Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 34
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… “Cũng coi là vậy.” Bạc Hạc Hiên cụp mắt cười cười, nốt ruồi nơi khóe mắt làm người ta rung động, “quay nhiều rồi thì quen.” “Ừ, lực cổ tay mạnh thêm chút nữa.” Khương Mạn góp ý. AdvertisementLông mày Bạc Hạc Hiên hơi nhếch lên, cười một cái nhưng không nói gì. Anh ấy cầm cốc nước của mình lên thì phát hiện đã hết nước. Nghiêng đầu nhìn cái bình giữ nhiệt trong tay Khương Mạn, trong đầu lại có một suy nghĩ kỳ lạ. Cái bình cô ấy ôm trong ngực là cái gì vậy, sao không rời tay lấy một phút giây. “Cô uống trà gì đấy?” “Muốn uống không? Cho anh một ít?” Bạc Hạc Hiên đưa cốc ra, Khương Mạn rót cho anh ấy một ít, ngửi một cái thì thấy có vị giống thuốc. Phát hiện ra mấy người trong đoàn đang chĩa máy quay ghi hình. “Thuốc bắc?” Bạc Hạc Hiên uống một ngụm, lông mày hơi nhăn lại. “Cam thảo đấy.” Khương Mạn gật đầu: “Bổ máu.” Bạc Hạc Hiên lẳng lặng đặt cái cốc xuống. Tang Điềm bị cho ra rìa cảm thấy không vui nhích lại chỗ Khương Mạn: “Em cũng muốn uống, em cũng đang cần bổ máu.” Khương Mạn cười cười Tang Điềm bị trợ lý quản rất nghiêm, ngoài nước khoáng ra không được uống những thứ khác, kiểm soát còn gắt gao hơn cả hải quan kiểm hàng. “Em lấy cốc của em tới đây.” “Không cần, uống cốc của chị Khương cũng được mà.” Tang Điềm ôm lấy cánh tay của Khương Mạn, bộ dạng như một em gái nhỏ gặp được thần tượng của mình. Bạc Hạc Hiên nhìn Tang Điềm một cái rồi mở mồm nói: “Làm vậy là lấy nhiễm vi khuẩn đó.” Tang Điềm trợn mắt: “Anh Bạc đừng nói vậy, em rất khoẻ mạnh.” Bạc Hạc Hiên lại uống một ngụm, không ngoài dự đoán hơi đăng đắng vị thuốc bắc. Nhăn mày nói, “Chỉ là nhắc thôi, không cần cho là thật.” Tang Điềm: “……” Cô ấy thấy anh Bạc cố ý gây sự với mình. Người trong tổ tuyên truyền phấn khích nhéo cổ tay đồng nghiệp. Chiếc vlog lần này có yêu có ghét! Giống như cảnh gia đình ba người, bố mẹ bá đạo, con gái đáng yêu!. Khi mẹ chiều con gái, thì ông bố lại ra vẻ dạy dỗ, cảm thấy khung cảnh rất thú vị. Nữ chính của bộ phim thì bị bỏ quên ở một bên, khi vlog quay tới chỗ Bách Linh Nguyệt cô ta thay đổi khuôn mặt từ âm trầm sang tươi cười trong vòng hai giây, vẫy tay chào ống kính. Chả hiểu tại sao lại cho người ta cảm giác giả tạo một cách dập khuôn. Một bên khác không khí gia đình ba người vô cùng hoà hợp. “Tối nay cảnh quay của em sẽ kết thúc, không ai có quyền quản em nữa, tối nay em mời mọi người đi ăn lẩu, chị Khương nhất định phải đến nhé.” Tang Điềm nói xong thì hai mắt Khương Mạn phát sáng, lập tức gật đầu. Làm sao có thể từ chối đồ ăn được. Tang Điềm lại nhìn sang Bạc Hạc Hiên, do dự một lúc: “Nghe nói anh Bạc không thích chỗ đông người, vậy em……” Bạc ảnh đế uống xong cốc trà cam thảo, nhàn nhạt đáp một câu: “Lời đồn vớ vẩn.” Bởi vì là bữa ăn ba người nên Tang Điềm đưa cả trợ lý theo, vừa tiết kiệm thời gian ăn còn tránh bị người khác nhòm ngó. Khương Mạn đến ăn chực nên cũng không mang theo Lộ Lộ. Điều đáng ngạc nhiên là Bạc Hạc Hiên cũng đi một mình.
“Cũng coi là vậy.” Bạc Hạc Hiên cụp mắt cười cười, nốt ruồi nơi khóe mắt làm người ta rung động, “quay nhiều rồi thì quen.”
“Ừ, lực cổ tay mạnh thêm chút nữa.” Khương Mạn góp ý.
Advertisement
Lông mày Bạc Hạc Hiên hơi nhếch lên, cười một cái nhưng không nói gì. Anh ấy cầm cốc nước của mình lên thì phát hiện đã hết nước. Nghiêng đầu nhìn cái bình giữ nhiệt trong tay Khương Mạn, trong đầu lại có một suy nghĩ kỳ lạ. Cái bình cô ấy ôm trong ngực là cái gì vậy, sao không rời tay lấy một phút giây.
“Cô uống trà gì đấy?”
“Muốn uống không? Cho anh một ít?”
Bạc Hạc Hiên đưa cốc ra, Khương Mạn rót cho anh ấy một ít, ngửi một cái thì thấy có vị giống thuốc. Phát hiện ra mấy người trong đoàn đang chĩa máy quay ghi hình.
“Thuốc bắc?” Bạc Hạc Hiên uống một ngụm, lông mày hơi nhăn lại.
“Cam thảo đấy.” Khương Mạn gật đầu: “Bổ máu.”
Bạc Hạc Hiên lẳng lặng đặt cái cốc xuống. Tang Điềm bị cho ra rìa cảm thấy không vui nhích lại chỗ Khương Mạn: “Em cũng muốn uống, em cũng đang cần bổ máu.”
Khương Mạn cười cười Tang Điềm bị trợ lý quản rất nghiêm, ngoài nước khoáng ra không được uống những thứ khác, kiểm soát còn gắt gao hơn cả hải quan kiểm hàng.
“Em lấy cốc của em tới đây.”
“Không cần, uống cốc của chị Khương cũng được mà.” Tang Điềm ôm lấy cánh tay của Khương Mạn, bộ dạng như một em gái nhỏ gặp được thần tượng của mình.
Bạc Hạc Hiên nhìn Tang Điềm một cái rồi mở mồm nói: “Làm vậy là lấy nhiễm vi khuẩn đó.”
Tang Điềm trợn mắt: “Anh Bạc đừng nói vậy, em rất khoẻ mạnh.”
Bạc Hạc Hiên lại uống một ngụm, không ngoài dự đoán hơi đăng đắng vị thuốc bắc. Nhăn mày nói, “Chỉ là nhắc thôi, không cần cho là thật.”
Tang Điềm: “……” Cô ấy thấy anh Bạc cố ý gây sự với mình.
Người trong tổ tuyên truyền phấn khích nhéo cổ tay đồng nghiệp. Chiếc vlog lần này có yêu có ghét! Giống như cảnh gia đình ba người, bố mẹ bá đạo, con gái đáng yêu!.
Khi mẹ chiều con gái, thì ông bố lại ra vẻ dạy dỗ, cảm thấy khung cảnh rất thú vị. Nữ chính của bộ phim thì bị bỏ quên ở một bên, khi vlog quay tới chỗ Bách Linh Nguyệt cô ta thay đổi khuôn mặt từ âm trầm sang tươi cười trong vòng hai giây, vẫy tay chào ống kính. Chả hiểu tại sao lại cho người ta cảm giác giả tạo một cách dập khuôn.
Một bên khác không khí gia đình ba người vô cùng hoà hợp.
“Tối nay cảnh quay của em sẽ kết thúc, không ai có quyền quản em nữa, tối nay em mời mọi người đi ăn lẩu, chị Khương nhất định phải đến nhé.”
Tang Điềm nói xong thì hai mắt Khương Mạn phát sáng, lập tức gật đầu. Làm sao có thể từ chối đồ ăn được.
Tang Điềm lại nhìn sang Bạc Hạc Hiên, do dự một lúc: “Nghe nói anh Bạc không thích chỗ đông người, vậy em……”
Bạc ảnh đế uống xong cốc trà cam thảo, nhàn nhạt đáp một câu: “Lời đồn vớ vẩn.”
Bởi vì là bữa ăn ba người nên Tang Điềm đưa cả trợ lý theo, vừa tiết kiệm thời gian ăn còn tránh bị người khác nhòm ngó. Khương Mạn đến ăn chực nên cũng không mang theo Lộ Lộ. Điều đáng ngạc nhiên là Bạc Hạc Hiên cũng đi một mình.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… “Cũng coi là vậy.” Bạc Hạc Hiên cụp mắt cười cười, nốt ruồi nơi khóe mắt làm người ta rung động, “quay nhiều rồi thì quen.” “Ừ, lực cổ tay mạnh thêm chút nữa.” Khương Mạn góp ý. AdvertisementLông mày Bạc Hạc Hiên hơi nhếch lên, cười một cái nhưng không nói gì. Anh ấy cầm cốc nước của mình lên thì phát hiện đã hết nước. Nghiêng đầu nhìn cái bình giữ nhiệt trong tay Khương Mạn, trong đầu lại có một suy nghĩ kỳ lạ. Cái bình cô ấy ôm trong ngực là cái gì vậy, sao không rời tay lấy một phút giây. “Cô uống trà gì đấy?” “Muốn uống không? Cho anh một ít?” Bạc Hạc Hiên đưa cốc ra, Khương Mạn rót cho anh ấy một ít, ngửi một cái thì thấy có vị giống thuốc. Phát hiện ra mấy người trong đoàn đang chĩa máy quay ghi hình. “Thuốc bắc?” Bạc Hạc Hiên uống một ngụm, lông mày hơi nhăn lại. “Cam thảo đấy.” Khương Mạn gật đầu: “Bổ máu.” Bạc Hạc Hiên lẳng lặng đặt cái cốc xuống. Tang Điềm bị cho ra rìa cảm thấy không vui nhích lại chỗ Khương Mạn: “Em cũng muốn uống, em cũng đang cần bổ máu.” Khương Mạn cười cười Tang Điềm bị trợ lý quản rất nghiêm, ngoài nước khoáng ra không được uống những thứ khác, kiểm soát còn gắt gao hơn cả hải quan kiểm hàng. “Em lấy cốc của em tới đây.” “Không cần, uống cốc của chị Khương cũng được mà.” Tang Điềm ôm lấy cánh tay của Khương Mạn, bộ dạng như một em gái nhỏ gặp được thần tượng của mình. Bạc Hạc Hiên nhìn Tang Điềm một cái rồi mở mồm nói: “Làm vậy là lấy nhiễm vi khuẩn đó.” Tang Điềm trợn mắt: “Anh Bạc đừng nói vậy, em rất khoẻ mạnh.” Bạc Hạc Hiên lại uống một ngụm, không ngoài dự đoán hơi đăng đắng vị thuốc bắc. Nhăn mày nói, “Chỉ là nhắc thôi, không cần cho là thật.” Tang Điềm: “……” Cô ấy thấy anh Bạc cố ý gây sự với mình. Người trong tổ tuyên truyền phấn khích nhéo cổ tay đồng nghiệp. Chiếc vlog lần này có yêu có ghét! Giống như cảnh gia đình ba người, bố mẹ bá đạo, con gái đáng yêu!. Khi mẹ chiều con gái, thì ông bố lại ra vẻ dạy dỗ, cảm thấy khung cảnh rất thú vị. Nữ chính của bộ phim thì bị bỏ quên ở một bên, khi vlog quay tới chỗ Bách Linh Nguyệt cô ta thay đổi khuôn mặt từ âm trầm sang tươi cười trong vòng hai giây, vẫy tay chào ống kính. Chả hiểu tại sao lại cho người ta cảm giác giả tạo một cách dập khuôn. Một bên khác không khí gia đình ba người vô cùng hoà hợp. “Tối nay cảnh quay của em sẽ kết thúc, không ai có quyền quản em nữa, tối nay em mời mọi người đi ăn lẩu, chị Khương nhất định phải đến nhé.” Tang Điềm nói xong thì hai mắt Khương Mạn phát sáng, lập tức gật đầu. Làm sao có thể từ chối đồ ăn được. Tang Điềm lại nhìn sang Bạc Hạc Hiên, do dự một lúc: “Nghe nói anh Bạc không thích chỗ đông người, vậy em……” Bạc ảnh đế uống xong cốc trà cam thảo, nhàn nhạt đáp một câu: “Lời đồn vớ vẩn.” Bởi vì là bữa ăn ba người nên Tang Điềm đưa cả trợ lý theo, vừa tiết kiệm thời gian ăn còn tránh bị người khác nhòm ngó. Khương Mạn đến ăn chực nên cũng không mang theo Lộ Lộ. Điều đáng ngạc nhiên là Bạc Hạc Hiên cũng đi một mình.