Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 46

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… “Ồ, thật ngại quá, tôi còn không sinh ra nổi cái thứ đầu to óc hạt nho như cô!”   Advertisement“Được rồi, ầm ĩ đủ chưa!”    Trần Minh nhịn không nổi mà bốc hỏa, chỉ vào  phó đạo diễn và Bạch Linh Nguyệt nói: “Các người đều câm miệng lại cho tôi!”   Anh ta hít sâu một hơi, gật đầu với  Bạc Hạc Hiên và Khương Mạn: “Xảy ra chuyện như này, đạo diễn như tôi có trách nhiệm rất lớn, không cần ai chịu trách nhiệm tổn thất, vốn dĩ là nên báo cảnh sát!”    “Đạo diễn Trần trong lòng có tính toán là được.”  Giọng nói của Khương Mạn ung dung, không truy cứu, quét mắt qua những người khác trong đoàn phim:    “Cho dù là không báo cảnh sát, chuyện này cũng không dấu giếm được, chúng ta quay ngoại cảnh, đối diện có bao nhiêu là nhà cao tầng như vậy, muốn giữ bí mật cũng giữ không nổi đâu.”    “Dây thép của dây cáp bảo hộ đột nhiên bị đứt, không cần biết là tổ đạo cụ thất trách, hay là có người cố ý giết người, nếu đổi lại người khác rơi xuống, không chết cũng thành tàn phế!”    Trong lòng tất cả mọi người đều sợ hãi.  Ánh mắt Khương Mạn mang vẻ chế giễu: “Chỉ cần có người chết, cái trước là ngộ sát, cái sau là cố ý giết người.”    “Thầy Bạc bảo báo cảnh sát là hợp lý nhất.”    “Còn những người ngăn cản báo cảnh sát kia, chẳng lẽ là đang chột dạ?”    Trong mắt Trần Minh cũng hiện lên vẻ hoài nghi.    Anh ta quay phim bao nhiêu năm nay, vẫn là lần đầu gặp phải tình huống này,  Khương Mạn nói không sai, hôm nay nếu đổi lại là người khác rơi xuống, e là sẽ thực sự xảy ra án mạng!    “Đợi cảnh sát tới, chúng tôi sẽ phối hợp lấy lời khai.”    Bạc Hạc Hiên nói xong, duỗi đôi chân dài, kéo  Khương Mạn rời đi luôn.  Trần Minh trong lòng áy náy, cũng không nói gì cả, trong lòng của những người của đoàn phim đều cảm thấy vô cùng phức tạp.    Chủ nhà kia ở bên cạnh hóng được toàn bộ quá trình, vẫn đang mở điện thoại quay video lại.   Sau khi nhân viên đoàn phim phát hiện liền vội nói: “Không được quay chụp, anh mau xóa đi!”    Chủ nhà nắm chặt điện thoại của mình, “ Dựa vào đâu mà không được quay chụp, đây là nhà của tôi mà, các người có phải đang chột dạ không? Chắc không phải là có người cố ý đấy chứ?”   Trần Minh đau cả đầu, bảo nhân viên đoàn phim đừng có đi gây chuyện nữa, nhanh chóng sơ tán đám người.    Cảnh sát còn chưa đến, xe phòng cháy chữa cháy và xe cứu thương đã tới dưới tòa nhà rồi, quần chúng xung quanh đã gọi điện thoại báo từ sớm.    Nơi này lại còn gần khu vực đông dân cư, cho nên hai đội sau mới đến muộn như vậy. 

“Ồ, thật ngại quá, tôi còn không sinh ra nổi cái thứ đầu to óc hạt nho như cô!”   

Advertisement

“Được rồi, ầm ĩ đủ chưa!”    

Trần Minh nhịn không nổi mà bốc hỏa, chỉ vào  phó đạo diễn và Bạch Linh Nguyệt nói: “Các người đều câm miệng lại cho tôi!”   

Anh ta hít sâu một hơi, gật đầu với  Bạc Hạc Hiên và Khương Mạn: “Xảy ra chuyện như này, đạo diễn như tôi có trách nhiệm rất lớn, không cần ai chịu trách nhiệm tổn thất, vốn dĩ là nên báo cảnh sát!”    

“Đạo diễn Trần trong lòng có tính toán là được.”  Giọng nói của Khương Mạn ung dung, không truy cứu, quét mắt qua những người khác trong đoàn phim:    

“Cho dù là không báo cảnh sát, chuyện này cũng không dấu giếm được, chúng ta quay ngoại cảnh, đối diện có bao nhiêu là nhà cao tầng như vậy, muốn giữ bí mật cũng giữ không nổi đâu.”    

“Dây thép của dây cáp bảo hộ đột nhiên bị đứt, không cần biết là tổ đạo cụ thất trách, hay là có người cố ý giết người, nếu đổi lại người khác rơi xuống, không chết cũng thành tàn phế!”    

Trong lòng tất cả mọi người đều sợ hãi.  

Ánh mắt Khương Mạn mang vẻ chế giễu: “Chỉ cần có người chết, cái trước là ngộ sát, cái sau là cố ý giết người.”    

“Thầy Bạc bảo báo cảnh sát là hợp lý nhất.”    

“Còn những người ngăn cản báo cảnh sát kia, chẳng lẽ là đang chột dạ?”    

Trong mắt Trần Minh cũng hiện lên vẻ hoài nghi.    

Anh ta quay phim bao nhiêu năm nay, vẫn là lần đầu gặp phải tình huống này,  Khương Mạn nói không sai, hôm nay nếu đổi lại là người khác rơi xuống, e là sẽ thực sự xảy ra án mạng!    

“Đợi cảnh sát tới, chúng tôi sẽ phối hợp lấy lời khai.”    

Bạc Hạc Hiên nói xong, duỗi đôi chân dài, kéo  Khương Mạn rời đi luôn.  

Trần Minh trong lòng áy náy, cũng không nói gì cả, trong lòng của những người của đoàn phim đều cảm thấy vô cùng phức tạp.    

Chủ nhà kia ở bên cạnh hóng được toàn bộ quá trình, vẫn đang mở điện thoại quay video lại.   

Sau khi nhân viên đoàn phim phát hiện liền vội nói: “Không được quay chụp, anh mau xóa đi!”    

Chủ nhà nắm chặt điện thoại của mình, “ Dựa vào đâu mà không được quay chụp, đây là nhà của tôi mà, các người có phải đang chột dạ không? Chắc không phải là có người cố ý đấy chứ?”   

Trần Minh đau cả đầu, bảo nhân viên đoàn phim đừng có đi gây chuyện nữa, nhanh chóng sơ tán đám người.    

Cảnh sát còn chưa đến, xe phòng cháy chữa cháy và xe cứu thương đã tới dưới tòa nhà rồi, quần chúng xung quanh đã gọi điện thoại báo từ sớm.    

Nơi này lại còn gần khu vực đông dân cư, cho nên hai đội sau mới đến muộn như vậy. 

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… “Ồ, thật ngại quá, tôi còn không sinh ra nổi cái thứ đầu to óc hạt nho như cô!”   Advertisement“Được rồi, ầm ĩ đủ chưa!”    Trần Minh nhịn không nổi mà bốc hỏa, chỉ vào  phó đạo diễn và Bạch Linh Nguyệt nói: “Các người đều câm miệng lại cho tôi!”   Anh ta hít sâu một hơi, gật đầu với  Bạc Hạc Hiên và Khương Mạn: “Xảy ra chuyện như này, đạo diễn như tôi có trách nhiệm rất lớn, không cần ai chịu trách nhiệm tổn thất, vốn dĩ là nên báo cảnh sát!”    “Đạo diễn Trần trong lòng có tính toán là được.”  Giọng nói của Khương Mạn ung dung, không truy cứu, quét mắt qua những người khác trong đoàn phim:    “Cho dù là không báo cảnh sát, chuyện này cũng không dấu giếm được, chúng ta quay ngoại cảnh, đối diện có bao nhiêu là nhà cao tầng như vậy, muốn giữ bí mật cũng giữ không nổi đâu.”    “Dây thép của dây cáp bảo hộ đột nhiên bị đứt, không cần biết là tổ đạo cụ thất trách, hay là có người cố ý giết người, nếu đổi lại người khác rơi xuống, không chết cũng thành tàn phế!”    Trong lòng tất cả mọi người đều sợ hãi.  Ánh mắt Khương Mạn mang vẻ chế giễu: “Chỉ cần có người chết, cái trước là ngộ sát, cái sau là cố ý giết người.”    “Thầy Bạc bảo báo cảnh sát là hợp lý nhất.”    “Còn những người ngăn cản báo cảnh sát kia, chẳng lẽ là đang chột dạ?”    Trong mắt Trần Minh cũng hiện lên vẻ hoài nghi.    Anh ta quay phim bao nhiêu năm nay, vẫn là lần đầu gặp phải tình huống này,  Khương Mạn nói không sai, hôm nay nếu đổi lại là người khác rơi xuống, e là sẽ thực sự xảy ra án mạng!    “Đợi cảnh sát tới, chúng tôi sẽ phối hợp lấy lời khai.”    Bạc Hạc Hiên nói xong, duỗi đôi chân dài, kéo  Khương Mạn rời đi luôn.  Trần Minh trong lòng áy náy, cũng không nói gì cả, trong lòng của những người của đoàn phim đều cảm thấy vô cùng phức tạp.    Chủ nhà kia ở bên cạnh hóng được toàn bộ quá trình, vẫn đang mở điện thoại quay video lại.   Sau khi nhân viên đoàn phim phát hiện liền vội nói: “Không được quay chụp, anh mau xóa đi!”    Chủ nhà nắm chặt điện thoại của mình, “ Dựa vào đâu mà không được quay chụp, đây là nhà của tôi mà, các người có phải đang chột dạ không? Chắc không phải là có người cố ý đấy chứ?”   Trần Minh đau cả đầu, bảo nhân viên đoàn phim đừng có đi gây chuyện nữa, nhanh chóng sơ tán đám người.    Cảnh sát còn chưa đến, xe phòng cháy chữa cháy và xe cứu thương đã tới dưới tòa nhà rồi, quần chúng xung quanh đã gọi điện thoại báo từ sớm.    Nơi này lại còn gần khu vực đông dân cư, cho nên hai đội sau mới đến muộn như vậy. 

Chương 46