Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 38
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Khương Nhuệ Trạch trợn mắt lẩm bẩm: “Cậu vào giới giải trí xong thì xuất gia làm hoà thượng luôn rồi à?” “Kể cả ba tên kia không bị người ta thủ tiêu, thì lúc cậu gọi điện báo tin cho tôi, cậu cũng biết trước khi xảy ra chuyện bọn chúng ở với ai đúng không?” Advertisement“Cậu không tra ra à?” Bạc Hạc Hiên nhìn như đang lơ đễnh. Khương Nhuệ Trạch bĩu môi nói: “Lần này động tĩnh có vẻ lớn hơn trước, đại ca muốn tóm tôi, cho nên đang phải đi trốn.” “Dù sao cậu cũng phải giúp tôi vụ này, việc còn liên quan tới em gái tôi, cậu để tâm chút đi.” Bạc Hạc Hiên vẫn lạnh nhạt như cũ: “Em gái cậu chứ em gái tôi đâu, sao tôi phải để tâm.” “Có biết nói chuyện không đấy, đừng để anh em phải trở mặt nhau!” Bạc Hạc Hiên nhìn anh ta một lúc rồi hỏi: “Dạo này không lên mạng à?” Khương Nhuệ Trạch khinh bỉ nói: “Tôi không có hứng xem tin tức của giới giải trí, đi đây! Là anh em với nhau cấm cậu bán đứng tôi, cấm nói với đại ca là gặp tôi!” Khương Nhuệ Trạch chùm mũ của cái áo che đầu lại, sau đó đi thẳng vào con hẻm, đến trong yên lặng, đi cũng rất dứt khoát. …… Bạc Hạc Hiên về tới khách sạn, nhấn thang máy đi lên trên, vừa mở cửa đã thấy một thân hình cao dong dỏng lười biếng ngồi ở khu chờ phía đối diện. Khương Mạn mặc một chiếc áo rộng kết hợp chân váy dài, đội mũ trùm đầu, trên mũ còn có hai cái tai thỏ cụp xuống. Trong tay cầm một lọ sữa chua, khoan thai ngồi uống. Bạc Hạc Hiên đi ra khỏi thang máy, dừng lại trước mặt cô ấy, tầm mắt rơi vào lọ sữa chua chưa mở ở trên bàn. “Cho tôi à?” “Không.” Khương Mạn lắc đầu. Bạc Hạc Hiên nhếch môi lên, sau đó ngồi xuống bên cạnh học theo cô ấy cắm ống hút vào lọ sữa chua, bắt đầu thưởng thức. Khương Mạn thành thật nói: “Đã bảo là không phải cho anh rồi mà.” “Mai tôi mua bù cho cô.” Bạc Hạc Hiên cười cười trả lời. Bởi vì đứng trong mưa nên người anh ấy mang theo hơi nước, tóc cũng có phần ẩm ướt, anh ấy thản nhiên vuốt tung tóc lên, lộ ra cái trán trơn nhẵn. Ánh đèn ở dãy hành lang có chút mờ ảo, làm cho gương mặt của người đàn ông này như một bức tranh vẽ, bộ trang phục màu đen như tăng thêm phần khí chất xuất trần. Từng ngón tay mảnh khảnh với đốt xương tay rõ ràng cầm lấy lọ sữa chua làm nó trở nên quý phái tới lạ kỳ. Khương Mạn nhìn một cái rồi thu lại tầm mắt: “Tôi đi ngủ đây, chúc ngủ ngon.” Bạc Hạc Hiên quay đầu qua nhìn, tự nhiên nói một câu: “Ăn kẹo đã uống nước chưa?” Khương Mạn dừng chân lại vẻ mặt kỳ quái: “Uống rồi, ngọt lắm.” Bạc Hạc Hiên đứng lên đi về phía cô, “Cho tôi mượn điện thoại một lúc.” Khương Mạn đưa điện thoại cho anh ta, Bạc Hạc Hiên bấm số của mình vào rồi gọi đi, sau khi chuông điện thoại của anh ta kêu lên thì anh ấy dập máy, trả lại điện thoại cho Khương Mạn.
Khương Nhuệ Trạch trợn mắt lẩm bẩm: “Cậu vào giới giải trí xong thì xuất gia làm hoà thượng luôn rồi à?”
“Kể cả ba tên kia không bị người ta thủ tiêu, thì lúc cậu gọi điện báo tin cho tôi, cậu cũng biết trước khi xảy ra chuyện bọn chúng ở với ai đúng không?”
Advertisement
“Cậu không tra ra à?” Bạc Hạc Hiên nhìn như đang lơ đễnh.
Khương Nhuệ Trạch bĩu môi nói: “Lần này động tĩnh có vẻ lớn hơn trước, đại ca muốn tóm tôi, cho nên đang phải đi trốn.”
“Dù sao cậu cũng phải giúp tôi vụ này, việc còn liên quan tới em gái tôi, cậu để tâm chút đi.”
Bạc Hạc Hiên vẫn lạnh nhạt như cũ: “Em gái cậu chứ em gái tôi đâu, sao tôi phải để tâm.”
“Có biết nói chuyện không đấy, đừng để anh em phải trở mặt nhau!”
Bạc Hạc Hiên nhìn anh ta một lúc rồi hỏi: “Dạo này không lên mạng à?”
Khương Nhuệ Trạch khinh bỉ nói: “Tôi không có hứng xem tin tức của giới giải trí, đi đây! Là anh em với nhau cấm cậu bán đứng tôi, cấm nói với đại ca là gặp tôi!”
Khương Nhuệ Trạch chùm mũ của cái áo che đầu lại, sau đó đi thẳng vào con hẻm, đến trong yên lặng, đi cũng rất dứt khoát.
……
Bạc Hạc Hiên về tới khách sạn, nhấn thang máy đi lên trên, vừa mở cửa đã thấy một thân hình cao dong dỏng lười biếng ngồi ở khu chờ phía đối diện. Khương Mạn mặc một chiếc áo rộng kết hợp chân váy dài, đội mũ trùm đầu, trên mũ còn có hai cái tai thỏ cụp xuống.
Trong tay cầm một lọ sữa chua, khoan thai ngồi uống. Bạc Hạc Hiên đi ra khỏi thang máy, dừng lại trước mặt cô ấy, tầm mắt rơi vào lọ sữa chua chưa mở ở trên bàn.
“Cho tôi à?”
“Không.” Khương Mạn lắc đầu.
Bạc Hạc Hiên nhếch môi lên, sau đó ngồi xuống bên cạnh học theo cô ấy cắm ống hút vào lọ sữa chua, bắt đầu thưởng thức.
Khương Mạn thành thật nói: “Đã bảo là không phải cho anh rồi mà.”
“Mai tôi mua bù cho cô.” Bạc Hạc Hiên cười cười trả lời.
Bởi vì đứng trong mưa nên người anh ấy mang theo hơi nước, tóc cũng có phần ẩm ướt, anh ấy thản nhiên vuốt tung tóc lên, lộ ra cái trán trơn nhẵn. Ánh đèn ở dãy hành lang có chút mờ ảo, làm cho gương mặt của người đàn ông này như một bức tranh vẽ, bộ trang phục màu đen như tăng thêm phần khí chất xuất trần.
Từng ngón tay mảnh khảnh với đốt xương tay rõ ràng cầm lấy lọ sữa chua làm nó trở nên quý phái tới lạ kỳ.
Khương Mạn nhìn một cái rồi thu lại tầm mắt: “Tôi đi ngủ đây, chúc ngủ ngon.”
Bạc Hạc Hiên quay đầu qua nhìn, tự nhiên nói một câu: “Ăn kẹo đã uống nước chưa?”
Khương Mạn dừng chân lại vẻ mặt kỳ quái: “Uống rồi, ngọt lắm.”
Bạc Hạc Hiên đứng lên đi về phía cô, “Cho tôi mượn điện thoại một lúc.”
Khương Mạn đưa điện thoại cho anh ta, Bạc Hạc Hiên bấm số của mình vào rồi gọi đi, sau khi chuông điện thoại của anh ta kêu lên thì anh ấy dập máy, trả lại điện thoại cho Khương Mạn.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Khương Nhuệ Trạch trợn mắt lẩm bẩm: “Cậu vào giới giải trí xong thì xuất gia làm hoà thượng luôn rồi à?” “Kể cả ba tên kia không bị người ta thủ tiêu, thì lúc cậu gọi điện báo tin cho tôi, cậu cũng biết trước khi xảy ra chuyện bọn chúng ở với ai đúng không?” Advertisement“Cậu không tra ra à?” Bạc Hạc Hiên nhìn như đang lơ đễnh. Khương Nhuệ Trạch bĩu môi nói: “Lần này động tĩnh có vẻ lớn hơn trước, đại ca muốn tóm tôi, cho nên đang phải đi trốn.” “Dù sao cậu cũng phải giúp tôi vụ này, việc còn liên quan tới em gái tôi, cậu để tâm chút đi.” Bạc Hạc Hiên vẫn lạnh nhạt như cũ: “Em gái cậu chứ em gái tôi đâu, sao tôi phải để tâm.” “Có biết nói chuyện không đấy, đừng để anh em phải trở mặt nhau!” Bạc Hạc Hiên nhìn anh ta một lúc rồi hỏi: “Dạo này không lên mạng à?” Khương Nhuệ Trạch khinh bỉ nói: “Tôi không có hứng xem tin tức của giới giải trí, đi đây! Là anh em với nhau cấm cậu bán đứng tôi, cấm nói với đại ca là gặp tôi!” Khương Nhuệ Trạch chùm mũ của cái áo che đầu lại, sau đó đi thẳng vào con hẻm, đến trong yên lặng, đi cũng rất dứt khoát. …… Bạc Hạc Hiên về tới khách sạn, nhấn thang máy đi lên trên, vừa mở cửa đã thấy một thân hình cao dong dỏng lười biếng ngồi ở khu chờ phía đối diện. Khương Mạn mặc một chiếc áo rộng kết hợp chân váy dài, đội mũ trùm đầu, trên mũ còn có hai cái tai thỏ cụp xuống. Trong tay cầm một lọ sữa chua, khoan thai ngồi uống. Bạc Hạc Hiên đi ra khỏi thang máy, dừng lại trước mặt cô ấy, tầm mắt rơi vào lọ sữa chua chưa mở ở trên bàn. “Cho tôi à?” “Không.” Khương Mạn lắc đầu. Bạc Hạc Hiên nhếch môi lên, sau đó ngồi xuống bên cạnh học theo cô ấy cắm ống hút vào lọ sữa chua, bắt đầu thưởng thức. Khương Mạn thành thật nói: “Đã bảo là không phải cho anh rồi mà.” “Mai tôi mua bù cho cô.” Bạc Hạc Hiên cười cười trả lời. Bởi vì đứng trong mưa nên người anh ấy mang theo hơi nước, tóc cũng có phần ẩm ướt, anh ấy thản nhiên vuốt tung tóc lên, lộ ra cái trán trơn nhẵn. Ánh đèn ở dãy hành lang có chút mờ ảo, làm cho gương mặt của người đàn ông này như một bức tranh vẽ, bộ trang phục màu đen như tăng thêm phần khí chất xuất trần. Từng ngón tay mảnh khảnh với đốt xương tay rõ ràng cầm lấy lọ sữa chua làm nó trở nên quý phái tới lạ kỳ. Khương Mạn nhìn một cái rồi thu lại tầm mắt: “Tôi đi ngủ đây, chúc ngủ ngon.” Bạc Hạc Hiên quay đầu qua nhìn, tự nhiên nói một câu: “Ăn kẹo đã uống nước chưa?” Khương Mạn dừng chân lại vẻ mặt kỳ quái: “Uống rồi, ngọt lắm.” Bạc Hạc Hiên đứng lên đi về phía cô, “Cho tôi mượn điện thoại một lúc.” Khương Mạn đưa điện thoại cho anh ta, Bạc Hạc Hiên bấm số của mình vào rồi gọi đi, sau khi chuông điện thoại của anh ta kêu lên thì anh ấy dập máy, trả lại điện thoại cho Khương Mạn.