( chia ly ngắn hơn đêm tân hôn). Thành phố B, trung tâm hội nghị quốc tế. "At last but not least, may China and XX continue to grow strong together." "Cuối cùng nhưng cũng không kém quan trọng, mong Trung Quốc và XX có thể tiếp tục hợp tác phát triển bền vững." Tiếng vỗ tay vang như sấm, kéo dài nửa ngày đến khi kết thúc hội nghị. Tân Hoành tháo tai nghe xuống, cũng không rời đi vội, ngồi ở nơi đó, từ cửa nhỏ nhìn đầu người nhốn nháo ở bên ngoài, có người vừa đi vừa trao đổi cũng có chỗ túm năm tụm ba rời đi. Tân Hoành là một phiên dịch viên trực tiếp, hai mươi hai tuổi, tham ra một hội nghị quốc tế trọng đại dung là không dễ. Có rất nhiều người đỏ mắt ở sau lung, người cần có năng lực và tài hoa như cô đúng là không có được mấy người. Cho nên, có đỏ mắt cũng không làm gì được. Là một phiên dịch viên trực tiếp thường có người cộng sự cố định, Tân Hoành gần như đều làm chung với Điền Tĩnh. Điền Tĩnh tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, lại có kinh nghiệm, năm nay đã gần ba mươi…
Chương 91: Thế giới của anh (5)
Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của TôiTác giả: Nam MịchTruyện Ngôn Tình( chia ly ngắn hơn đêm tân hôn). Thành phố B, trung tâm hội nghị quốc tế. "At last but not least, may China and XX continue to grow strong together." "Cuối cùng nhưng cũng không kém quan trọng, mong Trung Quốc và XX có thể tiếp tục hợp tác phát triển bền vững." Tiếng vỗ tay vang như sấm, kéo dài nửa ngày đến khi kết thúc hội nghị. Tân Hoành tháo tai nghe xuống, cũng không rời đi vội, ngồi ở nơi đó, từ cửa nhỏ nhìn đầu người nhốn nháo ở bên ngoài, có người vừa đi vừa trao đổi cũng có chỗ túm năm tụm ba rời đi. Tân Hoành là một phiên dịch viên trực tiếp, hai mươi hai tuổi, tham ra một hội nghị quốc tế trọng đại dung là không dễ. Có rất nhiều người đỏ mắt ở sau lung, người cần có năng lực và tài hoa như cô đúng là không có được mấy người. Cho nên, có đỏ mắt cũng không làm gì được. Là một phiên dịch viên trực tiếp thường có người cộng sự cố định, Tân Hoành gần như đều làm chung với Điền Tĩnh. Điền Tĩnh tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, lại có kinh nghiệm, năm nay đã gần ba mươi… Khi cửa mở ra, Tân Hoành kinh ngạc một phen, cả kinh, triệt để đem thống khổ lúc trước biến mất. Ngoài cửa, một ông lão mặc trường sam màu trắng, tóc trắng, chống trượng đầu rồng, đôi mắt sắc bén thẳng tắp nhìn cô chằm chằm. Phong Dương đi vào Phương gia đòi người, Dịch Tân chỉ ngồi trên xe đỗ cạnh Phương gia chứ không ra mặt. Anh bây giờ đã sớm mặc kệ những việc này, lúc này thật là không tiện ra ngoài tham gia những tranh chấp nho nhỏ này. Hơn nữa, Dịch gia cũng là dòng họ được mọi người kính trọng, phải đi quản những bang phái tranh giành nhau, ngược lại mất thân phận. Về phần Phong Dương và Tang Nhuế ở đó.Nghĩ như thế nào thì Phương gia cũng không mắt rồi. Cho dù thân phận Tang Gia không lớn cũng không nhỏ, an phận ở một chỗ, nhưng nói như thế nào thì không nể mặt thầy tu cũng phải nể mặt phật tổ, Tang Nhuế gả cho Phong Dương, mà Phong Dương là người của Dịch gia, nhà khác lại ngang nhiên đắc tội Tang Gia, cũng là trắng trợn không đem Dịch gia để vào mắt. Dịch Tân một tay miễn cưỡng chống đầu, tâm tình anh gần đây luôn rất tốt, đặc biệt tốt, cho nên lúc này cũng có chút hứng thú ở một bên nhìn bọn họ náo loạn."Tân thiếu, lão gia phái người gọi điện thoại đến."Phía trước, Nguyên Thâm quay đầu lại."A...?" Ánh mắt anh bất động, nhìn qua có chút mất hứng. Nguyên Thâm do dự một chút, mới nói, "Lão gia tự mình qua khách sạn, đem thiếu phu nhân mang về nhà cũ rồi."Bên trong xe phút chốc dừng lại. Sau đó, Dịch Tân lên tiếng, trong giọng nói có chút tà nịnh, "Gọi điện thoại cho Phương lão, nói cho hắn, trong vòng 5 phút tôi muốn đem Tang Nhuế và Phong Dương về nhà cũ của Dịch gia.”"Vâng.”Tại H thị tấc đất tấc vàng này, có thể có được một tòa nhà như cung điện một thật khiến người ta hâm mộ lại ghen ghét, Tân Hoành quả nhiên cảm thấy như vậy. Hơn nữa tòa nhà này còn được chăm sóc tỉ mỉ, phải có mấy thế hệ tích lũy, nếu không tuyệt đối không đạt được như vậy. Tân Hoành vụng trộm nhìn xung quanh một vòng, nơi này tùy ý một chỗ có thể để đồ quý hiếm, làm cô không khỏi hung hăng cảm khái về tài sản của Dịch gia một phen.Cô nghĩ, nếu Dịch Tân mang cô tới nơi này ở, cô sẽ thật vui vẻ, sẽ làm cho người khia hâm mộ cùng ghen ghét một phen. Chỉ là. . . Đáng tiếc Dịch Tân không ở nơi này, mà cô lại vẫn không thể tự đối mặt với chủ nhân nơi này. Trong long không yên lại bất an, Tân Hoành thật sự cảm thấy cực kỳ lãng phí không ngắm được cảnh đẹp, nhưng không có biện pháp. Đối diện với cái nhìn như Tiên Phong Đạo Cốt Nhất Đại Tông Sư(bó tay với cái thành ngữ này) của Dịch lão, giờ phút này đang như hổ rình mồi nhìn cô, cô quả thật không dám thả lỏng tinh thần."Tân tiểu thư, cô cùng Dịch Tân kết hôn rồi hả?" Dịch lão mặc dù đã cao tuổi, nhưng thần sắc vẫn tốt, giọng nói mang theo chút uy nghi."Đúng vậy." Tân Hoành nhẹ nhàng gật đầu."Quả thật?""Đúng vậy," Tân Hoành nói xong, mới ý thức đến cô giờ mới gặp người nhà chồng lần đầu, lại vội vàng bổ sung thêm, "Chúng cháu đi vội, cho nên giấy chứng nhận kết hôn không có mang theo, nếu ông ngoại rảnh, có thể cùng chúng cháu cùng về B thị."Tân Hoành nói tới đây, trong lòng thầm kêu không ổn, cô quả nhiên quá khẩn trương, cô... cô làm sao có thể để cho lão gia của Dịch gia đi theo cô lặn lội qua lại, chỉ vì xem giấy chứng nhận kết hôn của cô và Dịch Tân a? Vội vàng nói tiếp, "Ý của cháu là là, Dịch Tân thường hay nhớ ông ngoại, ông ngoại nếu có thể cùng chúng cháu trở về ở cùng, Dịch Tân chắc sẽ rất vui vẻ."Tân Hoành nói xong, trong lòng lại hung hăng cắn răng, cô, cô thật sự là nói năng bừa bãi!"Dịch Tân nhớ ta? Cô gái, cô tuổi còn trẻ, vẫn là không nên học nói dối."
Khi cửa mở ra, Tân Hoành kinh ngạc một phen, cả kinh, triệt để đem thống khổ lúc trước biến mất. Ngoài cửa, một ông lão mặc trường sam màu trắng, tóc trắng, chống trượng đầu rồng, đôi mắt sắc bén thẳng tắp nhìn cô chằm chằm. Phong Dương đi vào Phương gia đòi người, Dịch Tân chỉ ngồi trên xe đỗ cạnh Phương gia chứ không ra mặt. Anh bây giờ đã sớm mặc kệ những việc này, lúc này thật là không tiện ra ngoài tham gia những tranh chấp nho nhỏ này. Hơn nữa, Dịch gia cũng là dòng họ được mọi người kính trọng, phải đi quản những bang phái tranh giành nhau, ngược lại mất thân phận. Về phần Phong Dương và Tang Nhuế ở đó.
Nghĩ như thế nào thì Phương gia cũng không mắt rồi. Cho dù thân phận Tang Gia không lớn cũng không nhỏ, an phận ở một chỗ, nhưng nói như thế nào thì không nể mặt thầy tu cũng phải nể mặt phật tổ, Tang Nhuế gả cho Phong Dương, mà Phong Dương là người của Dịch gia, nhà khác lại ngang nhiên đắc tội Tang Gia, cũng là trắng trợn không đem Dịch gia để vào mắt. Dịch Tân một tay miễn cưỡng chống đầu, tâm tình anh gần đây luôn rất tốt, đặc biệt tốt, cho nên lúc này cũng có chút hứng thú ở một bên nhìn bọn họ náo loạn.
"Tân thiếu, lão gia phái người gọi điện thoại đến."
Phía trước, Nguyên Thâm quay đầu lại.
"A...?" Ánh mắt anh bất động, nhìn qua có chút mất hứng. Nguyên Thâm do dự một chút, mới nói, "Lão gia tự mình qua khách sạn, đem thiếu phu nhân mang về nhà cũ rồi."
Bên trong xe phút chốc dừng lại. Sau đó, Dịch Tân lên tiếng, trong giọng nói có chút tà nịnh, "Gọi điện thoại cho Phương lão, nói cho hắn, trong vòng 5 phút tôi muốn đem Tang Nhuế và Phong Dương về nhà cũ của Dịch gia.”
"Vâng.”
Tại H thị tấc đất tấc vàng này, có thể có được một tòa nhà như cung điện một thật khiến người ta hâm mộ lại ghen ghét, Tân Hoành quả nhiên cảm thấy như vậy. Hơn nữa tòa nhà này còn được chăm sóc tỉ mỉ, phải có mấy thế hệ tích lũy, nếu không tuyệt đối không đạt được như vậy. Tân Hoành vụng trộm nhìn xung quanh một vòng, nơi này tùy ý một chỗ có thể để đồ quý hiếm, làm cô không khỏi hung hăng cảm khái về tài sản của Dịch gia một phen.
Cô nghĩ, nếu Dịch Tân mang cô tới nơi này ở, cô sẽ thật vui vẻ, sẽ làm cho người khia hâm mộ cùng ghen ghét một phen. Chỉ là. . . Đáng tiếc Dịch Tân không ở nơi này, mà cô lại vẫn không thể tự đối mặt với chủ nhân nơi này. Trong long không yên lại bất an, Tân Hoành thật sự cảm thấy cực kỳ lãng phí không ngắm được cảnh đẹp, nhưng không có biện pháp. Đối diện với cái nhìn như Tiên Phong Đạo Cốt Nhất Đại Tông Sư(bó tay với cái thành ngữ này) của Dịch lão, giờ phút này đang như hổ rình mồi nhìn cô, cô quả thật không dám thả lỏng tinh thần.
"Tân tiểu thư, cô cùng Dịch Tân kết hôn rồi hả?" Dịch lão mặc dù đã cao tuổi, nhưng thần sắc vẫn tốt, giọng nói mang theo chút uy nghi.
"Đúng vậy." Tân Hoành nhẹ nhàng gật đầu.
"Quả thật?"
"Đúng vậy," Tân Hoành nói xong, mới ý thức đến cô giờ mới gặp người nhà chồng lần đầu, lại vội vàng bổ sung thêm, "Chúng cháu đi vội, cho nên giấy chứng nhận kết hôn không có mang theo, nếu ông ngoại rảnh, có thể cùng chúng cháu cùng về B thị."
Tân Hoành nói tới đây, trong lòng thầm kêu không ổn, cô quả nhiên quá khẩn trương, cô... cô làm sao có thể để cho lão gia của Dịch gia đi theo cô lặn lội qua lại, chỉ vì xem giấy chứng nhận kết hôn của cô và Dịch Tân a? Vội vàng nói tiếp, "Ý của cháu là là, Dịch Tân thường hay nhớ ông ngoại, ông ngoại nếu có thể cùng chúng cháu trở về ở cùng, Dịch Tân chắc sẽ rất vui vẻ."
Tân Hoành nói xong, trong lòng lại hung hăng cắn răng, cô, cô thật sự là nói năng bừa bãi!
"Dịch Tân nhớ ta? Cô gái, cô tuổi còn trẻ, vẫn là không nên học nói dối."
Quân Hôn: Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của TôiTác giả: Nam MịchTruyện Ngôn Tình( chia ly ngắn hơn đêm tân hôn). Thành phố B, trung tâm hội nghị quốc tế. "At last but not least, may China and XX continue to grow strong together." "Cuối cùng nhưng cũng không kém quan trọng, mong Trung Quốc và XX có thể tiếp tục hợp tác phát triển bền vững." Tiếng vỗ tay vang như sấm, kéo dài nửa ngày đến khi kết thúc hội nghị. Tân Hoành tháo tai nghe xuống, cũng không rời đi vội, ngồi ở nơi đó, từ cửa nhỏ nhìn đầu người nhốn nháo ở bên ngoài, có người vừa đi vừa trao đổi cũng có chỗ túm năm tụm ba rời đi. Tân Hoành là một phiên dịch viên trực tiếp, hai mươi hai tuổi, tham ra một hội nghị quốc tế trọng đại dung là không dễ. Có rất nhiều người đỏ mắt ở sau lung, người cần có năng lực và tài hoa như cô đúng là không có được mấy người. Cho nên, có đỏ mắt cũng không làm gì được. Là một phiên dịch viên trực tiếp thường có người cộng sự cố định, Tân Hoành gần như đều làm chung với Điền Tĩnh. Điền Tĩnh tốt nghiệp một trường đại học danh tiếng, lại có kinh nghiệm, năm nay đã gần ba mươi… Khi cửa mở ra, Tân Hoành kinh ngạc một phen, cả kinh, triệt để đem thống khổ lúc trước biến mất. Ngoài cửa, một ông lão mặc trường sam màu trắng, tóc trắng, chống trượng đầu rồng, đôi mắt sắc bén thẳng tắp nhìn cô chằm chằm. Phong Dương đi vào Phương gia đòi người, Dịch Tân chỉ ngồi trên xe đỗ cạnh Phương gia chứ không ra mặt. Anh bây giờ đã sớm mặc kệ những việc này, lúc này thật là không tiện ra ngoài tham gia những tranh chấp nho nhỏ này. Hơn nữa, Dịch gia cũng là dòng họ được mọi người kính trọng, phải đi quản những bang phái tranh giành nhau, ngược lại mất thân phận. Về phần Phong Dương và Tang Nhuế ở đó.Nghĩ như thế nào thì Phương gia cũng không mắt rồi. Cho dù thân phận Tang Gia không lớn cũng không nhỏ, an phận ở một chỗ, nhưng nói như thế nào thì không nể mặt thầy tu cũng phải nể mặt phật tổ, Tang Nhuế gả cho Phong Dương, mà Phong Dương là người của Dịch gia, nhà khác lại ngang nhiên đắc tội Tang Gia, cũng là trắng trợn không đem Dịch gia để vào mắt. Dịch Tân một tay miễn cưỡng chống đầu, tâm tình anh gần đây luôn rất tốt, đặc biệt tốt, cho nên lúc này cũng có chút hứng thú ở một bên nhìn bọn họ náo loạn."Tân thiếu, lão gia phái người gọi điện thoại đến."Phía trước, Nguyên Thâm quay đầu lại."A...?" Ánh mắt anh bất động, nhìn qua có chút mất hứng. Nguyên Thâm do dự một chút, mới nói, "Lão gia tự mình qua khách sạn, đem thiếu phu nhân mang về nhà cũ rồi."Bên trong xe phút chốc dừng lại. Sau đó, Dịch Tân lên tiếng, trong giọng nói có chút tà nịnh, "Gọi điện thoại cho Phương lão, nói cho hắn, trong vòng 5 phút tôi muốn đem Tang Nhuế và Phong Dương về nhà cũ của Dịch gia.”"Vâng.”Tại H thị tấc đất tấc vàng này, có thể có được một tòa nhà như cung điện một thật khiến người ta hâm mộ lại ghen ghét, Tân Hoành quả nhiên cảm thấy như vậy. Hơn nữa tòa nhà này còn được chăm sóc tỉ mỉ, phải có mấy thế hệ tích lũy, nếu không tuyệt đối không đạt được như vậy. Tân Hoành vụng trộm nhìn xung quanh một vòng, nơi này tùy ý một chỗ có thể để đồ quý hiếm, làm cô không khỏi hung hăng cảm khái về tài sản của Dịch gia một phen.Cô nghĩ, nếu Dịch Tân mang cô tới nơi này ở, cô sẽ thật vui vẻ, sẽ làm cho người khia hâm mộ cùng ghen ghét một phen. Chỉ là. . . Đáng tiếc Dịch Tân không ở nơi này, mà cô lại vẫn không thể tự đối mặt với chủ nhân nơi này. Trong long không yên lại bất an, Tân Hoành thật sự cảm thấy cực kỳ lãng phí không ngắm được cảnh đẹp, nhưng không có biện pháp. Đối diện với cái nhìn như Tiên Phong Đạo Cốt Nhất Đại Tông Sư(bó tay với cái thành ngữ này) của Dịch lão, giờ phút này đang như hổ rình mồi nhìn cô, cô quả thật không dám thả lỏng tinh thần."Tân tiểu thư, cô cùng Dịch Tân kết hôn rồi hả?" Dịch lão mặc dù đã cao tuổi, nhưng thần sắc vẫn tốt, giọng nói mang theo chút uy nghi."Đúng vậy." Tân Hoành nhẹ nhàng gật đầu."Quả thật?""Đúng vậy," Tân Hoành nói xong, mới ý thức đến cô giờ mới gặp người nhà chồng lần đầu, lại vội vàng bổ sung thêm, "Chúng cháu đi vội, cho nên giấy chứng nhận kết hôn không có mang theo, nếu ông ngoại rảnh, có thể cùng chúng cháu cùng về B thị."Tân Hoành nói tới đây, trong lòng thầm kêu không ổn, cô quả nhiên quá khẩn trương, cô... cô làm sao có thể để cho lão gia của Dịch gia đi theo cô lặn lội qua lại, chỉ vì xem giấy chứng nhận kết hôn của cô và Dịch Tân a? Vội vàng nói tiếp, "Ý của cháu là là, Dịch Tân thường hay nhớ ông ngoại, ông ngoại nếu có thể cùng chúng cháu trở về ở cùng, Dịch Tân chắc sẽ rất vui vẻ."Tân Hoành nói xong, trong lòng lại hung hăng cắn răng, cô, cô thật sự là nói năng bừa bãi!"Dịch Tân nhớ ta? Cô gái, cô tuổi còn trẻ, vẫn là không nên học nói dối."