Đèn sáng có chút chói mắt, Lê Minh Nguyệt vừa mở mắt liền cảm thấy khó chịu.

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ MìnhTác giả: Nguyệt KhaTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Người đó là cô Lâm đúng không?” “Xế, có tiếng không có miếng thì cô với chả Lâm gì. Nghe bảo cậu Lâm còn chẳng buồn xuất hiện trong ngày lấy giấy kết hôn cơ! Biết đâu cậu chủ không biết mặt mũi cô ta ra sao luôn đấy” Lê Nhược Vũ nghe rất rõ lời bàn tán của các nữ giúp việc nhà họ Lâm, nhưng cô chẳng còn tí hơi sức nào để quan tâm đến nó nữa. Chuyến bay về nước đã kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ và bây giờ cô chỉ muốn ném mình lên giường ngủ một giấc thật ngon thôi. Bước vào căn phòng mẹ Lâm đã chỉ, Lê Nhược Vũ cởi chiếc váy liền thấm mồ hôi xuống bất chấp đôi giày cao gót nhọn dưới chân. Khóakéo nằm bên hông eo nên cô phải mất rất nhiều sức để mở nó, làn váy thoáng trượt xuống giải thoát cơ thể trảng ngần chẳng thua kém gì Ngọc Trinh. “Cạchr, tiếng cửa phòng tắm bị ai đó đẩy ra và người đàn ông chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông đang đứng đó. Đôi mắt sâu thăm thẳm chợt lóe tia sáng tối †ăm nhìn cô. Bắt đầu từ khi làn váy trượt xuống khỏi cơ thể, có thể nói Lê Nhược Vũ… Chương 642“Cô ngồi nghỉ ngơi đi, uống chút đường để phục hồi Hai mắt Lê Minh Nguyệt đỏ hoe: “Hay là cô rút thêm chút nữa đi, một chút cũng được.”Cô y tá lắc đầu từ chối: ‘Không được, nếu có tai nạn chết người thì tôi không gánh nổi trách nhiệm nà) “Chỉ hút một chút thì sẽ không xảy ra chuyện gì đâu” Lê Minh Nguyệt quấn lấy y tá, hai người Lâm Minh và Hà Duy Hùng đứng một bên với vẻ mặt bình tĩnh không nói tiếng nào, cô y tá nhỏ không còn cách nào khác, đành phải nghiến răng chịu đựng rút máu trên người Lê Minh Nguyệt.Vừa mới lấy được chút máu cuối cùng, đèn trong phòng mổ vụt tắt.Hai mẹ con Lê Nhược Vũ đều bình an vô sự, tuy nhiên hai đứa trẻ đều sinh non, quá yếu nên phải đưa vào lồng ấp để chăm sóc cẩn thận.Lê Minh Nguyệt lại vội vàng nhảy ra ngoài, nhìn các bác sĩ và y tá đẩy Lê Nhược Vũ vào phòng bệnh, cuối cùng nở nụ cười: “Nhược Vũ không có chuyện gì, quá… Tốt.Trước khi chữ “rồi” được thốt ra, trước mắt Lê Minh Nguyệt tối sầm lại, cô ấy hôn mê bất tỉnh.Cô y tá nhỏ sợ chết khiếp, hét lên: “Xong rồi!Chắc không phải vì rút máu quá liều mà chết người chứ?”Hà Duy Hùng vốn dĩ cùng Lâm Minh đi theo xe của Lê Nhược Vũ đến phòng bệnh, nhưng khi nghe thấy tiếng hét của cô y tá trẻ, nhịn không được phải dừng lại.Anh †a không nhịn được quay đầu, thấy cô y †á ôm Lê Minh Nguyệt đã ngất đi, vội vàng gọi người: “Xong rồi, xong rồi, cô ấy cũng là nhóm máu gấu trúc. Nếu rút ra quá nhiều máu thì không ai cứu được cô ấy!”Có người mắng: “Không phải là còn chưa dùng hết nửa túi huyết tương sao? Sao lại rút máu cô ấy!”Hà Duy Hùng đột nhiên cảm thấy trong lòng nhói đau, nhấc Lê Minh Nguyệt khỏi tay y tá.Lúc này anh ta mới phát hiện ra, đầu Lê Minh Nguyệt rất nhỏ, cả người đều rất nhẹ, ôm lên vô cùng dễ dàng, không chút sức nặng, tựa như có thể biến thành một tờ giấy bị gió thổi bay bất cứ lúc nào.Trái tim của Hà Duy Hùng đột nhiên thắt lại: “Cô ấy bị sao vậy 2I”Cô y tá nhỏ cũng sợ hãi: “Cô ấy lấy máu nhiều quá, phải gọi bác sĩ đến khám trước, phòng trường hợp chết thì phải làm sao! Tôi lấy máu đến chết người, tiếp theo cũng xúi quẩy lắm!”“ý cô là gì? Cô ấy sẽ chết!”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!Biểu tình của Hà Duy Hùng rất kinh khủng, cô y tá khóc lên: “Có rất nhiều trường hợp tử vong vì rút máu quá liều lượng. Tôi không biết đây là tình huống gì. Bác sĩ sẽ đến ngay, phải hỏi bác sĩ Trước.”Hà Duy Hùng bồng dưng ngẩn người, anh ta chưa bao giờ nghĩ rằng Lê Minh Nguyệt sẽ chết.Khả năng này khiến anh ta cảm thấy không thở được…Lê Minh Nguyệt, em sẽ không chết, phải không?Cô ấy ồn ào như vậy, luôn tràn đầy năng lượng.Dù anh ta có mắng mỏ cô ấy thế nào đi nữa, cô ấy sẽ ở vừa khóc lóc, vừa đấu tranh, nói rằng nhất định sẽ phải đền bù Nếu anh ta sớm biết cô ấy bù đắp chính là đem cả tính mạng của mình đặt vào đó, anh ta còn có thể mắng chửi cô ấy như vậy để cô ấy coi mình như túi máu rồi truyền máu cho Nhược Vũ sao?Hà Duy Hùng tự hỏi mình, nhưng anh ta không biết câu trả lời.Chỉ có điều nhìn Lê Minh Nguyệt ngã xuống trước mặt, trong lòng đột nhiên có một sự sợ hãi kỳ quái Anh ta phát hiện ra rằng mình cũng run khi nói Bác sĩ cũng bị giọng nói của Hà Duy Hùng dọa sợ hãi…Đèn sáng có chút chói mắt, Lê Minh Nguyệt vừa mở mắt liền cảm thấy khó chịu.

Chương 642