Đầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn…
Chương 160
Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 160Dứt lời, hai tay của Trầm Vạn Thông đặt sau lưng, thân thể chậm chậm bay lên không trung.“Ông trời ơi..!”Mọi người trừng to mắt, như là gặp phải quỷ!Đây không phải là đi trên mặt đất nữa, đây là đang bay, Là ngự khí phi hành!“Thật đáng sợi Không hổ là Võ Thánh! ! Thực lực như vậy quả thực vượt ra khỏi phạm vi củanhân loại!”“Khó trách có người nói, Võ đạo tu luyện giả là giấc mộng đẹp của tục nhân. Mà Võ Thánh thì là mộng tưởng của Võ đạo tu luyện giả! Cảnh giới Võ Thánh hoàn toàn chính xác làm mục tiêu con người hướng tới!”Ánh mắt của Trầm Vạn Thông lạnh lùng, hai tay giơ lên hướng về Lăng Việt, điểm ra một chỉ.Nhất chỉ khí kình, hóa thành một đạo ánh sáng ép thẳng tới trán của Lăng Việt.Lăng Việt không tránh không né, mặc cho kình khí đạo ánh sáng phóng tới.Vệt trắng thẳng tắp xuyên qua trán của Lăng Việt, Trâm Vạn Thông khinh thường cười mộttiếng.Chỉ cần một kích chắc chắn sẽ chết, tên Lăng Việt này thật sự làkhông chịu nổi một kích!Nhưng cái vệt trắng kia khi xuyên qua trán của Lăng Việt lại không giảm tốc độ, trực tiếp vạchphá không khí b*n r* phía ngoài phá tan một chiếc xe hơi thành bã vụn.“Hã!”Tròng mắt của Trầm Vạn Thông hơi híp.“Tàn ảnh sao?”Vừa dứt lời, cổ của Trầm Vạn Thông đột nhiên bị một cánh tay thon dài trực tiếp kẹp lại!“Gái gì?”Trâm Vạn Thông quá sợ hãi, không nghĩ tới, Lăng Việt lại đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, đồng thời xuất thủ kẹp cổ họng của hắn! Đem chính bản thân của hắn khóa chặt!“Chỉ là Võ Thánh nhất trọng cảnh cũng dám ở trước mặt ta làm càn, ngươi tưởng mình là ông trời rồi sao?”Lời nói của Lăng Việt rất thản nhiên, dường như người đang nằm trong tay của hắn không phải một tên cao thủ Võ Thánh, mà chính là một con kiến hôi.Giờ khắc này, Trầm Vạn Thông cũng không dám ngông cuồng như trước đó!Thực lực của Lăng Việt sâu không lường được làm cho Trầm Vạn Thông hoảng sợ đến nổi trái tim đập liên tục.“Ngươi. .. Ngươi buông ra… .”Trầm Vạn Thông không ngừng dẫy dụa, nhưng tay của Lăng Việt tay lại kông chút nhúc nhích.Đây là thực lực tuyệt đối giống như cá lớn nuốt cá bé!Cảm giác được Lăng Việt hơi hơi bắt đầu siết chặt lại, Trầm Vạn Thông ngàn vạn lần hoảng sợ.“Ngươi. .. Ngươi muốn làm gì? Ngươi không thể giết ta! Ta là đệ tử của Không Động nếu như ngươi giết ta, Không Động sẽ không bỏ qua cho ngươi!”
Chương 160
Dứt lời, hai tay của Trầm Vạn Thông đặt sau lưng, thân thể chậm chậm bay lên không trung.
“Ông trời ơi..!”
Mọi người trừng to mắt, như là gặp phải quỷ!
Đây không phải là đi trên mặt đất nữa, đây là đang bay, Là ngự khí phi hành!
“Thật đáng sợi Không hổ là Võ Thánh! ! Thực lực như vậy quả thực vượt ra khỏi phạm vi của
nhân loại!”
“Khó trách có người nói, Võ đạo tu luyện giả là giấc mộng đẹp của tục nhân. Mà Võ Thánh thì là mộng tưởng của Võ đạo tu luyện giả! Cảnh giới Võ Thánh hoàn toàn chính xác làm mục tiêu con người hướng tới!”
Ánh mắt của Trầm Vạn Thông lạnh lùng, hai tay giơ lên hướng về Lăng Việt, điểm ra một chỉ.
Nhất chỉ khí kình, hóa thành một đạo ánh sáng ép thẳng tới trán của Lăng Việt.
Lăng Việt không tránh không né, mặc cho kình khí đạo ánh sáng phóng tới.
Vệt trắng thẳng tắp xuyên qua trán của Lăng Việt, Trâm Vạn Thông khinh thường cười một
tiếng.
Chỉ cần một kích chắc chắn sẽ chết, tên Lăng Việt này thật sự làkhông chịu nổi một kích!
Nhưng cái vệt trắng kia khi xuyên qua trán của Lăng Việt lại không giảm tốc độ, trực tiếp vạch
phá không khí b*n r* phía ngoài phá tan một chiếc xe hơi thành bã vụn.
“Hã!”
Tròng mắt của Trầm Vạn Thông hơi híp.
“Tàn ảnh sao?”
Vừa dứt lời, cổ của Trầm Vạn Thông đột nhiên bị một cánh tay thon dài trực tiếp kẹp lại!
“Gái gì?”
Trâm Vạn Thông quá sợ hãi, không nghĩ tới, Lăng Việt lại đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, đồng thời xuất thủ kẹp cổ họng của hắn! Đem chính bản thân của hắn khóa chặt!
“Chỉ là Võ Thánh nhất trọng cảnh cũng dám ở trước mặt ta làm càn, ngươi tưởng mình là ông trời rồi sao?”
Lời nói của Lăng Việt rất thản nhiên, dường như người đang nằm trong tay của hắn không phải một tên cao thủ Võ Thánh, mà chính là một con kiến hôi.
Giờ khắc này, Trầm Vạn Thông cũng không dám ngông cuồng như trước đó!
Thực lực của Lăng Việt sâu không lường được làm cho Trầm Vạn Thông hoảng sợ đến nổi trái tim đập liên tục.
“Ngươi. .. Ngươi buông ra… .”
Trầm Vạn Thông không ngừng dẫy dụa, nhưng tay của Lăng Việt tay lại kông chút nhúc nhích.
Đây là thực lực tuyệt đối giống như cá lớn nuốt cá bé!
Cảm giác được Lăng Việt hơi hơi bắt đầu siết chặt lại, Trầm Vạn Thông ngàn vạn lần hoảng sợ.
“Ngươi. .. Ngươi muốn làm gì? Ngươi không thể giết ta! Ta là đệ tử của Không Động nếu như ngươi giết ta, Không Động sẽ không bỏ qua cho ngươi!”
Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 160Dứt lời, hai tay của Trầm Vạn Thông đặt sau lưng, thân thể chậm chậm bay lên không trung.“Ông trời ơi..!”Mọi người trừng to mắt, như là gặp phải quỷ!Đây không phải là đi trên mặt đất nữa, đây là đang bay, Là ngự khí phi hành!“Thật đáng sợi Không hổ là Võ Thánh! ! Thực lực như vậy quả thực vượt ra khỏi phạm vi củanhân loại!”“Khó trách có người nói, Võ đạo tu luyện giả là giấc mộng đẹp của tục nhân. Mà Võ Thánh thì là mộng tưởng của Võ đạo tu luyện giả! Cảnh giới Võ Thánh hoàn toàn chính xác làm mục tiêu con người hướng tới!”Ánh mắt của Trầm Vạn Thông lạnh lùng, hai tay giơ lên hướng về Lăng Việt, điểm ra một chỉ.Nhất chỉ khí kình, hóa thành một đạo ánh sáng ép thẳng tới trán của Lăng Việt.Lăng Việt không tránh không né, mặc cho kình khí đạo ánh sáng phóng tới.Vệt trắng thẳng tắp xuyên qua trán của Lăng Việt, Trâm Vạn Thông khinh thường cười mộttiếng.Chỉ cần một kích chắc chắn sẽ chết, tên Lăng Việt này thật sự làkhông chịu nổi một kích!Nhưng cái vệt trắng kia khi xuyên qua trán của Lăng Việt lại không giảm tốc độ, trực tiếp vạchphá không khí b*n r* phía ngoài phá tan một chiếc xe hơi thành bã vụn.“Hã!”Tròng mắt của Trầm Vạn Thông hơi híp.“Tàn ảnh sao?”Vừa dứt lời, cổ của Trầm Vạn Thông đột nhiên bị một cánh tay thon dài trực tiếp kẹp lại!“Gái gì?”Trâm Vạn Thông quá sợ hãi, không nghĩ tới, Lăng Việt lại đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, đồng thời xuất thủ kẹp cổ họng của hắn! Đem chính bản thân của hắn khóa chặt!“Chỉ là Võ Thánh nhất trọng cảnh cũng dám ở trước mặt ta làm càn, ngươi tưởng mình là ông trời rồi sao?”Lời nói của Lăng Việt rất thản nhiên, dường như người đang nằm trong tay của hắn không phải một tên cao thủ Võ Thánh, mà chính là một con kiến hôi.Giờ khắc này, Trầm Vạn Thông cũng không dám ngông cuồng như trước đó!Thực lực của Lăng Việt sâu không lường được làm cho Trầm Vạn Thông hoảng sợ đến nổi trái tim đập liên tục.“Ngươi. .. Ngươi buông ra… .”Trầm Vạn Thông không ngừng dẫy dụa, nhưng tay của Lăng Việt tay lại kông chút nhúc nhích.Đây là thực lực tuyệt đối giống như cá lớn nuốt cá bé!Cảm giác được Lăng Việt hơi hơi bắt đầu siết chặt lại, Trầm Vạn Thông ngàn vạn lần hoảng sợ.“Ngươi. .. Ngươi muốn làm gì? Ngươi không thể giết ta! Ta là đệ tử của Không Động nếu như ngươi giết ta, Không Động sẽ không bỏ qua cho ngươi!”