“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu…
Chương 149
Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 149“Anh Thẹo, tôi đã nghe ngóng kỹ rồi, tên nhãi Diệp Phong đó chính là sống ở đây, nó không thể không quay về được!”, Hoa Anh Kiệt nói, nhưng vẫn không nhịn được cơn buồn ngủ, ngáp một cái.“Cậu Hoa, chúng ta phải nói rõ trước đã, sau khi xong chuyện, một triệu tiền thu lai sẽ lập tức được chuyển vào tài khoản của tôi! Nếu không, hừ hừ…”, tên mặt sẹo cười gằn vài tiếng, trong mắt hiện lên một tia ớn lạnh như sói.“Anh Thẹo, anh yên tâm! Tôi thiếu tiền ai cũng không thể thiếu tiền anh được!”, Hoa Anh Kiệt cười nói.“Đúng rồi cậu Hoa, theo tình hình thị trường hiện tại, một tay một trăm nghìn, một chân hai trăm nghìn, cả cái mạng không quá bốn năm trăm nghìn! Tên nhãi đó rốt cuộc có thù oán gì với cậu mà cậu lại phải bỏ số tiền lớn vậy để đối phó với hắn?”, tên mặt sẹo tò mò hỏi.Nghe vậy, trong mắt Hoa Anh Kiệt hiện lên một tia căm hận, hắn nắm chặt hai tay, hai mắt trợn lên, nghiến răng nghiến lợi nói:“Chưa từng có ai dám làm nhục tôi như nó! Thù này không trả tôi không làm người nữa!”Đêm qua, trong câu lạc bộ Thanh Đằng, Hoa Anh Kiệt chỉ cảm thấy tất cả niềm tự hào và phẩm giá của mình trong hơn mười năm qua đều bị Diệp Phong chà đạp!Cục tức này hắn nuốt không trôi!Hơn nữa Hoa Anh Kiệt biết rằng, hôm nay một khi hắn tới trường nhất định sẽ trở thành trò cười của cả trường.Vì vậy trước đó hắn muốn báo thù Diệp Phong, khiến cậu phải trả giá bằng máu!Ba tên này đều là những kẻ khát máu!Miễn là có tiền, chuyện gì bọn chúng cũng dám làm.Hoa Anh Kiệt còn cố ý không nói cho bọn chúng về quan hệ của Diệp Phong và Chiến Thiên Qua, chỉ nói rằng cậu là một học sinh bình thường không có lai lịch.Tuy nhiên, từ tối hôm qua, hắn đã đợi ở cửa nhà Diệp Phong, nhưng đợi cả đêm vẫn không thấy bóng dáng Diệp Phong đâu.Bây giờ mí mắp đã sắp sụp xuống rồi, dường như có thể ngủ thiếp đi bất cứ lúc nào!Nhưng vào lúc này, một bóng người trẻ tuổi mặc đồng phục học sinh đột nhiên xuất hiện ở đằng xa, khiến tinh thần hắn phấn chấn hẳn lên.…“Chính là nó!”Hoa Anh Kiệt chỉ vào Diệp Phong, kích động nói.Tuy nhiên giây tiếp theo, hắn đã lập tức lấy tay che miệng mình lại.Cho dù cách khoảng 100 mét, cửa kính xe cũng đang đóng, nhưng hắn vẫn sợ đánh rắn động cỏ, trầm giọng nói với gã đàn ông mặt sẹo: “Anh Thẹo, tên đó chính là Diệp Phong! Xử hắn, 1 triệu sẽ là của các anh”.Nghe thấy 1 triệu, sắc mặt bọn chúng lập tức lộ ra vẻ điên cuồng.“Cậu Hoa, yên tâm đi! Anh Thẹo tôi làm việc trước nay đều luôn sạch sẽ! Bảo đảm sẽ không có bất cứ phiền toái nào!”Người đàn ông mặt sẹo cười dữ tợn, nói tiếp: “Cậu Hoa, đánh gãy tứ chi của hắn là được rồi hả?”Hoa Anh Kiệt nghe thấy vậy, trầm ngâm một lát, ánh mắt đầy u ám, nhớ lại nụ hôn nồng thắm giữa Diệp Phong và Sở Mai Dung hôm qua, trong lòng tràn ngập ghen tị cùng oán hận, nghiến răng nghiến lợi nói:“Còn chưa đủ! Bẻ gãy cái chân thứ ba của nó cho tôi! Tôi muốn khiến cả đời nó không thể làm đàn ông được, đoạn tử tuyệt tôn!”
Chương 149
“Anh Thẹo, tôi đã nghe ngóng kỹ rồi, tên nhãi Diệp Phong đó chính là sống ở đây, nó không thể không quay về được!”, Hoa Anh Kiệt nói, nhưng vẫn không nhịn được cơn buồn ngủ, ngáp một cái.
“Cậu Hoa, chúng ta phải nói rõ trước đã, sau khi xong chuyện, một triệu tiền thu lai sẽ lập tức được chuyển vào tài khoản của tôi! Nếu không, hừ hừ…”, tên mặt sẹo cười gằn vài tiếng, trong mắt hiện lên một tia ớn lạnh như sói.
“Anh Thẹo, anh yên tâm! Tôi thiếu tiền ai cũng không thể thiếu tiền anh được!”, Hoa Anh Kiệt cười nói.
“Đúng rồi cậu Hoa, theo tình hình thị trường hiện tại, một tay một trăm nghìn, một chân hai trăm nghìn, cả cái mạng không quá bốn năm trăm nghìn! Tên nhãi đó rốt cuộc có thù oán gì với cậu mà cậu lại phải bỏ số tiền lớn vậy để đối phó với hắn?”, tên mặt sẹo tò mò hỏi.
Nghe vậy, trong mắt Hoa Anh Kiệt hiện lên một tia căm hận, hắn nắm chặt hai tay, hai mắt trợn lên, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Chưa từng có ai dám làm nhục tôi như nó! Thù này không trả tôi không làm người nữa!”
Đêm qua, trong câu lạc bộ Thanh Đằng, Hoa Anh Kiệt chỉ cảm thấy tất cả niềm tự hào và phẩm giá của mình trong hơn mười năm qua đều bị Diệp Phong chà đạp!
Cục tức này hắn nuốt không trôi!
Hơn nữa Hoa Anh Kiệt biết rằng, hôm nay một khi hắn tới trường nhất định sẽ trở thành trò cười của cả trường.
Vì vậy trước đó hắn muốn báo thù Diệp Phong, khiến cậu phải trả giá bằng máu!
Ba tên này đều là những kẻ khát máu!
Miễn là có tiền, chuyện gì bọn chúng cũng dám làm.
Hoa Anh Kiệt còn cố ý không nói cho bọn chúng về quan hệ của Diệp Phong và Chiến Thiên Qua, chỉ nói rằng cậu là một học sinh bình thường không có lai lịch.
Tuy nhiên, từ tối hôm qua, hắn đã đợi ở cửa nhà Diệp Phong, nhưng đợi cả đêm vẫn không thấy bóng dáng Diệp Phong đâu.
Bây giờ mí mắp đã sắp sụp xuống rồi, dường như có thể ngủ thiếp đi bất cứ lúc nào!
Nhưng vào lúc này, một bóng người trẻ tuổi mặc đồng phục học sinh đột nhiên xuất hiện ở đằng xa, khiến tinh thần hắn phấn chấn hẳn lên.
…
“Chính là nó!”
Hoa Anh Kiệt chỉ vào Diệp Phong, kích động nói.
Tuy nhiên giây tiếp theo, hắn đã lập tức lấy tay che miệng mình lại.
Cho dù cách khoảng 100 mét, cửa kính xe cũng đang đóng, nhưng hắn vẫn sợ đánh rắn động cỏ, trầm giọng nói với gã đàn ông mặt sẹo: “Anh Thẹo, tên đó chính là Diệp Phong! Xử hắn, 1 triệu sẽ là của các anh”.
Nghe thấy 1 triệu, sắc mặt bọn chúng lập tức lộ ra vẻ điên cuồng.
“Cậu Hoa, yên tâm đi! Anh Thẹo tôi làm việc trước nay đều luôn sạch sẽ! Bảo đảm sẽ không có bất cứ phiền toái nào!”
Người đàn ông mặt sẹo cười dữ tợn, nói tiếp: “Cậu Hoa, đánh gãy tứ chi của hắn là được rồi hả?”
Hoa Anh Kiệt nghe thấy vậy, trầm ngâm một lát, ánh mắt đầy u ám, nhớ lại nụ hôn nồng thắm giữa Diệp Phong và Sở Mai Dung hôm qua, trong lòng tràn ngập ghen tị cùng oán hận, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Còn chưa đủ! Bẻ gãy cái chân thứ ba của nó cho tôi! Tôi muốn khiến cả đời nó không thể làm đàn ông được, đoạn tử tuyệt tôn!”
Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 149“Anh Thẹo, tôi đã nghe ngóng kỹ rồi, tên nhãi Diệp Phong đó chính là sống ở đây, nó không thể không quay về được!”, Hoa Anh Kiệt nói, nhưng vẫn không nhịn được cơn buồn ngủ, ngáp một cái.“Cậu Hoa, chúng ta phải nói rõ trước đã, sau khi xong chuyện, một triệu tiền thu lai sẽ lập tức được chuyển vào tài khoản của tôi! Nếu không, hừ hừ…”, tên mặt sẹo cười gằn vài tiếng, trong mắt hiện lên một tia ớn lạnh như sói.“Anh Thẹo, anh yên tâm! Tôi thiếu tiền ai cũng không thể thiếu tiền anh được!”, Hoa Anh Kiệt cười nói.“Đúng rồi cậu Hoa, theo tình hình thị trường hiện tại, một tay một trăm nghìn, một chân hai trăm nghìn, cả cái mạng không quá bốn năm trăm nghìn! Tên nhãi đó rốt cuộc có thù oán gì với cậu mà cậu lại phải bỏ số tiền lớn vậy để đối phó với hắn?”, tên mặt sẹo tò mò hỏi.Nghe vậy, trong mắt Hoa Anh Kiệt hiện lên một tia căm hận, hắn nắm chặt hai tay, hai mắt trợn lên, nghiến răng nghiến lợi nói:“Chưa từng có ai dám làm nhục tôi như nó! Thù này không trả tôi không làm người nữa!”Đêm qua, trong câu lạc bộ Thanh Đằng, Hoa Anh Kiệt chỉ cảm thấy tất cả niềm tự hào và phẩm giá của mình trong hơn mười năm qua đều bị Diệp Phong chà đạp!Cục tức này hắn nuốt không trôi!Hơn nữa Hoa Anh Kiệt biết rằng, hôm nay một khi hắn tới trường nhất định sẽ trở thành trò cười của cả trường.Vì vậy trước đó hắn muốn báo thù Diệp Phong, khiến cậu phải trả giá bằng máu!Ba tên này đều là những kẻ khát máu!Miễn là có tiền, chuyện gì bọn chúng cũng dám làm.Hoa Anh Kiệt còn cố ý không nói cho bọn chúng về quan hệ của Diệp Phong và Chiến Thiên Qua, chỉ nói rằng cậu là một học sinh bình thường không có lai lịch.Tuy nhiên, từ tối hôm qua, hắn đã đợi ở cửa nhà Diệp Phong, nhưng đợi cả đêm vẫn không thấy bóng dáng Diệp Phong đâu.Bây giờ mí mắp đã sắp sụp xuống rồi, dường như có thể ngủ thiếp đi bất cứ lúc nào!Nhưng vào lúc này, một bóng người trẻ tuổi mặc đồng phục học sinh đột nhiên xuất hiện ở đằng xa, khiến tinh thần hắn phấn chấn hẳn lên.…“Chính là nó!”Hoa Anh Kiệt chỉ vào Diệp Phong, kích động nói.Tuy nhiên giây tiếp theo, hắn đã lập tức lấy tay che miệng mình lại.Cho dù cách khoảng 100 mét, cửa kính xe cũng đang đóng, nhưng hắn vẫn sợ đánh rắn động cỏ, trầm giọng nói với gã đàn ông mặt sẹo: “Anh Thẹo, tên đó chính là Diệp Phong! Xử hắn, 1 triệu sẽ là của các anh”.Nghe thấy 1 triệu, sắc mặt bọn chúng lập tức lộ ra vẻ điên cuồng.“Cậu Hoa, yên tâm đi! Anh Thẹo tôi làm việc trước nay đều luôn sạch sẽ! Bảo đảm sẽ không có bất cứ phiền toái nào!”Người đàn ông mặt sẹo cười dữ tợn, nói tiếp: “Cậu Hoa, đánh gãy tứ chi của hắn là được rồi hả?”Hoa Anh Kiệt nghe thấy vậy, trầm ngâm một lát, ánh mắt đầy u ám, nhớ lại nụ hôn nồng thắm giữa Diệp Phong và Sở Mai Dung hôm qua, trong lòng tràn ngập ghen tị cùng oán hận, nghiến răng nghiến lợi nói:“Còn chưa đủ! Bẻ gãy cái chân thứ ba của nó cho tôi! Tôi muốn khiến cả đời nó không thể làm đàn ông được, đoạn tử tuyệt tôn!”