Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 49

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Không chỉ là người biết đền ơn báo nghĩa, còn xả thân cứu người, lại còn chu đáo săn sóc, người tốt, người quá tốt!”    Khương Mạn lại phát ra thẻ người tốt.    Cô rất muốn nói cho người tốt biết chân tướng của sự việc, thế nhưng mà điện thoại của cô không có trên người.    AdvertisementLúc này Bạc ảnh đế đã thành công tránh khỏi dòng người, tiến vào trong tiệm tạp hóa nhỏ của tòa nhà dân cư.     Đứng trước kệ hàng, nhìn một loạt băng vệ sinh lung linh đẹp mắt, anh rơi vào trầm tư:    Loại ban ngày là gì? Loại ban đêm là gì?    Mặt bông là gì? Mặt lưới lại là cái gì?    Trong lúc do dự, điện thoại đổ chuông.    Bạc Hạc Hiên nhìn màn hình điện thoại,  không nhanh không chậm ấn nút nghe.    “boss ở bên ngoài tòa nhà bắt được một kẻ tình nghi.”    Ánh mắt sâu thẳm của Bạc Hạc Hiên  khẽ động, “ Ừ, tôi biết rồi.”   Tìm xe của Bạc Hạc Hiên ở dưới hầm giữ xe không hề khó.     G lớn màu đen, sự đối lập giữa việt dã và sang trọng, vừa hoang dã vừa cao quý, lại có chút giống con người của Bạc Hạc Hiên.  Đóa hoa kiêu ngạo này ấy mà, không chỉ có chút dũng mạnh, còn có chút hoang dã.    Khương Mạn lúc đón lấy chiếc túi to chứa đầy băng vệ sinh đủ cho cô dùng nửa năm trong tay Bạc ảnh đế, cảm xúc của cô chính là ngại ngùng và cạn lời.    Cô quyết định thành thật khai: “Thật ra trên quần của tôi là vết sơn.”    Bạc Hạc Hiên im lặng chừng ba giây, ừm một tiếng, biểu cảm trên gương mặt không có bất cứ thay đổi nào: “Thật tiếc cho cái quần rồi.”    “Của đoàn làm phim, không phải tôi tự mua.”    “Ừm, vậy thì tốt.”   Hai người ngầm ăn ý tránh đi cái đề tài ngu ngốc này.    Nghỉ ngơi trên xe một lúc, bên cảnh sát cũng tới rồi, trực tiếp tới hiện trường lấy chứng cứ.    Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên cũng đi theo phối hợp với cảnh sát lấy lời khai.    Những người khác trong đoàn phim đương nhiên cũng không tránh khỏi.     Một đoàn người vừa tới đồn cảnh sát, thì nhìn thấy bóng dáng một người mặt mũi bầm tím, bị giữ tay dẫn vào.    

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Không chỉ là người biết đền ơn báo nghĩa, còn xả thân cứu người, lại còn chu đáo săn sóc, người tốt, người quá tốt!”    

Khương Mạn lại phát ra thẻ người tốt.    

Cô rất muốn nói cho người tốt biết chân tướng của sự việc, thế nhưng mà điện thoại của cô không có trên người.    

Advertisement

Lúc này Bạc ảnh đế đã thành công tránh khỏi dòng người, tiến vào trong tiệm tạp hóa nhỏ của tòa nhà dân cư.     

Đứng trước kệ hàng, nhìn một loạt băng vệ sinh lung linh đẹp mắt, anh rơi vào trầm tư:    

Loại ban ngày là gì? Loại ban đêm là gì?    

Mặt bông là gì? Mặt lưới lại là cái gì?    

Trong lúc do dự, điện thoại đổ chuông.    

Bạc Hạc Hiên nhìn màn hình điện thoại,  không nhanh không chậm ấn nút nghe.    

“boss ở bên ngoài tòa nhà bắt được một kẻ tình nghi.”    

Ánh mắt sâu thẳm của Bạc Hạc Hiên  khẽ động, “ Ừ, tôi biết rồi.”   

Tìm xe của Bạc Hạc Hiên ở dưới hầm giữ xe không hề khó.     

G lớn màu đen, sự đối lập giữa việt dã và sang trọng, vừa hoang dã vừa cao quý, lại có chút giống con người của Bạc Hạc Hiên.  

Đóa hoa kiêu ngạo này ấy mà, không chỉ có chút dũng mạnh, còn có chút hoang dã.    

Khương Mạn lúc đón lấy chiếc túi to chứa đầy băng vệ sinh đủ cho cô dùng nửa năm trong tay Bạc ảnh đế, cảm xúc của cô chính là ngại ngùng và cạn lời.    

Cô quyết định thành thật khai: “Thật ra trên quần của tôi là vết sơn.”    

Bạc Hạc Hiên im lặng chừng ba giây, ừm một tiếng, biểu cảm trên gương mặt không có bất cứ thay đổi nào: “Thật tiếc cho cái quần rồi.”    

“Của đoàn làm phim, không phải tôi tự mua.”    

“Ừm, vậy thì tốt.”   

Hai người ngầm ăn ý tránh đi cái đề tài ngu ngốc này.    

Nghỉ ngơi trên xe một lúc, bên cảnh sát cũng tới rồi, trực tiếp tới hiện trường lấy chứng cứ.    

Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên cũng đi theo phối hợp với cảnh sát lấy lời khai.    

Những người khác trong đoàn phim đương nhiên cũng không tránh khỏi.     

Một đoàn người vừa tới đồn cảnh sát, thì nhìn thấy bóng dáng một người mặt mũi bầm tím, bị giữ tay dẫn vào.    

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Không chỉ là người biết đền ơn báo nghĩa, còn xả thân cứu người, lại còn chu đáo săn sóc, người tốt, người quá tốt!”    Khương Mạn lại phát ra thẻ người tốt.    Cô rất muốn nói cho người tốt biết chân tướng của sự việc, thế nhưng mà điện thoại của cô không có trên người.    AdvertisementLúc này Bạc ảnh đế đã thành công tránh khỏi dòng người, tiến vào trong tiệm tạp hóa nhỏ của tòa nhà dân cư.     Đứng trước kệ hàng, nhìn một loạt băng vệ sinh lung linh đẹp mắt, anh rơi vào trầm tư:    Loại ban ngày là gì? Loại ban đêm là gì?    Mặt bông là gì? Mặt lưới lại là cái gì?    Trong lúc do dự, điện thoại đổ chuông.    Bạc Hạc Hiên nhìn màn hình điện thoại,  không nhanh không chậm ấn nút nghe.    “boss ở bên ngoài tòa nhà bắt được một kẻ tình nghi.”    Ánh mắt sâu thẳm của Bạc Hạc Hiên  khẽ động, “ Ừ, tôi biết rồi.”   Tìm xe của Bạc Hạc Hiên ở dưới hầm giữ xe không hề khó.     G lớn màu đen, sự đối lập giữa việt dã và sang trọng, vừa hoang dã vừa cao quý, lại có chút giống con người của Bạc Hạc Hiên.  Đóa hoa kiêu ngạo này ấy mà, không chỉ có chút dũng mạnh, còn có chút hoang dã.    Khương Mạn lúc đón lấy chiếc túi to chứa đầy băng vệ sinh đủ cho cô dùng nửa năm trong tay Bạc ảnh đế, cảm xúc của cô chính là ngại ngùng và cạn lời.    Cô quyết định thành thật khai: “Thật ra trên quần của tôi là vết sơn.”    Bạc Hạc Hiên im lặng chừng ba giây, ừm một tiếng, biểu cảm trên gương mặt không có bất cứ thay đổi nào: “Thật tiếc cho cái quần rồi.”    “Của đoàn làm phim, không phải tôi tự mua.”    “Ừm, vậy thì tốt.”   Hai người ngầm ăn ý tránh đi cái đề tài ngu ngốc này.    Nghỉ ngơi trên xe một lúc, bên cảnh sát cũng tới rồi, trực tiếp tới hiện trường lấy chứng cứ.    Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên cũng đi theo phối hợp với cảnh sát lấy lời khai.    Những người khác trong đoàn phim đương nhiên cũng không tránh khỏi.     Một đoàn người vừa tới đồn cảnh sát, thì nhìn thấy bóng dáng một người mặt mũi bầm tím, bị giữ tay dẫn vào.    

Chương 49