Tác giả:

Đầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn…

Chương 161

Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 161Trầm Vạn Thông không nói lời này còn tốt, vừa mở miệng thì lại làm cho ánh mắt của Lăng Việt lạnh hơn.Dùng lực một chút, một tiếng “Răng rắc” vang giòn vang lên, TrâmVạn Thông hoàn toàn thắng đơ không còn chút động tĩnh nào.Lăng Việt đem hắn vứt trên mặt đất, sau đó lấy ra một tấm khăn ướt chà chà tay.Toàn bộ người trong khách sạn yên tĩnh như nước hồ, đến một cây kim rơi xuống đều có thể nghe được rõ ràng!Tất cả mọi người ngay cả thở cũng đều cẩn thận, bọn họ nhìn chằm chằm vào thi thể ởdưới chân của Lăng Việt.Đây chính là một tên cao thủ Võ Thánh.Một nhân vật cường đại như thế, một cao thủ đã vượt qua khỏi phạm vi nhận biết của nhân loại, vậy mà ở trước mặt của Lăng Việt đến một chiêu cũng tiếp không nổi!Càng đáng sợ hơn chính là Trầm Vạn Thông xuất chiêu trước mà cũng không làm gì được Lăng Việt!Thực lực gì mà kh*ng b* như vậy?Lúc này thân thể của Từ Long run rẩy, ông ta co quắp ngồi dưới đất.Cái bộ dáng ngông cuồng chó cậy nhà có chủ đã sớm biến mất không thấy đâu, thay vào đó là một mặt tuyệt vọng không cam lòng.“Không thể nào! Không thể nào! Trầm huynh đệ là Võ Thánh, là Tây Bắc Vương! Làmsao lại bị một thằng nhãi con nho nhỏ như ngươi g**t ch*t được? Ta không tin! Ta không tin!”Lăng Việt đem khăn ướt vứt bỏ, nhìn về phía Từ Long, ánh mắt của hắn một mảnh lạnh nhạt,không có chút thương hại nào.“Ta đã cho ông cơ hội! Vốn ông có thể làm Giang Châu Vương!”Từ Long cắn chặt hàm răng.“Làm Giang Châu Vương cho Quỷ Cốc các ngươi sao? Ta không có thèm! Ngươi bất quá chỉ là một tên tiện chủng mà thôi! Năm đó Hoa gia không có g**t ch*t ngươi, để ngươi tiểu nhân đắc chí! Bây giờ ngươi trở lại Giang Châu, đến hại Từ gia của ta, ta dù có chết cũng sẽ không thuần phục dưới chân ngươi!”“Hỗn xược!”Minh Thừa quát một tiếng.“Thiếu chủ nhà ta là người ông có thể nhục mạhay sao?”Từ Long cười lạnh, chậm rãi đứng lên.“Ta mắng đấy! Ngươi làm được gì ta? Dù sao ta đã đắc tội hắn, không phải là chỉ chết thôi sao? Dù sao trốn cũng không thoát, chẳng bằng mắng hắn vài câu cho hả giận!”Lăng Việt gật gật đầu.“Coi như ông có chút cốt khí.”Sau đó, hắn lại nói tiếp.“Nhưng cũng tiếc, ông không biết ông đang đối mặt với ai!”Từ Long cười ha ha một tiếng.

Chương 161

Trầm Vạn Thông không nói lời này còn tốt, vừa mở miệng thì lại làm cho ánh mắt của Lăng Việt lạnh hơn.

Dùng lực một chút, một tiếng “Răng rắc” vang giòn vang lên, Trâm

Vạn Thông hoàn toàn thắng đơ không còn chút động tĩnh nào.

Lăng Việt đem hắn vứt trên mặt đất, sau đó lấy ra một tấm khăn ướt chà chà tay.

Toàn bộ người trong khách sạn yên tĩnh như nước hồ, đến một cây kim rơi xuống đều có thể nghe được rõ ràng!

Tất cả mọi người ngay cả thở cũng đều cẩn thận, bọn họ nhìn chằm chằm vào thi thể ở

dưới chân của Lăng Việt.

Đây chính là một tên cao thủ Võ Thánh.

Một nhân vật cường đại như thế, một cao thủ đã vượt qua khỏi phạm vi nhận biết của nhân loại, vậy mà ở trước mặt của Lăng Việt đến một chiêu cũng tiếp không nổi!

Càng đáng sợ hơn chính là Trầm Vạn Thông xuất chiêu trước mà cũng không làm gì được Lăng Việt!

Thực lực gì mà kh*ng b* như vậy?

Lúc này thân thể của Từ Long run rẩy, ông ta co quắp ngồi dưới đất.

Cái bộ dáng ngông cuồng chó cậy nhà có chủ đã sớm biến mất không thấy đâu, thay vào đó là một mặt tuyệt vọng không cam lòng.

“Không thể nào! Không thể nào! Trầm huynh đệ là Võ Thánh, là Tây Bắc Vương! Làm

sao lại bị một thằng nhãi con nho nhỏ như ngươi g**t ch*t được? Ta không tin! Ta không tin!”

Lăng Việt đem khăn ướt vứt bỏ, nhìn về phía Từ Long, ánh mắt của hắn một mảnh lạnh nhạt,

không có chút thương hại nào.

“Ta đã cho ông cơ hội! Vốn ông có thể làm Giang Châu Vương!”

Từ Long cắn chặt hàm răng.

“Làm Giang Châu Vương cho Quỷ Cốc các ngươi sao? Ta không có thèm! Ngươi bất quá chỉ là một tên tiện chủng mà thôi! Năm đó Hoa gia không có g**t ch*t ngươi, để ngươi tiểu nhân đắc chí! Bây giờ ngươi trở lại Giang Châu, đến hại Từ gia của ta, ta dù có chết cũng sẽ không thuần phục dưới chân ngươi!”

“Hỗn xược!”

Minh Thừa quát một tiếng.

“Thiếu chủ nhà ta là người ông có thể nhục mạ

hay sao?”

Từ Long cười lạnh, chậm rãi đứng lên.

“Ta mắng đấy! Ngươi làm được gì ta? Dù sao ta đã đắc tội hắn, không phải là chỉ chết thôi sao? Dù sao trốn cũng không thoát, chẳng bằng mắng hắn vài câu cho hả giận!”

Lăng Việt gật gật đầu.

“Coi như ông có chút cốt khí.”

Sau đó, hắn lại nói tiếp.

“Nhưng cũng tiếc, ông không biết ông đang đối mặt với ai!”

Từ Long cười ha ha một tiếng.

Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 161Trầm Vạn Thông không nói lời này còn tốt, vừa mở miệng thì lại làm cho ánh mắt của Lăng Việt lạnh hơn.Dùng lực một chút, một tiếng “Răng rắc” vang giòn vang lên, TrâmVạn Thông hoàn toàn thắng đơ không còn chút động tĩnh nào.Lăng Việt đem hắn vứt trên mặt đất, sau đó lấy ra một tấm khăn ướt chà chà tay.Toàn bộ người trong khách sạn yên tĩnh như nước hồ, đến một cây kim rơi xuống đều có thể nghe được rõ ràng!Tất cả mọi người ngay cả thở cũng đều cẩn thận, bọn họ nhìn chằm chằm vào thi thể ởdưới chân của Lăng Việt.Đây chính là một tên cao thủ Võ Thánh.Một nhân vật cường đại như thế, một cao thủ đã vượt qua khỏi phạm vi nhận biết của nhân loại, vậy mà ở trước mặt của Lăng Việt đến một chiêu cũng tiếp không nổi!Càng đáng sợ hơn chính là Trầm Vạn Thông xuất chiêu trước mà cũng không làm gì được Lăng Việt!Thực lực gì mà kh*ng b* như vậy?Lúc này thân thể của Từ Long run rẩy, ông ta co quắp ngồi dưới đất.Cái bộ dáng ngông cuồng chó cậy nhà có chủ đã sớm biến mất không thấy đâu, thay vào đó là một mặt tuyệt vọng không cam lòng.“Không thể nào! Không thể nào! Trầm huynh đệ là Võ Thánh, là Tây Bắc Vương! Làmsao lại bị một thằng nhãi con nho nhỏ như ngươi g**t ch*t được? Ta không tin! Ta không tin!”Lăng Việt đem khăn ướt vứt bỏ, nhìn về phía Từ Long, ánh mắt của hắn một mảnh lạnh nhạt,không có chút thương hại nào.“Ta đã cho ông cơ hội! Vốn ông có thể làm Giang Châu Vương!”Từ Long cắn chặt hàm răng.“Làm Giang Châu Vương cho Quỷ Cốc các ngươi sao? Ta không có thèm! Ngươi bất quá chỉ là một tên tiện chủng mà thôi! Năm đó Hoa gia không có g**t ch*t ngươi, để ngươi tiểu nhân đắc chí! Bây giờ ngươi trở lại Giang Châu, đến hại Từ gia của ta, ta dù có chết cũng sẽ không thuần phục dưới chân ngươi!”“Hỗn xược!”Minh Thừa quát một tiếng.“Thiếu chủ nhà ta là người ông có thể nhục mạhay sao?”Từ Long cười lạnh, chậm rãi đứng lên.“Ta mắng đấy! Ngươi làm được gì ta? Dù sao ta đã đắc tội hắn, không phải là chỉ chết thôi sao? Dù sao trốn cũng không thoát, chẳng bằng mắng hắn vài câu cho hả giận!”Lăng Việt gật gật đầu.“Coi như ông có chút cốt khí.”Sau đó, hắn lại nói tiếp.“Nhưng cũng tiếc, ông không biết ông đang đối mặt với ai!”Từ Long cười ha ha một tiếng.

Chương 161