Tác giả:

“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu…

Chương 150

Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 150“Đoạn tử tuyệt tôn?”Cảm nhận được sự sắc bén trong giọng của Hoa Anh Kiệt, đến cả người đàn ông mặt sẹo cũng phải nhướng mày, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khiêu khích, nói:“Ha ha ha… Cậu Hoa, đủ ác đấy, tuy nhiên tôi thích, không độc ác không phải trượng phu! Loại học sinh bình thường thế này, mấy phút là có thể xử gọn được!”Nói xong, gã mặt sẹo nói với hai người đàn ông gầy gò trên hàng ghế đầu: “Đại Vũ, Tiểu Vũ, vào việc thôi!”Hai người nghe thấy vậy lập tức khom người xuống lấy ra hai thanh đao sáng loáng, trên lưỡi đao tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, vô cùng ớn lạnh.Ngay sau đó, hai người không nói lời nào, gần như cùng lúc mở cửa ra xuống xe.Nước da bọn họ ngăm đen, tướng mạo bình thường, trong đám người không có gì nổi bật cả, trông khuôn mặt khá giống nhau, có lẽ là anh em ruột!Nhưng trên hai người họ tỏa ra một luồng khí tức không thể giải thích được bằng lời, ở cùng xe với họ, Hoa Anh Kiệt luôn cảm giác bị áp bức mạnh mẽ, giống như bị một ngọn núi đè lên ngực.Khoảnh khắc hai người bước ra khỏi chiếc xe, Hoa Anh Kiệt cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng.Hắn phát hiện hai anh em này mặc dù bề ngoài trông không hung dữ và ác độc bằng gã mặt sẹo, nhưng từ ánh mắt hai người họ lại không có chút tình cảm nào, lộ ra một loại coi thường tính mạng, giống như kẻ giết người không chớp mắt, không biết bao nhiêu sinh mạng đã bị chôn vùi dưới tay bọn họ!Lúc này, người đàn ông mặt sẹo cũng đi xuống, quay đầu lại nói với Hoa Anh Kiệt: “Cậu Hoa, cậu cứ đợi tin tốt của bọn tôi đi! Mấy phút sau, thằng nhãi đó sẽ giống như một con chó chết, quỳ xuống trước mặt cậu!”Nói xong, hai tên mặt sẹo ra hiệu cho hai anh em kia, bảo bọn chúng nhanh chóng tiến về con hẻm nơi Diệp Phong biến mất.…Mà lúc này, khi Diệp Phong vừa đi tới dưới tòa nhà mình đột nhiên nghe thấy một tiếng hét lớn:“Thằng chó, đứng lại cho tao!”Diệp Phong nghe thấy, vô thức quay đầu lại, phát hiện ra đám ba người gã mặt sẹo đang khí thế bừng bừng tiến về phía cậu, rất nhanh đã tạo thành một hình tam giác, bao vây cậu, gần như phong tỏa mọi phương hướng chạy trốn của cậu.Cảm nhận được sát khí nồng nặc trên người bọn chúng, Diệp Phong khẽ cau mày, trầm giọng nói: “Các người là ai?”“A ha ha ha ha…”Đột nhiên, gã mặt sẹo phát ra tiếng cười ngông cuồng, nói: “Thằng nhãi, bọn tao đến để lấy mạng mày! Mau ngoan ngoãn khoanh tay chịu trói, nếu không để anh mặt sẹo của bọn tao đích thân ra tay, mày sẽ sống không bằng chết đấy!”“Anh mặt sẹo?”Nghe thấy cái tên này, trong đầu Diệp Phong suy nghĩ một chút, phát hiện không có bất kỳ ấn tượng nào.Giây tiếp theo, cậu cố ý ra vẻ hoảng sợ, lộ vẻ yếu thế trước đối phương, run giọng nói: “Ông… Tôi với ông không quen không biết, không thù không oán, vì sao lại làm vậy với tôi?”Thấy vẻ kinh hãi trên mặt Diệp Phong, gã mặt sẹo hoàn toàn buông lỏng cảnh giác, thầm nghĩ chẳng qua chỉ là một học sinh bình thường, số tiền này thực sự quá hời rồi!

Chương 150

“Đoạn tử tuyệt tôn?”

Cảm nhận được sự sắc bén trong giọng của Hoa Anh Kiệt, đến cả người đàn ông mặt sẹo cũng phải nhướng mày, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khiêu khích, nói:

“Ha ha ha… Cậu Hoa, đủ ác đấy, tuy nhiên tôi thích, không độc ác không phải trượng phu! Loại học sinh bình thường thế này, mấy phút là có thể xử gọn được!”

Nói xong, gã mặt sẹo nói với hai người đàn ông gầy gò trên hàng ghế đầu: “Đại Vũ, Tiểu Vũ, vào việc thôi!”

Hai người nghe thấy vậy lập tức khom người xuống lấy ra hai thanh đao sáng loáng, trên lưỡi đao tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, vô cùng ớn lạnh.

Ngay sau đó, hai người không nói lời nào, gần như cùng lúc mở cửa ra xuống xe.

Nước da bọn họ ngăm đen, tướng mạo bình thường, trong đám người không có gì nổi bật cả, trông khuôn mặt khá giống nhau, có lẽ là anh em ruột!

Nhưng trên hai người họ tỏa ra một luồng khí tức không thể giải thích được bằng lời, ở cùng xe với họ, Hoa Anh Kiệt luôn cảm giác bị áp bức mạnh mẽ, giống như bị một ngọn núi đè lên ngực.

Khoảnh khắc hai người bước ra khỏi chiếc xe, Hoa Anh Kiệt cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng.

Hắn phát hiện hai anh em này mặc dù bề ngoài trông không hung dữ và ác độc bằng gã mặt sẹo, nhưng từ ánh mắt hai người họ lại không có chút tình cảm nào, lộ ra một loại coi thường tính mạng, giống như kẻ giết người không chớp mắt, không biết bao nhiêu sinh mạng đã bị chôn vùi dưới tay bọn họ!

Lúc này, người đàn ông mặt sẹo cũng đi xuống, quay đầu lại nói với Hoa Anh Kiệt: “Cậu Hoa, cậu cứ đợi tin tốt của bọn tôi đi! Mấy phút sau, thằng nhãi đó sẽ giống như một con chó chết, quỳ xuống trước mặt cậu!”

Nói xong, hai tên mặt sẹo ra hiệu cho hai anh em kia, bảo bọn chúng nhanh chóng tiến về con hẻm nơi Diệp Phong biến mất.

Mà lúc này, khi Diệp Phong vừa đi tới dưới tòa nhà mình đột nhiên nghe thấy một tiếng hét lớn:

“Thằng chó, đứng lại cho tao!”

Diệp Phong nghe thấy, vô thức quay đầu lại, phát hiện ra đám ba người gã mặt sẹo đang khí thế bừng bừng tiến về phía cậu, rất nhanh đã tạo thành một hình tam giác, bao vây cậu, gần như phong tỏa mọi phương hướng chạy trốn của cậu.

Cảm nhận được sát khí nồng nặc trên người bọn chúng, Diệp Phong khẽ cau mày, trầm giọng nói: “Các người là ai?”

“A ha ha ha ha…”

Đột nhiên, gã mặt sẹo phát ra tiếng cười ngông cuồng, nói: “Thằng nhãi, bọn tao đến để lấy mạng mày! Mau ngoan ngoãn khoanh tay chịu trói, nếu không để anh mặt sẹo của bọn tao đích thân ra tay, mày sẽ sống không bằng chết đấy!”

“Anh mặt sẹo?”

Nghe thấy cái tên này, trong đầu Diệp Phong suy nghĩ một chút, phát hiện không có bất kỳ ấn tượng nào.

Giây tiếp theo, cậu cố ý ra vẻ hoảng sợ, lộ vẻ yếu thế trước đối phương, run giọng nói: “Ông… Tôi với ông không quen không biết, không thù không oán, vì sao lại làm vậy với tôi?”

Thấy vẻ kinh hãi trên mặt Diệp Phong, gã mặt sẹo hoàn toàn buông lỏng cảnh giác, thầm nghĩ chẳng qua chỉ là một học sinh bình thường, số tiền này thực sự quá hời rồi!

Cực Phẩm Tông SưTác giả: Lục ThươngTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình“Diệp Phong, 36 điểm, đứng bét lớp!” Giọng thầy chủ nhiệm sắc bén vang vọng cả lớp học . Ngay lập tức, ánh mắt của tất cả học sinh lớp 12-6 trường cấp ba Tô Hành đều đổ dồn về phía cậu thiếu niên cao gầy ở hàng cuối cùng, thỉnh thoảng xen lẫn vài nụ cười chế nhạo. Trước sự khinh thường của mọi người, ánh mắt Diệp Phong hiện lên sự không cam lòng dữ dội, nhưng cuối cùng vẫn bước lên bục nhận bài kiểm tra từ thầy chủ nhiệm. “Úi chà! Diệp thiên tài của chúng ta lại phá kỷ lục rồi! Tổng điểm 750, lại thi được số điểm chỉ có hai con số, thực sự là khiến người ta mở rộng tầm mắt đấy!” “Ha ha… đúng là thiên tài nghìn năm có một, năm ngoái còn giành được huy chương bạc trong kỳ thi Olympic toán học toàn quốc, kết quả lại từ chối lời mời của đại học Giang Nam, một lòng muốn thi vào Bắc Hoa đấy!” “Hừ… Dựa vào cậu ta mà đòi thi vào Bắc Hoa, vậy ông đây chẳng phải có thể trực tiếp tranh chức chủ tịch thành phố rồi sao?” Những lời chế nhạo này một năm nay Diệp Phong đã nghe không biết bao nhiêu… Chương 150“Đoạn tử tuyệt tôn?”Cảm nhận được sự sắc bén trong giọng của Hoa Anh Kiệt, đến cả người đàn ông mặt sẹo cũng phải nhướng mày, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khiêu khích, nói:“Ha ha ha… Cậu Hoa, đủ ác đấy, tuy nhiên tôi thích, không độc ác không phải trượng phu! Loại học sinh bình thường thế này, mấy phút là có thể xử gọn được!”Nói xong, gã mặt sẹo nói với hai người đàn ông gầy gò trên hàng ghế đầu: “Đại Vũ, Tiểu Vũ, vào việc thôi!”Hai người nghe thấy vậy lập tức khom người xuống lấy ra hai thanh đao sáng loáng, trên lưỡi đao tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, vô cùng ớn lạnh.Ngay sau đó, hai người không nói lời nào, gần như cùng lúc mở cửa ra xuống xe.Nước da bọn họ ngăm đen, tướng mạo bình thường, trong đám người không có gì nổi bật cả, trông khuôn mặt khá giống nhau, có lẽ là anh em ruột!Nhưng trên hai người họ tỏa ra một luồng khí tức không thể giải thích được bằng lời, ở cùng xe với họ, Hoa Anh Kiệt luôn cảm giác bị áp bức mạnh mẽ, giống như bị một ngọn núi đè lên ngực.Khoảnh khắc hai người bước ra khỏi chiếc xe, Hoa Anh Kiệt cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng.Hắn phát hiện hai anh em này mặc dù bề ngoài trông không hung dữ và ác độc bằng gã mặt sẹo, nhưng từ ánh mắt hai người họ lại không có chút tình cảm nào, lộ ra một loại coi thường tính mạng, giống như kẻ giết người không chớp mắt, không biết bao nhiêu sinh mạng đã bị chôn vùi dưới tay bọn họ!Lúc này, người đàn ông mặt sẹo cũng đi xuống, quay đầu lại nói với Hoa Anh Kiệt: “Cậu Hoa, cậu cứ đợi tin tốt của bọn tôi đi! Mấy phút sau, thằng nhãi đó sẽ giống như một con chó chết, quỳ xuống trước mặt cậu!”Nói xong, hai tên mặt sẹo ra hiệu cho hai anh em kia, bảo bọn chúng nhanh chóng tiến về con hẻm nơi Diệp Phong biến mất.…Mà lúc này, khi Diệp Phong vừa đi tới dưới tòa nhà mình đột nhiên nghe thấy một tiếng hét lớn:“Thằng chó, đứng lại cho tao!”Diệp Phong nghe thấy, vô thức quay đầu lại, phát hiện ra đám ba người gã mặt sẹo đang khí thế bừng bừng tiến về phía cậu, rất nhanh đã tạo thành một hình tam giác, bao vây cậu, gần như phong tỏa mọi phương hướng chạy trốn của cậu.Cảm nhận được sát khí nồng nặc trên người bọn chúng, Diệp Phong khẽ cau mày, trầm giọng nói: “Các người là ai?”“A ha ha ha ha…”Đột nhiên, gã mặt sẹo phát ra tiếng cười ngông cuồng, nói: “Thằng nhãi, bọn tao đến để lấy mạng mày! Mau ngoan ngoãn khoanh tay chịu trói, nếu không để anh mặt sẹo của bọn tao đích thân ra tay, mày sẽ sống không bằng chết đấy!”“Anh mặt sẹo?”Nghe thấy cái tên này, trong đầu Diệp Phong suy nghĩ một chút, phát hiện không có bất kỳ ấn tượng nào.Giây tiếp theo, cậu cố ý ra vẻ hoảng sợ, lộ vẻ yếu thế trước đối phương, run giọng nói: “Ông… Tôi với ông không quen không biết, không thù không oán, vì sao lại làm vậy với tôi?”Thấy vẻ kinh hãi trên mặt Diệp Phong, gã mặt sẹo hoàn toàn buông lỏng cảnh giác, thầm nghĩ chẳng qua chỉ là một học sinh bình thường, số tiền này thực sự quá hời rồi!

Chương 150