( chia ly ngắn hơn đêm tân hôn). Thành phố B, trung tâm hội nghị quốc tế. "At last but not least, may China and XX continue to grow strong together." "Cuối cùng nhưng cũng không kém quan trọng, mong Trung Quốc và XX có thể tiếp tục hợp tác phát triển bền vững." Tiếng vỗ tay vang như sấm, kéo dài nửa ngày đến khi kết thúc hội nghị. Tân Hoành tháo tai nghe xuống, cũng không rời đi vội, ngồi ở nơi đó, từ cửa nhỏ nhìn đầu người nhốn nháo ở bên ngoài, có người vừa đi vừa trao đổi cũng có chỗ túm năm tụm ba rời đi. Tân Hoành là một phiên dịch viên trực tiếp, hai mươi hai tuổi, tham ra một hội nghị quốc tế trọng đại dung là không dễ. Có rất nhiều người đỏ mắt ở sau lung, người cần có năng lực và tài hoa như cô đúng là không có được mấy người. Cho nên, có đỏ mắt cũng không làm gì được. Là một phiên dịch viên trực tiếp thường có người cộng sự cố định, Tân Hoành gần như đều làm chung với Điền Tĩnh. Điền Tĩnh tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, lại có kinh nghiệm, năm nay đã gần ba mươi…
Chương 90: Thế giới của anh (4)
Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của TôiTác giả: Nam MịchTruyện Ngôn Tình( chia ly ngắn hơn đêm tân hôn). Thành phố B, trung tâm hội nghị quốc tế. "At last but not least, may China and XX continue to grow strong together." "Cuối cùng nhưng cũng không kém quan trọng, mong Trung Quốc và XX có thể tiếp tục hợp tác phát triển bền vững." Tiếng vỗ tay vang như sấm, kéo dài nửa ngày đến khi kết thúc hội nghị. Tân Hoành tháo tai nghe xuống, cũng không rời đi vội, ngồi ở nơi đó, từ cửa nhỏ nhìn đầu người nhốn nháo ở bên ngoài, có người vừa đi vừa trao đổi cũng có chỗ túm năm tụm ba rời đi. Tân Hoành là một phiên dịch viên trực tiếp, hai mươi hai tuổi, tham ra một hội nghị quốc tế trọng đại dung là không dễ. Có rất nhiều người đỏ mắt ở sau lung, người cần có năng lực và tài hoa như cô đúng là không có được mấy người. Cho nên, có đỏ mắt cũng không làm gì được. Là một phiên dịch viên trực tiếp thường có người cộng sự cố định, Tân Hoành gần như đều làm chung với Điền Tĩnh. Điền Tĩnh tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, lại có kinh nghiệm, năm nay đã gần ba mươi… Nói xong, hai bên đều trầm mặc. Tân Hoành nhìn cửa sổ sát đất có chút xấu hổ, cô thực sự không muốn không khí biến thành như vậy. Tân Hạo thanh âm có chút nhạt, "Cô không cần cùng ta nói những lời này, ta chỉ là niệm tình con kêu ta hai mươi năm là ba ba, cho cô một câu. Dịch Tân, người này, thâm trầm khó lường, lòng dạ thâm sâu, dù là 120 người như con cũng không phải đối thủ của hắn, giữa các con thật sự cách xa quá mức. Nếu là... Nếu cô quả thật cần đến, thì về A thị, về Tân gia đi, không cần vì chút vật ngoài thân, đem chính mình sa vào đó."Lời Tân hạo nói, giống như có cái gì, hung hăng nện vào lòng Tân Hoành. Tân Hoành chỉ cảm thấy trong lòng nhất thời lại chua xót lại có chút thê lương. Thì ra, ba cô cho rằng cô chỉ vì vật ngoài thân mà ở cùng một chỗ với Dịch Tân. Dịch Tân lại nhìn đến cô bằng cái gì a? Cho nên, trong mắt ba cô, nàng thì ra là giống như kỹ nữ, cùng làm một giao dịch với Dịch Tân. Cô đột nhiên rất muốn nói với người đàn ở đầu dây bên kia, hung tợn nói cho ông, cô kết hôn, có một tờ hôn thú làm chứng, hi vọng lần sau ông nhìn thấy cô, có thể gọi cô một tiếng "Dịch phu nhân"! —— hung tợn trả lại ông đã vũ nhục cô. Nhưng, cô không có. Cô nhàn nhạt cười nói, "Ừhm, tôi biết rõ."Không giải thích, không biện minh. Cãi cọ cũng là một chuyện tốn sức, cô đã không hy vọng mà phí tâm sức từ ông có được chút gì rồi. Có được chút gì a? Là yêu chiều, quan tâm. Những thứ này, cô cố gắng hai mươi năm, hao tâm tổn lực, sau đó, kết quả chứng minh cô hai mươi năm cố gắng chỉ là phí công. Hiện tại, cô không nghĩ muốn lại phí tâm tư. Ông muốn cho là như vậy, liền cho là như vậy đi. Quả nhiên, cô không giải thích, không biện minh làm ông cho rằng mình nói đúng, Tân Hạo nổi giận, giọng điệu rõ ràng không tốt nói, "Hiểu được như vậy là tốt rồi, phải làm người trong sạch một chút!"Rồi hung hăng cúp điện thoại. Tân Hoành nghe trong điện thoại truyền đến tiếng đô đô, nghĩ đến lời của Tân Hạo, thì ra nói là “vật ngoài thân” vẫn còn là nhẹ nhàng, hai chữ “trong sạch”, mới hung hăng đánh cho cô một đòn cảnh cáo. Một cuộc điện thoại đơn giản, 3 phút cũng không đến, lại lần nữa lôi cô trở về hai năm cố gắng chạy thoát khỏi sự đau lòng. Ba, ông thật lợi hại. Chẳng trách, mẹ chỉ có thể bị ông hành hạ đến chết. Tân Hoành có chút cười tự giễu, không phải không giận, chỉ là càng thống khổ. Có một số người, luôn cho là mình đúng, ông có năng lực trắng trợn làm người khác thống khổ, cô dù giận ông, oán ông, nhưng cô vẫn muốn tiếp tục chịu đựng. Nhưng, vừa để điện thoại xuống, chuông cửa vang lên. Mọi thống khổ, liền có thể gác lại một chút.
Nói xong, hai bên đều trầm mặc. Tân Hoành nhìn cửa sổ sát đất có chút xấu hổ, cô thực sự không muốn không khí biến thành như vậy. Tân Hạo thanh âm có chút nhạt, "Cô không cần cùng ta nói những lời này, ta chỉ là niệm tình con kêu ta hai mươi năm là ba ba, cho cô một câu. Dịch Tân, người này, thâm trầm khó lường, lòng dạ thâm sâu, dù là 120 người như con cũng không phải đối thủ của hắn, giữa các con thật sự cách xa quá mức. Nếu là... Nếu cô quả thật cần đến, thì về A thị, về Tân gia đi, không cần vì chút vật ngoài thân, đem chính mình sa vào đó."
Lời Tân hạo nói, giống như có cái gì, hung hăng nện vào lòng Tân Hoành. Tân Hoành chỉ cảm thấy trong lòng nhất thời lại chua xót lại có chút thê lương. Thì ra, ba cô cho rằng cô chỉ vì vật ngoài thân mà ở cùng một chỗ với Dịch Tân. Dịch Tân lại nhìn đến cô bằng cái gì a? Cho nên, trong mắt ba cô, nàng thì ra là giống như kỹ nữ, cùng làm một giao dịch với Dịch Tân. Cô đột nhiên rất muốn nói với người đàn ở đầu dây bên kia, hung tợn nói cho ông, cô kết hôn, có một tờ hôn thú làm chứng, hi vọng lần sau ông nhìn thấy cô, có thể gọi cô một tiếng "Dịch phu nhân"! —— hung tợn trả lại ông đã vũ nhục cô. Nhưng, cô không có. Cô nhàn nhạt cười nói, "Ừhm, tôi biết rõ."
Không giải thích, không biện minh. Cãi cọ cũng là một chuyện tốn sức, cô đã không hy vọng mà phí tâm sức từ ông có được chút gì rồi. Có được chút gì a? Là yêu chiều, quan tâm. Những thứ này, cô cố gắng hai mươi năm, hao tâm tổn lực, sau đó, kết quả chứng minh cô hai mươi năm cố gắng chỉ là phí công. Hiện tại, cô không nghĩ muốn lại phí tâm tư. Ông muốn cho là như vậy, liền cho là như vậy đi. Quả nhiên, cô không giải thích, không biện minh làm ông cho rằng mình nói đúng, Tân Hạo nổi giận, giọng điệu rõ ràng không tốt nói, "Hiểu được như vậy là tốt rồi, phải làm người trong sạch một chút!"
Rồi hung hăng cúp điện thoại. Tân Hoành nghe trong điện thoại truyền đến tiếng đô đô, nghĩ đến lời của Tân Hạo, thì ra nói là “vật ngoài thân” vẫn còn là nhẹ nhàng, hai chữ “trong sạch”, mới hung hăng đánh cho cô một đòn cảnh cáo. Một cuộc điện thoại đơn giản, 3 phút cũng không đến, lại lần nữa lôi cô trở về hai năm cố gắng chạy thoát khỏi sự đau lòng. Ba, ông thật lợi hại. Chẳng trách, mẹ chỉ có thể bị ông hành hạ đến chết. Tân Hoành có chút cười tự giễu, không phải không giận, chỉ là càng thống khổ. Có một số người, luôn cho là mình đúng, ông có năng lực trắng trợn làm người khác thống khổ, cô dù giận ông, oán ông, nhưng cô vẫn muốn tiếp tục chịu đựng. Nhưng, vừa để điện thoại xuống, chuông cửa vang lên. Mọi thống khổ, liền có thể gác lại một chút.
Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của TôiTác giả: Nam MịchTruyện Ngôn Tình( chia ly ngắn hơn đêm tân hôn). Thành phố B, trung tâm hội nghị quốc tế. "At last but not least, may China and XX continue to grow strong together." "Cuối cùng nhưng cũng không kém quan trọng, mong Trung Quốc và XX có thể tiếp tục hợp tác phát triển bền vững." Tiếng vỗ tay vang như sấm, kéo dài nửa ngày đến khi kết thúc hội nghị. Tân Hoành tháo tai nghe xuống, cũng không rời đi vội, ngồi ở nơi đó, từ cửa nhỏ nhìn đầu người nhốn nháo ở bên ngoài, có người vừa đi vừa trao đổi cũng có chỗ túm năm tụm ba rời đi. Tân Hoành là một phiên dịch viên trực tiếp, hai mươi hai tuổi, tham ra một hội nghị quốc tế trọng đại dung là không dễ. Có rất nhiều người đỏ mắt ở sau lung, người cần có năng lực và tài hoa như cô đúng là không có được mấy người. Cho nên, có đỏ mắt cũng không làm gì được. Là một phiên dịch viên trực tiếp thường có người cộng sự cố định, Tân Hoành gần như đều làm chung với Điền Tĩnh. Điền Tĩnh tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, lại có kinh nghiệm, năm nay đã gần ba mươi… Nói xong, hai bên đều trầm mặc. Tân Hoành nhìn cửa sổ sát đất có chút xấu hổ, cô thực sự không muốn không khí biến thành như vậy. Tân Hạo thanh âm có chút nhạt, "Cô không cần cùng ta nói những lời này, ta chỉ là niệm tình con kêu ta hai mươi năm là ba ba, cho cô một câu. Dịch Tân, người này, thâm trầm khó lường, lòng dạ thâm sâu, dù là 120 người như con cũng không phải đối thủ của hắn, giữa các con thật sự cách xa quá mức. Nếu là... Nếu cô quả thật cần đến, thì về A thị, về Tân gia đi, không cần vì chút vật ngoài thân, đem chính mình sa vào đó."Lời Tân hạo nói, giống như có cái gì, hung hăng nện vào lòng Tân Hoành. Tân Hoành chỉ cảm thấy trong lòng nhất thời lại chua xót lại có chút thê lương. Thì ra, ba cô cho rằng cô chỉ vì vật ngoài thân mà ở cùng một chỗ với Dịch Tân. Dịch Tân lại nhìn đến cô bằng cái gì a? Cho nên, trong mắt ba cô, nàng thì ra là giống như kỹ nữ, cùng làm một giao dịch với Dịch Tân. Cô đột nhiên rất muốn nói với người đàn ở đầu dây bên kia, hung tợn nói cho ông, cô kết hôn, có một tờ hôn thú làm chứng, hi vọng lần sau ông nhìn thấy cô, có thể gọi cô một tiếng "Dịch phu nhân"! —— hung tợn trả lại ông đã vũ nhục cô. Nhưng, cô không có. Cô nhàn nhạt cười nói, "Ừhm, tôi biết rõ."Không giải thích, không biện minh. Cãi cọ cũng là một chuyện tốn sức, cô đã không hy vọng mà phí tâm sức từ ông có được chút gì rồi. Có được chút gì a? Là yêu chiều, quan tâm. Những thứ này, cô cố gắng hai mươi năm, hao tâm tổn lực, sau đó, kết quả chứng minh cô hai mươi năm cố gắng chỉ là phí công. Hiện tại, cô không nghĩ muốn lại phí tâm tư. Ông muốn cho là như vậy, liền cho là như vậy đi. Quả nhiên, cô không giải thích, không biện minh làm ông cho rằng mình nói đúng, Tân Hạo nổi giận, giọng điệu rõ ràng không tốt nói, "Hiểu được như vậy là tốt rồi, phải làm người trong sạch một chút!"Rồi hung hăng cúp điện thoại. Tân Hoành nghe trong điện thoại truyền đến tiếng đô đô, nghĩ đến lời của Tân Hạo, thì ra nói là “vật ngoài thân” vẫn còn là nhẹ nhàng, hai chữ “trong sạch”, mới hung hăng đánh cho cô một đòn cảnh cáo. Một cuộc điện thoại đơn giản, 3 phút cũng không đến, lại lần nữa lôi cô trở về hai năm cố gắng chạy thoát khỏi sự đau lòng. Ba, ông thật lợi hại. Chẳng trách, mẹ chỉ có thể bị ông hành hạ đến chết. Tân Hoành có chút cười tự giễu, không phải không giận, chỉ là càng thống khổ. Có một số người, luôn cho là mình đúng, ông có năng lực trắng trợn làm người khác thống khổ, cô dù giận ông, oán ông, nhưng cô vẫn muốn tiếp tục chịu đựng. Nhưng, vừa để điện thoại xuống, chuông cửa vang lên. Mọi thống khổ, liền có thể gác lại một chút.