Tác giả:

Đầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn…

Chương 179

Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 179“Mày im ngay!”Chú ba quát lạnh một tiếng.“Bác hai mày gieo gió thì ắt phải gặp bão, hiện tại, bác cả đã đứng vững ở Yến Kinh, về saumày cần phải tỏ ra thân thiết hơn biết chưa?”Mẹ Lăng Tuyết thấy vậy cũng vội vàng khuyên giải nói:“Nha đầu ngốc, cha con nói không sai đâu! Bác hai con đã không còn chút giá trị gì, thử hỏi xem bọn họ làm gì được cho nhà chúng ta? Coi như Lăng Việt bây giờ đã là bạn trai của Mục Y Nhân đi chăng nữa nhưng dù sao lại nó vẫn kém xa nhà của bác cả. Con vẫn nên lấy lòng bác cả nhiều hơn, còn Lăng Việt Nam không đáng lo, về sau đối phó với nó là được.”Lăng Tuyết thất vọng thở dài thở ra một hơi, không nói thêm gì nữa.Mặc dù cô bị cha mẹ ảnh hưởng, cho nên có chút ngạo mạn. Thế nhưng, cô ít nhiều vẫn còn có lương tri. Mặc dù hiện tại cô xem thường Lăng Việt, nhưng đối với nhà Bác cả cô không có bất kì tình cảm gì!Cô đã có dự cảm ít nhiều, mừng thọ ông nội lần này, nhất định sẽ xảy ra chuyện.Nhưng cô cũng không muốn nói nhiều.Nhà bác cả ở Yến Kinh bây giờ đang ở thời kì phát triển, Lăng Việt cũng không thể nào so bì được.Đây là chênh lệch thực lực.Nhà bác cả có thể nhẹ nhàng nghiền ép Lăng Việt và Mục Y Nhân ra thành bột mịn.Ngay tại thời điểm cô thở dài, bên tai lại vang đến giọng nói tràn đây hưng phấn của cha cô.“Anh cả đến rồi kìa.”Lăng Tuyết nhìn về phía trước, một người hao hao giống cha cô cùng với bốn người khác đang đi về phía bên này.So với cha của cô thì người gọi là bác cả này có hai đầu lông mày phô ra trông rất khí thế, cộng với khuôn mặt lúc nào cũng nghiêm nghị trông như không có cảm xúc gì. Bên cạnh ông ta còn có một người phụ nữ toàn thân mang hàng hiệu xa hoa.Đi phía sau lưng là một thanh niên trông lớn hơn cô hai tuổi và có một bé gái khoảng bảy tám tuổi.Hai đứa bé cũng là toàn thân mặc đồ hiệu. Nhà Lăng Tuyết có thể nói là không tệ, nhưng đối mặt với nhà của bác cả trong nháy mắt liên trở nên thấp kém! Cao thấp đã quá rõ ràng!“Anh cả!”Chú ba một mặt rạng rỡ chạy ra nghênh đón, gương mặt lạnh lùng của bác cả lúc này mới hiện ra một nụ cười mờ nhạt.“Vất vả cho chú ba quá, bận rộn như vậy còn ra đây đón anh.”“Anh cả sao lại nói như vậy? Khó lắm anh mới về đây một chuyến, thân là em trai, em không đi đón thì ai đi.”“Chị dâu để đồ đạc em xách cho.”Bà ta cũng không khách khí, đem hành lý trong tay đưa cho ông ta, thân eo thẳng tắp, một mặt ngạo nghề, hệt như là đưa đồ cho hạ nhân..“Vậy làm phiền chú ba rồi!”“Chị dâu đừng khách khí, Hai đứa nhỏ này là lăng Nhiên và Lăng Tâm à? Chớp mắt, đều đã cao lớn như vậy! Lớn lên chắc cũng xinh đẹp giống hệt anh cả.”Thím cả đứng bên canh nghe mấy lời xu ninh này cũng má ruột mà cười ha ha.

Chương 179

“Mày im ngay!”

Chú ba quát lạnh một tiếng.

“Bác hai mày gieo gió thì ắt phải gặp bão, hiện tại, bác cả đã đứng vững ở Yến Kinh, về sau

mày cần phải tỏ ra thân thiết hơn biết chưa?”

Mẹ Lăng Tuyết thấy vậy cũng vội vàng khuyên giải nói:

“Nha đầu ngốc, cha con nói không sai đâu! Bác hai con đã không còn chút giá trị gì, thử hỏi xem bọn họ làm gì được cho nhà chúng ta? Coi như Lăng Việt bây giờ đã là bạn trai của Mục Y Nhân đi chăng nữa nhưng dù sao lại nó vẫn kém xa nhà của bác cả. Con vẫn nên lấy lòng bác cả nhiều hơn, còn Lăng Việt Nam không đáng lo, về sau đối phó với nó là được.”

Lăng Tuyết thất vọng thở dài thở ra một hơi, không nói thêm gì nữa.

Mặc dù cô bị cha mẹ ảnh hưởng, cho nên có chút ngạo mạn. Thế nhưng, cô ít nhiều vẫn còn có lương tri. Mặc dù hiện tại cô xem thường Lăng Việt, nhưng đối với nhà Bác cả cô không có bất kì tình cảm gì!

Cô đã có dự cảm ít nhiều, mừng thọ ông nội lần này, nhất định sẽ xảy ra chuyện.

Nhưng cô cũng không muốn nói nhiều.

Nhà bác cả ở Yến Kinh bây giờ đang ở thời kì phát triển, Lăng Việt cũng không thể nào so bì được.

Đây là chênh lệch thực lực.

Nhà bác cả có thể nhẹ nhàng nghiền ép Lăng Việt và Mục Y Nhân ra thành bột mịn.

Ngay tại thời điểm cô thở dài, bên tai lại vang đến giọng nói tràn đây hưng phấn của cha cô.

“Anh cả đến rồi kìa.”

Lăng Tuyết nhìn về phía trước, một người hao hao giống cha cô cùng với bốn người khác đang đi về phía bên này.

So với cha của cô thì người gọi là bác cả này có hai đầu lông mày phô ra trông rất khí thế, cộng với khuôn mặt lúc nào cũng nghiêm nghị trông như không có cảm xúc gì. Bên cạnh ông ta còn có một người phụ nữ toàn thân mang hàng hiệu xa hoa.

Đi phía sau lưng là một thanh niên trông lớn hơn cô hai tuổi và có một bé gái khoảng bảy tám tuổi.

Hai đứa bé cũng là toàn thân mặc đồ hiệu. Nhà Lăng Tuyết có thể nói là không tệ, nhưng đối mặt với nhà của bác cả trong nháy mắt liên trở nên thấp kém! Cao thấp đã quá rõ ràng!

“Anh cả!”

Chú ba một mặt rạng rỡ chạy ra nghênh đón, gương mặt lạnh lùng của bác cả lúc này mới hiện ra một nụ cười mờ nhạt.

“Vất vả cho chú ba quá, bận rộn như vậy còn ra đây đón anh.”

“Anh cả sao lại nói như vậy? Khó lắm anh mới về đây một chuyến, thân là em trai, em không đi đón thì ai đi.”

“Chị dâu để đồ đạc em xách cho.”

Bà ta cũng không khách khí, đem hành lý trong tay đưa cho ông ta, thân eo thẳng tắp, một mặt ngạo nghề, hệt như là đưa đồ cho hạ nhân..

“Vậy làm phiền chú ba rồi!”

“Chị dâu đừng khách khí, Hai đứa nhỏ này là lăng Nhiên và Lăng Tâm à? Chớp mắt, đều đã cao lớn như vậy! Lớn lên chắc cũng xinh đẹp giống hệt anh cả.”

Thím cả đứng bên canh nghe mấy lời xu ninh này cũng má ruột mà cười ha ha.

Thần Y Phục Thù!Tác giả: Các BảnTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngĐầu mùa hè, đêm hơi lạnh, bên cạnh con đường nhỏ Giang Thành. Một bóng người trẻ tuổi, hai tay đặt sau lưng bước đi. Ánh trăng chiếu rọi vào khuôn mặt gầy gò nhưng không mất đi vẻ đẹp trai vốn có. Lông mày hình lưỡi đao, đôi mắt sắc bén. Một hai nữ sinh ngẫu nhiên đi ngang qua, cũng nhịn không được dừng bước, ghé mắt liếc nhìn một chút. Nhưng mọi người chỉ bị dung mạo của hắn hấp dẫn, lại không có chú ý tới dưới chân của thiếu niên đang đạp gió mà đi, cùng mặt đất duy trì một chút khoảng cách. "Ba năm, Lăng Việt ta rốt cuộc cũng trở về." "Ba năm trước đây, Hoa gia tại Yến Kinh giết cha mẹ của ta, đánh gãy hai chân ta. Thù này, kiếp này cũng nên báo rồi!" Thiếu niên vừa dứt lời, trong bóng tối, một bóng người màu xám lấp lóe, nhanh chóng nhảy ra mấy cái đã đi tới bên cạnh thiếu niên. Bóng người này chính là một người trung niên mặt chữ quốc, hai mắt sáng ngời có hồn. "Thiếu chủ, ta đã điều tra được, tối nay Trần gia Trần Bá Thiên sẽ tổ chức tiệc mừng đại thọ 60 tuổi, ngay tại khách sạn… Chương 179“Mày im ngay!”Chú ba quát lạnh một tiếng.“Bác hai mày gieo gió thì ắt phải gặp bão, hiện tại, bác cả đã đứng vững ở Yến Kinh, về saumày cần phải tỏ ra thân thiết hơn biết chưa?”Mẹ Lăng Tuyết thấy vậy cũng vội vàng khuyên giải nói:“Nha đầu ngốc, cha con nói không sai đâu! Bác hai con đã không còn chút giá trị gì, thử hỏi xem bọn họ làm gì được cho nhà chúng ta? Coi như Lăng Việt bây giờ đã là bạn trai của Mục Y Nhân đi chăng nữa nhưng dù sao lại nó vẫn kém xa nhà của bác cả. Con vẫn nên lấy lòng bác cả nhiều hơn, còn Lăng Việt Nam không đáng lo, về sau đối phó với nó là được.”Lăng Tuyết thất vọng thở dài thở ra một hơi, không nói thêm gì nữa.Mặc dù cô bị cha mẹ ảnh hưởng, cho nên có chút ngạo mạn. Thế nhưng, cô ít nhiều vẫn còn có lương tri. Mặc dù hiện tại cô xem thường Lăng Việt, nhưng đối với nhà Bác cả cô không có bất kì tình cảm gì!Cô đã có dự cảm ít nhiều, mừng thọ ông nội lần này, nhất định sẽ xảy ra chuyện.Nhưng cô cũng không muốn nói nhiều.Nhà bác cả ở Yến Kinh bây giờ đang ở thời kì phát triển, Lăng Việt cũng không thể nào so bì được.Đây là chênh lệch thực lực.Nhà bác cả có thể nhẹ nhàng nghiền ép Lăng Việt và Mục Y Nhân ra thành bột mịn.Ngay tại thời điểm cô thở dài, bên tai lại vang đến giọng nói tràn đây hưng phấn của cha cô.“Anh cả đến rồi kìa.”Lăng Tuyết nhìn về phía trước, một người hao hao giống cha cô cùng với bốn người khác đang đi về phía bên này.So với cha của cô thì người gọi là bác cả này có hai đầu lông mày phô ra trông rất khí thế, cộng với khuôn mặt lúc nào cũng nghiêm nghị trông như không có cảm xúc gì. Bên cạnh ông ta còn có một người phụ nữ toàn thân mang hàng hiệu xa hoa.Đi phía sau lưng là một thanh niên trông lớn hơn cô hai tuổi và có một bé gái khoảng bảy tám tuổi.Hai đứa bé cũng là toàn thân mặc đồ hiệu. Nhà Lăng Tuyết có thể nói là không tệ, nhưng đối mặt với nhà của bác cả trong nháy mắt liên trở nên thấp kém! Cao thấp đã quá rõ ràng!“Anh cả!”Chú ba một mặt rạng rỡ chạy ra nghênh đón, gương mặt lạnh lùng của bác cả lúc này mới hiện ra một nụ cười mờ nhạt.“Vất vả cho chú ba quá, bận rộn như vậy còn ra đây đón anh.”“Anh cả sao lại nói như vậy? Khó lắm anh mới về đây một chuyến, thân là em trai, em không đi đón thì ai đi.”“Chị dâu để đồ đạc em xách cho.”Bà ta cũng không khách khí, đem hành lý trong tay đưa cho ông ta, thân eo thẳng tắp, một mặt ngạo nghề, hệt như là đưa đồ cho hạ nhân..“Vậy làm phiền chú ba rồi!”“Chị dâu đừng khách khí, Hai đứa nhỏ này là lăng Nhiên và Lăng Tâm à? Chớp mắt, đều đã cao lớn như vậy! Lớn lên chắc cũng xinh đẹp giống hệt anh cả.”Thím cả đứng bên canh nghe mấy lời xu ninh này cũng má ruột mà cười ha ha.

Chương 179