“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,…
Chương 24: Chương 24
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người TìnhTác giả: Nha MẫnTruyện Ngôn Tình“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,… “Nhan Nhã Quỳnh, bây giờ em vẫn còn nghĩ về Lê Quốc Nam sao? Người nhà họ Lê sẽ không đồng ý cho em và anh ta ở cùng nhau đâu.Đừng có ngốc nữa…”“Giờ cho dù người nhà họ Lê không đồng ý, người nhà Giang các về với anh? Một người chỉ có thể khiến tôi trốn tránh suốt?”Vừa lúc nãy anh muốn tiến lên một bước cầm lấy cánh tay của Nhan Nhã Quỳnh, nhưng nhờ lời nói của cô, Giang Anh Tuấn cảm giác giống như trái tim đang đập nhanh bị một cây gậy đập vào, đau đớn vô cùng.Nụ cười vừa trưng ra bị dập mất trong tích tắc, anh sải bước đi tới, bất chấp ôm Nhan Nhã Quỳnh vào vòng tay mình.Đôi môi nóng bỏng của anh dán lên môi cô một cách bừa bãi, vẻ ngoài hung ác khiến Nhan Nhã Quỳnh sững sờ một lúc, anh dùng răng ngấu nghiến môi cô.Mãi cho đến khi cảm giác đau đớn lên đến não, Nhan Nhã Quỳnh mới chợt tỉnh táo lại, cô dùng hai tay vỗ mạnh vào ngực người đàn ông này, Giang Anh Tuấn không vì thế mà buông tay ra, ngược lại càng siết chặt hơn.Cô thậm chí không thể cử động, cô chỉ có thể ngẩấng đầu lên, buộc phải chịu đựng sự điên cuồng của Giang Anh Tuấn.Chỉ đợi người đàn ông tỉnh lại mới buông tay cô ra.Nhan Nhã Quỳnh dùng hai tay đẩy Giang Anh Tuấn ra, che miệng lại, lùi ra sau hai bước.“Hừ!”Cực kì đau, Nhan Nhã Quỳnh tức giận liếc nhìn Giang Anh Tuấn, trong lòng thầm than thở, chẳng lẽ người đàn ông này là chó à, sao lại thích cắn người như vậy? Cô lui về phía sau, nhưng gương mặt vẫn thản nhiên và nhã nhặn, cần thận sờ lên đôi môi sưng tấy của mình: “Khi nào thì tôi được ra? Ông cụ Chánh có biết tôi ở đây với anh không? Ông ta có đồng ý cho tôi ở lại đây không?”Lâm Tiến Quân đã nói với cô về hôn ước của Giang Anh Tuấn và Trần Nhật Linh, theo tính khí của ông cụ Chánh, nếu ông ta biết rằng cô ở đây, có thể sẽ bắt cô đi mất.“Những chuyện này không phải là chuyện em nên lo, Nhã Quỳnh, anh đưa em đi nơi khác sống trước, giải quyết xong chuyện trong nhà, anh hứa sẽ đưa em đi Mỹ chơi, tiện thể xem anh trai em có ổn không!”Giang Anh Tuấn nói.Trán đầy mồ hôi của anh một nửa là vì tức giận, còn nửa còn lại là nhẫn nhịn.“Tôi rõ ràng có thể ở bên cạnh anh trai tôi mọi lúc, nhưng anh lại nhất định phải giữ tôi ở lại, anh Anh Tuấn, tôi không cần lòng tốt của anh.”Giọng điệu của Nhan Nhã Quỳnh vẫn giữ sự bình tĩnh và lạnh lùng.Đứng cách xa Giang Anh Tuấn một khoảng, đôi mắt to tròn đầy cảnh giác nhìn anh, trong nháy mắt, nó liếc qua liếc lại, thật là có chút đáng yêu.Nhịp tim của Giang Anh Tuấn lệch một nhịp.“Nhã Quỳnh, sau khi khoảng thời gian này trôi qua, em có thể đi Mỹ bất cứ lúc nào em muốn.Cho anh thêm thời gian được không?”“Giang Anh Tuấn, anh Nam sắp tới Mỹ rồi, mong anh buông tha cho tôi, anh trai tôi vẫn còn ở đó.”Nhan Nhã Quỳnh cúi đầu, cô cảm thấy không còn chút sức lực nào, lại mệt mỏi như chưa từng có.Giang Anh Tuấn nhướng mày chế nhạo, rốt cuộc vẫn muốn di tìm Lê Quốc Nam: “Nhan Nhã Quỳnh, em thật sự rất tàn nhẫn, Lê Quốc Nam làm cho em nhớ kỹ đến vậy sao? Thậm chí khi hai chúng ta ở bên nhau nhất định vẫn phải nhắc đến anh ta?”.
“Nhan Nhã Quỳnh, bây giờ em vẫn còn nghĩ về Lê Quốc Nam sao? Người nhà họ Lê sẽ không đồng ý cho em và anh ta ở cùng nhau đâu.
Đừng có ngốc nữa…”
“Giờ cho dù người nhà họ Lê không đồng ý, người nhà Giang các về với anh? Một người chỉ có thể khiến tôi trốn tránh suốt?”
Vừa lúc nãy anh muốn tiến lên một bước cầm lấy cánh tay của Nhan Nhã Quỳnh, nhưng nhờ lời nói của cô, Giang Anh Tuấn cảm giác giống như trái tim đang đập nhanh bị một cây gậy đập vào, đau đớn vô cùng.
Nụ cười vừa trưng ra bị dập mất trong tích tắc, anh sải bước đi tới, bất chấp ôm Nhan Nhã Quỳnh vào vòng tay mình.
Đôi môi nóng bỏng của anh dán lên môi cô một cách bừa bãi, vẻ ngoài hung ác khiến Nhan Nhã Quỳnh sững sờ một lúc, anh dùng răng ngấu nghiến môi cô.
Mãi cho đến khi cảm giác đau đớn lên đến não, Nhan Nhã Quỳnh mới chợt tỉnh táo lại, cô dùng hai tay vỗ mạnh vào ngực người đàn ông này, Giang Anh Tuấn không vì thế mà buông tay ra, ngược lại càng siết chặt hơn.
Cô thậm chí không thể cử động, cô chỉ có thể ngẩấng đầu lên, buộc phải chịu đựng sự điên cuồng của Giang Anh Tuấn.
Chỉ đợi người đàn ông tỉnh lại mới buông tay cô ra.
Nhan Nhã Quỳnh dùng hai tay đẩy Giang Anh Tuấn ra, che miệng lại, lùi ra sau hai bước.
“Hừ!”
Cực kì đau, Nhan Nhã Quỳnh tức giận liếc nhìn Giang Anh Tuấn, trong lòng thầm than thở, chẳng lẽ người đàn ông này là chó à, sao lại thích cắn người như vậy? Cô lui về phía sau, nhưng gương mặt vẫn thản nhiên và nhã nhặn, cần thận sờ lên đôi môi sưng tấy của mình: “Khi nào thì tôi được ra? Ông cụ Chánh có biết tôi ở đây với anh không? Ông ta có đồng ý cho tôi ở lại đây không?”
Lâm Tiến Quân đã nói với cô về hôn ước của Giang Anh Tuấn và Trần Nhật Linh, theo tính khí của ông cụ Chánh, nếu ông ta biết rằng cô ở đây, có thể sẽ bắt cô đi mất.
“Những chuyện này không phải là chuyện em nên lo, Nhã Quỳnh, anh đưa em đi nơi khác sống trước, giải quyết xong chuyện trong nhà, anh hứa sẽ đưa em đi Mỹ chơi, tiện thể xem anh trai em có ổn không!”
Giang Anh Tuấn nói.
Trán đầy mồ hôi của anh một nửa là vì tức giận, còn nửa còn lại là nhẫn nhịn.
“Tôi rõ ràng có thể ở bên cạnh anh trai tôi mọi lúc, nhưng anh lại nhất định phải giữ tôi ở lại, anh Anh Tuấn, tôi không cần lòng tốt của anh.”
Giọng điệu của Nhan Nhã Quỳnh vẫn giữ sự bình tĩnh và lạnh lùng.
Đứng cách xa Giang Anh Tuấn một khoảng, đôi mắt to tròn đầy cảnh giác nhìn anh, trong nháy mắt, nó liếc qua liếc lại, thật là có chút đáng yêu.
Nhịp tim của Giang Anh Tuấn lệch một nhịp.
“Nhã Quỳnh, sau khi khoảng thời gian này trôi qua, em có thể đi Mỹ bất cứ lúc nào em muốn.
Cho anh thêm thời gian được không?”
“Giang Anh Tuấn, anh Nam sắp tới Mỹ rồi, mong anh buông tha cho tôi, anh trai tôi vẫn còn ở đó.”
Nhan Nhã Quỳnh cúi đầu, cô cảm thấy không còn chút sức lực nào, lại mệt mỏi như chưa từng có.
Giang Anh Tuấn nhướng mày chế nhạo, rốt cuộc vẫn muốn di tìm Lê Quốc Nam: “Nhan Nhã Quỳnh, em thật sự rất tàn nhẫn, Lê Quốc Nam làm cho em nhớ kỹ đến vậy sao? Thậm chí khi hai chúng ta ở bên nhau nhất định vẫn phải nhắc đến anh ta?”.
Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người TìnhTác giả: Nha MẫnTruyện Ngôn Tình“Anh sắp kết hôn sao?” Giang Anh Tuấn bước ra từ phòng tắm, chợt nghe tiếng Nhan Nhã Quỳnh hỏi mình, cô chỉ vào màn hình TV, lúc này kênh giải trí đang phát tin tức anh chuẩn bị kết hôn. Đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại, đi tới bên giường tiện tay lấy chiếc điều khiển trong tay cô rồi tắt TV. Sau đó một tay lau tóc, một tay ôm cô vào trong lòng ngực, lạnh giọng nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, chỉ là hôn nhân thương mại thôi.” Cơ thể Nhan Nhã Quỳnh hơi sững lại, trong lòng thầm nghĩ, cái gì nên tới cuối cùng vẫn sẽ tới. Cô ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của anh: “Ông cụ chọn ai cho anh?” Giang Anh Tuấn hơi ngẩn ra, quay người rút một điếu thuốc, nhưng cầm mãi mà không châm lửa, chỉ kẹp giữa ngón tay. Anh lên tiếng nhưng không nghe ra là ẩn chứa cảm xúc gì: “Trần Nhật Linh.” Hơi thở của anh quanh quần trước mặt, từ góc nhìn của Nhan Nhã Quỳnh không thấy rõ nét mặt của anh. “Thiên kim của tập đoàn Phước Sơn, cô ta còn là con gái một, thực sự rất xứng đôi với anh. Chúc mừng anh,… “Nhan Nhã Quỳnh, bây giờ em vẫn còn nghĩ về Lê Quốc Nam sao? Người nhà họ Lê sẽ không đồng ý cho em và anh ta ở cùng nhau đâu.Đừng có ngốc nữa…”“Giờ cho dù người nhà họ Lê không đồng ý, người nhà Giang các về với anh? Một người chỉ có thể khiến tôi trốn tránh suốt?”Vừa lúc nãy anh muốn tiến lên một bước cầm lấy cánh tay của Nhan Nhã Quỳnh, nhưng nhờ lời nói của cô, Giang Anh Tuấn cảm giác giống như trái tim đang đập nhanh bị một cây gậy đập vào, đau đớn vô cùng.Nụ cười vừa trưng ra bị dập mất trong tích tắc, anh sải bước đi tới, bất chấp ôm Nhan Nhã Quỳnh vào vòng tay mình.Đôi môi nóng bỏng của anh dán lên môi cô một cách bừa bãi, vẻ ngoài hung ác khiến Nhan Nhã Quỳnh sững sờ một lúc, anh dùng răng ngấu nghiến môi cô.Mãi cho đến khi cảm giác đau đớn lên đến não, Nhan Nhã Quỳnh mới chợt tỉnh táo lại, cô dùng hai tay vỗ mạnh vào ngực người đàn ông này, Giang Anh Tuấn không vì thế mà buông tay ra, ngược lại càng siết chặt hơn.Cô thậm chí không thể cử động, cô chỉ có thể ngẩấng đầu lên, buộc phải chịu đựng sự điên cuồng của Giang Anh Tuấn.Chỉ đợi người đàn ông tỉnh lại mới buông tay cô ra.Nhan Nhã Quỳnh dùng hai tay đẩy Giang Anh Tuấn ra, che miệng lại, lùi ra sau hai bước.“Hừ!”Cực kì đau, Nhan Nhã Quỳnh tức giận liếc nhìn Giang Anh Tuấn, trong lòng thầm than thở, chẳng lẽ người đàn ông này là chó à, sao lại thích cắn người như vậy? Cô lui về phía sau, nhưng gương mặt vẫn thản nhiên và nhã nhặn, cần thận sờ lên đôi môi sưng tấy của mình: “Khi nào thì tôi được ra? Ông cụ Chánh có biết tôi ở đây với anh không? Ông ta có đồng ý cho tôi ở lại đây không?”Lâm Tiến Quân đã nói với cô về hôn ước của Giang Anh Tuấn và Trần Nhật Linh, theo tính khí của ông cụ Chánh, nếu ông ta biết rằng cô ở đây, có thể sẽ bắt cô đi mất.“Những chuyện này không phải là chuyện em nên lo, Nhã Quỳnh, anh đưa em đi nơi khác sống trước, giải quyết xong chuyện trong nhà, anh hứa sẽ đưa em đi Mỹ chơi, tiện thể xem anh trai em có ổn không!”Giang Anh Tuấn nói.Trán đầy mồ hôi của anh một nửa là vì tức giận, còn nửa còn lại là nhẫn nhịn.“Tôi rõ ràng có thể ở bên cạnh anh trai tôi mọi lúc, nhưng anh lại nhất định phải giữ tôi ở lại, anh Anh Tuấn, tôi không cần lòng tốt của anh.”Giọng điệu của Nhan Nhã Quỳnh vẫn giữ sự bình tĩnh và lạnh lùng.Đứng cách xa Giang Anh Tuấn một khoảng, đôi mắt to tròn đầy cảnh giác nhìn anh, trong nháy mắt, nó liếc qua liếc lại, thật là có chút đáng yêu.Nhịp tim của Giang Anh Tuấn lệch một nhịp.“Nhã Quỳnh, sau khi khoảng thời gian này trôi qua, em có thể đi Mỹ bất cứ lúc nào em muốn.Cho anh thêm thời gian được không?”“Giang Anh Tuấn, anh Nam sắp tới Mỹ rồi, mong anh buông tha cho tôi, anh trai tôi vẫn còn ở đó.”Nhan Nhã Quỳnh cúi đầu, cô cảm thấy không còn chút sức lực nào, lại mệt mỏi như chưa từng có.Giang Anh Tuấn nhướng mày chế nhạo, rốt cuộc vẫn muốn di tìm Lê Quốc Nam: “Nhan Nhã Quỳnh, em thật sự rất tàn nhẫn, Lê Quốc Nam làm cho em nhớ kỹ đến vậy sao? Thậm chí khi hai chúng ta ở bên nhau nhất định vẫn phải nhắc đến anh ta?”.