“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu…
Chương 148
Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 148Nghe thấy lời của ông Ngụy, sắc mặt Diệp Phong sầm xuống, khẽ gật đầu.Kim quang thần giáp này hẳn là biện pháp cứu mạng cuối cùng của cậu, trừ phi thực sự cần thiết, còn không thì đừng tùy tiện sử dụng!Lúc này, bình minh ló dạng ở bầu trời phía đông, một vòng mặt trời mọc chậm rãi nhô lên, ánh nắng chói chang xua tan bóng tối, lăn tăng trên gợn nước.Đột nhiên Diệp Phong phát hiện, linh tuyền của hồ nước đã giảm đi 1/3.Tuy nhiên nghĩ cũng đúng!Vừa rồi khi cậu đột phá đến luyện khí tứ trọng, linh khí mà cậu hấp thụ là một con số thiên văn, còn nhờ đó lĩnh ngộ lực Huyền Vũ kết hợp đất trời.Số linh tuyền này cũng không thể dùng mãi không hết được.Trên con đường tu luyện, linh khí cần dùng đều sẽ tăng theo cấp số nhân.Trong lòng Diệp Phong thầm tính toán, linh tuyền trong hồ nước này cũng chỉ đủ để cậu tu luyện đến cảnh giới ngũ phẩm mà thôi!Xem ra đến lúc đó cần phải tìm một chỗ tu luyện mới mới được!Lúc này, cơ thể Huyền Dương kỳ diệu của Sở Mai Dung liền lập tức xuất hiện trong đầu cậu.Chỉ cần hôn cô, hấp tụ khí Huyền Dương tích tụ trong người cô còn hơn nhiều so với việc luyện công một tháng!Nếu giống như lời ông Ngụy nói, có thể dung hợp âm dương với Sở Mai Dung, nói không chừng thực sự có thể đột phá cảnh giới bát trọng cửu trọng.Tuy nhiên, khi khuôn mặt xinh đẹp của Sở Mai Dung xuất hiện trong tâm trí của Diệp Phong, một vẻ xấu hổ xuất hiện trên khuôn mặt cậu.Diệp Phong không phải là một tên háo sắc, cậu chỉ là một chàng trai bình thường mà thôi!Kinh nghiệm tình cảm cũng ít đến đáng thương, một năm trước ở bên cạnh Tô My một khoảng thời gian, nhưng chỉ mới nắm tay thôi, còn không được coi là mối tình đầu!Đối với Sở Mai Dung, cậu là thích thực lòng!Nhưng càng thích, cậu lại càng dè dặt, muốn bảo vệ cô, chăm sóc cô, yêu thương cô.Tuy nhiên dáng vẻ ‘không hiểu phong tình’ của Diệp Phong tối qua đã khiến cô rất tức giận, bây giờ quan trọng là làm sao để dỗ được cô!…Nga sau đó Diệp Phong lập tức rời khỏi câu lạc bộ Thanh Đằng, chạy về nhà.Bên vệ đường cách nhà cậu trăm mét có một chiếc Santana sập xệ đang đỗ, bên trong có 4 người.Ngồi ở phía bên trái của hàng sau không ai khác chính là Hoa Anh Kiệt, người đã mặt mũi quét đất ở câu lạc bộ Thanh Đằng tối qua.Còn có ba người, ước chừng ba mươi tuổi, thân hình cường tráng, ánh mắt dữ tợn, trên cánh tay có hình xăm rồng hổ, vừa nhìn là biết không dễ chọc, trên người nồng nặc mùi máu.Người đàn ông ngồi ở “ghế trùm” bên phải hàng ghế sau có vết sẹo gớm ghiếc, chạy dài gần hết khuôn mặt, nhìn từ xa giống như một con rết, vô cùng đáng sợ.Bây giờ, bốn người này hai mắt đỏ ngầu, tinh thần vô cùng uể oải, rõ ràng là cả đêm không nhắm mắt, bên cạnh cửa xe còn có tàn thuốc vương vãi khắp nơi, ít nhất bọn họ cũng đã hút qua bảy hoặc tám gói.Lúc này tên mặt sẹo mất kiên nhẫn hỏi: “Cậu Hoa, cậu không phải đang trêu đùa bọn tôi đấy chứ? Bây giờ đã hơn 5 giờ rồi còn không thấy bóng dáng thằng nhãi đó đâu!”
Chương 148
Nghe thấy lời của ông Ngụy, sắc mặt Diệp Phong sầm xuống, khẽ gật đầu.
Kim quang thần giáp này hẳn là biện pháp cứu mạng cuối cùng của cậu, trừ phi thực sự cần thiết, còn không thì đừng tùy tiện sử dụng!
Lúc này, bình minh ló dạng ở bầu trời phía đông, một vòng mặt trời mọc chậm rãi nhô lên, ánh nắng chói chang xua tan bóng tối, lăn tăng trên gợn nước.
Đột nhiên Diệp Phong phát hiện, linh tuyền của hồ nước đã giảm đi 1/3.
Tuy nhiên nghĩ cũng đúng!
Vừa rồi khi cậu đột phá đến luyện khí tứ trọng, linh khí mà cậu hấp thụ là một con số thiên văn, còn nhờ đó lĩnh ngộ lực Huyền Vũ kết hợp đất trời.
Số linh tuyền này cũng không thể dùng mãi không hết được.
Trên con đường tu luyện, linh khí cần dùng đều sẽ tăng theo cấp số nhân.
Trong lòng Diệp Phong thầm tính toán, linh tuyền trong hồ nước này cũng chỉ đủ để cậu tu luyện đến cảnh giới ngũ phẩm mà thôi!
Xem ra đến lúc đó cần phải tìm một chỗ tu luyện mới mới được!
Lúc này, cơ thể Huyền Dương kỳ diệu của Sở Mai Dung liền lập tức xuất hiện trong đầu cậu.
Chỉ cần hôn cô, hấp tụ khí Huyền Dương tích tụ trong người cô còn hơn nhiều so với việc luyện công một tháng!
Nếu giống như lời ông Ngụy nói, có thể dung hợp âm dương với Sở Mai Dung, nói không chừng thực sự có thể đột phá cảnh giới bát trọng cửu trọng.
Tuy nhiên, khi khuôn mặt xinh đẹp của Sở Mai Dung xuất hiện trong tâm trí của Diệp Phong, một vẻ xấu hổ xuất hiện trên khuôn mặt cậu.
Diệp Phong không phải là một tên háo sắc, cậu chỉ là một chàng trai bình thường mà thôi!
Kinh nghiệm tình cảm cũng ít đến đáng thương, một năm trước ở bên cạnh Tô My một khoảng thời gian, nhưng chỉ mới nắm tay thôi, còn không được coi là mối tình đầu!
Đối với Sở Mai Dung, cậu là thích thực lòng!
Nhưng càng thích, cậu lại càng dè dặt, muốn bảo vệ cô, chăm sóc cô, yêu thương cô.
Tuy nhiên dáng vẻ ‘không hiểu phong tình’ của Diệp Phong tối qua đã khiến cô rất tức giận, bây giờ quan trọng là làm sao để dỗ được cô!
…
Nga sau đó Diệp Phong lập tức rời khỏi câu lạc bộ Thanh Đằng, chạy về nhà.
Bên vệ đường cách nhà cậu trăm mét có một chiếc Santana sập xệ đang đỗ, bên trong có 4 người.
Ngồi ở phía bên trái của hàng sau không ai khác chính là Hoa Anh Kiệt, người đã mặt mũi quét đất ở câu lạc bộ Thanh Đằng tối qua.
Còn có ba người, ước chừng ba mươi tuổi, thân hình cường tráng, ánh mắt dữ tợn, trên cánh tay có hình xăm rồng hổ, vừa nhìn là biết không dễ chọc, trên người nồng nặc mùi máu.
Người đàn ông ngồi ở “ghế trùm” bên phải hàng ghế sau có vết sẹo gớm ghiếc, chạy dài gần hết khuôn mặt, nhìn từ xa giống như một con rết, vô cùng đáng sợ.
Bây giờ, bốn người này hai mắt đỏ ngầu, tinh thần vô cùng uể oải, rõ ràng là cả đêm không nhắm mắt, bên cạnh cửa xe còn có tàn thuốc vương vãi khắp nơi, ít nhất bọn họ cũng đã hút qua bảy hoặc tám gói.
Lúc này tên mặt sẹo mất kiên nhẫn hỏi: “Cậu Hoa, cậu không phải đang trêu đùa bọn tôi đấy chứ? Bây giờ đã hơn 5 giờ rồi còn không thấy bóng dáng thằng nhãi đó đâu!”
Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 148Nghe thấy lời của ông Ngụy, sắc mặt Diệp Phong sầm xuống, khẽ gật đầu.Kim quang thần giáp này hẳn là biện pháp cứu mạng cuối cùng của cậu, trừ phi thực sự cần thiết, còn không thì đừng tùy tiện sử dụng!Lúc này, bình minh ló dạng ở bầu trời phía đông, một vòng mặt trời mọc chậm rãi nhô lên, ánh nắng chói chang xua tan bóng tối, lăn tăng trên gợn nước.Đột nhiên Diệp Phong phát hiện, linh tuyền của hồ nước đã giảm đi 1/3.Tuy nhiên nghĩ cũng đúng!Vừa rồi khi cậu đột phá đến luyện khí tứ trọng, linh khí mà cậu hấp thụ là một con số thiên văn, còn nhờ đó lĩnh ngộ lực Huyền Vũ kết hợp đất trời.Số linh tuyền này cũng không thể dùng mãi không hết được.Trên con đường tu luyện, linh khí cần dùng đều sẽ tăng theo cấp số nhân.Trong lòng Diệp Phong thầm tính toán, linh tuyền trong hồ nước này cũng chỉ đủ để cậu tu luyện đến cảnh giới ngũ phẩm mà thôi!Xem ra đến lúc đó cần phải tìm một chỗ tu luyện mới mới được!Lúc này, cơ thể Huyền Dương kỳ diệu của Sở Mai Dung liền lập tức xuất hiện trong đầu cậu.Chỉ cần hôn cô, hấp tụ khí Huyền Dương tích tụ trong người cô còn hơn nhiều so với việc luyện công một tháng!Nếu giống như lời ông Ngụy nói, có thể dung hợp âm dương với Sở Mai Dung, nói không chừng thực sự có thể đột phá cảnh giới bát trọng cửu trọng.Tuy nhiên, khi khuôn mặt xinh đẹp của Sở Mai Dung xuất hiện trong tâm trí của Diệp Phong, một vẻ xấu hổ xuất hiện trên khuôn mặt cậu.Diệp Phong không phải là một tên háo sắc, cậu chỉ là một chàng trai bình thường mà thôi!Kinh nghiệm tình cảm cũng ít đến đáng thương, một năm trước ở bên cạnh Tô My một khoảng thời gian, nhưng chỉ mới nắm tay thôi, còn không được coi là mối tình đầu!Đối với Sở Mai Dung, cậu là thích thực lòng!Nhưng càng thích, cậu lại càng dè dặt, muốn bảo vệ cô, chăm sóc cô, yêu thương cô.Tuy nhiên dáng vẻ ‘không hiểu phong tình’ của Diệp Phong tối qua đã khiến cô rất tức giận, bây giờ quan trọng là làm sao để dỗ được cô!…Nga sau đó Diệp Phong lập tức rời khỏi câu lạc bộ Thanh Đằng, chạy về nhà.Bên vệ đường cách nhà cậu trăm mét có một chiếc Santana sập xệ đang đỗ, bên trong có 4 người.Ngồi ở phía bên trái của hàng sau không ai khác chính là Hoa Anh Kiệt, người đã mặt mũi quét đất ở câu lạc bộ Thanh Đằng tối qua.Còn có ba người, ước chừng ba mươi tuổi, thân hình cường tráng, ánh mắt dữ tợn, trên cánh tay có hình xăm rồng hổ, vừa nhìn là biết không dễ chọc, trên người nồng nặc mùi máu.Người đàn ông ngồi ở “ghế trùm” bên phải hàng ghế sau có vết sẹo gớm ghiếc, chạy dài gần hết khuôn mặt, nhìn từ xa giống như một con rết, vô cùng đáng sợ.Bây giờ, bốn người này hai mắt đỏ ngầu, tinh thần vô cùng uể oải, rõ ràng là cả đêm không nhắm mắt, bên cạnh cửa xe còn có tàn thuốc vương vãi khắp nơi, ít nhất bọn họ cũng đã hút qua bảy hoặc tám gói.Lúc này tên mặt sẹo mất kiên nhẫn hỏi: “Cậu Hoa, cậu không phải đang trêu đùa bọn tôi đấy chứ? Bây giờ đã hơn 5 giờ rồi còn không thấy bóng dáng thằng nhãi đó đâu!”