Tác giả:

Đầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn…

Chương 178

Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 178“Long Tổ Thiếu tướng không dựa vào tuổi tác, mà là dựa vào thực lực! Thực lực của anh hiện tại đã đủ mạnh, tự nhiên sẽ được phong hàm Thiếu tướng.”Mục Y Nhân có chút tự tỉ.“Nghĩ không ra, mới ngắn ngủi năm năm anh lại đã trở nên lợi hại như vậy!”Lăng Việt sao có thể nhìn không ra ánh mắt tự ti của cô ?Hắn lấy cháo trong tay Tú Nhi, phất phất tay ra hiệu Tú Nhi lui ra ngoài, sau đó, đứng dậy ngồi bên cạnh Mục Y Nhân dùng cái muỗng múc một miếng cháo, đút cô ăn.“Anh là thiếu chủ Quỷ Cốc cũng được hay Long Tổ Thiếu tướng cũng tốt. Hoặc là cái gì khác. Những cái đó anh cũng không quan tâm.”“Bởi vì anh nỗ lực lấy những thứ này, cũng là vì em!”Một câu nói đơn giản như vậy lại làm cho trái tim của Mục Y Nhân như được rót mật ngọtCô há cái miệng nhỏ nhắn, cắn môi, một hơi uống cạn hết chén cháo.“Đừng có mà cầm những thứ như vậy đến lừa em, trước kia anh lừa em thật khổ sở, em sẽ không bị anh lừa dễ dàng như lần trước đâu!”“Nha đầu ngốc!”“Em không ngốc, anh mới ngốc ấy!”Hai người cứ như vậy, một bên cãi nhau, một bên ăn đồ ăn, trò chuyện vui vẻ, một luồng không khí yêu thương rót đầy vào trong căn phòng nhỏ.Lăng Việt thu Giang Châu vào trong tay, lại nhận nhau với Mục Y Nhân, tình nồng ý đậm nên cần tạm thời hai ngày để ổn định tình hình.Hôm nay, một nhà ba người chú ba đã đứng đợi ở ga đường sắt Giang Châu từ sớm.Thấy hơi lâu, Lăng Tuyết không khỏi hơi mất kiên nhẫn.“Bác cả đến khi nào mới tới?”“Nhanh thôi, Bác cả con đi đường xa, chậm trễ chút cũng là chuyện bình thường.”Chú ba thầm cười một tiếng, hai mắt đều toát lên sự hưng phấn.“Tiểu Tuyết, chút nữa con nhớ theo anh em họ con nói chuyện nhiều chút. Bọn nó đều học tập tại yến kinh, kiến thức rộng rãi, có thể chỉ điểm cho con. Vả lại tranh thủ lôi kéo quan hệ với mấy đứa nó, biết đâu có lợi ích về sau.Mẹ Lăng Tiết đứng bên cạnh cũng nói thêm:“Đúng vậy! Họ hàng thân thích nên có quan hệ tốt mới được. Tương lai có việc cần giúp đỡ, so với người ngoài thì người trong nhà dễ nói chuyện hơn nhiều.”Lăng Tuyết liếc mắt.“Dựa vào bọn họ sao? Con thà đốt nhang cầu khấn chú thím hai đã mất phù hộ còn hơn.”Chú ba nhướng mày, đẩy kính mắt, lạnh lùng nói:“Con vừa nói gì vậy?”“Ba so với con càng là biết rõ hơn rất nhiều. Năm đó ở Giang Châu, chỉ có nhà chúng ta biết thân phận của thím hai! Vả lại, Bác hai vừa mới gặp chuyện, Bác cả dựa vào thế lực củaHoa gia đã, nhanh chóng đứng vững ở Yến Kinh. Với địa vị đó, họ còn thèm nhiều lời với chúng ta hay sao?”

Chương 178

“Long Tổ Thiếu tướng không dựa vào tuổi tác, mà là dựa vào thực lực! Thực lực của anh hiện tại đã đủ mạnh, tự nhiên sẽ được phong hàm Thiếu tướng.”

Mục Y Nhân có chút tự tỉ.

“Nghĩ không ra, mới ngắn ngủi năm năm anh lại đã trở nên lợi hại như vậy!”

Lăng Việt sao có thể nhìn không ra ánh mắt tự ti của cô ?

Hắn lấy cháo trong tay Tú Nhi, phất phất tay ra hiệu Tú Nhi lui ra ngoài, sau đó, đứng dậy ngồi bên cạnh Mục Y Nhân dùng cái muỗng múc một miếng cháo, đút cô ăn.

“Anh là thiếu chủ Quỷ Cốc cũng được hay Long Tổ Thiếu tướng cũng tốt. Hoặc là cái gì khác. Những cái đó anh cũng không quan tâm.”

“Bởi vì anh nỗ lực lấy những thứ này, cũng là vì em!”

Một câu nói đơn giản như vậy lại làm cho trái tim của Mục Y Nhân như được rót mật ngọt

Cô há cái miệng nhỏ nhắn, cắn môi, một hơi uống cạn hết chén cháo.

“Đừng có mà cầm những thứ như vậy đến lừa em, trước kia anh lừa em thật khổ sở, em sẽ không bị anh lừa dễ dàng như lần trước đâu!”

“Nha đầu ngốc!”

“Em không ngốc, anh mới ngốc ấy!”

Hai người cứ như vậy, một bên cãi nhau, một bên ăn đồ ăn, trò chuyện vui vẻ, một luồng không khí yêu thương rót đầy vào trong căn phòng nhỏ.

Lăng Việt thu Giang Châu vào trong tay, lại nhận nhau với Mục Y Nhân, tình nồng ý đậm nên cần tạm thời hai ngày để ổn định tình hình.

Hôm nay, một nhà ba người chú ba đã đứng đợi ở ga đường sắt Giang Châu từ sớm.

Thấy hơi lâu, Lăng Tuyết không khỏi hơi mất kiên nhẫn.

“Bác cả đến khi nào mới tới?”

“Nhanh thôi, Bác cả con đi đường xa, chậm trễ chút cũng là chuyện bình thường.”

Chú ba thầm cười một tiếng, hai mắt đều toát lên sự hưng phấn.

“Tiểu Tuyết, chút nữa con nhớ theo anh em họ con nói chuyện nhiều chút. Bọn nó đều học tập tại yến kinh, kiến thức rộng rãi, có thể chỉ điểm cho con. Vả lại tranh thủ lôi kéo quan hệ với mấy đứa nó, biết đâu có lợi ích về sau.

Mẹ Lăng Tiết đứng bên cạnh cũng nói thêm:

“Đúng vậy! Họ hàng thân thích nên có quan hệ tốt mới được. Tương lai có việc cần giúp đỡ, so với người ngoài thì người trong nhà dễ nói chuyện hơn nhiều.”

Lăng Tuyết liếc mắt.

“Dựa vào bọn họ sao? Con thà đốt nhang cầu khấn chú thím hai đã mất phù hộ còn hơn.”

Chú ba nhướng mày, đẩy kính mắt, lạnh lùng nói:

“Con vừa nói gì vậy?”

“Ba so với con càng là biết rõ hơn rất nhiều. Năm đó ở Giang Châu, chỉ có nhà chúng ta biết thân phận của thím hai! Vả lại, Bác hai vừa mới gặp chuyện, Bác cả dựa vào thế lực của

Hoa gia đã, nhanh chóng đứng vững ở Yến Kinh. Với địa vị đó, họ còn thèm nhiều lời với chúng ta hay sao?”

Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 178“Long Tổ Thiếu tướng không dựa vào tuổi tác, mà là dựa vào thực lực! Thực lực của anh hiện tại đã đủ mạnh, tự nhiên sẽ được phong hàm Thiếu tướng.”Mục Y Nhân có chút tự tỉ.“Nghĩ không ra, mới ngắn ngủi năm năm anh lại đã trở nên lợi hại như vậy!”Lăng Việt sao có thể nhìn không ra ánh mắt tự ti của cô ?Hắn lấy cháo trong tay Tú Nhi, phất phất tay ra hiệu Tú Nhi lui ra ngoài, sau đó, đứng dậy ngồi bên cạnh Mục Y Nhân dùng cái muỗng múc một miếng cháo, đút cô ăn.“Anh là thiếu chủ Quỷ Cốc cũng được hay Long Tổ Thiếu tướng cũng tốt. Hoặc là cái gì khác. Những cái đó anh cũng không quan tâm.”“Bởi vì anh nỗ lực lấy những thứ này, cũng là vì em!”Một câu nói đơn giản như vậy lại làm cho trái tim của Mục Y Nhân như được rót mật ngọtCô há cái miệng nhỏ nhắn, cắn môi, một hơi uống cạn hết chén cháo.“Đừng có mà cầm những thứ như vậy đến lừa em, trước kia anh lừa em thật khổ sở, em sẽ không bị anh lừa dễ dàng như lần trước đâu!”“Nha đầu ngốc!”“Em không ngốc, anh mới ngốc ấy!”Hai người cứ như vậy, một bên cãi nhau, một bên ăn đồ ăn, trò chuyện vui vẻ, một luồng không khí yêu thương rót đầy vào trong căn phòng nhỏ.Lăng Việt thu Giang Châu vào trong tay, lại nhận nhau với Mục Y Nhân, tình nồng ý đậm nên cần tạm thời hai ngày để ổn định tình hình.Hôm nay, một nhà ba người chú ba đã đứng đợi ở ga đường sắt Giang Châu từ sớm.Thấy hơi lâu, Lăng Tuyết không khỏi hơi mất kiên nhẫn.“Bác cả đến khi nào mới tới?”“Nhanh thôi, Bác cả con đi đường xa, chậm trễ chút cũng là chuyện bình thường.”Chú ba thầm cười một tiếng, hai mắt đều toát lên sự hưng phấn.“Tiểu Tuyết, chút nữa con nhớ theo anh em họ con nói chuyện nhiều chút. Bọn nó đều học tập tại yến kinh, kiến thức rộng rãi, có thể chỉ điểm cho con. Vả lại tranh thủ lôi kéo quan hệ với mấy đứa nó, biết đâu có lợi ích về sau.Mẹ Lăng Tiết đứng bên cạnh cũng nói thêm:“Đúng vậy! Họ hàng thân thích nên có quan hệ tốt mới được. Tương lai có việc cần giúp đỡ, so với người ngoài thì người trong nhà dễ nói chuyện hơn nhiều.”Lăng Tuyết liếc mắt.“Dựa vào bọn họ sao? Con thà đốt nhang cầu khấn chú thím hai đã mất phù hộ còn hơn.”Chú ba nhướng mày, đẩy kính mắt, lạnh lùng nói:“Con vừa nói gì vậy?”“Ba so với con càng là biết rõ hơn rất nhiều. Năm đó ở Giang Châu, chỉ có nhà chúng ta biết thân phận của thím hai! Vả lại, Bác hai vừa mới gặp chuyện, Bác cả dựa vào thế lực củaHoa gia đã, nhanh chóng đứng vững ở Yến Kinh. Với địa vị đó, họ còn thèm nhiều lời với chúng ta hay sao?”

Chương 178