“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,…
Chương 23: Chương 23
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người TìnhTác giả: Nha MẫnTruyện Ngôn Tình“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,… Giang Anh Tuấn hơi nghiêng đầu, bình tĩnh nheo mắt lại.Cổ áo lộn xộn dưới cằm, rõ ràng anh không có bị gì, chỉ là không thể nhịn nuốt nước bọt xuống.Sau khi hút hết nửa điếu thuốc, Giang Anh Tuấn kẹp điếu thuốc trên tay: “Tôi biết rồi.”“Cô Nhã Quỳnh…”Thư ký Quân do dự nói gì đó: “Tổng giám đốc cần phải giải quyết Thư ký Quân gõ cửa bước vào, cúi đầu cẩn thận nói.Giang Anh Tuấn hơi nghiêng đầu, bình tĩnh nheo mắt lại.Cổ áo lộn xộn dưới cằm, rõ ràng anh không có bị gì, chỉ là không thể nhịn nuốt nước bọt xuống.Sau khi hút hết nửa điếu thuốc, Giang Anh Tuấn kẹp điếu thuốc trên tay: “Tôi biết rồi.”“Cô Nhã Quỳnh…”Thư ký Quân do dự nói gì đó: “Tổng giám đốc cần phải giải quyết Thư ký Quân gõ cửa bước vào, cúi đầu cần thận nói.Giang Anh Tuấn hơi nghiêng đầu, bình tĩnh nheo mắt lại.Cổ áo lộn xộn dưới cằm, rõ ràng anh không có bị gì, chỉ là không thể nhịn nuốt nước bọt xuống.Sau khi hút hết nửa điếu thuốc, Giang Anh Tuấn kẹp điếu thuốc trên tay: “Tôi biết rồi.”“Cô Nhã Quỳnh…”Thư ký Quân do dự nói gì đó: “Tổng giám đốc cần phải giải quyết tốt.Bất chợt, bầu trời trở nên u ám, cơn mưa lớn ập xuống ngay sau đó, Giang Anh Tuấn giật mình định hình lại.“Lâm Tiến Quân, tất cả các cuộc họp và phỏng vấn buổi chiều hủy bỏ hết cho tôi, việc nào không thể hủy thì dời sang ngày mai.Tôi muốn lịch của chiều hôm nay và sáng ngày mai trống.”Bây giờ Giang Anh Tuấn chuẩn bị rời khỏi công ty, dặn dò xong, anh nhanh chóng lái xe về biệt thự.Khi vừa trở về biệt thự, cả người anh đã ướt đẫm, Giang Anh Tuấn cau mày, đi vào trong phòng khách, lẳng lặng bước vào phòng, nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo mới, rồi đi đến phòng của Nhan Nhã Quỳnh.“Nhã Quỳnh, em ở nhà có làm cái gì không?”Căn phòng yên tĩnh, Nhan Nhã Quỳnh giữ lại sự im lặng.Giang Anh Tuấn nhẹ giọng nói: “Nhã Quỳnh, tôi biết em bây giờ không muốn gặp mặt tôi, nhưng chúng ta đã yêu nhau nhiều năm như vậy.Chẳng lẽ em lại muốn xa cách sao?”“Giang Anh Tuấn, anh hỏi tôi muốn cái gì? Chẳng lẽ anh không biết tôi muốn gặp ai sao?”Nhan Nhã Quỳnh nói nhẹ nhàng.“Nhan Nhã Quỳnh, bây giờ em vẫn còn nghĩ về Lê Quốc Nam sao? Người nhà họ Lê sẽ không đồng ý cho em và anh ta ở cùng nhau đâu.Đừng có ngốc nữa…” “Giờ cho dù người nhà họ Lê không đồng ý, người nhà Giang các chúng ta đã yêu nhau nhiều năm như vậy.Chẳng lẽ em lại muốn xa cách sao?”“Giang Anh Tuấn, anh hỏi tôi muốn cái gì? Chẳng lẽ anh không biết tôi muốn gặp ai sao?”Nhan Nhã Quỳnh nói nhẹ nhàng..
Giang Anh Tuấn hơi nghiêng đầu, bình tĩnh nheo mắt lại.
Cổ áo lộn xộn dưới cằm, rõ ràng anh không có bị gì, chỉ là không thể nhịn nuốt nước bọt xuống.
Sau khi hút hết nửa điếu thuốc, Giang Anh Tuấn kẹp điếu thuốc trên tay: “Tôi biết rồi.
”
“Cô Nhã Quỳnh…”
Thư ký Quân do dự nói gì đó: “Tổng giám đốc cần phải giải quyết Thư ký Quân gõ cửa bước vào, cúi đầu cẩn thận nói.
Giang Anh Tuấn hơi nghiêng đầu, bình tĩnh nheo mắt lại.
Cổ áo lộn xộn dưới cằm, rõ ràng anh không có bị gì, chỉ là không thể nhịn nuốt nước bọt xuống.
Sau khi hút hết nửa điếu thuốc, Giang Anh Tuấn kẹp điếu thuốc trên tay: “Tôi biết rồi.
”
“Cô Nhã Quỳnh…”
Thư ký Quân do dự nói gì đó: “Tổng giám đốc cần phải giải quyết Thư ký Quân gõ cửa bước vào, cúi đầu cần thận nói.
Giang Anh Tuấn hơi nghiêng đầu, bình tĩnh nheo mắt lại.
Cổ áo lộn xộn dưới cằm, rõ ràng anh không có bị gì, chỉ là không thể nhịn nuốt nước bọt xuống.
Sau khi hút hết nửa điếu thuốc, Giang Anh Tuấn kẹp điếu thuốc trên tay: “Tôi biết rồi.
”
“Cô Nhã Quỳnh…”
Thư ký Quân do dự nói gì đó: “Tổng giám đốc cần phải giải quyết tốt.
Bất chợt, bầu trời trở nên u ám, cơn mưa lớn ập xuống ngay sau đó, Giang Anh Tuấn giật mình định hình lại.
“Lâm Tiến Quân, tất cả các cuộc họp và phỏng vấn buổi chiều hủy bỏ hết cho tôi, việc nào không thể hủy thì dời sang ngày mai.
Tôi muốn lịch của chiều hôm nay và sáng ngày mai trống.
”
Bây giờ Giang Anh Tuấn chuẩn bị rời khỏi công ty, dặn dò xong, anh nhanh chóng lái xe về biệt thự.
Khi vừa trở về biệt thự, cả người anh đã ướt đẫm, Giang Anh Tuấn cau mày, đi vào trong phòng khách, lẳng lặng bước vào phòng, nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo mới, rồi đi đến phòng của Nhan Nhã Quỳnh.
“Nhã Quỳnh, em ở nhà có làm cái gì không?”
Căn phòng yên tĩnh, Nhan Nhã Quỳnh giữ lại sự im lặng.
Giang Anh Tuấn nhẹ giọng nói: “Nhã Quỳnh, tôi biết em bây giờ không muốn gặp mặt tôi, nhưng chúng ta đã yêu nhau nhiều năm như vậy.
Chẳng lẽ em lại muốn xa cách sao?”
“Giang Anh Tuấn, anh hỏi tôi muốn cái gì? Chẳng lẽ anh không biết tôi muốn gặp ai sao?”
Nhan Nhã Quỳnh nói nhẹ nhàng.
“Nhan Nhã Quỳnh, bây giờ em vẫn còn nghĩ về Lê Quốc Nam sao? Người nhà họ Lê sẽ không đồng ý cho em và anh ta ở cùng nhau đâu.
Đừng có ngốc nữa…” “Giờ cho dù người nhà họ Lê không đồng ý, người nhà Giang các chúng ta đã yêu nhau nhiều năm như vậy.
Chẳng lẽ em lại muốn xa cách sao?”
“Giang Anh Tuấn, anh hỏi tôi muốn cái gì? Chẳng lẽ anh không biết tôi muốn gặp ai sao?”
Nhan Nhã Quỳnh nói nhẹ nhàng.
.
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người TìnhTác giả: Nha MẫnTruyện Ngôn Tình“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,… Giang Anh Tuấn hơi nghiêng đầu, bình tĩnh nheo mắt lại.Cổ áo lộn xộn dưới cằm, rõ ràng anh không có bị gì, chỉ là không thể nhịn nuốt nước bọt xuống.Sau khi hút hết nửa điếu thuốc, Giang Anh Tuấn kẹp điếu thuốc trên tay: “Tôi biết rồi.”“Cô Nhã Quỳnh…”Thư ký Quân do dự nói gì đó: “Tổng giám đốc cần phải giải quyết Thư ký Quân gõ cửa bước vào, cúi đầu cẩn thận nói.Giang Anh Tuấn hơi nghiêng đầu, bình tĩnh nheo mắt lại.Cổ áo lộn xộn dưới cằm, rõ ràng anh không có bị gì, chỉ là không thể nhịn nuốt nước bọt xuống.Sau khi hút hết nửa điếu thuốc, Giang Anh Tuấn kẹp điếu thuốc trên tay: “Tôi biết rồi.”“Cô Nhã Quỳnh…”Thư ký Quân do dự nói gì đó: “Tổng giám đốc cần phải giải quyết Thư ký Quân gõ cửa bước vào, cúi đầu cần thận nói.Giang Anh Tuấn hơi nghiêng đầu, bình tĩnh nheo mắt lại.Cổ áo lộn xộn dưới cằm, rõ ràng anh không có bị gì, chỉ là không thể nhịn nuốt nước bọt xuống.Sau khi hút hết nửa điếu thuốc, Giang Anh Tuấn kẹp điếu thuốc trên tay: “Tôi biết rồi.”“Cô Nhã Quỳnh…”Thư ký Quân do dự nói gì đó: “Tổng giám đốc cần phải giải quyết tốt.Bất chợt, bầu trời trở nên u ám, cơn mưa lớn ập xuống ngay sau đó, Giang Anh Tuấn giật mình định hình lại.“Lâm Tiến Quân, tất cả các cuộc họp và phỏng vấn buổi chiều hủy bỏ hết cho tôi, việc nào không thể hủy thì dời sang ngày mai.Tôi muốn lịch của chiều hôm nay và sáng ngày mai trống.”Bây giờ Giang Anh Tuấn chuẩn bị rời khỏi công ty, dặn dò xong, anh nhanh chóng lái xe về biệt thự.Khi vừa trở về biệt thự, cả người anh đã ướt đẫm, Giang Anh Tuấn cau mày, đi vào trong phòng khách, lẳng lặng bước vào phòng, nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo mới, rồi đi đến phòng của Nhan Nhã Quỳnh.“Nhã Quỳnh, em ở nhà có làm cái gì không?”Căn phòng yên tĩnh, Nhan Nhã Quỳnh giữ lại sự im lặng.Giang Anh Tuấn nhẹ giọng nói: “Nhã Quỳnh, tôi biết em bây giờ không muốn gặp mặt tôi, nhưng chúng ta đã yêu nhau nhiều năm như vậy.Chẳng lẽ em lại muốn xa cách sao?”“Giang Anh Tuấn, anh hỏi tôi muốn cái gì? Chẳng lẽ anh không biết tôi muốn gặp ai sao?”Nhan Nhã Quỳnh nói nhẹ nhàng.“Nhan Nhã Quỳnh, bây giờ em vẫn còn nghĩ về Lê Quốc Nam sao? Người nhà họ Lê sẽ không đồng ý cho em và anh ta ở cùng nhau đâu.Đừng có ngốc nữa…” “Giờ cho dù người nhà họ Lê không đồng ý, người nhà Giang các chúng ta đã yêu nhau nhiều năm như vậy.Chẳng lẽ em lại muốn xa cách sao?”“Giang Anh Tuấn, anh hỏi tôi muốn cái gì? Chẳng lẽ anh không biết tôi muốn gặp ai sao?”Nhan Nhã Quỳnh nói nhẹ nhàng..